Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Kha Dữ: Rắc rối và chiêu trò
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không khí tĩnh lặng đến rợn người bao trùm khu vườn vào sáng sớm. Chú Minh không nghe rõ nội dung câu chuyện qua tai nghe bluetooth, chỉ thấy cậu tư nhà họ Thương sau khi hỏi câu đó thì rơi vào im lặng.
... Biểu cảm của cậu ấy còn vô cùng khó tả.
Chú Minh phỏng đoán, trừ khi Thương Minh Bảo vừa thú nhận mình phải lòng một kẻ nghèo hèn vô danh tiểu tốt đến từ Cửu Long Trại Thành, quyết tâm cùng hắn trốn sang Philippines làm ngư dân, bằng không Thương Lục tuyệt đối sẽ không thể hiện vẻ mặt khó tả đến nhường này.
*
Cửu Long Trại Thành
(Phồn thể: 九龍寨城, Giản thể: 九龙寨城, tiếng Anh: Kowloon Walled City) là một khu dân cư đông đúc tồn tại ở Tân Cửu Long, Hồng Kông từ cuối thế kỷ 19 cho tới đầu thập niên 1990 trước khi bị chính quyền Hồng Kông cho di dời và phá bỏ để thay thế bằng công viên Cửu Long Trại Thành (九龍寨城公園). Trong suốt khoảng thời gian từ thập niên 1950 tới 1970, Cửu Long Trại Thành gần như nằm dưới sự kiểm soát của các băng nhóm xã hội đen và có tỉ lệ mại dâm, cờ bạc và nghiện hút rất cao.
Đó là một hỗn hợp giữa sự sợ hãi bất ngờ và gật gù đồng tình, cuối cùng tất cả kết thúc bằng một tiếng chửi thề nghiến răng nghiến lợi.
Chú Minh lẳng lặng đi ra ngoài, không quên chu đáo kéo kín cánh cửa sân lại.
10 giờ sáng là khoảng thời gian bận rộn nhất ở khu trung tâm. Luật sư Lê Hải Dao vừa rót cho mình một ly espresso, còn chưa kịp uống ngụm nào thì điện thoại đã vang lên.
"Đã gửi công hàm luật sư chưa?" Cậu chủ Thương cau có hỏi thẳng vấn đề.
"Đã gửi chưa?"
Hai bên im lặng một lúc, Lê Hải Dao nghe hắn mất kiên nhẫn hỏi lại: "Anh có chắc là giao tận tay người ta không đấy?"
... Trời ạ, thế mà cũng hỏi! Lê Hải Dao hắng giọng, tự tin nói chắc như đinh đóng cột: "Tôi đích thân làm mà cậu còn không yên tâm? Tuy người đã dọn đi rồi, nhưng tôi cam đoan rằng anh ta đã thật sự tiếp thu đầy đủ, trọn vẹn từng câu từng chữ của công hàm rồi đấy."
Thương Lục: "..."
"Có vấn đề gì à?" Lê Hải Dao khẽ cười.
"Anh ấy là Kha Dữ."
"Hả?" Cái tên nghe quen tai phết.
Hai vị trợ lý luật sư đúng lúc đi ngang qua phòng, nghe lọt tiếng nói chuyện từ khe cửa: "Không ngờ kỹ thuật diễn của Kha Dữ lại tốt như vậy."
"Vị đạo diễn kia biết dẫn dắt diễn viên thật, không biết Đảo Nhỏ có dám nhận cát sê của người ta không nhỉ?"
"Tôi nghe nói thù lao một bộ phim điện ảnh của cậu ta phải trên hai mươi triệu cơ đấy."
Bàn tay Lê Hải Dao run lên, suýt sặc... Mẹ nó, hôm nay thời tiết khu trung tâm xấu quá!
Thương Lục hạ giọng: "Đã đề xuất phương án giải quyết chưa?"
Lê Hải Dao như cười như không: "Cậu chủ, cậu đang nghi ngờ tính chuyên nghiệp của công ty chúng tôi đấy à?"
... Thương Lục khổ sở vuốt mặt.
·
Cầm năm triệu cút đi, hoặc không lấy một xu nhưng trở thành diễn viên độc quyền của hắn.
Ánh mắt Kha Dữ tối lại, cuối cùng thấp giọng mắng một câu: "Đồ khốn."
Nhập số của luật sư vào điện thoại thì nhận được thông báo máy bận, Kha Dữ ngắt máy, còn chưa kịp gọi lại thì cánh cửa phòng đã bị đá bay, Đường Trác đang thở hồng hộc đứng ngay bên ngoài.
Anh ta tạm dừng hai giây rồi hùng hục xông vào, đồng thời hất tay phó đạo diễn đang ngăn cản mình ra: "Kha Dữ, tôi yêu cầu cậu giải thích."
Chuyện gì tới vẫn phải tới.
