Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Chương 9: Thiếu Óc Tưởng Tượng
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Không khéo, tối nay tôi bận rồi." Kha Dữ kéo khẩu trang, nở một nụ cười xã giao nhạt nhẽo.
Thương Lục hơi ngạc nhiên, "Thế à." Hắn bất đắc dĩ nhún vai, cũng không có ý miễn cưỡng Kha Dữ mà chỉ tiếc nuối nói: "Tôi đi một mình vậy."
Khi Thương Lục đã đi được hai mét, Kha Dữ mới phản ứng kịp. Nếu đối phương cứ nằng nặc muốn xem, anh ở bên cạnh ngược lại càng dễ dàng xử lý hơn một chút.
"Chờ đã nào!" Anh gọi Thương Lục lại.
"Sao thế?"
"Tôi đi."
Thương Lục nhướn mày: "Anh mới nói tối nay bận việc mà?"
"Sao, không chào đón à?" Ngón tay Kha Dữ khẽ kéo khẩu trang xuống, để lộ nụ cười như có như không, "Vậy tôi về."
Thương Lục giữ chặt anh, bất đắc dĩ thở dài: "Thầy Kha, anh thật sự rất biết cách lạt mềm buộc chặt đấy."
Kha Dữ nghiêng đầu: "Quá khen."
Xung quanh khu dân cư bình dân có rất nhiều rạp chiếu phim nhỏ lẻ, nhưng để xem bộ phim được quay với những góc máy rộng hoành tráng của Lịch Sơn thì quá phí phạm. Thương Lục chọn rạp GC trong trung tâm thành phố nên phải đi taxi. Hai người cùng ngồi ở ghế sau xe taxi, lộ trình dài khoảng ba mươi phút. Trong lúc xe chạy, Thương Lục say sưa nói chuyện, tình cờ liếc mắt một cái mới phát hiện Kha Dữ đã nghiêng đầu vào cửa sổ xe, ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Có lẽ vì khó thở nên anh không kéo khẩu trang che kín hoàn toàn, để lộ miệng và mũi.
Ngay cả khi ngủ say, vẻ mặt anh vẫn toát lên sự điềm tĩnh, thờ ơ. Hàng mi dày rậm phủ bóng xuống đáy mắt. Cơn gió đêm từ cửa sổ ghế điều khiển ùa vào mang theo hơi lạnh. Đèn đường hết đỏ lại xanh, gió cũng luồn vào, thổi tung những sợi tóc mái rồi lại hạ xuống.
"Bác tài, nhờ anh đóng cửa sổ lại nhé." Giọng nói trầm thấp từ tính của Thương Lục hòa với tiếng cửa sổ xe lịch kịch nâng lên, nhẹ nhàng thẩm thấu vào giấc ngủ mơ màng của Kha Dữ.
Taxi dừng lại trước cửa chính. Thương Lục quét mã QR để thanh toán, xuống xe rồi mới nhận ra Kha Dữ không chỉ kéo khẩu trang che kín mít, còn thuận tiện kéo mũ áo hoodie qua đầu, sống mũi cũng gác lên một cặp kính gọng bạc không biết từ đâu mà có. Hắn còn chưa hỏi gì, Kha Dữ đã nói:
"Lạnh." Anh chỉ lên chiếc mũ.
"Cận thị." Rồi lại chỉ xuống cặp kính.
Thương Lục: "..."
Thôi được rồi.
《Núi》 là một bộ phim có bối cảnh giả tưởng thuần chất hiện thực, nhưng đồng thời cũng có tính biểu tượng mạnh mẽ. Thế cho nên từ ngày phim công chiếu đến nay, giới phê bình điện ảnh vẫn tranh cãi không ngớt xem rốt cuộc tác phẩm này thuộc chủ nghĩa hiện thực hay siêu thực. Nội dung phim kể về một bộ tộc miền núi còn sót lại giữa thời kỳ văn minh hiện đại: hai ngôi làng, một xanh một đỏ, vốn đối địch từ bao đời, cuối cùng phải liên thủ chống lại kẻ thù chung, rồi hy sinh đến người dân cuối cùng. Toàn bộ phim mang vẻ đẹp bạo lực đầy tính thẩm mỹ và bi kịch cổ điển. Vì nội dung phim quá đẫm máu và nặng nề, kế hoạch phát hành vào dịp Tết Nguyên đán đành phải hủy bỏ.
Sự thật chứng minh sách lược này là vô cùng chính xác. Phim chiếu được hơn một tháng mà doanh thu phòng vé vẫn tiếp tục tăng trưởng. Tuy hôm nay không phải cuối tuần nhưng suất chiếu tối vẫn kín chỗ, cần phải xếp hàng để vào rạp.
