Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Cây Lục Bình
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng la oai oái của Thương Minh Bảo vừa dứt, cả thế giới như chìm vào tĩnh lặng. Thừa lúc Thương Lục còn đang ngẩn người, cô bé gỡ tay hắn ra tiện thể cắn một cái, sau đó linh hoạt luồn sang bên cạnh Kha Dữ: "Anh Đảo Nhỏ, chúng ta đi bơi nhé? Anh có thể ký tên lên lưng em được không? Dùng bút dạ chống trôi!"
Cô bé đang ở tuổi thiếu nữ mộng mơ, trong nhà thường xuyên có nhân vật nổi tiếng lui tới làm khách, đừng nói diễn viên hot như Kha Dữ, dù là ảnh đế ảnh hậu đến nhà cô cũng có thể làm nũng mà không hề đỏ mặt. Trong lòng Kha Dữ ngơ ngác, lại bị cô bé ra sức lôi kéo đến lảo đảo, đành phải quay đầu nhìn Thương Lục cầu cứu.
Thương Lục ôm cánh tay vừa bị em gái cắn để trút giận, bất đắc dĩ lắc đầu, không rõ là bất đắc dĩ với Thương Minh Bảo hay đang ra hiệu cho Kha Dữ.
Thương Minh Bảo nắm tay Kha Dữ: "Em á, cứ một tuần ở đây, một tuần về Hồng Kông ——"
Kha Dữ hỏi: "Em không phải đi học à?"
Thương Minh Bảo chớp chớp mắt: "Có chứ ạ, nhưng năm nay em đi mổ tim nên tạm nghỉ học một năm."
Kha Dữ nhìn dáng vẻ vô ưu vô lo của cô bé, lòng anh cũng dịu lại: "Vậy à."
"Chẳng có gì ghê gớm cả, bác sĩ nói, năm nay mà ổn thì năm sau em yên tâm đi du học được rồi. Anh qua đây, em dẫn anh đi tham quan phòng."
Cánh cửa phòng ngủ phụ đẩy ra, đập vào mắt là một tông hồng phấn rất thiếu nữ, trên tường dán tấm poster cực lớn của Chung Bình, trên kệ sách cũng chất đầy ảnh chân dung và tạp chí hình cậu ta, còn có cả standee cao bằng người thật đặt bên cạnh giường.
Thương Minh Bảo: "À thì..."
Bản thân Chung Bình và Kha Dữ không tiếp xúc trực tiếp được mấy lần, hai người chỉ từng cùng diễn vai phụ trong phim của Lịch Sơn, thế mà fan hai nhà đã kịp "giao lưu tình cảm" đến tối tăm trời đất, cuối cùng tự dưng trở thành "đối thủ" của nhau. Kha Dữ cười như không cười: "Em là fan Chung Bình à?"
"Ha ha ha, đu cả hai, cả hai..." Có lẽ thấy mình hơi quá đáng, cô bé đổi giọng: "Anh là ngôi sao chính của em, còn anh ấy chỉ là người hâm mộ qua đường thôi!"
Biện minh khéo léo thật, người hâm mộ qua đường mà chỗ nào cũng thấy mặt, ngôi sao chính thì chẳng có lấy một tấm ảnh nào. Thương Minh Bảo vỗ vỗ ngực: "Anh ở trong lòng em đây này!" Vừa nói dứt lời, cô bé kéo tủ quần áo để lộ một hàng áo tắm rực rỡ đủ màu, "Em chọn một bộ, anh ký tên cho em, rồi em kêu Thương Lục chụp ảnh..." Cô bé vừa nói vừa ướm thử từng bộ bikini lên người, còn luôn miệng hỏi bộ này thế nào, bộ kia đẹp không?
Kha Dữ lịch sự gật đầu, hỏi vu vơ: "Bùi Chi Hòa là tên bạn trai của anh em?"
Thương Minh Bảo xoay eo tạo dáng trước gương: "Anh Tiểu Chi là bạn thân từ nhỏ của anh em, được anh ấy đối xử tốt hơn cả em —— Em bị bệnh tim mà còn không bằng nữa là, anh thấy sao, không phải bạn trai thì là gì?"
"Anh em là trai thẳng mà?"
"Lời đàn ông nói, ma nó tin."
