Chương 21: Sóng Gió Từ Phim 'Nhàm Chán'

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Chương 21: Sóng Gió Từ Phim 'Nhàm Chán'

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kha Dữ thầm nhủ – lại lên hot search rồi. Anh còn chưa kịp hiểu rốt cuộc những tin nhắn WeChat tràn ngập dấu chấm than của Ưng Ẩn là điềm lành hay điềm dữ, thì cánh cửa phòng đã bị đẩy mạnh. Thịnh Quả Nhi thở hồng hộc xông vào, uống ừng ực mấy ngụm nước lớn rồi trợn mắt nhìn anh: "Thầy Kha ——"
Màn hình máy tính bảng hiển thị giao diện Weibo.
Kha Dữ đưa tay ngăn cô lại, đồng thời nói với chủ nhà: "Chờ một lát, khoảng mười phút nữa chú hãy gọi lại nhé." Anh bấm gọi Mạch An Ngôn, bình tĩnh hỏi: "Chuyện gì?" và vẫy tay ra hiệu cho Thịnh Quả Nhi đưa máy tính bảng.
Mọi thứ vốn đã được sắp xếp đâu vào đấy, nhưng đầu ngón tay Thịnh Quả Nhi vẫn lạnh ngắt vì run rẩy.
Giọng Mạch An Ngôn bên tai gần như muốn nổ tung: "Kha Dữ!!!! Cậu lại làm gì thế hả!!!!"
Kha Dữ nhíu mày, đưa điện thoại ra xa tai vài centimet, một tay chạm vào màn hình. Giao diện sáng lên, từ khóa #KhaDữ_MrIsland# đang chễm chệ ở vị trí số 1 bảng hot search, phía sau còn gắn chữ Cực Hot đỏ chói.
"Hiệp hội Đạo diễn và Phim ảnh Buenos Aires là cái quái gì? Cậu quay bộ phim đó từ bao giờ? Sean là ai? Con mẹ nó, Sesc còn muốn hợp tác với cậu nữa kìa!" Mạch An Ngôn chống nạnh đi đi lại lại trong văn phòng, vẻ mặt phức tạp hòa trộn giữa hưng phấn và nghiến răng nghiến lợi. Trợ lý Nancy mắt nhìn sáu hướng tai nghe tám phương, tay nắm chặt ghế xoay, đảm bảo lúc nào cũng có thể đỡ được sếp mình nếu ông ta có lảo đảo.
Kha Dữ bị hỏi đến ngẩn người nhưng vẫn bình tĩnh lướt qua bảng hot search một lượt. Các từ khóa hot nối tiếp sau đó là #HiệpHộiĐạoDiễnVàPhimẢnhBuenosAires#, #Sean#, #KhaDữNhàmChán#, #Sesc#, #KhaDữKỹThuậtDiễn#. Thịnh Quả Nhi đã sớm đếm xong, một mình Kha Dữ độc chiếm hết mười hai mục hot search.
Mạch An Ngôn vẫn tiếp tục lải nhải không ngừng, giọng nói lạnh lùng của Kha Dữ chợt vang lên: "Tiểu Ngôn, bình tĩnh."
"Đậu má, đừng ——" Cuối cùng vẫn bị cúp điện thoại. Mạch An Ngôn ngã vật xuống ghế xoay, Nancy một tay rót nước, tay kia lấy thuốc: "Sếp ơi, là chuyện vui mà, bình tĩnh đi, là chuyện vui."
Mạch An Ngôn ngửa mặt đỡ trán. Ba chiếc điện thoại của ông ta cộng với điện thoại của Nancy đồng loạt rung lên. Bên ngoài phòng họp lớn, từ nhân viên điều hành, biên tập viên đến nhân viên kinh doanh đều nghiêm túc làm việc, lặp đi lặp lại: Cảm ơn sự quan tâm của quý vị, chúng tôi cũng rất bất ngờ, thầy Kha đang ở phim trường, xin hãy kiên nhẫn chờ đến lần hợp tác tiếp theo.
Một tiếng cười trầm thấp bật ra từ lồng ngực, sau đó dần dần mất kiểm soát, biến thành tiếng cười ha hả. Nancy bình tĩnh quan sát, thầm nghĩ sếp mình đúng là điên rồi.
·
Sau một hơi hít sâu, Kha Dữ xem như đã chuẩn bị tốt tâm lý rồi bấm vào dòng "Cực Hot" kia. Đối tượng đưa tin là một tài khoản cá nhân chỉ đăng đúng một tấm ảnh chụp màn hình Twitter của Sesc, bên dưới có đường link dẫn tới trailer phim.
Sean... Kha Dữ lẩm bẩm, hình như cách phát âm rất giống chữ "Thương".
