Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Chương 19: Tiệc Tân Gia và Vị Khách Bất Ngờ
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Theo phong tục ở Hồng Kông, sau khi chuyển nhà, gia chủ phải mở tiệc tân gia để ngôi nhà thêm ấm cúng, có sinh khí. Những người lớn trong gia đình họ Thương đương nhiên không có thời gian, vả lại họ vốn không hài lòng với việc Thương Lục cứng đầu theo đuổi con đường nghệ thuật, nên chỉ gửi tặng một bức tranh coi như xong. Anh cả Thương Thiệu đang đi khảo sát ở Nam Mỹ, cuối cùng chỉ có Thương Minh Tiễn và Thương Minh Bảo, cộng thêm chú Minh cùng người giúp việc, vệ sĩ được điều từ nhà chính sang đây, cùng nhau dùng bữa.
Sau bữa trưa, thời tiết khá đẹp nên mọi người chuyển lên vườn hoa lộ thiên trên sân thượng để uống trà. Từ đây có tầm nhìn rất đẹp, biển trời trong xanh, bể bơi vô cực rộng khoảng mười mét vuông lấp lánh sóng sánh. Thương Minh Bảo thay một bộ áo tắm kiểu cổ điển, đang chầm chậm bơi ngửa trong hồ. Thương Minh Tiễn nhấp một ngụm trà: "Ba vốn là người khẩu xà tâm phật, mấy hôm trước còn vờ hỏi chị xem một bộ phim trong giới giải trí cần đầu tư bao nhiêu tiền."
Thương Lục bật cười: "Bảo ông ấy tỉnh táo lại đi, tạm thời em chưa cần đến ba đâu."
Thương Minh Tiễn trầm ngâm một lát, rồi khéo léo hỏi: "Vậy em định tìm đầu tư kiểu gì?"
Không dựa vào Thương Vũ, không lấy danh nghĩa nhà họ Thương, một sinh viên mới ra trường như hắn có thể huy động được bao nhiêu vốn?
Thương Lục không trả lời trực tiếp mà phóng tầm mắt nhìn sang căn biệt thự hàng xóm. Khoảng cách giữa hai ngôi nhà không quá gần, nhưng trong khu biệt thự hạng sang thế này thì đã được coi là hàng xóm láng giềng rồi. Trời quang mây tạnh, tiếng máy khoan sửa nhà mơ hồ vọng tới, công nhân ra vào tấp nập, Thương Lục từ từ hỏi: "Căn nhà kia là của anh rể đúng không?"
Thương Minh Tiễn trợn mắt: "Anh rể nào cơ?"
"Nghe nói Trần Hựu Hàm đã kết hôn rồi à?"
"Nghe đồn thế, không rõ." Sắc mặt Thương Minh Tiễn không mấy tự nhiên, "Tự dưng nhắc đến anh ta làm gì?"
"Đương nhiên là tìm anh ta lấy tiền rồi." Thương Lục hóm hỉnh nói, "Nể mặt chị, ít nhất cũng phải đầu tư cho em vài chục triệu chứ nhỉ?"
Thương Minh Tiễn giả vờ giơ tay định đánh: "Nói bậy nói bạ!"
"Giải trí GC có kế hoạch bồi dưỡng đạo diễn trẻ, cuối năm nay sẽ mở họp báo, em đã chuẩn bị xong dự án rồi." Thương Lục nói rất tự tin, "Về nước lâu như vậy mà chị còn chưa qua thăm, thế nào, chị có muốn đi cùng em không?"
Thương Minh Tiễn tức đến bật cười: "Chị thấy em cũng thiếu đòn rồi đấy."
Gia đình họ Thương ở đại lục vốn thân thiết nhất với GC, trước đây người lớn hai nhà còn tính chuyện liên hôn, không ngờ vừa nhắc tới đã bị cả hai đứa con phản đối kịch liệt. Thương Minh Tiễn muốn ở lại nhà họ Thương để chứng tỏ bản lĩnh kinh doanh, kết hôn phải phụ thuộc vào chồng chỉ có hại chứ không có lợi. Còn về phần Trần Hựu Hàm tại sao lại từ chối thì không ai nghĩ ra được.
Thương Lục đi ra lan can, nhẹ nhàng nói: "Không cưới cũng tốt, anh ta chơi bời nhiều năm như thế, nếu kết hôn thật e rằng cũng là open relationship thôi, chi bằng cứ tìm người gia cảnh không bằng nhà chúng ta ấy." Hắn tiện tay nhận quả bóng chuyền chú Minh đưa qua, cất tiếng gọi cô em út đang lóp ngóp nghịch nước dưới bể bơi: "Này, Thương Minh Bảo ——"
Hắn lười biếng ném một phát, quả bóng màu trắng bay thẳng lên, Thương Minh Bảo la hét trốn xuống nước —— "Đậu má Thương Lục! Anh là đồ khốn!"