Kha Dữ cười một tiếng, Thương Minh Bảo cũng quay đầu cười xòa: "Ngoại trừ anh." Cô bé tiện thể buôn chuyện một phen: "Bọn họ ở Pháp nhiều năm như thế, cùng ăn cùng ở, anh Tiểu Chi đi lưu diễn khắp châu Âu, show nào Thương Lục cũng ngồi ngay hàng đầu —— Bởi thế em mới nói anh Tiểu Chi còn được đối xử tốt hơn em nữa, nhất định phải thấy anh em ngồi trong khán phòng mới yên tâm —— Lời này là chính miệng anh ấy nói đấy, cho nên á, bao nhiêu năm nay Thương Lục không có bạn gái, em đã sớm xem anh Tiểu Chi như "anh dâu" rồi! À thôi chết —— Anh Đảo Nhỏ, anh không kỳ thị đồng tính chứ?"
Kha Dữ đáp thản nhiên: "Cũng được."
"Vậy là tốt rồi." Thương Minh Bảo gật gù, "Anh là Muse của anh em, nếu nghe thế mà anh bỏ chạy thì anh em giết em chết."
Kha Dữ khoanh tay dựa vào cửa, hỏi một cách lười nhác: "Muse gì?"
"Thì là nữ thần mang lại cảm hứng sáng tác ấy." Thương Minh Bảo giải thích vòng vo, "Anh em từng quay phim cho Bùi Chi Hòa, nhưng không thể so với anh —— Đương nhiên rồi, anh ấy vốn cũng không đẹp bằng anh."
Giọng ra lệnh của Thương Lục vang lên ngoài cửa: "Thương Minh Bảo, im miệng lại cho anh."
Thương Minh Bảo cầm áo tắm sợ rụt cổ, lại chu môi với Kha Dữ: "Chết thảm."
Cánh cửa đóng lại, Kha Dữ đi theo hướng âm thanh tìm thấy Thương Lục đang ngồi trên sofa ngoài phòng khách nhỏ, tay thong thả bóc một quả quýt khiến mùi tinh dầu vỏ quýt thoang thoảng tràn ngập không khí. Thương Lục ngước mắt nhìn anh: "Babe bị cả nhà chiều hư, anh đừng chấp nó."
"Rất đáng yêu."
Thương Lục đưa cho anh nửa quả, "Ngồi đi."
"Cậu..." Ngón tay thon mảnh nghịch ngợm mấy múi quýt.
"Tôi không lừa anh đâu." Thương Lục biết anh muốn hỏi gì, "Tối hôm đó tôi nói rồi mà, tôi và Chi Hòa là bạn thân, cậu ấy đúng là người rất quan trọng, nhưng không giống kiểu Babe nói đâu."
"Người ngoài cuộc sáng suốt, có khi..."
"Không thể." Thương Lục dập tắt suy nghĩ của anh, lời phân trần mang theo vẻ bá đạo, "Thầy Kha, trong mắt anh tôi ngốc đến thế cơ à, đến chuyện phân biệt tình cảm và giới hạn chừng mực cũng không rõ?"
Kha Dữ nghiêng đầu nhìn hắn: "Đọc sách nhiều dễ ngộ chữ lắm, cậu lại chưa từng thích ——"
"Làm sao anh biết?" Thương Lục nhìn anh chăm chú, "Nếu là trước đây, anh nói tôi chưa từng thích ai, không thể phân biệt được tình bạn và tình yêu thì có khi tôi không phản bác được, nhưng hôm nay không phải —— Tôi đã rung động, cũng ghi nhớ cảm giác đó trong lòng rồi."
Cửa mở, Thương Minh Bảo mặc áo tắm đội mũ che nắng đi chân trần bước ra, tạo dáng thiếu nữ quyến rũ: "Ten tèn~"
Chưa kịp đẹp được một giây, cô bé đã bị Thương Lục ụp chiếc khăn lông lên đầu, "Quàng vào."
"Xí." Thương Minh Bảo kéo khăn xuống, ánh mắt lướt qua Kha Dữ: "Anh Đảo Nhỏ, sao sắc mặt anh trông lạ thế?"
Khó tả, vừa như choáng váng vừa như hụt hẫng, khóe môi mím chặt như rất tự ti và mất mát.
"Không có gì." Kha Dữ tránh ánh mắt chăm chú của thiếu nữ, "Em nói muốn ký tên mà? Ký vào đâu đây?"
Thương Minh Bảo ngọt ngào đưa bút dạ: "Ký lên lưng cho em!"
Kha Dữ chần chừ liếc nhìn Thương Lục một cái, Thương Minh Bảo chụm hai ngón tay lên ngang mặt thề thốt: "Yên tâm, em nhất định không khoe ra ngoài, chỉ chụp làm kỷ niệm thôi."
