Danh vọng và cái bẫy vô hình

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Danh vọng và cái bẫy vô hình

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kha Dữ nhìn chằm chằm màn hình vài giây, rồi tắt máy. Anh gần như có thể hình dung ra sự tức giận lạnh lẽo và độc địa của đối phương, nhưng không hề sợ hãi, ngược lại còn khoái chí bật cười thành tiếng. Tiếng cười bị cánh cửa sổ đóng kín dồn vào một góc, bên ngoài là âm thanh ồn ào của trường quay đang hoạt động. Đạo diễn ánh sáng la hét phàn nàn góc độ chưa đủ cao, thư ký trường quay làm theo lệnh phó đạo diễn, dời cảnh quay thứ 123 lên trước. Tiếng cười nói của nhân viên hóa trang lướt qua cửa sổ. Giữa một ngày làm việc hối hả như vậy, Kha Dữ càng nghĩ càng thấy buồn cười, khóe mắt anh thậm chí rịn nước vì cười quá nhiều.
Khuôn mặt anh cúi gằm, mái tóc che khuất toàn bộ ánh sáng nơi đáy mắt. Khi chuông điện thoại vang lên, anh đã kịp bình tĩnh trở lại. Kha Dữ lặng lẽ nghe luật sư xin lỗi, rồi hỏi: “Thương Lục đã biết thân phận của tôi rồi, đúng không?” Lê Hải Dao lịch sự đáp: “Tôi thay mặt thân chủ của mình, anh Thương Lục, gửi lời xin lỗi chân thành và sâu sắc nhất đến anh.” “Tức là cậu ta đã biết hết rồi.” “Đúng vậy, đã biết hết rồi.”
Kha Dữ cười lạnh: “Nếu cậu ta đã biết rồi thì lấy đâu ra tự tin mà dùng năm triệu để giải quyết vấn đề như vậy?” Chỉ bằng mấy bức email chẳng đau chẳng ngứa trong hộp thư điện tử mà cũng miễn cưỡng coi là thư quan tâm sao?
“Hãy chuyển lời cho thân chủ của anh, nói rằng tôi muốn gặp mặt trực tiếp, mang theo đủ thành ý, hạ bớt thói ngạo mạn xuống. Đồng thời — tốt nhất là nên cầu nguyện cho bạn gái cậu ta đủ giàu có và hào phóng đi.” Thân là luật sư khó tránh khỏi việc bị người đời khinh bỉ, Lê Hải Dao cúp máy xong cũng chỉ sờ mũi bật cười, trong lòng thầm nghĩ: “Thương Lục có bạn gái từ khi nào vậy?”
Ánh mặt trời bị tầng mây dày che khuất, lại là một ngày đông âm u. Kha Dữ đẩy cửa, thấy hành lang trát xi măng bên ngoài đứng chật ních người, ai nấy nhiệt liệt vỗ tay. Đường Trác còn đứng ngay hàng đầu, như thể đã tạm thời gác lại mọi ân oán. Kha Dữ khẽ cười: “Sao vậy, tổ chức sinh nhật sớm cho tôi à?”
Trình Tranh giơ ngón cái: “Xem ngày mai có đạt giải không nào.” “Sao phải chờ đến mai?” Lão Đỗ vỗ tay hăng say nhất: “Là Sesc đấy! Sesc đích thân xác nhận muốn hợp tác với một diễn viên người Trung Quốc. Đó chẳng phải là nhân vật hàng đầu giới phim ảnh sao?”
Kha Dữ và Đường Trác lặng lẽ trao đổi ánh mắt, rồi gật đầu. Hai người sóng vai tách đám đông đi ra ngoài, Kha Dữ bình tĩnh đáp: “Tiếc quá, tôi không thích ông ta.” Lão Đỗ: “...” Hay lắm, giả vờ giả vịt giỏi thật đấy.
Danh tiếng từ trên trời rơi xuống như một liều thuốc an thần, đến với đoàn phim rất đúng lúc. Cả phim trường vốn mệt mỏi vì phải hoạt động liên tục bỗng trở nên sống động và linh hoạt hẳn. Kha Dữ đi đến đâu cũng được đối xử đặc biệt như nguyên thủ quốc gia, từ diễn viên đến nhân viên kỹ thuật, từ vai phụ đến quần chúng đều cung kính cúi đầu. Không cần biết có chân thành hay không, ai nấy đều luôn miệng chào hỏi một tiếng “Thầy Kha”.