Thương Lục đi ngang qua tấm poster khổng lồ được phun sơn vẽ hình năm diễn viên chính. Kha Dữ đứng ở vị trí thứ hai bên trái, khuôn mặt tô vẽ sặc sỡ, tay nắm dao găm trong tư thế chiến đấu, vẻ mặt vô cảm nhưng ánh mắt sắc bén.
Thương Lục thờ ơ liếc qua poster, khóe mắt thoáng thấy Kha Dữ đang lén cong môi cười.
"Anh cười gì?"
Kha Dữ ép khóe miệng xuống, khẽ huýt sáo một tiếng: "Không có gì."
*Cười vì cậu mù mờ đấy.*
Bộ phim kéo dài hai tiếng rưỡi đồng hồ. Nhân vật của Kha Dữ xuất hiện vào phút thứ hai mươi. Anh là một thiếu niên thợ săn thiên tài và cũng là người trẻ tuổi nhất bộ lạc. Thời điểm anh xuất hiện cùng tiếng huýt sáo và tiếng trống dồn dập, khuôn mặt anh được ánh nắng lốm đốm chiếu vào, tựa như một con hươu nhỏ uyển chuyển lướt qua những gốc cây cổ thụ mục nát, băng qua khe núi rừng xanh, vượt qua cả những mũi tên xé gió của kẻ thù.
Trong rạp phim tối om vang lên tiếng thì thầm xôn xao.
"Là Kha Dữ!"
"Ôi, kích động quá, vóc dáng anh ấy đẹp quá đi mất..."
Kha Dữ uống một ngụm Coca, đoạn cúi người gõ nhẹ nhắc nhở một người hâm mộ đang phấn khích không kìm được ở hàng ghế trước, sau đó nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, ngay cả người hâm mộ cũng không nhận ra anh.
Lịch Sơn cho anh những cảnh quay cực kỳ độc đáo: con dao tẩm độc lóe lên ánh sáng lạnh lẽo giơ cao trước kẻ bị giết, máu tươi bắn tung tóe khắp mặt anh. Rồi đột nhiên anh biến mất, chờ đợi cho cuộc đi săn tiếp theo. Anh trầm mặc không nói nhưng không gì không làm được: cứu mỹ nhân, ám sát thủ lĩnh quân địch và dễ dàng cứu một con dê con thoát khỏi trận địa hỗn loạn —— chỉ cần anh xuất hiện là mọi hiểm nguy đều hóa giải.
Trước đêm đại chiến, anh ngồi một mình trên một cành cây lớn dưới ánh trăng, dùng lá cây khẽ thổi một khúc dân ca. Đây là phân cảnh duy nhất trong cả bộ phim có sử dụng nhạc nền, giai điệu du dương, ướt át và sầu bi như ánh trăng đêm hôm ấy.
Phim chiếu đến đoạn kết, nhân vật của Kha Dữ là người cuối cùng ngã xuống.
Lịch Sơn đã thực hiện một cảnh quay tuyệt đẹp đến thê lương: anh bơi nhẹ nhàng giữa dòng nước trong vắt lấp lánh ánh trăng. Máu nhuộm đỏ dòng suối rồi nhanh chóng tan loãng. Khán giả biết anh định bơi theo dòng nước ra khỏi ngọn núi, trong cơn lo lắng, họ vẫn khẽ thở phào một tiếng, nhưng chưa kịp dứt tiếng thở phào thì chợt nghe một tiếng rít xé gió —— một chiếc móc câu khổng lồ từ đâu bay vút tới. Chỉ trong nháy mắt, gai móc cứng rắn đâm xuyên cột sống, găm chặt vào máu thịt, anh bị treo lơ lửng như một con cá mắc câu. Ống kính camera chiếu xuống từ một góc rất cao, đầu và tay anh rũ xuống, trông hệt như một tiêu bản bị đóng đinh trên màn sân khấu.
Không ai biết đến cái chết của người thợ săn tựa như cơn gió ấy, và sau khi anh chết, sẽ không còn một ai tưởng nhớ hay phúng viếng về bộ lạc đó nữa.
Tất cả diễn ra quá bi tráng và bất ngờ, nhưng Lịch Sơn xử lý lại rất nhẹ nhàng. Mọi âm thanh đều biến mất, giữa khoảng không tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng gió, tiếng chim hót cùng ánh mặt trời chói chang.
Mãi đến khi bài hát ending chạy xong, khán giả mới lục tục rời khỏi rạp. Ngoại trừ suất chiếu ra mắt, đây là lần đầu tiên Kha Dữ xem hết bộ phim ở rạp chiếu thương mại thông thường. Rời xa những nhà phê bình điện ảnh cùng giới truyền thông đầy khách sáo hoặc quá khắt khe, anh nghiêm túc quan sát mọi phản ứng của khán giả xem phim.