Thật ra Kha Dữ không quá lo lắng chuyện đó, mà vì với một thiếu nữ tuổi đôi mươi xinh đẹp như cô bé, nếu ký tên trên lưng thì nói thế nào cũng có chút mờ ám khó nói. Ánh mắt Thương Lục cũng đầy bất đắc dĩ: "Cứ kệ con bé đi."
Làn da Thương Minh Bảo màu lúa mạch trắng, sống lưng mảnh khảnh, xương bả vai nhô lên như đôi cánh bướm. Bộ bikini hôm nay cô mặc là kiểu buộc dây thắt nơ sau cổ. Ngòi bút dạ di chuyển trên da khiến da thịt cô bé rùng mình, trong chớp mắt, trên tấm lưng xuất hiện hai chữ "Đảo Nhỏ" rồng bay phượng múa. Cô bé ngắm nghía trước gương một lát rồi giơ tay ra dấu hài lòng, sau đó lớn tiếng sai Thương Lục đi lấy máy ảnh Polaroid.
Tấm ảnh dần dần hiện rõ, mang theo vẻ gợi cảm tràn đầy sức sống.
Bể bơi lộ thiên trên lầu hai luôn ở nhiệt độ ổn định, hôm nay nắng đẹp, thiếu nữ nhảy ùm xuống bể làm bọt sóng bắn cả lên chân hai người trên bờ, bơi lội nhẹ nhàng uyển chuyển. Thương Lục cùng Kha Dữ ngồi trên ghế tắm nắng, "Từ nhỏ Babe đã thích tắm ở bể bơi, sau năm mười tuổi được chẩn đoán mắc bệnh tim thì không xuống nước nữa. Mãi đến năm nay phẫu thuật xong, con bé mới lại được phép bơi lội."
"Babe là tên tiếng Anh của cô bé thật à?"
Thương Lục bật cười: "Ừ, mẹ tôi đặt đấy. Con bé là viên ngọc quý của cả nhà nên rất kiêu căng và tùy hứng. Tôi sẽ để ý, không cho nó nói lung tung chuyện ký tên đâu."
"Không sao, nhưng tôi thấy cô bé thật ra là fan Chung Bình cơ." Kha Dữ vạch trần sự thật.
"Đúng vậy, trước ngày hôm nay nó vẫn là anti fan của anh." Thương Lục bán đứng em gái ruột mà không hề nương tay, "Lần đầu tiên tôi nghe đến cái tên "Kha Dữ" là từ chỗ con bé đấy."
"Khi nào?"
"Hôm fan hỏi anh gần đây sao không tương tác, anh bảo cứ xem như anh chết rồi."
Ánh mặt trời hôm nay gay gắt đến khó chịu, tim Kha Dữ thót một cái khó hiểu, anh giải thích: "... Tại tôi không thích đăng Weibo."
"Ừ, Babe còn hỏi có phải anh bất lịch sự quá không."
Kha Dữ nhìn hắn, nhẹ nhàng hỏi: "Thế cậu nghĩ sao?"
Thương Lục quay đầu nhìn thẳng vào anh: "Tôi cảm thấy Kha Dữ này cũng khá đáng yêu."
Da mặt Kha Dữ căng lên, còn ngứa ngáy khó chịu như dị ứng với ánh nắng mặt trời, anh lảng tránh: "Con bé chắc chắn bị cậu chọc tức đến chết."
"Không chỉ thế thôi đâu, nó còn ra lệnh cho tôi sau khi về nước nhất định không được mời anh đóng phim."
Kha Dữ: "... Tàn nhẫn thế."
Thương Lục cười: "File ghi âm còn nằm trong máy nó đấy, anh có thể bảo nó bật cho nghe."
"Nhưng cậu nuốt lời."
Hai người ngồi cách nhau rất gần, tán gẫu bằng âm lượng chỉ bọn họ nghe được. Thương Lục chuyển ánh mắt nhìn sang Thương Minh Bảo ngụp lặn dưới bể bơi, thản nhiên nói: "Nếu Kha Dữ là Kha Dữ, anh là anh, có lẽ tôi sẽ để con bé tùy hứng sắp đặt đấy."
"Đối với Bùi Chi Hòa, cậu cũng chăm sóc như thế à?"
Anh hỏi quá đột ngột, Thương Lục rõ ràng hơi ngẩn ra, "Là sao?"