Vẫn là con hẻm cũ, vẫn là góc tường đó, A Châu lặng lẽ đi ngang qua chợt nghe được mấy lời tán gẫu: “Không nói những cái khác, đoạn độc thoại đọc tốt thật đấy.” “Cảnh hút thuốc cũng rất đẹp, ánh mắt xuyên qua ánh đèn neon quá bùng nổ! Lạnh cả người!” “Thì như thế nên Lịch Sơn mới không chịu buông đấy thôi.”
Đối phương chép miệng mấy tiếng, rồi hít khói nhả mây thán phục: “Ánh mắt của đạo diễn lớn đúng là lợi hại.” Ánh mắt A Châu không hề dao động, những lời kia cũng tương tự như mùi rác rưởi chua lòm xộc vào mũi anh ta, cứ như hoàn toàn không tồn tại. Thế nhưng, có lẽ vì cảm thấy mấy lời hùng hồn của bọn họ quá buồn cười, anh ta khẽ giật giật khóe môi.
Mùi thơm ngọt ngào bao phủ khắp phim trường. Đồ ăn thức uống cho bữa trà chiều đã được chuyển đến. Vì quyết định quá vội vàng, mà số lượng người lại đông, nên Thịnh Quả Nhi đành đặt hàng từ cả hai tiệm Côi Lệ và Bán Đảo, ai cũng có phần. Từ bao bì đóng gói, mùi vị đến hình thức đều ngon mắt ngon miệng, thậm chí ruy băng thắt nút trông cũng cao cấp khác thường. Các nhân viên công tác nhận được điểm tâm đều há hốc mồm, xoa xoa bàn tay đầy mồ hôi kinh ngạc hỏi: “Tôi cũng có phần sao?” Cuối cùng vẫn không nỡ ăn, đành cất kỹ vào túi mang về cho vợ con ở nhà nếm thử. Thịnh Quả Nhi lấy cớ bản thân phải giảm cân, nhường luôn cả phần của mình để chia cho bọn họ.
Trông thấy bóng dáng A Châu, cô biết ngay tâm trạng vui vẻ của Kha Dữ hôm nay xem như chấm dứt. Kha Dữ vừa xong cảnh diễn, đang nghe Đường Trác bịa lý do thoái thác với nhà đầu tư chiều nay thì liếc mắt thấy A Châu đi theo sau Thịnh Quả Nhi. Quả nhiên, ánh mắt tươi cười của anh lập tức tắt hẳn.
A Châu giải thích mục đích viếng thăm cho Đường Trác, nói rằng ông chủ muốn đưa Kha Dữ rời đoàn phim hai ngày, ngày mốt sẽ trả lại. “Buổi họp báo của dự án Minh Duệ GC được tổ chức vào tối mai, sếp Thang muốn mời Kha Dữ đi tham dự cùng.”
Các cảnh quay ở Ninh Thị đã hoàn thành kha khá, cả đoàn phim bắt đầu thả lỏng trở lại. Đường Trác không cho Kha Dữ cơ hội tìm lý do thoái thác, lập tức vỗ trán nói: “Ừ nhỉ! Tôi quên mất! Chính tôi cũng phải đi mà! Mau mau mau, đúng rồi —— Đảo Nhỏ, cậu là ngôi sao, phải trở về lo tạo hình trước.” A Châu vươn tay: “Xin mời thầy Kha.”
Thịnh Quả Nhi bị ngăn lại. Kha Dữ ngẫm nghĩ rồi ra lệnh cho cô: “Qua chỗ An Ngôn lấy thẻ ra vào và thẻ chìa khóa, về nhà chờ anh. Nếu mệt thì cứ đi ngủ trước, em biết chăn ga trải phòng cho khách để đâu đúng không.” Không chỉ A Châu, đến Thịnh Quả Nhi cũng ngạc nhiên, ngập ngừng hỏi: “Tối nay anh có về không ạ?”
Cô nhìn thấy Kha Dữ quay đầu liếc mình một cái trước khi rời đi. Cái liếc mắt đó rất khó miêu tả, vừa ôn hòa lại vừa có chút bi thương. Anh trả lời thản nhiên nhưng đầy kiên định: “Về chứ.”