Phó đạo diễn và nhà sản xuất đồng loạt nháy mắt ra hiệu, lão Đỗ chủ nhiệm sản xuất vội chạy ra hòa giải: "Nào —— Nào, lão Đường à, anh bình tĩnh một chút đi, chuyện chắc chắn không như anh nghĩ đâu ——"
Kha Dữ đứng dậy khỏi sô pha, liếc một cái khiến lão Đỗ nghẹn lời. Trong phòng yên tĩnh trở lại, anh thản nhiên vẫy tay: "Quả Nhi, gọi cho Côi Lệ đặt trà chiều đi, anh mời." Nói rồi anh quay sang những người còn lại: "Tôi muốn nói chuyện riêng với đạo diễn Đường."
Người không liên quan đã rút lui hết, Kha Dữ mời Đường Trác một điếu thuốc. Bật lửa sáng lên, anh tiến tới gần, Đường Trác phải nể tình cúi đầu châm thuốc rồi rít một hơi dài. Kha Dữ mời anh ta ngồi xuống ghế, mình thì bắt tréo chân ngồi đối diện.
"Gây thêm phiền toái cho anh rồi." Anh nhả khói, gảy tàn thuốc, phong thái ung dung, điệu nghệ đầy vẻ giang hồ.
Đường Trác hơi giật mình, anh ta vốn đến để hỏi tội, nhưng bây giờ thậm chí còn bắt đầu hoài nghi không biết có phải mình đã quá nóng nảy hiểu lầm chỗ nào rồi không.
Thầy giáo của anh ta, biên kịch Thẩm Linh bạn đồng nghiệp của Lịch Sơn đã từng dặn dò rằng Kha Dữ là một con người rất phức tạp.
Đường Trác chậm chạp nhớ lại, tuy kỹ thuật diễn của anh rất tệ, nhưng cho dù ở phim trường bị mắng mỏ thậm tệ đến cứng đơ thế nào, Kha Dữ cũng chưa bao giờ tỏ thái độ thẹn quá hóa giận hay trút giận lên người khác bao giờ. Anh tựa như một tấm kính pha lê trong suốt, bề ngoài sạch sẽ dễ vỡ, trông rất "ngoan ngoãn", nhưng nếu tùy tiện chạm vào thì sẽ có nguy cơ vỡ đầu sứt trán.
Lúc mở miệng lần nữa, cơn giận của Đường Trác đã giảm đi đáng kể, tuy lồng ngực vẫn phập phồng nhưng lời lẽ đã lựa lời hơn hẳn: "Thầy Kha, cậu nói thật đi, bộ phim kia rốt cuộc là chuyện thế nào? Cậu có biết rõ tình huống không?"
Kha Dữ bất đắc dĩ mỉm cười lắc đầu, thản nhiên đáp: "Lão Đường, anh đừng giữ thể diện cho tôi như thế. Bộ phim đó đúng là tôi đồng ý quay, lời độc thoại của nhân vật cũng là tôi viết ra, anh không hề nói sai câu nào đâu."
Đường Trác đứng bật dậy: "Cậu đùa tôi đấy à!"
Chưa nhắc đến quyển kịch bản anh ta dày công trau chuốt mất năm năm, quan trọng là bây giờ phải ăn nói với nhà đầu tư thế nào đây?!
"Đây là sự thật thứ nhất —— Anh đừng kích động, cứ ngồi xuống đã. Còn một sự thật thứ hai nữa, nhưng tôi không biết anh có muốn tin không. Chính tôi cũng chưa được xem bộ phim hoàn chỉnh, rốt cuộc nội dung phim được cắt ghép chỉnh sửa thế nào, tôi hoàn toàn không biết chút gì cả." Cánh tay kẹp thuốc lá của Kha Dữ nâng lên, để lộ vẻ lười biếng bất đắc dĩ: "Tôi vừa mới nhận được công hàm luật sư của công ty luật Vịnh Thành Hồng Kông, đối phương muốn giải quyết trong hòa bình, năm triệu."
"Năm triệu ——" Đường Trác bật cười tức tối, "Mẹ nó, ông đây phải kiện cho nó táng gia bại sản!"
Kha Dữ tựa vào lưng ghế xoa ấn huyệt thái dương, nói ra sự thật thứ ba: "Thằng nhóc đạo diễn kia không có tiền đâu, chỉ là một gã trai trẻ được phú bà bao nuôi thôi, hơn nữa chính cậu ta cũng không biết cả câu chuyện lẫn nhân vật hoàn toàn là do tôi bịa ra, là tôi lừa người ta trước."
Đường Trác: "..."
Chuyện này cmn còn phức tạp hơn kịch bản gốc do anh ta nghĩ ra nữa, cả đám tính chơi trò búp bê Matryoshka đấy à?
