51. Trừng phạt nho nhỏ (2)

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Thầm chạm vào vết chai sần trong lòng bàn tay của Tiết Phùng Châu, hỏi: “Có người nào đặc biệt quan trọng với ngươi không?”
“Với ta mà nói, tiểu công tử chính là người quan trọng nhất.” - Lòng bàn tay Tiết Phùng Châu nhói lên một cảm giác ngứa ngáy, hắn liền nắm lấy tay Tô Thầm và hôn lên.
Tô Thầm: “.....Ý ta là bằng hữu hoặc chiến hữu ấy?”
Tiết Phùng Châu khựng lại một chút, rồi từ từ lắc đầu: “Tiểu công tử, ta không cần bằng hữu.”
“Ai mà chẳng cần một người bằng hữu? Ngay cả loài sói cũng sống theo bầy đàn.” - Tô Thầm nói: “Ví dụ như chiến hữu, tướng sĩ, hay đồng đội của ngươi…”
“Bọn họ đều không phải bằng hữu của ta.” - Đôi mắt Tiết Phùng Châu đen láy, sâu thẳm: “Ta biết ngươi muốn nói gì. Tiểu công tử, ta đã từng chết một lần rồi. Hiện tại, ta chỉ làm những việc ta muốn, và chỉ quan tâm đến người mà ta yêu thương nhất.”
Tô Thầm nhất thời nghẹn lời: “Vậy còn Trấn Quốc Quân……”
“Trấn Quốc Quân là Trấn Quốc Quân, còn ta là ta. Ta sẽ dốc sức bảo toàn tính mạng cũng như tiền đồ vinh hoa của họ, đó là lời hứa của ta.” - Tiết Phùng Châu từ từ siết chặt tay Tô Thầm: “Ta chỉ cần tiểu công tử là đủ rồi.”
Tiết Phùng Châu... so với những gì y tưởng tượng... phải nói thế nào nhỉ? Tô Thầm im lặng suy nghĩ một lát, rồi nhận ra hắn thật cố chấp.
Ban đầu, Tô Thầm nghĩ Tiết Phùng Châu cũng muốn có một cuộc sống bình thường, có bạn bè như bao người khác. Nhưng suy nghĩ kỹ lại, ngoại trừ những lúc ở bên cạnh y, Tiết Phùng Châu thoạt nhìn không hề có gì bất thường. Ít nhất, các thuộc hạ dưới trướng vẫn rất tín nhiệm hắn.
Điều này khiến Tô Thầm cảm thấy mâu thuẫn, hoặc có lẽ do y đã suy nghĩ quá nhiều.
Sau một hồi suy nghĩ, Tô Thầm nói: “Trời đã tối rồi, ta còn có việc, ngươi có thể đưa ta về không?”
Tiết Phùng Châu đang ngắm bức tranh Tô Thầm vẽ, hỏi: "Tiểu công tử về làm gì?"
Tô Thầm không hề có ý định lừa gạt Tiết Phùng Châu, cũng chẳng định giấu giếm nơi mình muốn đến. Tuy nhiên, cân nhắc việc Tiết Phùng Châu không ưa Thẩm Hoàn Chi, y quyết định nói giảm nói tránh một chút: "Dù sao ta cũng đã lỡ hẹn với bằng hữu, ta nên đến xin lỗi hắn mới phải..."
Ánh mắt Tiết Phùng Châu rời khỏi bức họa, chuyển sang khuôn mặt Tô Thầm: "Bằng hữu... Thẩm Hoàn Chi?"
“Ngươi đừng vừa nghe tên hắn đã kích động như vậy, ta và hắn thật sự chỉ là bạn tốt mà thôi.” - Tô Thầm cố gắng xoa dịu hắn: “Hơn nữa, phụ thân ta cũng đang ra sức dìu dắt hắn ——”
“Nếu để Thừa tướng đại nhân lựa chọn giữa ta và Thẩm Hoàn Chi, ông ấy nhất định sẽ chọn Thẩm Hoàn Chi đúng không?”
Tiết Phùng Châu thoạt nhìn vô cùng bình tĩnh, nhưng hắn càng tỏ ra bình tĩnh, Tô Thầm lại càng cảm thấy bất an.
Tô Thầm nói: “Các ngươi không giống nhau, Thẩm Hoàn Chi hắn ——”
“Thẩm Hoàn Chi, lại là Thẩm Hoàn Chi.” - Tiết Phùng Châu siết chặt bức họa trong tay, đột nhiên cúi người xuống, dồn Tô Thầm vào ghế tựa: “Tiểu công tử mềm mỏng với ta như vậy, chẳng lẽ là vì muốn nhanh chóng đi gặp Thẩm Hoàn Chi sao?”