A Châu lái xe công vụ đến đón anh. Nhìn qua kính chiếu hậu, Kha Dữ đang ngủ say như thể vô cùng mệt mỏi. Hơn một tiếng sau, chiếc xe dừng trước một khách sạn xa hoa giữa trung tâm thành phố. Bọn họ từ gara ngầm đi thẳng lên phòng VIP trên tầng cao nhất. Ánh đèn bên ngoài cửa sổ sát đất chỉ vừa bật sáng, đỉnh tháp tín hiệu chớp lóe ở phía xa. Thang Dã cầm một ly vang đỏ ngồi nghiêng một bên ghế sofa, đang lim dim mắt lắng nghe gợi ý trang phục của stylist.
Tiếng quẹt thẻ mở cửa khiến ông ta mở bừng mắt. Thấy Kha Dữ bước vào, ông ta mỉm cười đứng dậy: “Ảnh đế tương lai, tôi còn chưa kịp chúc mừng em đấy.” “Sếp Thang khách sáo rồi.”
Thang Dã đặt ly rượu xuống, vô cùng thân thiết vuốt ve cổ áo anh: “Tại sao vừa nãy không nghe điện thoại? Bận lắm à?” Kha Dữ không đáp. Ông ta tiếp tục ấn gáy kéo anh vào ngực mình, thấp giọng hỏi bên tai: “Hay là em sợ tôi giận?… Sao có chuyện đó được, tôi chỉ kêu em đến thử quần áo thôi. Tác phẩm của em lọt đề cử, tôi vui còn không kịp ấy chứ.”
Lời lẽ rất chân thành, nhưng Kha Dữ không hề dao động. Thang Dã ấn mạnh vào gáy anh, đôi môi cọ vào vành tai rồi nhanh chóng rời ra. Sau đó, ông ta thản nhiên vỗ tay hô lên: “Nào, ngôi sao của chúng ta tới rồi, mấy bộ đồ vừa lên đâu ——” Ông ta nghiêng đầu suy tư, “Một, bốn, năm, lấy ra thử hết đi.”
Hai vị stylist ôm chồng âu phục, gian nan nuốt nước bọt, rồi đưa ánh mắt cầu cứu A Châu. A Châu hất cằm nói nhỏ: “Đi đi.”
Thang Dã ngửa đầu uống cạn ly rượu, tay nắm chặt cổ tay Kha Dữ: “Tới đây, tôi giúp em cởi đồ.” A Châu xoay người muốn đi nhưng bị Thang Dã lạnh lùng gọi: “Đứng lại.”
Bàn tay ông ta chậm rãi cởi nút áo. Ngón trỏ đeo chiếc nhẫn trông đặc biệt quý giá và đẹp đẽ. Từng hạt nút áo bằng xà cừ trắng óng ánh dưới ngọn đèn pha lê, toàn bộ hình ảnh nhìn qua quả thực là một cảnh đẹp ý vui.
Quần áo kéo xuống tựa như lột đi một lớp da, nhẹ nhàng rơi xuống đất. Thân trên Kha Dữ trần trụi, không có gì che đậy, với làn da săn chắc xinh đẹp. Chỉ phần eo lưng xuất hiện vài vết lằn đỏ chưa kịp biến mất.
Stylist giơ bộ âu phục lụa kaki rộng rãi lên: “Bộ, bộ đồ này rất rộng rãi… phối với quần tây ống đứng…” Thang Dã vươn tay, nhíu mày nói: “Mang tới đây.” Hai bàn tay run rẩy đưa ra. Quá chậm. “—— Mang tới đây!”
Thang Dã làm như không thấy những ánh mắt sợ sệt kia, mỉm cười kiên nhẫn cởi nút áo rồi choàng qua vai Kha Dữ. Mặc xong, ông ta hơi lùi người ra xa thưởng thức. Thật xinh đẹp. Anh chính là người như vậy, xinh đẹp từ đầu đến chân, dù ăn mặc thế nào hay biểu cảm ra sao cũng luôn xinh đẹp. Anh đúng là có bệnh, những dấu hiệu bệnh tật đó càng khiến anh trở nên xinh đẹp. Mà chỉ mình ông ta mới biết đến vẻ đẹp không trọn vẹn này.
Cánh cửa lặng yên đóng lại, không biết A Châu đã dẫn mấy người kia đi ra ngoài từ lúc nào. Thang Dã chống cằm, nụ cười đắp lên mặt như một tấm mặt nạ: “Đảo Nhỏ, tôi cho em cơ hội cuối cùng,” ngữ khí ông ta vừa ôn hòa vừa quyến rũ, “Nói đi, tên đạo diễn đó là ai? Là ai —— dám quay em xinh đẹp như thế hả.”