24. Chương 24: Vị Thần

Bình Minh Suy Tàn

Chương 24: Vị Thần

Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nó không đơn giản chỉ là một chiếc thang máy. Nó là một sự thăng thiên vượt qua khói lửa trần gian.
Không có tiếng động cơ, không có tiếng dây cáp kẽo kẹt. Chỉ có sự im lặng gần như tuyệt đối và một áp lực nhẹ đè lên màng nhĩ khi chiếc lồng kính thép đen mờ lao lên xuyên qua bóng tối. Bên ngoài tấm kính, bảy mươi tầng của một thế giới đã chết lướt qua như những thước phim câm – những tầng hầm tối tăm, những văn phòng đổ nát, những căn hộ bị lãng quên… cuộc hành trình xuyên qua bảy mươi tầng địa ngục để đến với nơi con người gọi là thiên đường.
Người đứng bên trong, một kẻ được chọn vừa chiến thắng trong Đấu trường Sinh tồn ngày hôm qua, nín thở. Hắn đã quen với không khí đặc mùi tro bụi và sự mục rữa. Nhưng không khí trong chiếc lồng này lại khác. Nó mỏng, sắc lạnh, và tràn đầy mùi kim loại cùng ozone, mùi của một cỗ máy hoàn hảo.
Cánh cửa trượt mở ra, không một tiếng động.
Và hắn hít vào.
Đó là hơi thở thực sự đầu tiên của hắn sau nhiều năm. Một hơi thở không có bụi, không có mùi chết chóc. Không khí tràn vào phổi hắn, tinh khiết đến mức gây ra một cơn ho khan, phản kháng của một cơ thể đã quen với chất độc.
Thế giới bên ngoài biến mất.
Hắn đứng trong một không gian không thuộc về Trái Đất. Sàn dưới chân hắn không phải là bê tông hay gạch đá. Đó là tấm đá obsidian đen tuyền, được đánh bóng đến mức hắn nhìn thấy hình ảnh méo mó của chính mình – một kẻ rách rưới, bẩn thỉu làm ô uế bề mặt hoàn hảo.
Ánh sáng không đến từ bóng đèn. Nó tỏa ra từ chính sự sống xung quanh.
Trên trần nhà cao vút, một khu vườn thủy canh khổng lồ treo lơ lửng. Những loài thực vật hắn chưa từng thấy quấn quýt lấy nhau. Lá không phải màu xanh, mà là lam đậm, bạc, tím, với những đường gân phát ra thứ ánh sáng yếu ớt, ma quái. Những bông hoa lan khổng lồ, cánh trong suốt như thủy tinh, tỏa hương thoang thoảng. Mùi hương không phải tự nhiên. Nó được thiết kế, ngọt ngào hoàn hảo, và chính vì thế lại gây buồn nôn.
Những thác nước nhỏ chảy róc rách trên bức tường đá mã não trắng. Hắn bước tới, theo bản năng nguyên thủy, đưa tay hứng dòng nước. Nó không lạnh. Chỉ mát. Khi hắn đưa lên miệng, nếm thử, không có vị gì. Không khoáng chất, không kim loại. Sự tinh khiết tuyệt đối. Sự trống rỗng.
Sự im lặng ở đây là một thực thể sống. Không phải vắng mặt âm thanh. Nó là áp lực. Nó bị phá vỡ có chủ đích bởi tiếng nước chảy tính toán từng nốt nhạc và tiếng vo ve trầm thấp của hệ thống hỗ trợ sự sống. Nó là sự im lặng của phòng thí nghiệm, ngôi mộ được bảo quản hoàn hảo.
Cộp cộp…
Hắn bước đi, đôi giày cũ kỹ tạo ra tiếng động lạc lõng trên sàn đá obsidian. Hắn tiến về phía ánh sáng không phải sinh học. Ánh sáng xám xịt từ thế giới bên ngoài lọt qua bức tường kính cường lực trải dài từ sàn đến trần.
Hắn đứng trước tấm kính, nhìn xuống.
Từ đây, từ đỉnh thế giới, thành phố chết trải dài bên dưới như tấm bản đồ. Những tòa nhà đổ nát chỉ còn là những que tăm gãy vụn. Những con đường vắng lặng chỉ là những đường chỉ xám. Hắn nhìn thấy cơn bão bụi quét qua khu vực phía Đông – nếu ở dưới đó sẽ là bản án tử. Nhưng từ đây, nó chỉ là vệt mờ đẹp đẽ, nét vẽ trên bức tranh tĩnh.
Hắn thấy tất cả. Địa ngục.
Nhưng hắn không cảm nhận được gì. Không sức nóng của lửa. Không cái lạnh của gió. Không nghe tiếng gầm gừ của kẻ nhiễm bệnh hay tiếng khóc của người sắp chết.