"Giống Minh Bảo nói ấy, cậu ta lên sân khấu biểu diễn phải nhìn thấy cậu ngồi bên dưới mới yên tâm, chắc hẳn rất ỷ lại vào cậu."
Thương Lục không thể phủ nhận, chỉ có thể nói: "Thân thế Tiểu Chi hơi đặc biệt, đúng là khá ỷ lại vào tôi. Nhưng bây giờ tôi về nước rồi, cậu ấy sẽ quen dần thôi."
"Cậu quá tàn nhẫn." Kha Dữ nhìn Thương Minh Bảo, trông thấy cô bé trồi lên khỏi mặt nước thì mỉm cười vẫy tay, tiếp tục nói bằng ngữ khí bình tĩnh: "Cậu rất trân trọng tài năng của mọi người, đối với những viên minh châu phủ bụi đó, cậu dùng hết sức cổ vũ, khẳng định, trợ giúp. Nhưng cậu không nghĩ rằng sự khẳng định đó sẽ biến thành một thứ tồn tại rất mãnh liệt trong lòng họ. Kẻ sĩ chết vì người thưởng thức mình, nếu đã từng có được một ánh mắt nhìn mình chăm chú, một khi ánh mắt đó chuyển dời sang nơi khác hoặc sang người khác, làm sao người ta có thể nhẹ nhàng buông bỏ như cậu nói được."
Thương Lục tưởng anh đang nhắc đến Bùi Chi Hòa, "Cậu ấy sẽ có càng nhiều ánh mắt nhìn chăm chú, có rất nhiều người ủng hộ và hâm mộ."
Kha Dữ bật cười, quay đầu nhìn hắn: "Tôi không biết nên nói cậu thông minh hay quá ngốc nữa, có lẽ cậu thông minh thật, chỉ là như tôi nói, quá tàn nhẫn." Anh đứng lên, châm thuốc hút một hơi: "Trước đây tôi từng nhận một kịch bản, nhân vật của tôi bẩm sinh đã mắc căn bệnh khiếm khuyết nên không có cảm giác an toàn, nữ chính đưa tay ra giúp đỡ hắn, hắn lập tức yêu cô ấy, nắm chặt lấy cô ấy như nắm cọng rơm cứu vớt sinh mạng. Nhưng biết làm sao đây, nữ chính đã có người mình yêu rồi, cô ấy chỉ thuận tay giúp đỡ một chút thôi, ánh mắt thương cảm đó sẽ nhanh chóng rời khỏi người hắn. Vậy mà hắn vẫn muốn chiếm hữu nữ chính đến phát điên, rất bệnh hoạn, rất đáng sợ, không thể tự kiềm chế. Cuối cùng hắn biến thành một kẻ vô lý khiến nữ chính chán ghét, sợ hãi và căm hận."
"Có lẽ Bùi Chi Hòa của cậu là người ôn hòa hiền lành, nhưng không phải ai cũng là người như thế. Ngoài kia còn có rất nhiều người giống với vai diễn của tôi," Kha Dữ dừng một chút, gỡ điếu thuốc xuống nói vu vơ: "Là một con quái vật. Vùng sông nước phương nam có một loại thực vật thủy sinh tên là cây lục bình*, tốc độ sinh trưởng của nó cao chóng mặt, một khi không bị khống chế, nó sẽ chiếm lĩnh toàn bộ mặt nước chỉ trong một ngày ngắn ngủi. Nó che hết ánh nắng, sinh vật sống dưới nước cũng không còn dưỡng khí. Nếu nhìn thấy chỗ nào có lục bình mọc lan tràn, người già trong thôn sẽ nói cái ao này xem như bỏ rồi. Có những người mang tính cách giống như cây lục bình đó, dù không muốn, nhưng dục vọng chiếm hữu trong lòng họ sẽ tiếp tục sinh sôi che trời lấp đất. Cậu có biết biện pháp đối phó tốt nhất là gì không?"
"Là gì?" Thương Lục vẫn ngồi, ngước đầu nhìn anh đứng ở hướng ngược sáng.
Kha Dữ mím môi nhẹ nhàng cảnh cáo: "Đừng nuôi dưỡng nó làm gì."
Thương Lục yên lặng một lúc lâu dưới bóng râm, tay chống má nói vô tư lự: "Vậy à, thế lỡ như tôi cảm thấy cây lục bình điên cuồng vì ghen tuông cũng đáng yêu thì sao?"