22. Chương 22: Sự ngây thơ tan biến

Bình Minh Suy Tàn

Chương 22: Sự ngây thơ tan biến

Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu trời xám xịt như những tảng đá vô hình đè nặng lên ba bóng người đang bước đi chậm chạp. Họ đã đi được hai ngày. Hai ngày im lặng, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khung cửa sổ trống không và tiếng sỏi đá lạo xạo dưới đế giày.
Họ chẳng nói năng gì. Chẳng có gì để nói.
Lời thú tội của tên tù binh trước khi chết không mang lại sự giải thoát. Nó chỉ mở ra một vực thẳm mới, sâu và tối tăm hơn – Vùng Đất Sét. Cái tên ấy không phải là mục tiêu, mà là một bóng ma, một giả thuyết được dựng lên từ lòng căm hận của kẻ cuồng tín.
Không khí giữa họ đặc quánh, không phải vì sợ hãi, mà bởi sự không chắc chắn, thứ tồi tệ hơn tất cả.
Linh đi cuối. Bàn tay cô không rời khỏi con dao găm bên hông. Mỗi tiếng động lạ, mỗi bóng dáng khả nghi đều khiến cô co rúm lại. Cô tin Kiên. Nhưng cô không còn tin vào thế giới này như trước nữa.
Kiên dẫn đầu. Khẩu súng trường trên vai anh luôn sẵn sàng, nhưng thứ vũ khí thật sự của anh lúc này không phải là súng.
Đôi mắt anh.
Anh không nhìn vào những tòa nhà đổ nát hay mối nguy hiểm rõ ràng. Anh nhìn xuống đất. Bộ não của anh hoạt động trong một chế độ khác, không còn là Logic trừu tượng, mà là một cỗ máy quét dữ liệu tàn nhẫn. Anh quét từng chi tiết, tìm kiếm sự bất thường, những dấu hiệu mà người sống sót bình thường sẽ bỏ qua. Một cành cây bị gãy không đúng chiều gió. Một vệt dầu loang trên mặt đường khô, còn quá mới. Sự im lặng nơi đáng lẽ phải có tiếng chim.
Sau hai ngày đi qua những con đường quốc lộ bị cỏ dại và rễ cây nuốt chửng, Kiên bất ngờ đưa ra hiệu: dừng lại. Anh không nói gì, chỉ giơ năm ngón tay lên, xòe ra. Tín hiệu đã quá quen thuộc.
Anh quỳ xuống, giống như một con thú săn mồi vừa đánh hơi thấy con mồi. Mắt anh không nhìn vào thứ gì cụ thể, chỉ tập trung vào mặt đất.
Linh nín thở, siết chặt cán dao trong tay.
Những ngón tay của Kiên lướt nhẹ trên mặt đất, không chạm vào. Anh đang đọc. Đọc một câu chuyện được viết bằng bụi và sự xáo trộn.
"Có chuyện gì vậy?" Linh thì thào qua chiếc bộ đàm cũ kĩ, giọng cô khàn đi vì nhiễu.
Kiên không trả lời ngay. Anh chỉ vào một điểm trên mặt đất."Chỗ này," anh nói, giọng lạnh lùng."Mặt đất bị nén xuống. Không phải bởi một người. Mà bởi nhiều người. Đi cùng nhau."
Anh di chuyển xa hơn một chút."Và đây. Một vệt lốp xe. Không phải xe dân sự. gai lốp hình chữ V, thiết kế cho địa hình phức tạp. Xe vận tải quân sự hạng nặng. Tôi không có thông tin xác nhận bên quân đội đứng sau."
Anh đứng dậy, nhìn dọc con đường đầy vũng bùn."Chúng còn mới. Có lẽ trong vòng một tuần. Chúng không chỉ đi qua. Chúng đã dừng lại ở đây. Tải trọng nhẹ khi đến, nặng hơn khi rời đi."
Linh nhìn theo vệt bánh xe."Nó dẫn về phía tây. Cùng hướng chúng ta đang đi."
"Có thể," Kiên nói, ánh mắt anh lóe lên vẻ tính toán lạnh lẽo."Có thể đây là dấu vết của những kẻ chúng ta đang tìm. Hoặc... đây là dấu vết của những kẻ đang săn cùng con mồi như chúng ta."
Anh nhìn Linh. Lần đầu tiên, anh đặt ra một câu hỏi, không phải là kết luận."Chúng ta có nên đi theo không?"
Linh nhìn vào vệt lốp xe, con đường mòn dẫn đến sự không chắc chắn. Rồi cô nhìn Kiên. Cô thấy sự mệt mỏi trong mắt anh, nhưng cũng thấy một quyết tâm không thể lay chuyển. Cô gật đầu.
Họ tiếp tục đi, lần theo dấu vết. Sự im lặng giữa họ giờ đây còn nặng trĩu thêm hương vị mới – sự hồi hộp của cuộc săn. Nhưng họ không biết mình là thợ săn hay con mồi.