Tất cả chỉ là thước phim câm. Bức tranh không có thật.
Và hắn chợt nhận ra. Đây không phải ban công ngắm cảnh.
Đó là tấm kính của vườn thú. Và hắn, cùng chủ nhân của nơi này, là kẻ đứng bên trong, nhìn ra những con thú tự cắn xé nhau trong chuồng khổng lồ.
"Đẹp, phải không?"
Giọng nói vang lên từ phía sau. Giọng trầm du dương, không phải câu hỏi, mà tuyên bố.
Hắn giật mình quay phắt lại.
Zion đứng đó, cách hắn không xa. Hắn đã ở đó từ lúc nào? Di chuyển không gây tiếng động. Mặc áo lụa trắng, chân trần trên sàn đá obsidian. Đôi mắt tím biếc nhìn hắn không trịch thượng, mà tò mò như vị thần ngắm món đồ chơi.
"Đó là lời nhắc nhở," Zion nói tiếp, từ từ bước lại gần, ánh mắt vẫn hướng về thành phố chết. "Lời nhắc nhở về hỗn loạn, yếu đuối, thất bại của thế giới cũ. Và lời nhắc nhở về vẻ đẹp trật tự, sức mạnh, sự tiến hóa."
Hắn dừng bên cạnh hắn, cả hai cùng nhìn xuống địa ngục.
"Dưới đó, chúng sinh tồn," Zion nói, môi thoáng nét khinh bỉ. "Trên này, chúng ta sống."
Hắn quay sang nhìn hắn, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Zion. Hắn không thấy lãnh đạo. Không thấy bạo chúa.
Hắn thấy sự trống rỗng còn lớn hơn cả thành phố bên dưới. Cô đơn tuyệt đối của kẻ tự tách mình khỏi nhân loại rồi nhận ra làm thần thật buồn chán.
Hình bóng biến mất. Chỉ là bản sao, người gác cổng ảo chào khách. Hai hộ vệ Hoàng Kim, giáp trắng kiếm phát sáng, tiến đến. Không nói gì, chỉ ra hiệu đi theo.
Họ đưa hắn vào sâu bên trong, không gian không thể tưởng tượng nổi – Thần Điện, nơi vị thần thật sự ngự trị.
Trên ngai không bằng vàng, mà khối hợp kim đen, không phản chiếu ánh sáng, Zion ngồi đó. Hắn không pho tượng hoàng kim. Hắn là bóng, sự trống rỗng định hình bằng quyền lực.
Bộ giáp toàn thân là tuyệt tác công nghệ, lớp vỏ hoàn hảo. Khắc đường vân phức tạp bằng keramin. Bề mặt sáng bóng, không chi tiết thừa. Chỉ đường nối mỏng như tơ nhện, phát ánh sáng tím nhạt đồng bộ nhịp thở chậm rãi. Không hào quang. Chỉ gợi ý nguồn năng lượng khủng khiếp bị kìm nén.
Bên cạnh ngai, cây đinh ba kim loại đen – vũ khí thần thoại. Ba lưỡi phủ lớp Keramin trắng đục hấp thụ ánh sáng, như lỗ hổng dẫn hư vô, rung năng lượng bị dồn nén.
"Giới thiệu bản thân, hỡi kẻ chiến thắng," tiếng Zion ầm vang khắp Thần Điện, len lỏi sự run rẩy kẻ đứng trước.
"Tôi… tôi là Chiến, tôi tận tay chém cha mình vì hắn dám nổi bật hơn tôi. Tôi giành được vinh quang!" Hắn quỳ sụp, thốt ngụy biện hồ hởi.
"Hahahaaaa… Không có phản bội, đó là sự thật hiển nhiên giữa chốn loạn lạc," chiếc mũ giáp rung động. "Ngươi đã làm rất tốt, ngươi sẽ được cấp phòng xa hoa, đãi ngộ mọi kẻ mơ ước. Hãy cống hiến xương máu."
Chiến sùng bái u mê liên tục ca thán xướng lên trước thần rồi được dẫn đi khuất sau lối nhỏ.
Nụ cười trên môi Zion biến đi như chưa tồn tại. Hắn bước đi vào trong.
Hắn đang dùng bữa. Một mình.
Bữa ăn không xa hoa. Trước mặt hắn, đĩa sứ trắng với viên năng lượng hình khối vuông phát ánh sáng lam nhạt, tổng hợp hoàn hảo. Mỗi viên chứa dinh dưỡng tinh khiết. Bữa ăn thần, không thưởng thức, duy trì.
Hắn ăn chậm rãi, cử động tính toán đạt hiệu quả tối đa, duy trì hoàn hảo cỗ máy sinh học.
Trước mặt hắn, không khí gợn sóng. Màn hình ba chiều hiện ra, không tiếng động. Chiếu lại toàn cuộc chiến nhà xưởng cơ khí, không nhiều góc, qua đôi mắt Kaelen.