Tô Thầm sửng sốt: “…… Cái gì?”
"Tiểu công tử không thèm để ý đến ta, nhưng lại hẹn gặp Thẩm Hoàn Chi, thậm chí còn cười với hắn. Nếu hôm nay ta không làm gì, ai mà biết Thẩm Hoàn Chi sẽ làm gì ngươi? Ngươi tin tưởng hắn ta đến mức đó sao?"
Tô Thầm không khỏi tức giận, nói: “Tiết Phùng Châu, ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi sao? Không thèm để tâm đến ý kiến của ta, cứ làm những chuyện ta không thích ư?”
Như một tiếng sét đánh ngang tai giữa trời quang mây tạnh, Tô Thầm nhìn thấy một tia đau thương thoáng qua trong đôi mắt đen láy của Tiết Phùng Châu.
Cơ thể Tô Thầm đột nhiên cứng đờ, y nắm chặt tay vịn, nhìn chằm chằm Tiết Phùng Châu, ánh mắt không chút nhân nhượng.
“Tiểu công tử nghĩ về ta như vậy sao? Từ trước đến nay vẫn luôn nghĩ ta như thế ư?” - Tiết Phùng Châu gục đầu xuống, khẽ chạm vào môi Tô Thầm.
“Chẳng phải ngươi cũng tùy tiện đánh giá người khác sao?” - Tô Thầm hỏi ngược lại hắn.
“Nếu tiểu công tử đã nói vậy, ta không còn gì để nói nữa."
Nói rồi, tay hắn dần thu lại, không chút kiêng dè mà cúi người hôn Tô Thầm, cố gắng đưa lưỡi mình vào miệng y.
Tô Thầm cắn chặt răng, đẩy vai Tiết Phùng Châu, gương mặt ửng đỏ. Y muốn bảo hắn bình tĩnh lại, nhưng vừa mở miệng, Tiết Phùng Châu liền nhân cơ hội đưa lưỡi vào sâu hơn.
Nụ hôn của Tiết Phùng Châu vừa mạnh mẽ vừa gấp gáp, cảm xúc như bùng nổ khiến Tô Thầm có chút khó thở.
Y lại ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng, nhưng khi y cố gắng hít thở, liền bị bàn tay không an phận của Tiết Phùng Châu làm gián đoạn.
Tô Thầm không thể chống lại sức mạnh của Tiết Phùng Châu, nước mắt trực trào nơi khóe mi nhưng y cố gắng kìm nén không cho chúng rơi xuống. Cơ thể y có phản ứng đối với những cái hôn và v**t v* của Tiết Phùng Châu.
Hắn hiểu rõ Tô Thầm.
Tô Thầm cắn chặt răng, mùi máu tươi lan tràn trong khoang miệng cả hai, nhưng Tiết Phùng Châu chỉ khẽ rên một tiếng, không hề có ý định buông tha Tô Thầm.
“Tiểu công tử, tiểu công tử.” - Tiết Phùng Châu khẽ gọi, giọng đầy nóng bỏng: “Tiểu công tử, yêu ta đi.”
Tô Thầm đẩy ngực Tiết Phùng Châu, lắc đầu dữ dội. Y muốn nói, nhưng Tiết Phùng Châu lại xem cái lắc đầu này như câu trả lời rằng y không yêu hắn.
Đáy mắt Tiết Phùng Châu hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng, sự thống khổ và dằn vặt như hòa quyện vào nhau, hắn bịt miệng Tô Thầm lại: “Ta biết rồi, ta sẽ không nói nữa. Ta không muốn... không muốn nghe tiểu công tử nói không yêu ta.”
Tô Thầm quay mặt đi, cố gắng kìm nén tiếng nức nở trong cổ họng.
Đồng tử đen nhánh của Tiết Phùng Châu như tan ra, hắn lẩm bẩm một cách vô hồn: “Rõ ràng đã có ta ở đây... tại sao lại nhắc đến người khác?”
Cơ thể căng thẳng của Tô Thầm trở nên cứng đờ, y thoáng liếc nhìn gương mặt Tiết Phùng Châu, sững sờ trước biểu cảm lạnh ngắt như tro tàn của hắn.
Y đẩy tay Tiết Phùng Châu ra, muốn lên tiếng giải thích, nhưng hắn không hề phản ứng, chỉ che miệng y lại và hôn lên cổ y.
