Bình Minh Suy Tàn
Chương 23: Bước đường cùng
Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Họ nhận ra mình đã đặt chân đến Vùng Đất Sét không phải bằng mắt, mà bằng hơi thở.
Không khí ở đây đặc quánh và khô khốc, không phải vì bụi, mà vì cái nóng ngột ngạt và một mùi khó tả. Nó là mùi của kim loại bị nung dưới một mặt trời tàn nhẫn, mùi của đất sét đỏ nứt nẻ, và mùi của hàng trăm linh hồn đang đổ mồ hôi trong tuyệt vọng. Bầu trời nơi đây không có màu xám. Nó mang màu của một vết bầm cũ, vàng úa, bệnh tật, như thể chính bầu trời cũng đang bị nhiễm độc.
Từ trên một mỏm đá cao, nhìn xuống, Kiên không cần dùng ống nhòm. Cảnh tượng hiện ra trần trụi, một sự thật không thể chối cãi.
Đây không phải là những trang trại chăn nuôi bình thường. Đây là những chuồng sắt gỉ sét với hơi nóng bốc lên như một lớp sương che giấu sự tàn nhẫn bên trong.
Những dãy lồng kim loại kéo dài đến tận chân trời, được bố trí có hệ thống. Bên trong mỗi chiếc lồng, hàng chục con người bị nhốt chen chúc. Họ không mặc quần áo, chỉ che thân bằng những mảnh vải rách. Họ ngồi hoặc nằm, thân thể gầy còm, dơ bẩn, ánh mắt trống rỗng. Ở giữa mỗi khu lồng là một máng bê tông chứa đầy chất lỏng xám đục.
Không có tiếng la hét. Không có sự phản kháng. Chỉ có sự im lặng đáng sợ hơn cả tiếng gầm của đàn zombie.
Linh quay mặt đi, một tay bịt miệng, cố gắng ngăn cơn buồn nôn. Nova nép sát vào cô, đôi mắt bé mở to, ghi lại mọi thứ. Cô không cảm thấy sợ. Cô cảm thấy một cơn giận lạnh lùng đang dâng lên trong lòng.
"Đây không phải là nô lệ như chúng ta từng biết," Kiên nói, giọng khàn đặc, lạc lõng giữa không khí im lặng." Đây là chăn nuôi. Một nguồn tài nguyên tái sinh."
Anh chỉ tay về phía một khu vực khác, nơi những ống khói khổng lồ vươn lên trời như những ngón tay xương xẩu, như điểm cuối của một cầu vồng đen."Và đây... là lò mổ."
Cái tên không dẫn họ đến một căn cứ bí mật. Dữ liệu của Kiên, được ghép nối từ những mảnh vỡ, chỉ dẫn họ đến nơi duy nhất trong khu vực này có ghi nhận về một Kẻ Tương Thiết: một xưởng cơ khí cũ, nằm ngay giữa lòng khu công nghiệp, ngay dưới mũi kẻ thù.
Cánh cửa không khóa. Họ bước vào, và cái nóng bên ngoài được thay bằng không khí mát lạnh, ẩm ướt. Mùi dầu máy và kim loại rỉ sét nồng nặc. Xưởng máy là nghĩa trang của những phát minh thất bại: những cánh tay robot dang dở, những động cơ tháo tung, và những bản thiết kế nguệch ngoạc trên tấm bảng kim loại. Đây là nơi trú ẩn hoàn hảo—hỗn loạn đến mức không ai quan tâm, nguy hiểm đến mức không ai dám vào.
Và giữa tất cả, một người đàn ông ngồi đó. Anh không quay lại. Anh đang cặm cụi hàn một thứ gì đó. Tia lửa điện loé lên, soi sáng bóng lưng gầy gò, cô độc của anh.
"Đi đi," anh nói, không ngẩng đầu, giọng khàn khàn như thể đã không nói chuyện trong nhiều tháng."Ở đây không có thức ăn cho các người đâu. Lò mổ ở cuối đường."
"Chúng tôi không đến để chết," Kiên bước lên phía trước."Chúng tôi tìm Thành."
Người đàn ông dừng lại. Tia lửa tắt ngấm. Anh từ từ đặt mỏ hàn xuống, rồi quay người lại.
Anh có khuôn mặt hốc hác, bộ râu quai nón mọc lởm chởm, và đôi mắt đã chết. Đôi mắt đã nhìn thấy thiên đường và địa ngục, và nhận ra chúng chỉ là một. Anh nhìn họ—từ Kiên, đến Linh, rồi đến Nova. Một nụ cười khinh bỉ hiện lên trên môi khô nứt của anh.
"Lại một nhóm cứu tinh nữa à?" anh nói, giọng đầy mỉa mai."Mang theo một nhà khoa học tự phụ, một người phụ nữ yếu đuối, và một đứa trẻ không sức phản kháng. Các người nghĩ mình là ai? Cút khỏi đây trước khi ta gọi lính gác của Zion."
