40. Chương 40: Tai Họa Cây Tùng Và Lời Thú Nhận Ngầm

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Chương 40: Tai Họa Cây Tùng Và Lời Thú Nhận Ngầm

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xe rẽ vào đường núi, những bóng cây lướt qua kính chắn gió. Kha Dữ liếc nhìn hai chữ "Vân Quy" to lớn ngay lối rẽ mới nhận ra: "Về nhà cậu hả?"
Chẳng trách đường càng đi càng vắng, anh còn tưởng là một nhà hàng yên tĩnh nào đó ở ngoại ô, không ngờ lại bị hắn đưa thẳng về biệt thự. Tầm mắt nhìn sang bên phải có thể thấy vách núi kéo dài đến tận cuối đường bờ biển. Trước kia, lúc mới có ý định mua nhà, anh từng nghĩ đến nơi này, có điều giá cả nằm ở phân khúc mà anh cũng khó lòng mua nổi. Trong giới chỉ có vài ba vị diễn viên hạng nhất là có nhà ở đây, lần nào bị đưa lên báo cũng phải giật tít "biệt thự cao cấp giá trăm triệu" mới hả dạ. Giá bất động sản ở Ninh Thị không thể so được với Bắc Kinh, Thượng Hải, càng không cùng đẳng cấp với Hồng Kông, quá trăm triệu đã tính là con số trên trời rồi.
"Sợ ăn bên ngoài anh không được tự nhiên," Thương Lục cầm vô lăng ngẫm nghĩ, "Nếu anh để ý thì chúng ta có thể đi chỗ khác, vẫn kịp."
Đã tự ý quyết định rồi còn giả vờ ngây thơ, Kha Dữ trào phúng: "Không phải cậu ngoan ngoãn lịch sự lắm sao, lần này không hỏi ý kiến tôi nữa à?"
Thương Lục nhếch môi, lộ vẻ bất đắc dĩ: "Lịch sự có tác dụng gì với anh? Lần nào cũng thoát nhanh như chạch."
Cánh cổng điện tử chậm rãi trượt sang hai bên, xe thể thao lái vào tiền sảnh. Thương Lục vừa dừng xe vừa giới thiệu: "Mới dọn qua không bao lâu nên vẫn chưa ngay ngắn lắm, anh đừng để ý nhé."
Chỉ riêng khu vườn phía trước đã rộng tới 200 mét vuông, mặt cỏ được chăm sóc mịn màng, xanh mướt hơn cả thảm lông cừu trong phòng khách nhà anh, phong cách kết hợp giữa vườn Nhật Bản và nhà vườn Giang Tô, vừa lịch sự tao nhã vừa sáng sủa yên tĩnh. Kha Dữ đẩy cửa xuống xe, trong bụng thầm nghĩ... Thế trình độ nào thì mới gọi là ngay ngắn?
Một người đàn ông tuổi trung niên mặc sơ mi khoác gile đang đứng chờ trên hành lang, mái tóc hoa râm nhưng dáng người cao ráo thẳng tắp, không hề có chút biểu hiện già nua nào, ngược lại khí độ sang quý tao nhã không giống người thường. Kha Dữ hơi giật mình, nỗi sợ giao tiếp xã hội lập tức dâng lên đến cực điểm —— Chuyện quái quỷ gì thế này! Lần đầu đến nhà đã gặp mặt phụ huynh rồi sao?!
Thương Lục vội giải thích: "Đây là quản gia nhà tôi, anh cứ gọi là chú Minh."
"... Quản gia?" Kha Dữ nhìn chú Minh lại nhìn sang Thương Lục, hắn cười một tiếng: "Không lẽ anh tưởng đó là ba tôi? Yên tâm, nếu đi gặp cha mẹ chắc chắn tôi sẽ báo trước."
Kha Dữ âm thầm mắng một tiếng, bên ngoài vẫn mạnh miệng: "Tôi chỉ cảm thấy quản gia nhà cậu còn đẹp trai hơn cậu thôi."
Thương Lục nghiêng đầu liếc mắt: "Nhìn không ra đấy, hóa ra anh thích kiểu đó."