Số lượt thích và bình luận bùng nổ, ngay cả bình luận được xếp hàng đầu cũng nhận được đến 50.000 lượt thích. Nội dung của bình luận đó như sau: [ Tôi là fan đây, nhưng mẹ nó, kia thật sự là Đảo Nhỏ nhà chúng tôi sao? Nếu ngày mai là tận thế thì xin đừng đánh thức tôi làm gì ]
Phía dưới là một dãy bình luận spam liên tiếp:
[ Thật sự! Tui tưởng mình mù rồi chứ!! ]
[ Cứu tui với, fan lên mạng mà tay run lẩy bẩy rồi nè ]
[ Tôi thì khác! Còn nhờ mẹ tát cho một cái nữa chứ!! Đau quá!!! ]
Đương nhiên cũng có những tiếng nói nghi ngờ, ví dụ như: [ Cười chết mất, Hiệp hội đạo diễn và phim ảnh Buenos Aires là hội ất ơ nào thế? Đừng nói fan cho rằng tên càng dài thì địa vị càng cao nhé ], thế nhưng 3000 bình luận tiếp theo cơ bản đều là lời phản bác: [ Ừ ừ ừ, đến Sesc cũng không hiểu biết bằng bạn, bạn là nhất, nhất bạn rồi. ]
Những người khác thì tận tình phổ cập kiến thức:
[ Hiệp hội điện ảnh Buenos Aires được thành lập năm 1976, từ mục đích ban đầu đến đánh giá thẩm mỹ đều dựa theo tiêu chí độc lập và cách tân, rất bài xích Oscar đồng thời lại được nhiều người bất chấp xưng tụng là "Oscar của giới phim ảnh độc lập" ] Bình luận này có thể xem là hài hòa nhất, các phản hồi bên dưới toàn là tiếng cười ha ha.
"Quả Nhi, em xem video chưa?" Kha Dữ vừa lướt màn hình vừa bình tĩnh hỏi.
"Xem xem xem xem rồi ạ!"
Kha Dữ cong môi: "Đừng nói lắp."
"Xem rồi!" Cuối cùng Thịnh Quả Nhi đã bừng tỉnh khỏi cơn kích động, toàn thân run rẩy, đôi mắt sáng trong ướt át: "Anh, anh diễn hay lắm, anh thật sự diễn hay lắm đấy..."
"Đừng khóc." Kha Dữ ngước mắt nhìn cô, mỉm cười: "Có gì mà khóc." Anh còn chưa dứt lời, Thịnh Quả Nhi đã nghẹn ngào che mặt khóc rống lên, nước mắt lọt qua kẽ ngón tay, bả vai run lên không ngừng. Cô ra sức hít thở, nhưng thay vì nói là cần dưỡng khí, chi bằng nên nói là cô như tìm được lối thoát sau nhiều năm nghệ sĩ của mình bị chửi rủa, châm chọc mỉa mai.
Âm thanh của đoạn trailer vang lên trong phòng nghỉ yên tĩnh.
"Tôi còn nhớ rõ lần đầu tiên đi theo chị Phỉ, không hiểu sao lại cảm thấy cái cầu thang đó quá dài —— vừa dài vừa tối, còn rất ẩm ướt."
"Từ tỉnh miền đông đến Vân Nam phải đi xuyên qua rất nhiều đường hầm, những lúc đó tôi cảm giác mình giống như một con dơi ý."
"Thứ thuốc màu lam đó sẽ khiến người ta nghiện, nhưng thời gian phát huy tác dụng của nó thì mỗi ngày một ngắn, mỗi ngày một chậm. Lần đầu tiên tôi uống hai viên vào còn cảm thấy đầu váng mắt hoa, vừa làm vừa nhớ rằng mình chỉ mới hai mươi hai tuổi."
"Này, cậu xem, cho dù tôi tầm thường đến thế nào cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của đêm nay."
Giữa đêm tối sặc sỡ kiều diễm, anh đi xuyên qua những con hẻm đầy khói dầu. Cảnh chuyển sang ban ngày trắng xóa, anh đứng trước quầy tạp hóa, mặt mày vô cảm. Tên bộ phim "Nhàm Chán" xuất hiện cuối đoạn trailer. Khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ
A film by Sean & Mr.Island
, Kha Dữ hơi mím môi lại.
"Phiền phức lớn rồi đây." Anh khẽ thở dài. "Ranh con nói mà không giữ lời."
Điện thoại của chủ nhà gọi tới rất đúng giờ. "Cậu Mộc, công hàm luật sư này là thế nào đây? Tôi nói trước nhé, nếu cậu làm chuyện gì trái pháp luật trong nhà trọ của tôi ——" Kha Dữ ngắt lời: "Mở ra, đọc cho tôi nghe." Chủ nhà nghẹn họng, đành vừa lẩm bẩm vừa mở phong bì. Giọng đọc máy móc đứt quãng vang lên: "Văn phòng luật sư Vịnh Thành Hồng Kông nhận được ủy thác của ông Thương Lục... Căn cứ theo quy định số 110 và 101 của《 Bộ luật dân sự chung 》... Ông Thương Lục vô cùng xin lỗi về việc xâm phạm quyền bảo mật tên tuổi, hình ảnh và danh dự... Phía ông Thương Lục đề nghị được giải quyết tranh chấp trong hòa bình như sau..."