Mọi người trên sân thượng cười nghiêng ngả, cô em út hùng hổ vớt bóng ném trả về: "Đi tìm chết đi!"
Tiếng vui đùa ầm ĩ lấn át tiếng chuông cửa bên ngoài, dì Tần giúp việc đi nhận cuộc gọi video: "Xin chào, đây là nhà họ Thương, xin hỏi ai đấy ạ?"
Đầu dây bên kia truyền ra tiếng giới thiệu ngắn gọn lịch sự: "Trần Hựu Hàm."
Dì Tần quan sát màn hình. Hôm nay trời ấm, đối phương chỉ mặc áo sơ mi trắng và áo đen khoác ngoài, tay áo xắn đến khuỷu tay. Dì Tần từng gặp anh ta ở nhà chính một hai lần, bèn nói: "Xin chờ một lát."
Cuộc gọi kết thúc, dì Tần ấn công tắc điện từ xa rồi đích thân ra cổng mở cửa: "Chào cậu Trần."
"Cậu tư nhà các cô đâu?"
Dì Tần đáp: "Đang uống trà trên sân thượng."
Trần Hựu Hàm gật đầu. Bố cục ngôi nhà giống nhau nên anh ta dễ dàng tìm được thang máy. Lên đến lầu ba, anh ta nghe thấy tiếng Thương Minh Bảo mắng chửi cùng tiếng nước rào rào, không khỏi bật cười: "Náo nhiệt quá."
Mọi người đồng thời quay đầu lại, dì Tần thông báo: "Có cậu Trần đến chơi."
"Nếu không phải hôm nay đột nhiên nổi hứng muốn qua xem một chút, tôi cũng không biết cậu đã chuyển nhà xong rồi đấy." Trần Hựu Hàm gật đầu với Thương Minh Tiễn, khóe môi cong lên: "Minh Tiễn cũng ở đây à?"
Chú Minh vội vàng kê ghế, Thương Lục ôm nhẹ đối phương một cái, Thương Minh Tiễn rửa dụng cụ uống trà, lạnh nhạt nói: "Nhanh thật, vừa dọn xong thì anh đã đến rồi."
"Đừng đi mà," Trần Hựu Hàm cười như không cười, "Được người nhà họ Thương 'thương nhớ', tôi sợ hãi lắm đấy?"
Ánh mắt Thương Lục đảo qua bàn tay đối phương, hỏi thẳng: "—— Anh kết hôn thật sao?"
Trần Hựu Hàm nho nhã lễ độ gật đầu: "Thật đáng hổ thẹn."
Thương Minh Tiễn liếc mắt: "Con gái nhà ai mà mắt mù thế?"
Trần Hựu Hàm đáp: "Nhà họ Diệp."
Thương Minh Tiễn gật gù ra vẻ "Quả nhiên là thế", hỏi: "Diệp Cẩn à?" Gia đình họ không thân với nhà họ Diệp, nhưng cùng giới thượng lưu kiểu gì cũng nghe được tên tuổi.
Trần Hựu Hàm nhấc chén trà của mình lên, ánh mắt ôn hòa: "Là em trai của cô ấy."
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức im bặt, chỉ còn lại tiếng Thương Minh Bảo nghịch nước và tiếng gõ đập trang trí nhà cửa ở phía xa.
"Nếu tôi nhớ không lầm... Nhà họ với nhà các anh đều chỉ có một người con trai."
"Em gái à," Trần Hựu Hàm liếc cô một cái, ngữ điệu rất ngả ngớn: "Người Hồng Kông các em bảo thủ thật đấy."
Tự nhiên phải nhận một câu trào phúng, Thương Minh Tiễn chuyển mũi dùi sang Thương Lục: "Không được bắt chước nghe chưa!"
Thương Lục: "..."
Trần Hựu Hàm bật cười: "Thế nào, nghe nói cậu quyết định muốn làm đạo diễn? Đã nhắm được minh tinh nào chưa, tôi có thể giới thiệu cho." Có lẽ là để chọc tức Thương Minh Tiễn, anh ta còn từ từ bổ sung: "Nam cũng không sao."
Giọng điệu Thương Lục lười biếng: "Đừng, minh tinh thì không cần, tiền —— tôi không khách sáo đâu."