Khi không lại bị úp sọt, Kha Dữ nói nghiêm túc: "Tôi thích nữ."
Đến khi hai bên thật sự chạm mặt, Thương Lục mới chính thức giới thiệu: "Chú Minh, đây là Kha Dữ, thầy Kha, đây là chú Minh."
Chú Minh kìm nén mọi suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, mỉm cười thành thạo chào đón: "Chào cậu Kha, rất hân hạnh, nghe danh cậu đã lâu, hôm nay mới có dịp gặp mặt."
Ánh mắt mang cười lẳng lặng đánh giá Kha Dữ từ trên xuống dưới, nhan sắc và khí chất đương nhiên là tuyệt vời. Chú Minh âm thầm nghĩ, từ ngày cậu chủ đi Lệ Giang về luôn thất thần, uống xong một chén trà là vò nát cả đống bản thảo vứt xuống đất, thời gian nhốt mình trong studio vẽ tranh mỗi ngày một dài. Hắn không thường xuyên phát giận, nhưng trên người luôn tỏa ra khí lạnh khiến người làm từ trên xuống dưới đều sợ hãi như đi trên băng mỏng. Vừa rồi trông hắn đi ra ngoài vui tươi hớn hở như thế, ai cũng tưởng... Lúc này đúng là nhìn thấy người về nhà thật, nhưng giới tính lại hơi sai lệch?
Kha Dữ gật đầu: "Chào chú, cháu cũng rất vinh hạnh, gọi cháu Đảo Nhỏ là được ạ."
Thương Lục có rất nhiều bạn bè, không phải ai cũng gia cảnh hiển hách, con nhà quyền quý, rất nhiều trong số đó tới nhà làm khách luôn giữ thái độ khách sáo, cứng nhắc, cũng không thiếu nghệ thuật gia hoặc người nổi tiếng được giới nhà giàu săn đón, nhưng bọn họ đứng trước mặt người giàu thực sự vẫn khó tránh bại lộ vẻ rụt rè, kinh hãi. Vậy mà người trước mặt chú ta không hề có chút xấu hổ hay sượng cứng nào, khí chất thong dong tự nhiên, không hề giả tạo, lại còn pha chút vui vẻ, hứng thú.
Thương Lục đưa chìa khóa xe cho chú Minh, lại nói chú ta pha trà mời khách. Khi chú Minh đã đi khuất, Thương Lục mới cúi đầu, ghé sát vào anh: "Này, tôi quen biết anh lâu như thế, sao không thấy anh nói câu 'gọi tôi Đảo Nhỏ là được' nhỉ?"
Kha Dữ hài hước liếc hắn: "Tôi không cho cậu gọi bao giờ?"
"Lần trước hôn anh, kêu cái tên thôi mà anh còn nổi giận ——"
Kha Dữ đột nhiên ho khan một tiếng, thấy xung quanh không có ai mới trừng mắt lên: "Cái đó không tính!"
Thương Lục ngẩn ra: "Giới giải trí các anh cởi mở thật đấy, trình độ cỡ đó mà không tính hôn..." Đoạn hắn dùng vẻ mặt tổn thương không thèm nhìn Kha Dữ, "Anh không tính... Nhưng đó là lần đầu tiên của tôi đấy." Lại tiếp tục chỉ trích: "Làm ngôi sao là được phép sống tùy tiện như thế à?"
"..."
Cái gì thế này? Người bị lợi dụng là anh, bây giờ lại biến thành kẻ bội bạc, đểu cáng rồi?
"Được được được," Kha Dữ mất kiên nhẫn, tránh sang một bên, ánh mắt hoảng hốt, bước chân cũng vội vã hơn, "Tính hôn rồi, được chưa?"
Anh bước nhanh qua cánh cửa mở rộng như chạy trốn, phần sân sau càng rộng rãi và tinh tế hơn sân trước, bên trong có bia ngắm, cạnh đó là một ban công nhỏ lắp kính, trưng bày đủ loại cung tên. Dưới chiếc ô che nắng trắng là một bộ bàn trà và hai chiếc ghế mây. Khu vực gần hành lang có hai người làm vườn, một người cầm kéo, người kia vác xẻng, đang chăm chú tỉa tót cho một cây tùng cổ thụ.
