Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 55: Vọng Nguyệt Các (2)
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Thầm nói thêm: “Ta dự định sau Tết Đoan Ngọ sẽ ở lại chùa Bạch Mã một thời gian.”
Tiết Phùng Châu lập tức ngồi thẳng dậy, nhìn Tô Thầm: “Tiểu công tử lại muốn đi chùa Bạch Mã? Cơ thể đệ có chỗ nào không khỏe sao?”
Tô Thầm khẽ lắc đầu: “Chỉ là muốn ở lại đó ít ngày.”
Tiết Phùng Châu có chút bối rối: “Vậy ta cũng sẽ đến đó vài ngày.”
“Huynh đi làm gì? Huynh định bỏ mặc công vụ trong quân doanh sao?” Tô Thầm không kìm được đưa tay đỡ trán: “Tiết Phùng Châu, huynh không cần vì ta mà bỏ bê Trấn Quốc Quân.”
Tiết Phùng Châu nói: “Trong quân doanh đều là tâm phúc của ta, huống hồ nếu ta có biểu hiện lơ đễnh, Hoàng Thượng có lẽ sẽ yên tâm hơn.”
Tô Thầm nói: “Huynh nên biết, chỉ cần là bậc Đế Vương, cho dù từng có tình nghĩa sâu sắc thế nào thì đến cuối cùng cũng chỉ có một kết cục mà thôi. Sớm muộn gì Hoàng Đế cũng sẽ nghi kỵ một vị tướng quân nắm trong tay trọng binh...”
Ngày thường Tô Thầm tuyệt đối sẽ không nói những lời như vậy, nhưng người trước mặt y là Tiết Phùng Châu, một Tiết Phùng Châu mà trong lịch sử đáng lẽ phải chết. Y luôn lo lắng một ngày nào đó dòng lịch sử sẽ quay về quỹ đạo vốn dĩ của nó.
Tiết Phùng Châu im lặng một lúc rồi nói: “Tiểu công tử, thực ra ta đã nghĩ đến chuyện này từ ba năm trước rồi.”
Lúc mới trọng sinh trở về, Tiết Phùng Châu không ngừng nghĩ rằng nếu kết cục chỉ có cái chết, hắn sẽ quyết tâm dẫn dắt Trấn Quốc Quân nổi dậy lật đổ triều Tấn. Cho dù bị hậu thế gọi là loạn thần tặc tử cũng không sao, chỉ cần có thể leo lên ngôi vị đó, hắn có thể bảo vệ Trấn Quốc Quân.
Chính vì bản thân hắn cũng là người của Trấn Quốc Quân, cùng nhau vào sinh ra tử suốt mười mấy năm, hắn thấu hiểu nỗi thống khổ của bá tánh phải phiêu bạt khắp nơi, chịu cảnh nhà tan cửa nát. Đồng thời hắn cũng hiểu rằng, đối với bá tánh, ai ngồi trên ngai vàng không quan trọng, quan trọng là sự bình an của chính họ.
Thay đổi triều đại nói thì dễ, làm thì khó vô cùng. Chiến tranh nổ ra, người chịu khổ nhất chính là bá tánh. Hắn có thể làm, nhưng lại không thể, suy cho cùng triều Tấn cũng không phải là một triều đại quá tàn bạo, áp bức dân chúng.
“Thời điểm đó, Tam Hoàng tử rất được lòng dân, chính vì vậy Thái Tử sớm đã để mắt tới hắn. Lúc ta liên lạc với hắn cũng từng nghĩ, nếu người này không đủ khả năng, ta sẽ...” Tiết Phùng Châu với vẻ mặt bình tĩnh, nói tiếp: “Vẫn là cứ tìm hắn trước rồi tính sau.”
Tô Thầm có chút kinh ngạc, không ngờ Tiết Phùng Châu lại có ý nghĩ như vậy, hắn không ra tay cũng là vì lo cho dân chúng.