"Anh sẽ không làm vậy," Kiên đáp lạnh lùng."Nếu anh muốn, anh đã làm từ lúc chúng tôi bước vào. Anh biết chúng tôi sẽ tới. Và chúng tôi biết anh không phải là một phần của chúng."
Thành bật cười, tiếng cười cay đắng."Thông minh. Giống hệt bọn từ Bio-Genesis. Ta có thể ngửi thấy mùi của các người. Mùi của logic và kiêu ngạo."
"Chúng tôi cần sự giúp đỡ của anh để chống lại Zion," Kiên nói thẳng.
Tiếng cười của Thành ngừng bặt. Sự khinh bỉ trong mắt anh biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng lạnh lẽo."Chống lại Zion?" anh lặp lại, như thể vừa nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo."Các người không chống lại một người đàn ông. Các người chống lại một đức tin. Và ta đã chứng kiến đủ những kẻ tử vì đạo rồi."
Cuộc nói chuyện của họ bị cắt ngang.
Két…két…két… bùm…
Tiếng rít của kim loại bị tra tấn.
Bức tường tôn phía sau Thành bị xé toạc như tờ giấy. Không phải vụ nổ. Nó đơn giản bị bóc ra, để lộ một lỗ hổng méo mó.
Qua lỗ hổng đó, một bóng người bước vào. Hay đúng hơn, thứ đã từng là một con người.
Nó không còn là Kaelen, vũ công của tử thần mà họ từng đối mặt. Kẻ đứng trước họ chỉ là cái vỏ tàn tạ, mục rữa từ bên trong. Nửa đầu trái của hắn, lớp giáp máu đặc trưng của một Kẻ Tương Thiết đã mất bóng loáng. Nó biến thành khối u sống, sự kết tinh dị dạng của máu và kim loại, sần sùi, đỏ sẫm, ăn sâu vào da thịt, hòa làm một với hộp sọ. Những mạch máu đen kịt lan ra từ khối u, chạy dài xuống cổ và vai hắn. Khối u co giật theo từng nhịp thở hổn hển của hắn, biểu hiện vật lý của một linh hồn bị chính sức mạnh ăn mòn.
Đôi mắt hắn long sòng sọc, không còn nhanh nhẹn, chỉ còn sự điên loạn của con thú bị dồn vào chân tường. Hắn không nhìn nhóm của Kiên. Ánh mắt hắn dán chặt vào Thành.
"Là... mày..." Kaelen rít lên, giọng khản đặc, như tiếng kim loại bị cào xé."Kẻ... phản bội..."
Thành đứng bất động, khuôn mặt trắng bệch."Kaelen..."
"ĐỪNG GỌI TÊN ĐÓ!" Kaelen gào thét."Đó là tên của một chiến binh! Ta... ta không còn là chiến binh nữa!"
Hắn đưa bàn tay run rẩy lên, chỉ vào khối giáp máu dị dạng trên đầu mình."Sau khi... sau khi tên khổng lồ đó đánh bại ta... Zion... Zion đã cho ta một lựa chọn...
Hắn không nói nữa. Hắn sống lại cơn ác mộng trước mắt họ.
". . . hắn trói chúng nó lại... trước mặt ta..." hắn lẩm bẩm, đôi mắt dại đi, nhìn vào khoảng không vô định.". . . vợ ta... con gái ta... nó mới sáu tuổi... đôi mắt đó... bàn tay đó...
"Hắn nói..." Kaelen ngẩng lên, nhìn thẳng vào Thành, và trong mắt hắn là nỗi đau vô tận."'Hãy cho ta thấy sự trung thành của ngươi... cho ta thấy ngươi xứng đáng với sức mạnh mà Ngài ban cho... cả niềm tin mà kẻ phản bội như đã vứt bỏ...'
Hắn bắt đầu cười, tiếng cười điên dại, vỡ nát, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào."Nó khóc... con bé khóc... nó gọi tên ta...
"TA ĐÃ CHỌN!" hắn gầm lên, tiếng gầm của thống khổ tột cùng."TA ĐÃ CHỌN! TA ĐÃ CHỨNG MINH ĐỨC TIN CỦA MÌNH! TA ĐÃ TRỞ THÀNH MỘT PHẦN CỦA NGÀI! CÒN MÀY THÌ SAO, THÀNH? CON CHUỘT NHẮT! MÀY ĐÃ CHẠY TRỐN! MÀY ĐÃ PHẢN BỘI LẠI DÒNG MÁU! MÀY ĐÃ VỨT BỎ SỨC MẠNH MA NGÀI ĐÃ BAN CHO!"