Bỗng nhiên từ đâu vang lên tiếng chó sủa, một bóng dáng to lớn màu nâu thoáng hiện ra ——
"Odin!"
Thương Lục hét lên một tiếng, con chó Doberman cường tráng lao nhanh về phía Kha Dữ, trên cổ còn kéo theo chuỗi dây xích dài, phía sau dường như có tiếng thiếu nữ hốt hoảng gọi với theo.
Nỗi sợ chó dường như đã khắc sâu vào DNA, Kha Dữ căng thẳng lùi lại theo phản xạ. Trên con đường lát đá xanh chạy dọc vườn có vài khe hở cao thấp không đồng đều, dưới chân anh hẫng một cái, người lảo đảo muốn ngã ngửa, hai tay hoảng loạn chới với trong không trung tìm kiếm chỗ bám ——
"Cẩn thận!"
"Cây cây cây cây ——"
"Rắc."
Thương Lục ôm ngang thắt lưng anh, Kha Dữ đứng dậy mà chưa kịp hoàn hồn, hai tay rời khỏi cành cây, lá tùng xanh biếc rụng lả tả. Qua một lúc sau, một cành cây mảnh khảnh lay động, rồi cuối cùng gãy lìa ra làm đôi.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm khắp sân.
Kha Dữ quay đầu, nhận ra mặt hai người làm vườn đã trắng bệch.
Anh nhìn cái cây, nhìn xuống mặt cỏ, nhìn người làm vườn lại nhìn Thương Lục, sau một lúc lâu mới ngoan ngoãn hỏi: "... Có phải tôi gây ra rắc rối lớn rồi không."
Người làm vườn toan mở miệng, Thương Lục đã cướp lời: "Không có."
"Thật sự không có?" Kha Dữ hoài nghi nhìn hắn: "Cái cây này... trông có vẻ rất đắt tiền."
"300."
Kha Dữ: "... Cho cậu cơ hội cuối cùng."
"Lừa anh đấy, 30 ngàn."
Kha Dữ thở phào một hơi: "Để tôi đền."
"Được." Thương Lục rất biết cách thuận theo ý anh: "Chuyển khoản qua WeChat nhé, cảm ơn."
Tiếng bước chân vội vàng rốt cuộc vang lên ngay sau lưng, Thương Minh Bảo vịn tường thở hồng hộc: "... O, Odin, đồ chó chết tiệt... Tối nay tao phải thui mày lên mới được!"
Chó Doberman sợ sệt ngồi nấp bên chân Thương Lục, nhiệt tình thè lưỡi, vẻ mặt cầu xin. Thương Lục chỉ vào mũi con chó: "Cầu xin cũng vô ích, tối nay tao không muốn cứu mày đâu."
Thương Minh Bảo thở đều trở lại: "Em không bao giờ thèm dắt chó giúp anh nữa —— Đ*t m* Kha Dữ!"
Hai người cùng nhất trí nhìn về phía Thương Lục, hắn ho nhẹ một tiếng: "Giới thiệu một chút, đây là Thương Minh Bảo, em gái tôi, đây là Kha Dữ," Nói đoạn hắn nghiêm khắc nhìn em út, ra vẻ đàn anh: "Không biết lễ phép, phải gọi là thầy Kha."
Kha Dữ gật đầu, "Chào em... Minh Bảo." Thương Minh Bảo hẳn là thiếu nữ lái xe Porsche mà anh bắt gặp lần trước. Ngày đó chỉ nhìn từ xa chỉ biết đó là một thiếu nữ yểu điệu, hôm nay đứng trước mặt lại cảm thấy có vài phần giống Thương Lục, có điều một người thì anh tuấn, người kia xinh đẹp, một người kiệt ngạo, một người khả ái, khí chất cũng hoàn toàn đối lập.
Giữa mùa đông mà Thương Minh Bảo vẫn mặc váy ngắn ngang mông, chân đi bốt dài, trên đùi phải trắng nõn còn đeo một chiếc nịt tất màu đen trông rất ngầu, thế mà hai tay cô nhỏ vẫn xoắn chặt vào nhau trước ngực, ngượng ngùng thêm một lát mới nói: "Anh Đảo Nhỏ, gọi em là Babe được rồi."