【 Trấn Quốc đại tướng quân Tiết Phùng Châu cả đời tận tụy, vì nước vì dân, nhưng nhận lại kết cục oan uổng... Triều đại Hậu Tấn sụp đổ. 】
Trong giai đoạn lịch sử đó, tiên đế bị ám ảnh bởi thuốc trường sinh bất tử, dung túng Thái Tử thi hành những chính sách hà khắc, thậm chí còn tàn sát huynh đệ. Điều này đã khơi dậy sự bất mãn sâu sắc trong lòng dân chúng, triều đình đành phải triệu Tiết Phùng Châu hồi kinh... Sau này, một vị Hoàng Đế nhỏ tuổi lên ngôi, non nớt không hiểu chuyện, dẫn đến gian thần lộng quyền, bá tánh phải phiêu bạt tứ phương.
Những người ghi chép lịch sử cho rằng cái chết của Tiết Phùng Châu đã dẫn đến sự sụp đổ của triều Tấn. Quả thực là như vậy, Tiết Phùng Châu chết, Trấn Quốc Quân khởi nghĩa tạo phản.
Khi đọc qua đoạn lịch sử này ở thời hiện đại, Tô Thầm chợt tự hỏi, nếu Tiết Phùng Châu không chết, thủ lĩnh của quân khởi nghĩa có lẽ đã là Tiết Phùng Châu chứ không phải Thẩm Tu.
Còn đối với dòng thời gian hiện tại, vị Tam Hoàng Tử nhân hậu, yêu dân vẫn chưa chết, Tiết Phùng Châu cũng có con đường riêng để lựa chọn cho mình.
“Hiện tại thì sao?”
“Hiện tại?” Tiết Phùng Châu cười cười: “Hiện tại xem ra ta không chọn sai người, Hoàng Đế quả thực là một người thương nước thương dân. Còn về quan hệ giữa ta và hắn... từ đầu đến cuối chỉ là sự hợp tác, không hề có tình nghĩa sâu sắc gì cả.”
“Nếu Bệ Hạ muốn ra tay với huynh, chẳng phải sẽ càng dễ dàng sao?” Tô Thầm khẽ nhíu mày.
“Tiểu công tử đừng lo lắng.” Tiết Phùng Châu ấn đầu ngón tay lên trán Tô Thầm, vuốt nhẹ cho vầng trán y giãn ra: “Ta có đường lui cho mình, không cần lo lắng.”
Dù Tô Thầm vẫn còn nghi vấn, nhưng y không hỏi Tiết Phùng Châu đã để lại đường lui nào.
“Nếu ta và huynh ở bên nhau, phủ Thừa tướng và phủ tướng quân sẽ cùng chung một chiến tuyến... Nhưng đây không phải điều y mong muốn xảy ra, cho nên...”
“Đệ yên tâm.” Tiết Phùng Châu đặt bàn tay ấm áp của mình lên tay Tô Thầm, mỉm cười: “Dù có chuyện gì xảy ra, ta tuyệt đối sẽ không làm liên lụy phủ Thừa tướng.”
“Ta lựa chọn ở bên cạnh huynh. Sau này, bất kể có xảy ra chuyện gì, ta đều sẽ cùng huynh đối mặt.” Tô Thầm nắm lấy tay Tiết Phùng Châu, ánh mắt kiên định.
Trong lòng Tiết Phùng Châu dâng trào một luồng ấm áp, hắn trầm ngâm một lát rồi mới nói: “Tiểu công tử đừng nghĩ ngợi nhiều, sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.”
Tô Thầm khẽ "ừm" một tiếng.
“Đêm nay có pháo hoa.” Tiết Phùng Châu nhìn Tô Thầm: “Tiểu công tử có thể thức đến lúc đó không?”
Tô Thầm: “...Ta sẽ cố.”