"Cậu ấy không biết tôi là một diễn viên, còn tưởng tôi hành nghề mại dâm thật," Kha Dữ nhìn khuôn mặt đối phương đờ đẫn cũng phải bật cười, bình tĩnh trêu chọc: "Đúng thế đấy, anh xem, tôi vẫn chưa đủ nổi tiếng. Cậu ta cho rằng tôi chỉ đang kể câu chuyện của chính mình."
Đường Trác chống nạnh, bực bội đi qua đi lại trong phòng như con quay, lúc con quay quay tới vòng thứ năm thì rốt cuộc mất kiểm soát —— Anh ta giơ chân đá đổ cái ghế trang điểm: "Đệt mẹ."
"Tôi sẽ liên hệ với luật sư, chuyện này là trách nhiệm của tôi, để tôi xử lý." Kha Dữ dập tắt điếu thuốc đồng thời đứng lên: "Trước tiên phải hỏi rõ, anh muốn tiền hay muốn tiếng?"
"Cậu có ý gì?"
"Ngày mai bộ phim sẽ được đăng tải trực tuyến, mặc kệ nội dung nó là gì, chỉ cần mai kia phim của chúng ta công chiếu thì khán giả nhất định sẽ có sự liên tưởng. Nếu đòi tiền thì cậu ta không đền bù được bao nhiêu đâu, nếu muốn tiếng thì tôi chắc chắn có cách thuyết phục."
"Cậu nắm chắc đến mức độ nào?"
Kha Dữ nhếch môi: "Tôi nghĩ mình vẫn có cách đối phó với nhãi ranh đó thôi."
Đường Trác không quá rõ nội tình: "Tôi vẫn không hiểu, 'tiếng' mà cậu nói là có ý gì." Nội dung phim điện ảnh bị tiết lộ nghĩa là rơi thẳng vào chỗ chết, làm gì còn đường mà nghĩ đến chuyện khởi tử hồi sinh?
"Sức hút của bộ phim ngắn kia hiện giờ đã bùng nổ, suốt ba mươi phút chỉ có một mình Phi Tử độc thoại, tôi nghĩ cốt truyện bị trùng lặp sẽ không vượt quá 20%. Nếu anh đồng ý, chúng ta có thể xem bộ phim đó là một phần prequel, bản quyền vẫn thuộc về anh, chiến lược marketing tiếp theo sẽ do Thần Dã sắp xếp."
"Các cậu bỏ tiền?" Đường Trác sửng sốt.
Kha Dữ cố ý thở dài một hơi, mỉm cười, "Làm gì còn cách khác? Sếp Thang không bỏ tiền thì tôi bỏ. Từ hôm nay đến ngày mai giá trị thương mại cũng phải lên đến mấy chục triệu, đạo diễn Đường thấy thế nào," Anh vỗ vỗ vai Đường Trác, lại mời một điếu thuốc nữa: "Tôi còn có thể tiếp tục hoạt động trong giới giải trí hay không đều do anh quyết định cả đấy."
Đang khoe mẽ đấy à?
Đường Trác lau mặt. Anh ta vừa bị cơn tức giận dồn nén đến nghẹt thở, bây giờ bình tĩnh lại, ngọn lửa dần biến thành một cơn ngứa ngáy khó chịu lan khắp cơ thể. Nỗi phẫn nộ chưa tan biến, nhưng nếu chuyện không giải quyết thì có bực cũng chẳng thể làm gì, cuối cùng anh ta đành mất kiên nhẫn phất tay: "Rồi rồi rồi, đừng có giả vờ giả vịt nữa —— hot search marketing bài PR, không được thiếu cái nào đâu đấy!"
Cánh cửa mở ra, toàn bộ những người có chức vụ trên phim trường lập tức xông tới vây quanh. Vừa rồi cửa phòng đóng chặt lại còn bị kéo rèm che kín mít, bọn họ dù có muốn hóng hớt cũng chẳng nghe được gì, vừa rồi đạo diễn xông vào hùng hổ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, nhưng khi bước ra thì cơn giận cũng nguôi ngoai, ánh mắt ai nấy không khỏi trở nên tò mò.
Là Kha Dữ mà.
Đúng không.
Kha Dữ nhắm mắt dựa lưng vào ghế sô pha, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở. Vừa thở xong một hơi, anh lập tức mở mắt, mở lịch sử cuộc gọi tìm số, còn chưa kịp gọi đi thì nhận được cuộc gọi mới.
Anh cúi mắt nhìn hai chữ "Thang Dã" trên màn hình, nhếch môi cười tự giễu.
---
Lời tác giả:
Xin lỗi mọi người, cổ tay phải của tôi bị thương hơn một năm nay rồi, vừa bong gân vừa bị viêm bao gân nữa, không thể update nhanh hơn được, thông cảm cho tôi với nhé hu hu hu
·
Cát sê của Đảo Nhỏ không tới 20 triệu đâu, phải xem quy mô dự án nữa.