Thương Lục: "???.................."
Kha Dữ đành phải chào lại lần nữa: "Chào em, Babe."
Thương Minh Bảo ngượng ngùng gật đầu, ánh mắt cười bẽn lẽn chuyển dời, rồi chạm ngay vào cành tùng la hán tội nghiệp đang nằm chỏng chơ dưới đất: "Đ*t m* chuyện gì thế này?!"
Thương Lục định ngăn lại, nhưng Thương Minh Bảo đã liên tục chất vấn: "Các chú làm việc kiểu gì thế?! Đã dặn đi dặn lại là phải chăm sóc kỹ vào rồi mà?!"
Hai người làm vườn bối rối nhìn nhau, Thương Lục nắm cánh tay cô nhỏ thì thầm: "Không liên quan đến bọn họ, đừng nói nữa —— đi chơi với Odin đi."
Thương Minh Bảo bĩu môi, hốc mắt nhanh chóng ướt lệ: "Đây là quà em tặng anh! Một đống đại sư đã tụng kinh khai quang đủ kiểu! Thầy số nói mạng anh thiếu mộc phải trồng tùng la hán, sao lại để nó gãy? Nuôi cả trăm năm mới được cái cây thế này, nó gãy rồi làm sao che chở anh được nữa, còn ảnh hưởng tới tài vận tương lai —— xì xì xì!"
Thương Lục lấy tay lau nước mắt cho cô bé, dịu dàng hỏi: "Còn bé tí mà đã mê tín thế rồi cơ?"
Kha Dữ hiểu được, chưa nói cái cây này trị giá bao nhiêu tiền, ít nhất thì nó cũng rất quan trọng đối với Thương Lục. Anh cúi đầu nhìn con chó, con chó cũng ngẩng đầu nhìn anh, thè lưỡi vẫy đuôi. Kha Dữ than thầm một tiếng... Làm sao bây giờ, không thể đổ hết tội cho con chó được chứ. Chú Minh xuất hiện rất đúng lúc, trao đổi ánh mắt với Thương Lục xong liền nói: "Cô út, mấy hôm trước cô ba vừa gửi cho cô một đôi giày, tôi để ở trên lầu đấy, cô có muốn đi xem thử không?"
Giày chính là từ khóa chí mạng của Thương Minh Bảo, cô bé lập tức lau nước mắt, chạy biến đi. Thương Lục thở phào một hơi như trút được gánh nặng, quay đầu thấy sắc mặt Kha Dữ hơi đổi, trong lòng cũng chùng xuống một nhịp: "Thật sự không ——"
"Xin lỗi cậu." Kha Dữ ngước mắt nhìn hắn, ngữ khí nghiêm túc hơn bao giờ hết.
Thương Lục cười: "Không liên quan đến anh, là tại Odin dọa —— anh sợ chó đến thế à?"
"Hồi nhỏ từng bị chó cắn." Kha Dữ thản nhiên giải thích, không hùa theo trò đánh lạc hướng của Thương Lục mà kiên trì hỏi: "Có cách nào chữa lại được không?"
"Chỉ gãy có mỗi một nhánh cây thôi, không sao đâu." Thương Lục liếc người làm vườn một cái, người sau lập tức phụ họa: "Có có, có cách cứu chứ, tỉa lại dáng cây cũng không thành vấn đề!" Trong lòng lại không ngừng kêu rên, cứu cái rắm ấy!
Kha Dữ không am hiểu về cây cảnh, thấy đối phương quả quyết như thế, anh cũng thoáng yên tâm, "Theo lời Minh Bảo nói thì hình như không may mắn cho lắm? Hay là tìm thầy nào đó ——"
Thương Lục cong môi, rũ mắt nhìn anh: "Anh cũng mê tín giống con bé luôn à?"
Kha Dữ buồn cười: "Sao nào, mai kia đi quay phim không định làm lễ khởi quay, thắp hương bái Quan Công hả?"