Tiết Phùng Châu buồn cười: “Nếu không thức được thì thôi, pháo hoa hôm nay cũng không có gì đẹp, chờ đến Lễ Khất Xảo chúng ta cùng xem.”
Lễ Khất Xảo... Tô Thầm chậm rãi chớp mắt. Phải rồi, y và Tiết Phùng Châu đã hẹn nhau sẽ cùng thả đèn hoa đăng vào ngày hôm ấy.
______
Đám đông tại tửu lâu và trên phố đã tan dần.
Hai người không đi xe ngựa mà sóng vai nhau đi dạo trên phố.
Mỗi lần ở gần Tô Thầm, Tiết Phùng Châu đều như bật chế độ bám dính, tự động nắm lấy tay y. Tô Thầm không rút tay lại được nên đành mặc kệ hắn.
Một ông lão gần đó đang run rẩy dọn dẹp quầy hàng của mình. Tiết Phùng Châu kéo Tô Thầm qua đó, cầm lên một chiếc bánh chưng rồi nhìn y, nói: “Tiểu công tử, bánh chưng này trông thật thú vị.”
Chiếc bánh có hình dáng khá giống con thỏ với đôi tai dài, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu.
“Cái này là do lão bà nhà ta làm đấy, càng già bà ấy càng như trẻ con.” Ông lão cười nói: “Bên trong không có gói gạo nếp, chỉ để trưng thôi, cho trẻ con chơi ấy mà.”
“Lão bà bà thật lợi hại.” Tô Thầm sờ chiếc bánh chưng: “Hoàn toàn không nhìn ra đây là đồ giả.”
Tiết Phùng Châu lấy bạc đưa cho ông lão bán hàng rong: “Ta mua chiếc này.”
“Đa tạ đại nhân, nhưng e là ta không có tiền lẻ để thối lại...”
“Ta cũng không có bạc vụn, không cần thối lại đâu.” Tiết Phùng Châu nói: “Lão cứ thu dọn quầy hàng sớm rồi về ăn Tết cùng lão bà đi.”
Ông lão nhìn chằm chằm số bạc trong tay, lắp bắp: “Nhưng mà đại nhân...”
Tô Thầm và Tiết Phùng Châu đã cầm bánh chưng đi xa. Tiết Phùng Châu xách tai con thỏ, ghé lại gần Tô Thầm thì thầm: “Tiểu công tử, sau này chúng ta cũng cùng nhau già đi nhé.”
Tô Thầm cười khẽ: “Còn lâu mới đến lúc ấy.”
“Có điều ta lớn hơn tiểu công tử, vậy chẳng phải sẽ già nhanh hơn tiểu công tử sao?” Tiết Phùng Châu cau mày, suy nghĩ đến một vấn đề khó hiểu: “Nếu tiểu công tử chê ta già xấu thì phải làm sao đây?”
“...” Tô Thầm không nhịn được nói: “Bây giờ huynh cũng đâu có đẹp.”
Tiết Phùng Châu: “...”
Tiết Phùng Châu kinh ngạc: “Tiểu công tử, mặt ta đâu đến nỗi méo mó vậy.”
Tô Thầm: “...Trấn Quốc đại tướng quân trông như hung thần ác sát, có thể dọa trẻ con khóc thét cả đêm.”
Tiết Phùng Châu: “...”
Tiết Phùng Châu hậm hực: “Vẫn có vài đứa trẻ khen ta mà...”
“Triều Triều.” Một giọng nói vui vẻ cắt ngang lời Tiết Phùng Châu, kèm theo tiếng bước chân vội vã. Người nọ nhanh chóng đến bên cạnh Tô Thầm, gọi: “Triều Triều.”
Tô Thầm ngẩng đầu.
Lộ Cảnh Hủ không ngờ có thể gặp Tô Thầm ở đây, nên nói năng có chút lộn xộn: “Hôm nay ta nghe nói đệ vào cung... còn đang nghĩ sao đệ lại ở đây?”