Tô Thầm từng nghĩ mình có thể giao hoà thân thể với Tiết Phùng Châu, nhưng không phải trong tình huống này, cũng không phải bằng cách này.
Nói đúng hơn, cho dù y có chấp nhận, nhưng khi Tiết Phùng Châu lấy lại lý trí, hắn nhất định sẽ hối hận.
Tô Thầm không quên lần trước Tiết Phùng Châu đã nói hãy dùng dao găm đâm hắn, dù hắn nói đùa nhưng vẻ mặt khi đó của hắn tuyệt đối không giống như đang giỡn. Nghĩ đến chuyện bản thân bị kiểm soát, hoặc chuyện của Viên Quy và Lộ Cảnh Hủ, Tô Thầm có lý do để tin rằng khi ấy Tiết Phùng Châu sợ hãi sẽ khiến y hoảng sợ.
Đôi tay thô ráp sau nhiều năm cầm thương đang v**t v* làn da mềm mại, nhẵn nhụi của y. Người trong lòng không ngừng thở hổn hển khiến sự hưng phấn của Tiết Phùng Châu dâng lên đến tột đỉnh. Hắn l**m khóe môi rướm máu của mình, ánh mắt lướt qua Tô Thầm.
Đôi môi thiếu niên nhuốm máu trông vô cùng mị hoặc, hệt như một tiểu yêu tinh chuyên đi câu dẫn hồn phách.
Tiểu công tử của hắn thật xinh đẹp, trách sao nhiều người lại thèm muốn y đến thế. Hắn phải làm sao đây? Hắn sợ tiểu công tử sẽ không cần hắn nữa, sợ y sẽ phải lòng người khác.
Những kẻ đó đều chỉ thấy sắc mà nổi lòng tà dâm, chỉ có hắn mới thật lòng thích tiểu công tử, chỉ có mình hắn mà thôi.
Thẩm Hoàn Chi... Thẩm Hoàn Chi xuất hiện ngày càng thường xuyên, hắn có nên trừ khử kẻ đó không? Nhưng nếu tiểu công tử biết hắn giết Thẩm Hoàn Chi, y sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn.
—— Chẳng lẽ phải thật sự trói tiểu công tử lại rồi nhốt vào một căn phòng ư?
Hắn và tiểu công tử, rõ ràng là tình đầu ý hợp.
Đều do Thẩm Hoàn Chi, đều do tên đáng khinh vô liêm sỉ ấy câu dẫn tiểu công tử của hắn.
Tiết Phùng Châu càng nghĩ càng thêm hỗn loạn, hắn không kiềm chế được mà hôn thiếu niên trong ngực, l**m bờ vai trơn mịn của y.
Tiểu công tử của hắn thật ngọt, thật thơm, thật mềm.
Tô Thầm nhắm mắt, tiếng nức nở nghẹn ngào khẽ thoát ra từ cổ họng, vừa ấm ức vừa khổ sở.
Tiếng nức nở ấy như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Tiết Phùng Châu, lập tức kéo lý trí hắn trở về, khiến máu toàn thân như ngừng lưu thông.
Tiết Phùng Châu từ từ nhìn vào đôi mắt hổ phách đẫm lệ của Tô Thầm, một luồng lạnh lẽo chợt chạy dọc sống lưng hắn.
Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ: Hắn lại làm hỏng chuyện rồi.
Rõ ràng thái độ của Tô Thầm đối với hắn đã dịu đi phần nào, mặc dù hôm nay hắn mang Tô Thầm đi một cách ép buộc, nhưng hắn có thể cảm nhận rằng Tô Thầm không quá tức giận. Thế nhưng hiện tại thì sao... hắn đã phá hỏng tất cả rồi.
Môi Tiết Phùng Châu tái mét hơn bao giờ hết. Hắn run rẩy kéo lại y phục cho Tô Thầm, lẩm bẩm: “Triều Triều, ta xin lỗi.”
Tô Thầm lau khóe mắt, đẩy Tiết Phùng Châu sang một bên rồi đứng dậy, y không hề nhíu mày lấy một cái, chỉ nhàn nhạt nói: “Ta về đây.”
“Triều Triều, để ta đưa ngươi về.” - Tiết Phùng Châu luống cuống muốn đứng lên: “Triều Triều.”
Tô Thầm buộc lại mái tóc rối bù của mình: “Ngươi bình tĩnh đi đã.”