Đây là bộ phim khó quay nhất đối với anh. Phần lớn các cảnh hành động, chạy, chiến đấu, bắn tên, chém giết, kể cả cảnh bơi lội cuối cùng, anh đều phải nhờ huấn luyện viên chuyên nghiệp sửa từng tư thế và cách dùng lực, cuối cùng mới miễn cưỡng đạt tới cảnh giới nghệ thuật mà Lịch Sơn yêu cầu: "Như hoa rơi nước chảy, ưu nhã mà đổ nát."
"Thế nào?" Anh nhìn Thương Lục, ánh mắt rất thản nhiên.
"Cũng không tệ, tiết tấu hơi có vấn đề. Tôi nghĩ chắc đạo diễn đã phải cắt nhiều cảnh lắm."
Kha Dữ thừa nhận: "Đúng thế, nghe nói bản gốc dài bốn tiếng, chia làm hai phần."
Đây là kết quả thỏa hiệp giữa bên kiểm duyệt và bên thương mại. Trên thực tế, bản uncut dài bốn tiếng mà người ta vẫn nhắc đến thực ra đã được đạo diễn biên tập xong, chỉ chờ ngày phim ngừng chiếu rạp là sẽ phát hành đồng loạt trên các nền tảng xem phim trực tuyến.
Ngoài đại sảnh, trên hành lang chật kín người qua lại, ai nấy đều đang hăng say thảo luận về nội dung phim. Có người đụng phải Kha Dữ, Thương Lục nhanh nhẹn che chắn cho anh một chút, tay choàng qua vai anh. Bên tai nghe một người khác nói: "Trời ơi, phim này Kha Dữ diễn đỉnh thật, Lịch Sơn quay cậu ta cứ như quay cho con ruột ấy!"
"Nghiêm túc lên nào, con trai gì, là tình yêu đích thực mới đúng!"
Mấy cô gái cùng nháy mắt và bật cười ha hả.
Thương Lục cảm giác cái tên Kha Dữ nghe hơi quen tai. Hắn lục lọi trí nhớ một lát mới nhớ ra đó là tên của đối thủ của "chồng" Thương Minh Bảo, "Kha Dữ diễn nhân vật nào thế?"
Kha Dữ: "..."
Tuy bị hỏi rất kỳ nhưng anh vẫn trả lời, "Cái cậu sát thủ chết cuối cùng đó."
Không chờ Thương Lục nói tiếp, anh đã ho nhẹ một tiếng, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: "Cậu thấy người đó diễn xuất thế nào?"
Thương Lục bâng quơ đáp: "Cảnh quay rất bắt mắt, nhưng toàn bộ đều bị anh ta lãng phí."
Bước chân Kha Dữ hơi khựng lại một chút. Anh bóp mạnh chiếc ly giấy, khẽ cười: "Thế à."
"Đạo diễn rất thiên vị anh ta, tuy thời lượng xuất hiện không đến hai mươi phút nhưng hầu như đều là những cảnh đắt giá nhất, bao gồm cả đoạn kết. Cái chết của anh ta mang ý nghĩa biểu tượng mạnh mẽ, khán giả có thể quên bộ phim, nhưng chắc chắn sẽ nhớ rõ nhân vật này."
Kha Dữ "Ừ" một tiếng.
"Thật ra anh ta có rất nhiều không gian để phát huy, nhưng mà..." Thương Lục tạm dừng, nghiêm túc suy tư một chút: "Chỉ diễn được vẻ bề ngoài, cho tôi cảm giác như ——"
"Như cái gì?"
"Thiếu óc tưởng tượng."
Bốn chữ nói ra rất nhẹ nhàng, nhưng lúc quay đầu lại, không biết Kha Dữ đã cúi đầu từ lúc nào. Anh cụp mắt che giấu mọi cảm xúc bên trong. Thương Lục phải lên tiếng hỏi: "Anh sao thế?"
Kha Dữ thở rất nhẹ. Anh đuổi kịp bước chân hắn, giọng cũng cất khe khẽ: "Còn gì nữa không?"
"Cũng có ưu điểm đấy." Thương Lục đánh giá khách quan, "Anh ta xuất hiện trong ống kính rất đẹp, tôi có thể hiểu lý do vì sao Lịch Sơn thiên vị anh ta đến thế."
"Cậu đã xem qua bộ phim nào khác của Lịch Sơn chưa?"
"Chưa."
"Tại sao? Ông ấy là đạo diễn giỏi nhất Trung Quốc mà!"
"Ông ta làm phim mang tính thương mại quá, trước đây tôi ở nước ngoài ——"
"Nước ngoài?"