"Cuối tháng này Dự án Minh Duệ sẽ mở họp báo, ngày mai tôi gửi thư mời cho." Trần Hựu Hàm không thèm để ý: "Đạo diễn giới giải trí nội địa, minh tinh, các nhà làm phim và nhà sản xuất —— Bất cứ ai có chút địa vị đều được mời tham dự. Cậu hoạt động nhiều năm ở nước ngoài, không rành rẽ đường đi nước bước trong giới giải trí đại lục, cũng không quen ai, nên đi một chuyến."
·
Khi Thịnh Quả Nhi bị A Châu từ xa gọi giật lại, trong lòng bất giác rùng mình một cái.
A Châu ở đây có nghĩa là ông chủ Thang Dã cũng có mặt.
Gần đây ông ta rất cần mẫn xuất hiện ở phim trường.
Thịnh Quả Nhi nghĩ có lẽ Mạch An Ngôn đang bận rộn với Ưng Ẩn không thể phân thân, lại phải có người để mắt đến nam nghệ sĩ hàng đầu của công ty, nên sếp Thang mới năm lần bảy lượt đi thăm đoàn làm phim như thế.
"Sếp Thang tìm cô đấy." A Châu nói ít hiểu nhiều, hai mắt liếc nhìn căn phòng nhỏ trong phim trường. Hôm nay Kha Dữ và Trình Tranh quay cảnh thân mật cuối cùng, mọi người đều bị mời ra ngoài hết.
Thịnh Quả Nhi đối mặt với Thang Dã thì run như cầy sấy. Sếp Thang đã sắp bốn mươi, khuôn mặt không phải là không có ý cười, đối xử với cấp dưới cũng xem như ôn hòa, chưa từng có thái độ lỗ mãng với ai.
... Nhưng cô vẫn sợ.
Thang Dã ngồi trong xe, cửa xe mở rộng, Thịnh Quả Nhi đứng bên ngoài. Ông ta cũng không nhìn thẳng vào cô, chỉ nhắm mắt hỏi: "Vết thương của Đảo Nhỏ thế nào rồi?"
"Vẫn, vẫn chưa đỡ ạ."
Thang Dã bật cười một tiếng không rõ ý vị, phảng phất như đang vui, rồi lại hỏi: "Nghe nói gần đây em ấy thường xuyên nghịch điện thoại lắm."
Trong lòng Thịnh Quả Nhi hẫng một nhịp: "Không, không có..."
Phim trường đông người phức tạp, là ai mách lẻo thế?
"Thế à."
Giọng cô gái trẻ nhỏ như tiếng muỗi kêu: "... Vâng ạ."
Thang Dã mở mắt, cái liếc nhìn đối phương không mang theo cảm xúc nhưng vẫn kiên nhẫn chỉ bảo: "Tiểu Thịnh, thầy Kha là nghệ sĩ quan trọng của công ty. Nếu em ấy đang hẹn hò với ai mà ông chủ là tôi không được biết —— cô cảm thấy như thế có ổn không?"
Thịnh Quả Nhi cúi gằm đầu: "Không có! Thầy Kha không hẹn hò với ai hết! Anh ấy chỉ đọc truyện cười trên mạng thôi. Bác, bác sĩ Thẩm nói bệnh tình của thầy Kha không tốt, cần cười nhiều để giảm áp lực ——"
"Đưa điện thoại cho tôi."
"Không, không có ở đây... Anh ấy cầm theo rồi, không đưa cho tôi."
Thang Dã nheo mắt đánh giá cô, lòng bàn tay Thịnh Quả Nhi ứa đầy mồ hôi. Sau vài giây dài bằng vài năm, rốt cuộc cô cũng thở phào khi thấy Thang Dã xua xua tay.
A Châu đưa cô trở về, suốt dọc đường không nói gì. Trước khi rời đi, anh mới đưa cho cô một phong thư: "Cuối tháng này Giải trí GC họp thường niên, sếp Thang bảo thầy Kha đi tham dự cùng."
---
Lời tác giả:
Tuần này mình chưa xác định được thời gian đăng chương mới, có lẽ sẽ hơi trễ, mọi người đừng cố ý chờ nhé. Thời gian còn lại mình sẽ dùng để sửa chữa và trau chuốt các chương trước, hy vọng mọi người thông cảm. Sau khi truyện vào VIP, thời lượng mỗi chương sẽ dài hơn, ai đọc lâu đều biết mà!
Trần Hựu Hàm là nhân vật chính trong bộ "Trúc mã của tôi là tra công". Trong truyện này, anh ấy cũng có vai trò nhưng không nhiều lắm, nếu không có tình tiết liên quan sẽ không tùy tiện nhắc đến.
–
Mọi người nhìn xem, dạy hư một Diệp Khai rồi còn muốn dạy hư luôn Thương Lục, đề nghị giới nhà giàu Hồng Kông bắt tay nhau tẩy chay tên này đi.