Bình minh, Lọ Lem và năm triệu

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Bình minh, Lọ Lem và năm triệu

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi tiếng đập cửa vang lên, ngoài trời hãy còn tối mịt. Cuốn kịch bản đầy những lời chú thích và giấy ghi chú úp trên mặt, Kha Dữ mơ màng một lúc mới nhớ ra mình vừa ngủ quên khi đang học thoại.
Ngọn đèn luôn bật, hắt một vệt sáng ra khe cửa, khiến căn phòng khách tối om càng thêm chói mắt khi nhìn vào.
Thương Lục lại gõ cửa: "Thầy Kha, anh ngủ rồi à?"
Kha Dữ khoác áo, nhét cuốn kịch bản xuống gối rồi mới ra mở cửa: "Chuyện gì?" Tiện tay nhấn vào màn hình điện thoại... Quái thật, mới 3 giờ sáng.
Trước mắt Kha Dữ hoa lên, là Thương Lục vừa giơ tay quơ quơ, đồng thời một nhúm tóc của anh cũng bị kéo theo — Giữa hai ngón tay Thương Lục kẹp tờ giấy ghi chú màu xanh lam: "Anh bận thi nghiên cứu sinh đấy à?" Hắn liếc mắt đảo qua một chút: "Ở thời khắc đó, Phi Tử nhận ra mình đã yêu..."
Chưa kịp đọc xong thì mảnh giấy bị Kha Dữ giật mất: "Người trẻ tuổi phải biết phép lịch sự."
"Nhật ký?" Người trẻ tuổi được đằng chân lân đằng đầu.
Kha Dữ lạnh nhạt nói: "Cậu hỏi làm gì."
Thương Lục cũng không mấy bận tâm, liền đưa xấp bản thảo trên tay mình ra: "Bảng phân cảnh."
Bản thảo tổng cộng hai mươi trang, được tô màu rực rỡ nhưng không hề lộn xộn. Kha Dữ liếc qua là hiểu ngay: "Buổi tối màu đỏ cam, ban ngày màu trắng và màu sắc bão hòa thấp — Cùng một người, hai mươi tư giờ lại sống trong hai thế giới trái ngược."
Thương Lục chống một tay lên khung cửa, hỏi khẽ: "Tại sao buổi tối lại dùng màu đỏ cam?"
Kha Dữ nhìn vào đôi mắt sau cặp kính, thoạt nhìn thì như vẫn còn ngái ngủ nhưng lại toát lên vẻ thành thạo và kiên định. Anh suy ngẫm tình huống: "Cậu đang kiểm tra tôi?"
"Anh là diễn viên chính."
"Màu sắc là ngôn ngữ cảm xúc của điện ảnh, đỏ cam tượng trưng cho tình dục, bạo lực, máu me — Có lẽ cũng là một loại thần bí, màu sắc bão hòa thấp của ban ngày thì tôi không hiểu lắm." Kha Dữ thành thật trả lời.
Thương Lục khẽ cong môi không bình luận gì, chỉ nói: "Bắt đầu thôi."
"... Bây giờ?" Kha Dữ ngẩng đầu nhìn màu xanh đậm nặng nề ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn Thương Lục... với ánh mắt như muốn hỏi "Cậu bị bệnh à".
"Đã hứa rồi, hôm nay anh thuộc về tôi cả ngày," Thương Lục nâng cổ tay xem đồng hồ, vừa nói: "3 giờ 20 phút sáng — Đã qua 12 giờ, nên thực hiện lời hứa rồi đấy, cô bé Lọ Lem."
Vừa bị trêu chọc, Kha Dữ lại thấy hoa mắt lần nữa, chớp mắt một cái, trên tay đối phương đã xuất hiện một tờ giấy ghi chú khác.
"Nhiều thế, dán đầy đầu anh luôn." Thương Lục nhướn mày, tiện tay dán luôn tờ giấy lên trán anh.
Kha Dữ: "... Vẫn còn sao?"
Mất mặt thật.
"Hết rồi."
Kha Dữ nghi ngờ nhìn Thương Lục.
Thương Lục cười một tiếng: "Hết thật."
Kha Dữ yên tâm xoay người chuẩn bị đi rửa mặt thì cổ tay chợt bị giữ lại — "Chờ một chút."