Zion sống lại trận chiến qua kẻ thất bại. Lướt tay điều khiển hình ảnh, tua đi, phóng to, làm chậm. Không quan tâm đòn đánh. Chỉ quan tâm khoảnh khắc do dự.
Hắn thấy Kaelen ngã gục, thất bại không bởi sức mạnh, mà ký ức. Khuôn mặt ẩn sau mũ giáp không biểu lộ cảm xúc. Chỉ gõ ngón tay thành ngai. Cửa sổ dữ liệu hiện ra, tình trạng sinh học Kaelen.
[MẪU VẬT: KAELEN - TƯƠNG THIẾT]
[TÌNH TRẠNG: TỔN THƯƠNG TÂM LÝ THỂ CHẤT KHÔNG THỂ PHỤC HỒI]
[HIỆU SUẤT CHIẾN ĐẤU ƯỚC TÍNH: < 20%]
[GIÁ TRỊ THU HỒI: CAO]
"Sự gắn kết tình cảm," Zion lẩm bẩm, giọng khuếch đại qua bộ giáp, không như chuông nhà thờ, mà tiếng máy đọc code lỗi. "Biến số không ổn định. Cần loại bỏ."
Hắn vẫy tay. Màn hình biến mất, trả lại im lặng hoàn hảo.
Thuộc hạ thân tín, đột biến mặc giáp đen như Thiên Thần Hộ Vệ, bước vào. Không quỳ. Quỳ gối lãng phí năng lượng. Đứng khoảng cách an toàn, đầu cúi gằm.
"Thưa Ngài," giọng lọc qua giáp, không cảm xúc.
Zion quay đầu chậm rãi, ánh sáng tím khe mắt quét người thuộc hạ. "Báo cáo."
"Kaelen thất bại tại Khu Khai Thác B-7. Nhóm mục tiêu đào tẩu cùng Mẫu vật Tương Thiết, Thành."
Zion im lặng lâu. Nội tâm không giận dữ. Mà tính toán lạnh lùng. Vùng Đất Sét… sai lầm chiến thuật. Quá vội vàng mở rộng. Hệ thống phòng thủ, mạng lưới máy quét chưa hoàn chỉnh. May mắn? Gần như mỉm cười. Không may. Chỉ phương trình chưa tính hết.
Hắn cầm đinh ba, gõ nhẹ sàn đá, âm thanh sắc lạnh vang vọng.
"Kaelen là công cụ cùn," Zion nói, giọng không đổi. "Đầu tư kết thúc. Mang về Phòng Thí Nghiệm Đỏ. Lệnh Đội Y Tế chiết xuất tinh chất sinh học, hợp kim máu. Xương trang trí Sảnh Chiến Thắng. Thịt…" ngừng im lặng có chủ đích, "cho mẫu vật Đấu trường. Ít nhất có giá trị cuối cùng."
"Vâng, thưa Ngài."
"Và Mẫu vật A, Nova," Zion đứng dậy khỏi ngai. Bộ giáp vàng khiến hắn như pho tượng khổng lồ áp đảo. "Nó quan trọng hơn tưởng. Không chỉ vũ khí. Là chìa khóa. Điểm kỳ dị hoàn thiện phương trình."
Hắn bước tới, đứng trước thuộc hạ. "Chuẩn bị Đội Truy Kích Hoàng Kim. Đã thanh tẩy khỏi gắn kết tình cảm. Lần này, ta giám sát. Ta muốn nó sống. Không vết xước. Lần này," giọng sắt thép, "không thất bại."
"Rõ, thưa Ngài!"
Thuộc hạ lùi ra sau biến mất.
Zion bước đến bức tường kính. Nhìn xuống đế chế – cỗ máy hoàn hảo bằng logic, kỷ luật, máu nước mắt kẻ yếu.
Nội tâm không thất vọng. Mà thiếu kiên nhẫn. Khó chịu của đấng tạo hóa khi tạo vật mắc lỗi sơ đẳng. Kaelen, Thành, Kiên, Linh… tế bào lỗi, đoạn mã không tương thích trong cơ thể hoàn hảo hắn xây dựng. Chúng vẫn bị cảm xúc, ký ức, gắn kết vô nghĩa chi phối.
Hắn nhắm mắt.
Hắn không chỉ muốn thống trị thế giới. Thống trị quá trần tục.
Hắn muốn thay thế nó. Viết lại.
Hắn sẽ tạo trật tự mới, loài người mới sinh từ ý chí hắn, được thiết kế không lỗi tạo hóa. Loài hoàn hảo, logic, vĩnh cửu.
Và hắn, Zion, sẽ không là thần duy nhất.
Hắn sẽ là định luật vật lý duy nhất. Bất tử. Toàn năng. Cuối cùng, không cô độc.