Hắn lao tới, không phải với sự nhanh nhẹn của vũ công, mà với sức mạnh của tảng đá lao xuống dốc. Lưỡi dao xỉ kim loại trên tay hắn vung lên.
Nhưng không nhắm vào Thành.
Mà nhắm vào Kiên, người đứng gần nhất, người mang mùi của chiếc vòng từng thuộc về Dũng.
"Nếu hắn không phải trả giá," hắn gầm lên,"thì những kẻ đi theo ngươi sẽ phải trả!"
Kaelen không lao tới như con thú điên. Hắn di chuyển với sự duyên dáng bệnh hoạn, vũ điệu điên loạn như con thú đói khát.
Thành, trong khoảnh khắc, không đẩy nhóm của Kiên ra sau. Anh chỉ đơn giản bước lên, chắn trước mặt họ. Cơ thể anh biến đổi.
Nó không phải sự biến đổi ồn ào. Nó im lặng, và chính vì thế càng đáng sợ. Làn da anh không biến thành lớp giáp kim loại bóng loáng. Nó chỉ đơn giản tối sầm lại, trở thành màu xám xịt của thép chưa đánh bóng. Không đường nét hoa mỹ. Chỉ sự thật trần trụi, lạnh lẽo của kim loại. Từ mu bàn tay và cẳng tay, những lưỡi dao mỏng, sắc, cùng màu, từ từ trồi ra, không tiếng động, như xương gãy đâm xuyên da thịt.
Cuộc đối đầu giữa hai Kẻ Tương Thiết bắt đầu.
Nhưng đây không phải cuộc chiến. Đây là màn tra tấn. Màn tự tra tấn của Kaelen.
Hắn chiến đấu bằng cuồng loạn. Hắn không có chiến thuật. Hắn chỉ có nỗi đau. Hắn để máu phun ra hỗn loạn từ vết thương cũ, không phải để tạo thành lưỡi dao sắc bén, mà là xúc tu bằng máu đông, cơn mưa gai nhọn bằng xỉ kim loại. Hắn không nhắm vào Thành.
Một chiếc roi máu, được tạo từ cổ tay hắn, quật ngang không khí với tiếng rít, không phải để tấn công, mà chỉ hất văng khẩu súng trường khỏi tay Kiên, khiến nó bay vào góc tối.
Hắn cười ghê rợn khi thấy Linh lùi lại trong sợ hãi, khuôn mặt cô trắng bệch.
"Thấy chưa, Thành!" hắn hét lên, giọng vỡ ra, xen lẫn tiếng nấc điên loạn."Thấy không! Đây là sức mạnh! Sức mạnh thực sự! Kẻ mạnh... kẻ mạnh phải cai trị!"
Hắn lao tới, vung lưỡi dao xỉ kim loại vào Thành.
Thành ngược lại. Anh chiến đấu bằng im lặng. Bằng kiểm soát tàn nhẫn. Anh không tấn công. Anh chỉ phòng thủ. Anh di chuyển như cỗ máy, lưỡi dao thép xám xịt của anh tạo thành bức tường phòng ngự hoàn hảo. Tiếng kim loại của Kaelen va vào kim loại của Thành, tạo bản giao hưởng keng keng chói tai và tia lửa tóe lên trong không khí ngột ngạt.
Anh không chỉ làm chệch hướng đòn tấn công. Anh đang đọc. Anh đọc từng chuyển động điên loạn của Kaelen, từng tiếng gầm thống khổ. Anh nhìn Kaelen, và không chỉ thấy kẻ thù.
Anh thấy chính mình.
Anh thấy tấm gương phản chiếu méo mó của con người mà anh có thể đã trở thành. Một Kẻ Tương Thiết khác đã bị nỗi đau bẻ gãy, đã để sự tha hóa ăn mòn, đã chọn con đường quỷ dữ để đổi lấy sự sống cho người mình yêu.
"Ngươi đã chạy trốn như con chó hèn nhát!" Kaelen gào lên, giọt nước mắt máu chảy dài trên khuôn mặt biến dạng."Ngươi đã vứt bỏ đặc ân mà Ngài ban cho! Còn ta! Ta đã ở lại! Ta đã chấp nhận! Ta đã trở thành vị thần!"
Trong hỗn loạn, Kaelen tìm thấy sơ hở. Không phải trong phòng ngự của Thành. Mà trong sự chú ý của những người khác.
Hắn dùng xúc tu máu quật mạnh xuống sàn, tạo đám mây bụi đỏ. Và trong khoảnh khắc đó, hắn lách qua Thành, không phải để tấn công, mà để tóm lấy thứ hắn cho là điểm yếu lớn nhất của kẻ phản bội này.
Hắn tóm được Nova.