Dấu vết dẫn họ thêm gần một ngày nữa, đến một ngôi làng nhỏ nép mình trong thung lũng từng xanh tươi. Từ những hàng rào xanh rung theo gió đến những cây tre vươn cao, ngôi làng xưa kia tràn đầy sức sống.
Nhưng thứ chào đón họ không phải sự sống.
Đó là sự im lặng kỳ lạ. Một trống rỗng phi tự nhiên. Và mùi tro tàn còn âm ỉ, lẫn với mùi mưa đêm qua.
Họ dừng lại ở rìa làng, nấp sau những rặng cây. Kiên giơ ống nhòm lên.
Ngôi làng không bị phá hủy bởi chiến tranh. Nó bị khuất phục bởi một trận đánh một chiều.
Nhà cửa không bị sập bừa bãi. Chúng bị đốt cháy có hệ thống, từ trong ra ngoài, chỉ còn trơ lại những bộ khung đen sì, đứng lặng dưới bầu trời xám. Không có xác chết nằm la liệt trên đường. Không có vệt máu. Mọi thứ sạch sẽ một cách đáng sợ.
"Có gì đó không đúng," Linh thì thào, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng."Các cuộc tấn công của zombie không như thế này. Nó... quá gọn gàng."
"Bởi vì đây không phải cuộc tấn công của zombie," Kiên nói, hạ ống nhòm xuống."Vào thôi. Cẩn thận."
Họ bước vào ngôi làng, như bước vào một ngôi mộ mở. Tiếng bước chân của họ vang vọng kỳ lạ trong sự im lặng.
Họ kiểm tra ngôi nhà đầu tiên. Cánh cửa đã bị phá tung. Bên trong, mọi thứ bị lục soát kỹ lưỡng. Quần áo vứt khỏi tủ, đồ đạc bị lật tung, nệm bị rạch ra, sàn nhà bị cạy lên vài chỗ. Như thể kẻ tấn công đang tìm kiếm thứ gì đó rất cụ thể, được giấu kỹ.
Ngôi nhà thứ hai, thứ ba cũng vậy. Một khuôn mẫu. Một phương pháp.
Trong ngôi nhà thứ tư, Kiên dừng lại. Anh chỉ vào bức tường bẩn thỉu. Trên đó có một hàng lỗ đạn. Chúng không phải lỗ đạn ngẫu nhiên. Chúng được bắn theo hàng ngang hoàn hảo, ngang tầm ngực.
"Chúng không tìm người," Kiên kết luận, giọng anh khàn đặc. Anh quỳ xuống, dùng ngón tay bới lớp tro tàn trên sàn. Anh nhặt lên một thứ – chiếc kẹp tóc bằng nhựa, bị nóng chảy một nửa.
Anh nhìn hàng lỗ đạn. Anh nhìn chiếc kẹp tóc.
Bức tranh toàn cảnh hiện ra trong đầu anh, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Họ đã tập trung mọi người lại. Ngay tại đây. Bắt họ quỳ xuống. Và......
Rồi họ đốt nhà để che giấu bằng chứng. Nhưng tại sao lại lục soát?
"Chúng không chỉ thảm sát," Kiên nói, giọng anh gần như tiếng thì thào."Trước khi làm vậy, chúng đã tìm kiếm gì đó."
Anh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía những ngôi nhà câm nín khác."Chúng không tìm đồ vật. Chúng đang kiểm tra từng người. Tìm kiếm dấu hiệu nào đó. Một vết sẹo? Một phản ứng?Một cái gì đó......"
Anh quay lại nhìn Linh, và trong mắt anh, cô thấy sự thật kinh hoàng mà anh không cần phải nói ra.
“A...”
Trong ngôi nhà sụp đổ một nửa, Nova thấy những sợi dây thừng bị đứt vương vãi trên sàn, bên cạnh là những chiếc còng tay tự chế làm từ dây thép. Rồi, cô thấy nó. Một mảnh giấy nhàu nát kẹt dưới chân một chiếc ghế bị lật. Cô nhặt lên. Nét chữ trên đó được viết tỉ mỉ nhất có thể. Nó được viết có hệ thống, đầy tính toán, bằng loại mực không phai.
Đối tượng M-27. Nam. Thể chất tốt. Có kinh nghiệm lao động. Phù hợp cho Khu Khai Thác.
Đối tượng F-19. Nữ. Khỏe mạnh. Khả năng sinh sản tốt. Phù hợp cho Chương trình Nhân Giống.
Đối tượng M-15. Nam. Nhanh nhẹn. Có thể huấn luyện. Phân loại: Tiềm năng.
Đối tượng F-45. Nữ. Yếu. Hen suyễn mãn tính. Không có giá trị. Loại bỏ.
Nova không cảm thấy nghẹt thở. Cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo. Con người không bị biến thành những con số. Con người vốn dĩ đã là những con số.