Thương Lục ngẩn người, bật cười: "Cũng đúng. Nếu đã vậy thì chứng tỏ —— anh xem, anh đến nhà không sớm không muộn, vừa vặn đúng vào ngày hạ thổ cái cây này, sau đó nó lại gãy trong tay anh, có biết điều đó nghĩa là gì không?"
"Là gì?"
"Nghĩa là số mệnh của nó đã định phải rơi vào tay anh."
Kha Dữ á khẩu. Từ "nó" và "hắn" phát âm tương tự nhau* khiến người ta cứ có cảm giác ẩn chứa ý nghĩa sâu xa. Người làm vườn thức thời lui ra, trong lòng anh cũng hoảng hốt, vội vàng dịch bước: "Cậu đừng nói bậy."
*
Đại từ Nó (它) và Hắn (他) đều phát âm là [ta]
Thương Lục nhìn theo bóng lưng đối phương, khẽ mỉm cười: "Đừng hiểu lầm, đừng nghĩ linh tinh, đừng né tránh."
Kha Dữ bình tĩnh: "Tôi không có nghĩ linh tinh."
"Vậy thì được." Thương Lục tiến lên, sánh bước bên anh, "Đi thôi, lần trước anh dẫn tôi tham quan nhà, lần này đến phiên tôi." Đoạn hắn nói không chút để ý: "Sau này đừng trốn tránh tôi nữa được không? Tôi sẽ chú ý chừng mực."
Kha Dữ đi theo hắn bước lên một cầu thang xoắn ốc. Đối diện cầu thang là một ô cửa sổ sát đất trông thấy rõ bãi cỏ và bức tường hoa ở sân sau, lại tiếp tục kéo dài ra mặt biển mênh mông xanh thẳm bên ngoài. Dạo bước trong khung cảnh như vậy khiến người ta cũng vô thức đi chậm lại. Anh ngẩn người, đi được vài bước mới lấy lại tinh thần, cố gắng bao biện: "Tôi không trốn tránh cậu."
"Có thật không?" Giọng Thương Lục rất đạm nhạt, nhưng ngữ khí vẫn hùng hổ như muốn dọa người: "Nếu không phải cố vấn chuyển nhầm tin nhắn, anh sẽ không bao giờ chủ động gọi điện thoại cho tôi đâu nhỉ?"
"Đương nhiên." Kha Dữ không giấu giếm, còn hạ giọng chất vấn: "Là cậu cố ý gài tôi."
"Đúng vậy."
"Nhàm chán." Kha Dữ cạn lời.
Lên đến lầu hai, Thương Lục dẫn anh đi tham quan: "Thỉnh thoảng Minh Bảo sẽ sang đây ở, phòng quần áo bị con bé chiếm dụng gần hết rồi —— Qua bên này đi —— Anh không chịu liên lạc, tôi đành phải ép anh. Tôi biết anh muốn hỏi, tại sao tôi không chủ động gọi cho anh chứ gì." Hắn dừng một chút để chờ Kha Dữ phản ứng. Kha Dữ rất phối hợp: "Rồi sao, có việc tại sao không chủ động gọi cho tôi?"
"Bởi vì tôi không có việc." Thương Lục cười, "Tôi không có việc gì nhưng vẫn muốn tìm anh."
Trong lòng vốn không hề thong dong như vẻ ngoài, Kha Dữ đã cuống lắm rồi nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, hỏi: "Cậu đang hẹn hò với cô nào mà đúng không? Phát triển đến đâu rồi? Không có việc gì vẫn có thể liên lạc chứ, bạn bè với nhau..." Anh lấy lại bình tĩnh, "Bạn bè với nhau, có qua có lại là chuyện bình thường."
"Cũng không tới mức hẹn hò, lần trước chỉ gặp nhau ăn bữa cơm thôi."
"Cậu còn theo cô ấy đi chụp star trails nữa mà?"
Thương Lục nhìn anh đầy vẻ kỳ lạ: "Tôi nói rồi mà, tất cả mọi người đi cùng nhau."
Kha Dữ ngớ người: "Cậu nói bao giờ?"
"Sau cái đoạn anh bảo là lãng mạn ấy." Thương Lục nhận ra ngay, "Anh không đọc tin nhắn à?"