Hắn nhấc bổng cô bé lên bằng một tay, cánh tay còn lại với lưỡi dao xỉ kim loại kề sát cổ cô bé. Hắn thở hổn hển, đôi mắt điên dại nhìn thẳng vào Thành, nụ cười tàn bạo, đầy chiến thắng nở trên môi.
"Hãy xem đây, Thành!" hắn rít lên."Hãy xem cái giá của sự yếu đuối! Hãy xem cái lý tưởng ngu ngốc của ngươi sẽ chết như thế nào!"
Hắn chuẩn bị kết liễu.
Nhưng khi hắn nhìn vào đôi mắt của con tin, điều không ngờ đã xảy ra.
Hắn không thấy sợ hãi. Hắn không thấy van xin.
Hắn chỉ thấy đôi mắt trong veo, mở to, nhìn thẳng vào hắn. Không phải nhìn lưỡi dao. Mà nhìn vào khối u máu kim loại đang co giật trên đầu hắn. Trong đôi mắt đó, không có sợ hãi. Chỉ có tò mò. Và nỗi buồn. Nỗi buồn sâu thẳm của linh hồn già cỗi bị nhốt trong thân thể trẻ con.
Trong khoảnh khắc đó, Kaelen thấy đôi mắt trong veo, giống hệt mắt con gái hắn, Lily, lần cuối hắn nhìn thấy con bé. Không phải ký ức về lúc con bé bị trói. Mà ký ức về buổi chiều bình thường, khi con bé ngước lên nhìn đầu hắn hỏi,"Bố ơi, vết thương của bố có đau không?"
Cơn điên loạn của hắn khựng lại. Cỗ máy giết chóc ngừng hoạt động. Bức tường phẫn nộ, tự lừa dối, triết lý man rợ hắn xây xung quanh trái tim sụp đổ tan tành.
Hắn không còn là Kaelen, tay sai của Zion. Hắn không còn là thần giả mạo.
Hắn trở lại làm người cha. Người cha đã giết chính những gì mình yêu thương nhất để bảo vệ chúng khỏi thứ còn tồi tệ hơn.
Sự gắn kết tình cảm, thứ Zion luôn coi là"lỗi thiết kế sơ đẳng của tạo hóa", đã trở thành virus tâm lý tê liệt hắn hoàn toàn.
"Lily..." hắn thì thầm, lời thú tội vô thức, âm thanh vỡ nát. Lưỡi dao trên tay hắn buông thõng, giọt máu đỏ sậm chảy xuống hốc mắt.
Khoảnh khắc do dự đó là tất cả Thành cần.
Anh chỉ lách người sang bên, dùng chiếc khiên máu nhỏ vừa hình thành trên mu bàn tay, đánh mạnh vào khối giáp dị dạng trên đầu Kaelen. Không phải cú chí mạng. Mà cú sốc năng lượng chính xác, phá vỡ sự liên kết bất ổn giữa máu và kim loại. Hành động giải thoát.
Rắc...
Tiếng rạn nứt vang lên, không lớn nhưng sắc lẻm.
Kaelen hét lên tiếng cuối. Tiếng hét không còn điên loạn, mà là đau đớn tột cùng, và có lẽ, chút giải thoát.
Hắn buông Nova, ngã gục xuống sàn, bất tỉnh. Dòng máu đen, đặc quánh chảy ra từ khối u đã rạn nứt.
Xưởng chìm vào im lặng.
Đội săn của Kaelen, những kẻ chỉ biết tuân lệnh, thấy thủ lĩnh gục ngã, chìm vào bối rối. Chúng biết không thể địch lại kẻ từng là Vệ Binh Hoàng Kim. Chúng vội vàng khiêng cơ thể bất động của Kaelen, rút lui hỗn loạn vào bóng tối.
Thành đứng đó, lớp giáp thép từ từ tan biến, trở lại làn da bình thường. Anh nhìn nhóm người vừa xuất hiện. Những kẻ anh đã xem thường. Những kẻ mang đến cả địa ngục và sự cứu rỗi không mong muốn.
Anh nhận ra cuộc chiến du kích đơn độc của mình sẽ không bao giờ kết thúc. Anh sẽ không bao giờ chạy trốn đủ xa.
Anh nhìn họ, rồi nhìn về phía trang trại người ở đằng xa, nơi những cái bóng vô hồn vẫn di chuyển trong im lặng.
"Các người không biết mình đang đối đầu với cái gì," anh nói, giọng khàn đặc, tuyên bố chứ không cảnh báo.
Anh quay người, bắt đầu thu dọn công cụ."Đi theo ta," anh nói, không nhìn họ."Nếu các người muốn sống đủ lâu để hối hận vì đã đến đây."
Cuối cùng, anh đồng ý. Không phải vì hy vọng. Không phải lòng tốt.
Mà vì sự cần thiết.
Và vì đôi mắt cô bé kia, anh đã nhìn thấy thứ anh tưởng đã vĩnh viễn mất.