Thương Lục suýt cắn vào lưỡi, hắn ho một tiếng bình tĩnh nói: "... trên các trang web nước ngoài, tôi xem khá nhiều phim kinh điển."
"Đúng là Lịch Sơn rất thích quay cậu ta." Kha Dữ đáp không cảm xúc.
"Ừ, nhưng có lẽ anh ta không hợp với Lịch Sơn đâu, hạt giống tốt phải được đào tạo đúng phương pháp."
"Lịch Sơn? Không biết đào tạo?" Nghe qua cứ như chuyện đùa. Người hâm mộ điện ảnh cả nước đều biết Lịch Sơn là đạo diễn đào tạo diễn viên giỏi nhất Trung Quốc, dù đối phương là ai, chỉ cần được ông ta chỉ điểm là sẽ tiến bộ thần tốc —— Kha Dữ thầm giễu cợt, đúng vậy, bất kỳ ai, trừ anh ra.
Thương Lục thản nhiên nói: "Nhưng ông ta không tìm được vấn đề của diễn viên này —— Kha Dữ đúng không? Lịch Sơn không tìm ra được vấn đề cốt lõi của anh ta đâu."
Kha Dữ ném cái ly giấy vào thùng rác: "Cậu nghĩ nhiều rồi, có lẽ chỉ vì cậu ta hết thuốc chữa thôi."
"Thầy Kha à —— anh và cậu ta cũng có điểm giống nhau đấy." Thương Lục đứng ở cửa thang cuốn chờ anh, hai tay đút túi quần, đứng giữa đám đông qua lại cứ như hạc giữa bầy gà. Kha Dữ đến gần thình lình nghe hắn nói thế, trái tim trong lồng ngực vô thức lỡ nhịp một cái. Lúc ngẩng đầu lên, anh chỉ còn thấy bên khóe miệng hắn in một nụ cười đầy ẩn ý.
"Vậy sao?" Kha Dữ không hề cãi lại, thái độ ngược lại còn rất thong dong: "Vậy cậu cảm thấy tôi có thể vào giới giải trí được không?"
"Kỹ thuật diễn của anh tốt hơn anh ta nhiều."
Kha Dữ bật cười một tiếng, có lẽ vì càng nghĩ càng buồn cười nên không nhịn được bật cười thành tiếng dưới lớp khẩu trang, bàn tay nắm chặt thanh vịn thang cuốn.
"Anh không tin?" Thương Lục dừng bước, thái độ rất tự tin, "Sáng mai đi cùng tôi không?"
Kha Dữ liếc hắn: "Cậu nói chuyện đứng đắn một chút đi."
"Sao nào," Thương Lục cúi đầu bật cười: "Anh lợi dụng góc độ giả vờ hôn tôi, lại không cho phép tôi ăn nói không đứng đắn sao?"
Kha Dữ thầm niệm ba lần trong đầu: "Cậu ta là trai bao, đó chỉ là bản năng nghề nghiệp thôi", cuối cùng mới áp chế nhịp tim đang loạn nhịp xuống, một bên mỉa mai: "Giá tôi đắt lắm đấy."
"Đắt là bao nhiêu? Tiền làm công cửa hàng tạp hóa một ngày sáu mươi tệ, tôi cho anh thêm hai lon Coca nữa, đủ không?" Tuy ngữ khí mang theo ý cười nhưng tông giọng quá trầm thấp, hai chữ "Đủ không?" lọt vào tai Kha Dữ đã tiệm cận sự mập mờ.
Kha Dữ lẳng lặng kéo giãn khoảng cách: "Cậu muốn làm gì?"
"Bổ sung cảnh quay."
Mãi đến ba giờ sáng hôm sau, khi cửa phòng bị gõ vang, Kha Dữ mới thực sự hiểu rõ câu "Bổ sung cảnh quay" của Thương Lục là nói nghiêm túc, thậm chí bản thảo thiết kế hắn cũng đã vẽ xong rồi.
---
Lời tác giả:
Mặt vẽ sơn, mặt vẽ sơn, mặt vẽ sơn
Tóc thắt bím, tóc thắt bím, tóc thắt bím
Giống Avatar, giống Avatar, giống Avatar
Người bình thường xem phim gặp một nhân vật giống bạn cùng nhà của mình hẳn chỉ biết nói 'Woa, người trong phim giống cậu nhỉ!' chứ không phải sẽ nói 'Này, nói thật đi, cậu là minh tinh điện ảnh đúng không?' đâu nhé!
Mạch não như vậy là không bình thường, đã mười năm rồi tôi không xem lại 'Hannah Montana', không thể tưởng tượng ra cảnh đó được đâu.