“Đương nhiên là vì có ta ở đây.” Tiết Phùng Châu lạnh lùng nói.
Lộ Cảnh Hủ liếc sang, dường như lúc này mới nhìn thấy Tiết Phùng Châu: “Tiết tướng quân, hóa ra huynh cũng ở đây.”
Tiết Phùng Châu sờ lên vòng cổ, nhàn nhạt nói: “Ta và tiểu công tử lúc nào cũng ở cùng nhau.”
Lộ Cảnh Hủ “à” một tiếng, hỏi: “Sao Tiết tướng quân lại đeo vòng cổ?”
Tiết Phùng Châu giống như đang đợi Lộ Cảnh Hủ hỏi câu này, mỉm cười: “Đương nhiên là Triều Triều đeo cho ta rồi.”
Tô Thầm: “...”
Lộ Cảnh Hủ khẽ nhíu mày, trong lòng cảm thấy nhói. Hắn nhìn Tô Thầm, hỏi: “Triều Triều, đệ đang về phủ sao?”
Tô Thầm “ừ” một tiếng: “Hành Chu sẽ đưa ta về.”
Hai chữ ‘Hành Chu’ như đâm vào màng nhĩ Lộ Cảnh Hủ, hắn quay mặt đi, lẩm bẩm: “Thì ra là vậy...”
Tiết Phùng Châu mỉm cười, nắm lấy tay Tô Thầm, nói: “Tiểu công tử, chúng ta trở về đi.”
Từng cử chỉ của Tiết Phùng Châu đều thể hiện sự thân thiết với Tô Thầm. Lộ Cảnh Hủ đứng tại chỗ siết chặt nắm tay, cuối cùng không đi theo hai người họ.
Tô Thầm rõ ràng không muốn nói chuyện với hắn, nếu hắn đi theo, e rằng chỉ khiến y thêm không vui.
Rốt cuộc hắn đã làm gì khiến cho mối quan hệ với Tô Thầm đi đến nông nỗi này?
Tô Thầm và Tiết Phùng Châu ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, quyết định quay về phủ Thừa tướng.
Tiết Phùng Châu lặng lẽ tiến lại gần Tô Thầm, hỏi: “Tiểu công tử, tối nay đệ thấy vui vẻ chứ?”
Tô Thầm liếc nhìn Tiết Phùng Châu: “Sao thế?”
“Nếu vui vẻ, có thể cho phép ta ôm đệ một cái không?” Ngón tay Tiết Phùng Châu khẽ ngoắc ngoắc, nói thêm: “Ta sẽ cẩn thận không đụng tới miệng vết thương.”
Tô Thầm khẽ cong khóe môi, hơi mỉm cười: “Từ chối.”
Tiết Phùng Châu: “...”
Hắn vẫn tiếp tục xin xỏ: “Vậy ta hôn đệ nhé?”
Tô Thầm vẫn mỉm cười: “Không được.”
Tiết Phùng Châu: “...Nắm tay.”
Tô Thầm không nhúc nhích.
Tiết Phùng Châu cẩn thận nắm lấy bàn tay thiếu niên, sự bất an trong lòng đã vơi đi phân nửa. Hắn vuốt ve bàn tay Tô Thầm, nói: “Da của tiểu công tử thật mềm mại, muốn cắn quá.”
Tô Thầm: “...Huynh đừng tỏ ra biến thái như vậy.”
Tiết Phùng Châu thở dài: “Nắm tay đệ đâu có ảnh hưởng đến vết thương. Ôm cũng vậy, hôn cũng vậy... Nếu tiểu công tử cho phép ta hôn, nói không chừng ta sẽ khỏe lại nhanh hơn.”
Y lười nghe mấy lời dụ dỗ của Tiết Phùng Châu, có chút mệt mỏi nên khẽ nhắm hờ mắt.