Tô Thầm nghĩ, cảm xúc của mình cũng thật ổn định, vậy mà không hề tức giận. Kỳ thực cũng chẳng có gì để tức giận, y thích Tiết Phùng Châu, đồng thời cũng muốn giải quyết vấn đề giữa họ. Y không bài xích nếu chuyện đó phát sinh, Tiết Phùng Châu cũng không phải là không thật lòng.
Nghĩ đến đây, Tô Thầm cười khổ một tiếng, e rằng hôm nay hai người họ không còn cơ hội để giải quyết vấn đề này, có lẽ phải chờ dịp khác thôi.
Nam nhân kia không dám nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Thầm đi ngang qua mình, ánh mắt hắn tràn ngập vẻ hoảng hốt, khẽ gọi: "Triều Triều."
Khi Tô Thầm đi ngang qua Tiết Phùng Châu, y chỉ nhẹ nhàng nói: “Tiết Phùng Châu, ta đã nói lúc nãy rồi, Thẩm Hoàn Chi là hậu bối mà phụ thân ta coi trọng. Nhưng phụ thân coi trọng ai là chuyện của phụ thân. Người ta thích chính là ngươi, từ đầu đến cuối chỉ có một mình ngươi.”
“Ta chưa từng do dự, cũng chưa từng động lòng với bất cứ ai khác. Ta không biết ngươi sợ hãi điều gì, ta chỉ hy vọng ngươi có thể thẳng thắn nói ra với ta.”
“Nếu ngươi thật sự suy nghĩ kỹ lại, ta sẽ gặp ngươi vào hôm cung yến mừng Tết Đoan Ngọ.” - Nói tới đây, Tô Thầm khẽ dừng một chút rồi nói: “Không cần tìm đến mẫu thân ta, bà ấy sẽ luôn ủng hộ ta. Còn nữa, không cần đeo mặt nạ bám theo ta, cũng không được lẻn vào phòng ta lúc nửa đêm rồi đánh ngất Tùy Ý.”
Tiểu công tử đều biết, nhưng lại không hề ngăn cản hắn. Rõ ràng y đã biết từ lâu, tiểu công tử đã biết rõ mọi chuyện, nhưng lại không hề có ý định che giấu hắn điều gì.
Đầu óc Tiết Phùng Châu trống rỗng. Một lúc lâu sau, ánh mắt hắn từ từ chuyển sang bức tranh trên bàn.
Tiểu công tử rõ ràng, rõ ràng... đã mềm lòng với hắn, nhưng hắn đang làm cái quái gì vậy?
“Tướng quân!” - Bên ngoài vọng vào giọng của Lâm Vu: “Triệu Cửu đã đưa tiểu công tử về.”
Tiết Phùng Châu nhắm mắt, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại. Cuối cùng, hắn ôm chặt lấy ngực, máu tươi dần chảy xuống, nhuộm đen bộ y phục vốn đã sẫm màu của hắn.
Tại sao hắn lại làm tổn thương tiểu công tử? Rõ ràng đây là người hắn cần phải bảo vệ.
"Tướng quân!” - Lâm Vu gọi vọng từ bên ngoài: “Các binh sĩ đã tập hợp đầy đủ, chỉ chờ tướng quân chỉ huy.”
Giọng Tiết Phùng Châu khàn khàn, nhưng vẫn giữ được vẻ nghiêm nghị của một vị tướng quân, không hề để lộ nửa phần cảm xúc nào với bất kỳ ai, ngoại trừ Tô Thầm: "Kêu Thẩm Tu đi..."
Lâm Vu hơi khựng lại một chút rồi đáp: “Vâng.”
Dứt lời, Lâm Vu xoay người rời đi, nhưng trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc. Hắn cảm thấy giọng của tướng quân hình như không ổn lắm. Chẳng lẽ ngài ấy đã khóc vì cãi nhau với tiểu công tử ư?
Tưởng tượng đến cảnh tượng đó, Lâm Vu không khỏi rùng mình.
Cho đến khi bàn tay hoàn toàn nhuốm đỏ máu tươi, Tiết Phùng Châu mới nằm ngửa ra giường, để mặc máu cứ chảy ra từ ngực. Hắn thở hổn hển, rồi khẽ cười.
Đây cùng lắm chỉ là trừng phạt nho nhỏ.
Không một ai được phép tổn thương tiểu công tử, hắn tuyệt đối sẽ không tha thứ cho bất kỳ ai dám làm y tổn thương hay đau khổ.
—— Kể cả người đó có là hắn, càng phải phạt nặng hơn.