Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Tiếng Vang Của 'Nhàm Chán' và Bất Ngờ Từ Hollywood
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kha Dữ bước ra hành lang, hít một hơi thật sâu rồi mới đi về phía phòng nghỉ. Cảnh giường chiếu hôm nay đã bị NG (Not Good) ba lần. Đường Trác mất hết kiên nhẫn, cuối cùng Trình Tranh phải chủ động đề nghị dừng lại để Kha Dữ nghỉ ngơi, điều chỉnh trạng thái.
Ngay khi Kha Dữ vừa đi, Đường Trác lập tức châm thuốc và nói chuyện với Trình Tranh: "Trước đây tôi còn lo cậu ta không thoát vai được, thậm chí đã nghĩ đến việc tìm cố vấn tâm lý." Anh ta lắc đầu cười: "Nhìn cái trạng thái kia kìa, đừng nói thoát vai, đến nhập vai còn khó nữa là."
Cảnh giường chiếu là loại cảnh quay dễ nhập tâm nhất. Đây cũng là lý do vì sao người hâm mộ của nhiều diễn viên thần tượng lại cảnh giác với các cảnh hôn, cảnh tình cảm thân mật đến vậy, ai cũng sợ thần tượng của mình phim giả tình thật. Bộ phim "Rơi xuống" có lịch quay dày đặc, môi trường làm việc khép kín, tình cảm trong phim lại mãnh liệt, áp lực và có nhiều cử chỉ thân mật. Đường Trác vẫn luôn ngầm quan sát xem Kha Dữ có lén lút tiếp xúc với Trình Tranh sau giờ diễn không, nhưng không ngờ ánh mắt của anh luôn lạnh nhạt, như thể đối phương chỉ là một đồng nghiệp bình thường.
... Trời ơi, đây chính là người sẽ cùng cậu ta diễn tám cảnh giường chiếu, được chạm vào khắp cơ thể từ trên xuống dưới, vì đối phương mà giết người, lại còn là nữ thần quyến rũ số một của giới giải trí đấy chứ.
Trình Tranh phủi phủi tà sườn xám, "Cứ để cậu ấy điều chỉnh đi. Biểu hiện của Tiểu Kha cũng không tệ, còn tốt hơn tôi kỳ vọng." Nói đến đây, chị chợt nhớ ra, "Cậu có biết vết thương trên môi cậu ta là thật không?"
Đường Trác ngậm điếu thuốc, bật cười: "Sao có thể? Đã bao nhiêu ngày rồi, nếu là vết rách thật thì cũng phải lành chứ."
"Cho nên mỗi ngày cậu ấy đều tự cắn rách thêm lần nữa." Trình Tranh vỗ vai Đường Trác, "Hãy kiên nhẫn với người ta thêm chút nữa đi."
Đường Trác ngẩn người, tàn thuốc rơi đầy trên áo.
·
Màn hình điện thoại sáng lên, thanh tiến trình từ từ trượt sang phải theo trình tự quen thuộc. Hai thân thể quấn vào nhau được vài giây thì Thịnh Quả Nhi đẩy cửa bước vào. Thấy Kha Dữ trong phòng, cô nàng chợt căng thẳng lắp bắp: "Anh, anh quay xong rồi ạ?"
Kha Dữ liếc nhìn phong bì trong tay cô: "Thang Dã tìm em sao?"
"Sếp Thang bảo em đưa cái này cho anh..." Thịnh Quả Nhi đến gần, trông thấy Kha Dữ quả nhiên lại đang xem bộ phim cấp ba kia.
Mỗi khi Kha Dữ gặp cảnh diễn khó khăn, anh luôn xem đi xem lại một đoạn phim khiêu dâm ngắn. Thịnh Quả Nhi nghĩ có lẽ đó là cách anh tự dẫn dắt mình để tìm ra cảm giác.
Kha Dữ hờ hững mở phong thư, liếc nhìn một góc thư mời rồi liền nhét vào như cũ: "Gọi điện thoại cho An Ngôn, nói anh không xin nghỉ được, bảo anh ta chuyển lời cho Thang Dã."
"Sếp Thang... Sếp Thang đã xin nghỉ cho anh rồi."
Kha Dữ nhắm mắt, chỉ còn lại tiếng thở dốc kịch liệt và tiếng da thịt vuốt ve cọ xát truyền ra từ một bên tai nghe. Một lúc lâu sau, anh xua xua tay như thể cực kỳ mệt mỏi: "Biết rồi."