Chàng trai cao lớn đột ngột tiến đến gần, bàn tay dừng trên cổ áo, hai mắt chăm chú nhìn anh: "Có thể chứ? Thầy Kha."
... Đúng là một quý ông lưu manh.
Kha Dữ há miệng nhưng không nói nên lời, chỉ nghe tiếng lồng ngực mình chấn động. Bàn tay buông thõng bên người vô thức nắm chặt. Bởi vì khoảng cách quá gần, thậm chí anh còn ngửi thấy mùi trầm hương, gỗ thông xen lẫn chút vị ngọt trên cổ tay và hơi thở Thương Lục.
Anh đang mặc áo ngủ kiểu sơ mi màu lục đậm, bề mặt sáng bóng như tơ lụa lại mang cảm giác trơn trượt mịn màng. Ánh mắt Thương Lục kiềm chế chỉ dừng ở cổ áo, tay nhanh nhẹn gỡ xuống một tờ giấy ghi chú: "Chỗ này cũng có này."
Khi đối phương vừa rời đi, cảm giác áp bách đến nghẹt thở cũng lập tức biến mất theo, Kha Dữ lạnh mặt: "Đừng tiến sát như thế."
"Xin lỗi." Giọng điệu của đối phương không nghe ra chút thật lòng nào, ngược lại còn nói thêm một câu: "Áo ngủ xịn đấy."
Cánh cửa nhà vệ sinh đóng sầm lại, Kha Dữ mở vòi nước, khẽ mắng thầm một tiếng. Chiếc gương bị oxy hóa treo trên tường phản chiếu khuôn mặt đang nóng bừng vì ngượng của anh.
Dù là ở Ninh Thị thì mặt trời mùa đông vẫn mọc khá trễ, lúc này là 4 giờ sáng, ánh trăng mờ nhạt như được vẽ lên bầu trời. Khu làng đô thị vẫn đang say giấc, không khí tràn ngập mùi than củi từ những hàng quán ăn khuya vừa đóng cửa chưa lâu. Thùng rác chất đầy, hai con mèo hoang ngồi ngay trên nắp thùng liếm láp móng vuốt, thấy có người bước tới liền ngước đôi mắt đen chăm chú nhìn họ.
Công việc quay chụp được thực hiện đến tận chiều tối.
Mọi cảnh quay và vị trí đặt góc máy đều đã được Thương Lục khảo sát từ trước. Kha Dữ đi theo sau Thương Lục, xuyên qua những bác, những dì đi chợ mua thức ăn, xuyên qua những ông, những bà đi đón cháu tan học. Anh chợt nhớ đến tòa nhà Giải trí GC hiện đại trong trung tâm thành phố tối hôm qua, rồi chớp mắt một cái, trước mặt lại là đường chân trời chằng chịt dây điện.
Nơi này đầy đường ngang ngõ tắt, nhưng Thương Lục lại đi như thể rất quen thuộc.
Trong tay Kha Dữ nắm một chai nước suối, miệng ngậm thuốc lá, lặng lẽ đánh giá dáng người trẻ trung đang đi trước mặt mình. Dáng người đối phương cao lớn, thẳng tắp, chiếc áo thun hơi ôm phác họa đường cong cơ thể săn chắc. Dãy nhà cũ hai bên đường xây dựng san sát, mặt tường ốp gạch ô vuông vàng đỏ nhàm chán, ngay cả biển hiệu cửa hàng cũng không hề có tính thẩm mỹ, hoàn toàn lạc lõng với bóng dáng của Thương Lục.
"Cậu quen thuộc đường sá ở đây từ bao giờ thế?" Kha Dữ thu ánh mắt lại, ngón tay kẹp điếu thuốc hỏi bâng quơ.
"Là những lúc anh đi làm ở tiệm tạp hóa."
"Cậu đi hết mọi nơi rồi à?"
"Đi mọi ngõ ngách luôn."
Kha Dữ không thêm WeChat của hắn, nhưng trong lòng nghĩ thầm số bước chân mỗi ngày của hắn chắc chắn rất đáng nể, có lẽ còn leo top bảng xếp hạng bạn bè cũng nên. Ý nghĩ này lặng lẽ lướt qua đầu, sau đó anh nhận ra bản thân đúng là không hề có bất kỳ phương thức liên lạc nào của Thương Lục.