"Ở đây!" Giọng Linh vang lên từ một căn hầm gần đó, giọng cô có sự căng thẳng không che giấu.
Kiên và Nova chạy đến. Cánh cửa hầm chứa thực phẩm đã bị phá tung. Bên trong, giữa những bao tải ngũ cốc bị đổ ra sàn, một bà lão đang ngồi co ro trong góc. Bà ôm chặt đầu gối, run rẩy không ngừng, lẩm bẩm điều gì đó không thành lời.
Khi thấy họ, bà không hét lên. Đôi mắt bà, đôi mắt đã mất sự sống, chỉ mở to đầy kinh hoàng.
"Làm ơn... đừng bắt tôi đi," bà lão lắp bắp, giọng nói gần như không nghe thấy."Tôi già rồi... không còn giá trị... làm ơn..."
Linh vội quỳ xuống. Cô không cố gắng trấn an bà. Cô biết lời nói là vô ích. Cô chỉ lặng lẽ đặt một bình nước sạch và một thanh lương khô xuống trước mặt bà lão, âm thầm tỏa ra nguồn năng lượng màu xanh dịu nhẹ.
Bà lão nhìn họ một lúc lâu, rồi ánh mắt vô hồn đó dường như có chút sự sống trở lại. Bà bắt đầu kể. Lời nói của bà không phải là một câu chuyện. Nó là những mảnh vỡ của một cơn ác mộng.
"Mắt sáng... chúng có đôi mắt sáng... như than hồng... chúng nói... chúng đến từ Zion... mang theo sự cứu rỗi..."
Bà dừng lại, thở hổn hển.
"Kéo mọi người ra... xem răng... xem cơ bắp... như xem gia súc... rồi chúng đánh dấu... những người được chọn... bị trói lại..."
Bà chỉ vào những sợi dây thừng mà Nova đã thấy.
"Những người còn lại... chúng tôi... chúng nói chúng tôi là 'rác rưởi'... là phế liệu sinh học..."
Bà lão bật khóc, những tiếng khóc không thành tiếng, chỉ có đôi vai gầy gò rung lên bần bật."Chúng kéo con bé Ly đi... cháu gái tôi... nó mới mười hai tuổi... nó vẫn còn nắm chặt tay tôi... nó hét đến khản cả giọng..."
Nova không thể nghe tiếp được nữa. Cô bước ra khỏi căn hầm, cảm thấy ngột ngạt. Cô đi lang thang giữa đống đổ nát, rồi cô thấy nó. Dưới một thanh xà cháy dở, bên cạnh vũng máu nhỏ đã khô, là một con búp bê vải. Một nửa hóa than, nhưng nửa còn lại vẫn nguyên vẹn, với đôi mắt cúc áo màu xanh nhìn lên bầu trời trống rỗng.
Giữa bụng của món đồ chơi đó là chữ L và nửa chữ Y viết nguệch ngoạc.
Nova quỳ xuống. Bàn tay run run của cô nhặt con búp bê lên. Trong khoảnh khắc, cô thấy chính mình trong đó – một đứa trẻ mồ côi, bị bỏ lại, bị hủy hoại. Nhưng lần này, không có sự sợ hãi. Chỉ có trống rỗng lạnh lẽo.
Và từ trong trống rỗng đó, lòng căm thù cứng như thép, lạnh như băng hình thành.
Cô không còn muốn sống sót. Cô không còn muốn trả thù cho những người trong ngôi làng vốn yên bình này.
Cô muốn đốt cháy cả thế giới của Zion.
Khi cô quay lại, Kiên và Linh đang đứng đợi. Ánh mắt cô đã hoàn toàn khác. Sự ngây thơ cuối cùng trong cô đã chết theo ngọn lửa của ngôi làng này.
Đêm đó, bên ngọn lửa nhỏ, Kiên phá vỡ sự im lặng. Anh không nói về sự trả thù. Anh nói về chiến thuật.
"Chúng ta không thể đến gặp kẻ kia và nói 'Hãy giúp chúng tôi'," anh nói, mắt nhìn vào ngọn lửa."Một kẻ phản đồ như hắn, người đã chứng kiến sự tàn bạo của Zion, sẽ không tin vào lòng tốt. Hắn chỉ tin vào lợi ích và sự sống còn."
Anh nhìn Linh và Nova."Zion đã cho chúng ta một món quà, dù hắn không biết. Hắn đã cho chúng ta một kẻ thù chung, và hắn đã cho chúng ta thấy sự tàn nhẫn của hắn. Chúng ta sẽ không đến gặp kẻ kia để chiêu mộ."
Anh dừng lại, nụ cười lạnh lẽo, đầy toan tính thoáng qua trên môi.
"Chúng ta sẽ đến để trao đổi. Chúng ta sẽ cho hắn thứ hắn muốn nhất. Một cơ hội để báo thù. Và chúng ta... chính là vũ khí của hắn, và ngược lại."