Thịnh Quả Nhi rời đi, căn phòng trở lại yên tĩnh, tiếng thở dốc và mút mát vẫn kiên trì tiếp tục. Kha Dữ lấy lọ thuốc trong ba lô của cô nàng ra, dốc hai viên, rồi lại dốc thêm hai viên nữa. Đây là thuốc được kê đơn, Thẩm Dụ đã kê liều cho hai tháng, vậy mà hiện giờ chưa hết thời gian đã sắp cạn rồi.
"Làm nghệ thuật quá thê thảm."
Nhớ đến câu nói đùa với Thương Lục, Kha Dữ cong môi. Làm nghệ thuật đúng là quá thảm, mà anh lại là kiểu người giỏi tự hủy hoại bản thân.
Nửa tiếng sau, cảnh giường chiếu tiếp tục được quay. Đường Trác từ sau máy theo dõi nhìn thấy trạng thái hoàn hảo nhất của Kha Dữ.
·
Nam Mỹ đang là giữa mùa hè. Trên những con phố đầy màu sắc ở Argentina, một tấm biển quảng cáo điện tử khổng lồ dường như trắng bệch dưới ánh nắng thiêu đốt, hình ảnh luân phiên thay đổi theo từng phút, từng tấm áp phích phim điện ảnh theo phong cách mạnh mẽ lần lượt trình chiếu. Thời điểm quảng cáo quay vòng đến poster "Nhàm chán", dòng chữ tiếng Anh "A film by Sean & Mr.Island" được chèn ngay phía dưới. Trên đường phố đầy ánh đèn neon, một người đàn ông cao lớn cúi đầu châm thuốc.
Thương Thiệu kêu dừng xe, chụp lại toàn bộ cảnh tượng này.
"Anh Thương cảm thấy hứng thú với bộ phim kia sao?" Khách hàng cười dò hỏi.
Đầu ngón tay Thương Thiệu gõ nhẹ lên đùi, hãnh diện đáp: "Là tác phẩm của em tôi."
Anh ta là người bận rộn, đến tối mới được nghỉ ngơi liền gửi tấm ảnh cho Thương Lục kèm theo một câu "Chúc mừng".
Trông thấy poster phim của mình xuất hiện trên đường phố Buenos Aires, Thương Lục mới chợt nhớ ra chuyện này. Hiện tại là 8 giờ sáng, hắn đã làm việc suốt ba tiếng đồng hồ. Nhận được tin xong, hắn liền bấm sao lưu một nửa kịch bản đang viết dở vào máy. Chú Minh bưng cà phê tiến vào: "Cậu chủ, có nên ra ngoài giải sầu một chút không?"
Thương Lục không trả lời mà tiện tay bấm mở hộp thư điện tử. Để đảm bảo quá trình sáng tác không bị vướng bận, đã lâu lắm rồi hắn không xử lý các tin tức xã giao. Quả nhiên, thông báo danh sách ứng cử rút gọn đã được gửi đến từ sáu ngày trước.
Không tính là ngạc nhiên nhưng cũng đáng để chúc mừng. Chú Minh nhìn thấy cậu chủ khép laptop lại, đẩy ghế đứng lên: "Đến trước buổi chiều ngày mai đừng quấy rầy cháu nhé."
Từ lúc lọt vào danh sách đề cử đến vòng chung kết mất bảy ngày bình thẩm. Nói cách khác, ngày mai chính là ngày có kết quả cuối cùng. Chú Minh nhìn theo bóng dáng hắn, tuy đã quen với cung cách làm việc này nhưng vẫn lên tiếng: "Chuyện tốt như vậy, cậu nên vui lâu hơn một chút chứ."
Cậu chủ nhà chú ta luôn tự khắc chế bản thân để không đắm chìm vào bất kỳ tình cảm mãnh liệt nào. Nếu sử dụng vị giác quá độ sẽ làm nó mất đi sự nhạy bén, trải nghiệm cảm xúc quá mức sẽ khiến nhận thức và sự đồng cảm trở nên chai sạn. Quá tràn trề hoặc quá tẻ nhạt, đối với người làm nghề sáng tạo mà nói, trường hợp nào cũng không nên xảy ra. Chú Minh đã biết từ sớm, Thương Lục vui vẻ, phiền chán, cảm động hay thương tâm đều do hắn tùy ý điều khiển.
Cửa phòng vẽ lặng lẽ mở, khí lạnh từ máy điều hòa không khí thoát ra ngoài trong chớp mắt. Để bảo quản những bức tranh treo bên trong, nơi này luôn có nhiệt độ thấp hơn nhiệt độ không khí trung bình.