Tiết Phùng Châu thấy vậy thì im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn Tô Thầm.
Xe ngựa bỗng rung lắc dữ dội, không biết là cán qua thứ gì. Tiết Phùng Châu phản xạ nhanh, ngay lập tức ôm Tô Thầm vào lòng.
Cơn buồn ngủ của Tô Thầm lập tức tan biến. Y kéo lấy áo Tiết Phùng Châu, nhắc nhở: “Vết thương của huynh.”
“Không sao.” Tiết Phùng Châu chung quy vẫn không nhịn được, hắn hôn lên môi Tô Thầm, năn nỉ: “Tiểu công tử, vết thương của ta không sao. Đệ cho ta hôn một chút thôi mà, xin đệ, chỉ một chút thôi.”
Cũng may y không dựa vào chỗ bị thương. Mặc dù vậy, Tô Thầm cũng không dám giãy giụa nhiều, sợ Tiết Phùng Châu lại bị rách miệng vết thương. Y ngồi trên đùi Tiết Phùng Châu, ngẩng đầu lên cảnh cáo: “Huynh... huynh không được động đậy đâu đấy.”
“Ta không động đậy, tiểu công tử cũng vậy.” Giọng nói của Tiết Phùng Châu khàn khàn: “Chỉ cần như thế này là được, sẽ không đụng tới miệng vết thương của ta.”
Hắn cúi đầu, kìm lại hơi thở gấp gáp, nhẹ nhàng cắn vành tai Tô Thầm từng chút một.
Hắn lại cầm lấy tay Tô Thầm đặt lên ngực mình: “Tiểu công tử vẫn chưa nói cho ta biết có thích chỗ này hay không...”
Lòng bàn tay cảm nhận được xúc cảm vừa cứng rắn vừa mềm mại. Tai Tô Thầm đỏ bừng, không biết là do hôn Tiết Phùng Châu hay do chạm vào cơ ngực của hắn. Lông mi y khẽ run rẩy, hỏi: “Huynh học mấy thứ đó ở đâu vậy?”
“Từ Thẩm Tu, hắn nói đôi khi có thể dùng cơ thể để câu dẫn người mình thích.” Tiết Phùng Châu hôn từ vành tai sang cổ Tô Thầm, hô hấp của hắn có chút dồn dập: “Nhưng trên người ta đều là vết thương do đao kiếm gây ra, nhìn không đẹp lắm. Ta sợ tiểu công tử ghét bỏ, chỉ có ngực là không có vết thương nào.”
Ánh mắt Tô Thầm thoáng nhìn qua vết sẹo trên lưng Tiết Phùng Châu, khẽ nói: “Không ghét, đẹp lắm.”
Thân hình Tiết Phùng Châu trông khá cường tráng, ngay cả khi có sẹo cũng chỉ làm tăng thêm vài phần hoang dại. Tô Thầm không cảm thấy khó coi chút nào.
Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng hôn lên yết hầu tinh tế của Tô Thầm. Những ngón tay thô ráp luồn ra sau gáy khiến y khẽ rùng mình.
Tô Thầm nghiêng đầu, giữ chặt tay Tiết Phùng Châu lại, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Huynh vẫn còn bị thương, đừng làm loạn.”
“Ta không làm loạn.” Bàn tay nam nhân lật lại nắm lấy tay Tô Thầm, hắn hôn lên mu bàn tay y. Một luồng nhiệt ấm áp di chuyển từ mu bàn tay xuống cổ tay.
Tô Thầm run rẩy, nhưng không thể thoát ra. Y lắp bắp gọi: “Tiết Phùng Châu.”
Môi của hắn áp lên chiếc vòng tay mang theo hơi ấm từ cơ thể Tô Thầm. Tiết Phùng Châu liếm nhẹ bằng đầu lưỡi, nói: “Tiểu công tử đừng sợ, ta chỉ muốn hôn đệ.”