Kha Dữ vô cảm nghe nội dung bức công hàm, ánh mắt thờ ơ tiếp tục lướt xem vô số tin tức và bình luận. Lúc nhắc đến số tiền bồi thường năm triệu, ngữ khí của chủ nhà lập tức thay đổi, ánh mắt Kha Dữ cũng đổi theo. Chờ đối phương đọc hết, Kha Dữ cười lạnh một tiếng: "Ai bảo là nói không giữ lời, đây là cố ý phạm vào thì có —— Đưa số điện thoại luật sư cho tôi."
·
Mũi tên chì màu đen gắn lông được cài lên cây cung kiểu Mỹ, dây cung kéo căng. Mũi tên bay vút đi tạo ra tiếng động xé gió, sau đó cắm phập vào hồng tâm màu vàng, phần đuôi gắn lông rung bần bật.
Thương Lục hạ cung xuống đồng thời thở ra một hơi, cơ lưng ẩn bên dưới áo thể thao màu đen cũng từ từ thả lỏng.
Bài chia sẻ của Sesc đã phá vỡ mọi mong muốn của hắn. May mà hắn dùng tên tiếng Anh, ngoại trừ người thân bạn bè, người bình thường sẽ không biết được đạo diễn là ai. Thế cho nên lúc giáo viên hướng dẫn gọi điện thoại cho hắn còn nói đùa: "Bạn thầy ai cũng hỏi thăm rốt cuộc Sean là ai, em thì hay rồi, quay về Trung Quốc không màng gì nữa." Thuận tiện còn oán trách lão đạo diễn kia: "Chia sẻ làm gì không biết, hay thật, bây giờ toàn thế giới đều hướng mắt về Buenos Aires."
"Buenos Aires vốn không thích những tình huống phô trương quá mức, tối nay sẽ tiến hành đánh giá bỏ phiếu, chuyện này đối với em không phải chuyện tốt đâu." Giáo viên trầm ngâm, an ủi hắn: "Lọt đề cử là xem như được khẳng định rồi, em đừng quá để ý đến kết quả."
Thương Lục hiểu rõ, việc quá gây chú ý và lên xu hướng chính là sự phủ định nghiêm khắc nhất dành cho bộ phim này. Giải thưởng và mức độ nổi tiếng của một tác phẩm chính là hai mặt của một đồng xu. Nếu nói ban đầu khả năng lấy giải của hắn là 90% thì bây giờ đã gần như bằng không.
Chú Minh gỡ mũi tên mang trở về, không quên vỗ tay: "120 pound." Cậu chủ của chú ta vốn không quan tâm đến thắng thua, nhịp tim và hơi thở vẫn cực kỳ ổn định khi chơi môn thể thao yêu cầu độ chính xác cao này. Chú Minh cười hỏi: "Không biết đời này có cơ hội được nhìn thấy cậu mất bình tĩnh không đây?"
Thương Lục bật cười. Điện thoại cá nhân rung lên, trên màn hình hiển thị tên tiếng Anh của Thương Minh Bảo là "Babe". Hắn ném cây cung cho chú Minh, vừa đeo tai nghe bluetooth vừa tháo găng tay bảo hộ: "A lô."
Thương Minh Bảo hét lên một tiếng: "Thương Lục, anh là đồ khốn nạn súc sinh! Anh đã hứa với em không cho Kha Dữ đóng phim rồi mà!!!!!"
Bàn tay có thể kéo cây cung năm mươi cân mặt không đổi sắc lúc này đột ngột cứng đờ. Chú Minh nhìn thấy cậu chủ mình giơ ly nước lên cả buổi không động đậy. Sau một lúc lâu, thanh niên xưa nay vốn nói một không hai trở nên chần chừ hẳn: "... Em nói lại xem, ai là Kha Dữ cơ?"
---
Lời tác giả:
Bắn tên là một môn thể thao rèn luyện lực cánh tay, cơ ngực và cơ lưng, vùng core trung tâm càng không cần phải nói. Thương Lục luyện bắn tên không chỉ để rèn luyện sức tập trung mà còn để cầm vững máy quay trong những thời điểm mấu chốt cần đạo diễn đích thân ra trận. Một bộ thiết bị quay phim cực kỳ nặng (đại khái là ở trình độ hai tay nâng cũng không xong), không có kỹ năng và sức lực thì không làm được đâu.