Thương Lục ngồi trước giá vẽ. Trên tấm vải toan căng chặt là bức tranh đã chép một nửa, bút pháp xuất thần nhập hóa khiến người ngoài nghề như chú Minh không thể phân biệt được sự khác nhau giữa nó và bản gốc.
"Cháu biết, chú Minh, cháu vui xong rồi." Thương Lục cầm bút vẽ, rũ mắt bình tĩnh nhìn cơn rung chấn nhỏ lan từ cổ tay đến đầu ngón tay: "Đã đủ rồi."
Trước khi hắn cắt liên lạc, luật sư Lê Hải Dao đã kịp tranh thủ gọi điện tới: "Cậu chơi tôi đúng không? Tôi điều tra người tên Mộc Kha rồi, người thì có thật nhưng ngoại hình hoàn toàn không giống như trong ảnh cậu đưa —— Hơn nữa còn có một cậu minh tinh ——"
"Tôi biết, giống anh ấy lắm đúng không."
"Cậu xác định hai người đó không phải là một đấy chứ?" Lê Hải Dao đùa giỡn: "Không chừng cậu đi đường nhặt được minh tinh thật thì sao."
"Anh trông thấy minh tinh nào thuê nhà trọ giá rẻ còn đi làm thu ngân ở cửa hàng tạp hóa bao giờ chưa?"
Lại còn kể tuốt tuột về quá khứ mại dâm kiếm tiền của mình mà không xấu hổ chút nào nữa chứ.
Lê Hải Dao cứng họng: "Cũng đúng." Anh ta nhún vai: "Nói gì thì nói, công hàm luật sư đã gửi theo địa chỉ cậu cung cấp rồi đấy —— Bộ phim thế nào rồi? Nghe nói đã được đề cử, còn chưa kịp chúc mừng cậu."
Thương Lục đứng dậy, ngửa đầu chăm chú nhìn bức tranh 《Ngôi sao xanh》, điều chỉnh hơi thở rồi đáp: "Không ngờ anh còn chú ý mấy thứ đó nữa."
"Tôi chú ý làm gì? Là trợ lý nói đấy —— Cậu được lắm! Sesc cũng gửi phim đi nhưng không lọt đề cử! Trailer phim của cậu được ông ta chia sẻ rồi!"
"Sesc?" Thương Lục ngẩn người ——
Sesc Spencer, đạo diễn thương mại hot nhất Hollywood mấy năm gần đây, cỗ máy hốt bạc của các rạp chiếu bóng. Chẳng lẽ là người trùng tên?
Chú Minh đang thu dọn chén đĩa trong phòng làm việc thì nghe 'sầm' một tiếng! Cửa bật mở, Thương Lục lao vào phòng, mở máy tính, lưu loát bật VPN đăng nhập tài khoản Twitter rồi nhập tên Sesc. Trang chủ hiện ra, Thương Lục ấn vào ——
[
Này các bạn, mọi người biết đấy, mấy năm nay luôn có người chỉ trích tôi là một gã làm phim đầu cơ thương nghiệp. Cách đây không lâu tôi có sản xuất một bộ phim ngắn tham gia liên hoan phim Buenos Aires —— Trời ơi, thế mà tôi không lọt đề cử! Trong số những bộ phim sáng giá năm nay, tôi rất vinh hạnh được đề cử cho các bạn bộ phim 『Boring』, đạo diễn Sean, cùng với Mr.Island (thú vị đấy chứ), tôi phải nói với các bạn rằng đây quả là tác phẩm của đạo diễn thiên tài và diễn viên thiên tài! Đây là bất ngờ lớn nhất của tôi trong mảng điện ảnh năm nay! Cả Mr.Island nữa, hy vọng một ngày nào đó tôi được hợp tác với cậu
. ]
Lúc Kha Dữ nhận được điện thoại của ông chủ nhà cũ, đối phương cầm theo công hàm luật sư, ngữ khí rất hậm hực: "Anh đẹp trai à, chỗ tôi nhận được thư của cậu này, đến từ văn phòng luật sư Vịnh Thành Hồng Kông..."
Chưa kịp nghe xong thì một cuộc gọi khác đồng thời xuất hiện, tên Mạch An Ngôn lấp lóe trên màn hình, cùng với thông báo WeChat điên cuồng nhảy nhót ——
Ưng Ẩn: [ A a a a a a a a!!! Đảo Nhỏ!!! Hot search!!! ]