Lúc chạng vạng, Thương Lục gõ cửa một căn nhà. Có lẽ đã thương lượng từ trước nên bà chủ nhà hoàn toàn không hề ngạc nhiên. Thương Lục dùng tiếng Quảng Đông lưu loát trò chuyện rồi dẫn Kha Dữ leo lên sân thượng tầng bốn. Cuối hành lang hẹp dài là một cánh cửa sắt treo khóa, khi đẩy ra sẽ vang lên tiếng kẽo kẹt.
Bên ngoài cánh cửa có một khu vườn nhỏ lộ thiên.
Trên sàn nhà tráng xi măng đặt hơn một chục chậu hoa hồng và sơn trà cao thấp khác nhau, bên cạnh còn trồng một ít rau quả, trái cây và dây leo. Hoa bìm bìm và dây thường xuân xanh ngắt quấn quanh tấm phên giậu che nắng đan bằng tre, bên dưới kê hai chiếc trường kỷ và một chiếc bàn gỗ nhỏ; trúc Nam Thiên thon dài, hoa sứ tươi tốt, lá bồ kết trong suốt uyển chuyển dưới ánh nắng. Trong một góc sân phơi mắc hai hàng dây phơi đồ, chiếc áo sơ mi màu trắng của chủ nhà đang bay phấp phới trong gió chiều.
"Đẹp quá." Kha Dữ lịch sự bóp tắt điếu thuốc bên cạnh cửa, cứ như sợ điếu thuốc của mình sẽ làm vấy bẩn những bông hoa hồng đang nở rộ.
"Quý Tiễn Lâm* từng viết một bài văn tên là 《Hoa nhà mình là để người ta ngắm》, thời ông ấy du học ở Đức thường xuyên nhìn thấy trên ban công cửa sổ mọi nhà đều trồng hoa, thật ra ở Ninh Thị cũng vậy."
*
Quý Tiễn Lâm
季羡林:
Nhà văn, nhà ngôn ngữ học, chuyên gia giáo dục nổi tiếng Trung Quốc.
"Vậy à? Trong bài văn đó viết thế nào?"
"Không nhớ rõ," Thương Lục suy nghĩ một chút: "Lúc ở nhà trồng hoa thì hoa là để người khác ngắm, đến khi ra đường lại xem hoa nhà người khác — nội dung đại khái là như vậy."
"Thật có lý."
"Ninh Thị có sức quyến rũ riêng của nó, ví dụ như khu làng đô thị này. Người không hiểu chỉ cảm thấy nơi này là một vũng bùn lầy nhếch nhác, nhưng chỉ cần tản bộ trên đường, ngẫu nhiên ngẩng đầu lên có lẽ sẽ phát hiện ra một cây hoa giấy rực rỡ thò ra khỏi ô cửa sổ nhà nào đó." Thương Lục chỉ vào một chiếc trường kỷ: "Thầy Kha, phiền anh đi sang bên đó — Anh hút thuốc cũng được, cứ xem như đây là vườn hoa nhà mình."
"Phi Tử là người biết trồng hoa sao?" Kha Dữ hỏi bằng giọng điệu như đang bàn luận về một bí mật đã hiểu rõ trong lòng.
Thương Lục nhìn vào mắt anh: "Biết."
Kha Dữ vừa châm điếu thuốc, bật cười: "Tôi nhớ rồi."
Cánh cửa gõ vang, là bà chủ nhà bưng lên hai lon bia. Khoen lon bật mở, tiếng bọt khí tanh tách như đưa người ta trở về với mùa hè oi ả.
Uống bia giữa trời chiều, Kha Dữ nằm trên trường kỷ, miệng ngậm thuốc, ngẩng đầu nhìn lên không trung, hai mắt nheo lại. Khóe môi anh không có dấu hiệu dùng sức nhưng dưới ống kính lại phảng phất một chút thích ý. Anh nghĩ, nằm dưới ánh hoàng hôn như vậy, có lẽ Phi Tử cũng cảm thấy tự do.