"Điện thoại rơi xuống bồn tắm."
Thương Lục đã nắm được trọng điểm, ngữ khí trêu chọc bắt chước theo Thương Minh Bảo: "Anh Đảo Nhỏ, trong lúc tắm mà còn rảnh rỗi tán gẫu với tôi cơ đấy?"
"Do tôi chán quá thôi." Kha Dữ lãnh đạm phản hồi, chỉ là yết hầu cứ trượt liên tục, để lộ sự bối rối trong lòng.
"Vậy là mấy câu sau đó anh cũng không nhận được."
"Cái gì?"
Thương Lục thở phào một hơi như trút được gánh nặng: "Tôi cứ tưởng câu kia dọa anh chạy mất."
Cổ họng Kha Dữ khô khốc, anh cúi đầu bước về phía trước, cố gắng ngăn lại: "Đừng nói nữa, không muốn nghe."
"Tôi nói, nếu đi với anh thì mới gọi là lãng mạn."
Kha Dữ im bặt, miệng há hốc mất một lúc mới tìm lại được giọng nói: "Hai thằng đàn ông cùng ngắm sao thì lãng mạn cái quái gì!"
Trong lòng anh hoảng hốt nghĩ, may mà hôm ấy không đọc được mấy dòng đó, nếu không điện thoại nhất định sẽ rơi xuống nước... Không phải, nó vốn đã rơi xuống nước rồi mà.
Thương Lục gật gù như một cậu trai thẳng: "Anh nói cũng đúng." Rồi hắn nói tiếp: "Cô gái kia học múa dân gian, từng xem qua bộ phim tài liệu tôi làm cho Tiểu Chi nên định nhờ tôi quay cho một bộ tương tự thế này."
Bước chân Kha Dữ vốn đã chậm, nghe xong những lời này càng chậm rãi rồi dừng hẳn lại. Anh không quay đầu, giọng cũng không nghe ra chút cảm xúc nào: "Cậu đồng ý rồi sao?"
"Vân Nam có rất nhiều dân tộc thiểu số, mấy năm nay cô ấy vẫn luôn ở đó để sưu tầm tư liệu, nếu làm phim tài liệu chắc sẽ thú vị lắm." Thương Lục trầm ngâm, lời nói mang theo do dự, "Tôi đang cân nhắc."
Kha Dữ đột nhiên hỏi không đầu không đuôi: "Chắc cô ấy múa đẹp lắm nhỉ."
Thương Lục cười: "Đúng thế. Vũ đạo vốn giống hội họa, đều truyền tải hình ảnh và cảm xúc rất trực quan, vũ điệu của cô ấy rất có sức sống ——"
Một cánh cửa bị đẩy ra, Kha Dữ thô lỗ nắm tay nắm cửa, ngắt lời hắn, gần như cứng nhắc lảng sang đề tài khác: "Trong phòng này có gì thế?"
Những kệ sách cao đụng trần bao quanh toàn bộ căn phòng, ghế sofa thoải mái đặt dưới góc cầu thang vuông vắn, mấy cuốn sách đang đọc dở được đặt trên giá tạp chí trong góc. Số lượng sách quá nhiều khiến Kha Dữ gần như choáng váng, trong góc phòng có một dàn bốn màn hình đặt trên bàn làm việc cao cấp Giorgetti*, hai bên trái phải lần lượt là máy tính để bàn và laptop, giấy vẽ bản thảo xếp thành một chồng cao ngất.
*
Giorgetti:
Thương hiệu đồ nội thất cao cấp của Ý có tuổi đời 120 năm, được xem là hình mẫu của sự tỉ mỉ và tinh tế trong mọi khâu sản xuất.
"Là phòng làm việc của tôi." Thương Lục giúp anh đẩy rộng cánh cửa: "Mời vào."
Ánh mắt Kha Dữ tràn ngập sự kinh ngạc: "Giống thư viện quá."
Thương Lục bật cười, nhẹ nhàng nói: "Anh ấn cái công tắc này đi."
Kha Dữ nghe lời hắn đi qua ấn công tắc, chiếc kệ gỗ hình quạt chậm rãi đẩy sang hai bên, để lộ giá sách âm tường rộng hơn bên trong.