Chỉ một lần là xong, Thương Lục cất gimbal và điện thoại đi. Kha Dữ nghe thấy tiếng vỗ tay, quay đầu nhìn lại. Thương Lục đang uể oải vỗ tay thật: "Thầy Kha, chúc mừng đóng máy."
Tiếng vỗ tay vang lên trên sân thượng yên tĩnh, từ "đóng máy" khiến Kha Dữ cảm thấy thân phận bị đảo ngược, cứ như mình vừa quay xong phim trường. "Cũng có tính hình thức đấy." Anh nhẹ nhàng vỗ tay theo: "Nhưng mà thiếu hoa với bánh kem rồi đúng không?"
Đó là một câu chế nhạo, nhưng Thương Lục vẫn nghiêm túc "Ừ" một tiếng: "Xin lỗi, không kịp chuẩn bị."
Mặt trời còn chưa lặn hẳn, mặt trăng đã chiếm lấy bầu trời, vạt nắng chiều cuối cùng vẽ lên chóp mũi Kha Dữ một vệt màu kiều diễm. Anh quay đầu bước về phía Thương Lục dưới ráng màu chiều hôm, hơi buồn cười nói: "Thật ra cũng không tới mức phải xin lỗi."
Lúc cầm camera lên rõ ràng rất quyết đoán, nhưng khi hạ máy xuống lại cực kỳ nghiêm túc ngoan ngoãn.
"Vốn định chuẩn bị, nhưng buổi quay chụp hôm nay thật sự là phát sinh ngoài dự liệu." Thương Lục dừng một chút, cất tiếng giữa làn gió: "Thầy Kha, tôi phải đi rồi."
Nụ cười của Kha Dữ cứng đờ trong một cái chớp mắt, sau đó nhẹ nhàng kéo lên không chút dấu vết: "Nhanh vậy sao."
"Bạn tôi vừa bị thương, tôi phải đi thăm một chuyến."
"Xem ra là bạn rất thân."
"Ừ, đúng là người rất quan trọng."
Kha Dữ nhặt áo khoác trên ghế chậm rãi mặc vào. Anh không biết nói gì thêm, đành phải theo phép lịch sự: "Chúc cậu ấy sớm bình phục nhé."
Theo cầu thang đi xuống tầng một, bà chủ nhà đang ngồi trước cái bàn bát tiên tước đậu que. Thương Lục rút một xấp tiền trong túi nhét vào tay bà. Thương Lục không đếm, Kha Dữ cũng không biết rốt cuộc là bao nhiêu, chỉ cảm thấy Thương Lục vốn đã lưu lạc đến bước đường này mà ra tay còn rất hào phóng.
"Nói rồi nhé, tư liệu chỉ quay để luyện tay nghề, cắt thành phim cũng không được chia sẻ cho người thứ ba." Kha Dữ nhắc lại: "Nếu không ——"
"Nếu không anh sẽ thưa kiện cho bạn gái tôi đến mức tán gia bại sản." Thương Lục nói tiếp câu hăm dọa, rồi hỏi: "Tóm lại là bao nhiêu tiền?"
Kha Dữ thuận miệng nói: "Một triệu."
Thương Lục hờ hững đáp lời: "Số đó thì cô ấy đền vô tư."
Kha Dữ liếc Thương Lục một cái, bỗng nhìn ra được một chút vẻ ăn chơi trác táng trên người đối phương nhưng nhanh chóng gạt đi. "Năm triệu." Anh "tàn ác" tăng giá.
"Năm triệu?" Thương Lục lặp lại, "Anh chắc chưa?"
"Sợ rồi sao?" Kha Dữ gõ gõ mu bàn tay lên ngực Thương Lục, ỷ vào tuổi tác mà vô tư ngả ngớn táo bạo: "Em trai à, nhớ giải quyết cho tốt."
Lần này, "em trai" cũng không bị vẻ ngả ngớn đó dọa nạt thành công, ngược lại còn cầm cổ tay anh: "Chính anh nói đấy nhé. Được."
---
Lời tác giả:
Năm triệu, chưa từng thấy diễn viên nào ra giá rẻ như thế.
(5 triệu tệ là ~19 tỷ đồng nha các mẹ, coi người giàu người ta nói chuyện kìa...)