"......" Tôi làm phiền rồi.
"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó," Thương Lục bất đắc dĩ búng trán anh một cái, "Chưa phải toàn bộ đâu, anh mới thấy một phần ba thôi."
"Tôi biết tại sao cậu không hẹn hò với ai rồi," Kha Dữ cảm giác linh hồn mình như được gột rửa, "... Bởi vì cậu căn bản không có thời gian."
Thương Lục cạn lời: "Nghe giống mọt sách thế nhỉ?" Hắn nhặt xấp giấy bản thảo trong tầm tay. Nếu Kha Dữ đã chủ động đến, vậy thuận tiện đưa kịch bản mới ——
"Anh chính là đồ mọt sách!" Giọng Thương Minh Bảo từ đâu chen vào, váy hoa bay phấp phới, chẳng mấy chốc cô bé đã thay cả áo quần lẫn kiểu tóc, quay sang hỏi Kha Dữ: "Anh Đảo Nhỏ, anh thấy đôi giày của em có đẹp không?"
Kha Dữ còn chưa kịp trả lời thì Thương Lục đã khó chịu: "Ai cho phép em gọi 'anh Đảo Nhỏ'?"
Người này keo kiệt thật... Không phải, là tình cảm anh em quá tốt nên mới ghen tuông kiểu này. Kha Dữ lén suy nghĩ, nếu vậy thì không thể gọi cô nhóc là Babe được, gọi Minh Bảo vẫn an toàn hơn.
Thương Minh Bảo xáp lại gần anh, ngước mặt lên, đôi mắt sáng ngời tràn ngập sự sùng bái: "Anh biết không, anh ở ngoài đời đẹp hơn trên TV gấp mười lần luôn!"
Chuyện gì thế này? Thương Lục túm cô bé ra khỏi Kha Dữ, thì thầm hỏi: "Thương Minh Bảo, em làm trò gì thế?!"
Thương Minh Bảo ngước mắt nhìn hắn: "Đu idol."
"Anh ấy là đối thủ của chồng em mà?"
Thương Minh Bảo nhón chân ôm cổ hắn, ghé vào tai nói nhỏ đầy vẻ ngượng ngùng: "Sao có thể, anh Đảo Nhỏ đẹp trai như thế, lại là người làm việc cùng anh, diễn viên chính chuyên dụng, Muse độc quyền, em thấy hợp làm chồng em lắm."
Thương Lục: "..."
Quay đầu nhìn Kha Dữ, đối phương đang khoanh tay ngửa đầu chăm chú đọc mấy cái tên trên giá sách, sắc mặt nhàn nhạt khiến anh tựa như màn sương sớm ngoài hải đảo, một vẻ đẹp rất khó nắm bắt, rất khó hình dung.
Hắn lạnh lùng đáp: "Không cho."
Ánh mắt Thương Minh Bảo tinh tường hiếm thấy, cô bé chọc chọc ngón tay mảnh mai vào ngực Thương Lục: "Á à~ anh, sai, lắm, nhé."
"Anh chẳng có chỗ nào sai cả."
"Em phải mách với anh Tiểu Chi, ai đó ——" Cô em út đắc ý dẩu môi: "Có mới —— ứm ứm ứm ——"
Kha Dữ quay đầu, trông thấy Thương Minh Bảo đang bị anh trai ôm eo bịt miệng, như thể sắp giết người diệt khẩu. Thiếu nữ hoảng hốt đánh liên tục vào tay hắn, đôi chân xỏ giày mới quơ loạn xạ. Khó khăn lắm cô bé mới thoát khỏi ma trảo, không kịp thở một hơi đã líu lo nói: "Bùi Chi Hòa ơi, bạn trai anh có mới nới cũ này!"
---
Lời tác giả:
Thương Minh Bảo: Nhìn cái gì mà nhìn, cười cái gì mà cười, chưa thấy nhan cẩu bao giờ hả?!
Trong tên 柯屿 của Đảo Nhỏ cũng có bộ Mộc đấy, làm gãy cây bổn mạng của người ta thì lấy thân mà bù vào nhó~