26. Chương 26: Ánh sáng vô trùng

Bình Minh Suy Tàn

Chương 26: Ánh sáng vô trùng

Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng gầm của bê tông và kim loại vỡ vụn nuốt chửng những tiếng hét trào ra khỏi cổ họng.
Họ bị ném vào bóng tối, lăn lộn giữa những tảng bê tông và thanh thép gãy vụn. Một mảnh kim loại rít qua bên cạnh đầu Kiên, nóng rực. Linh cảm thấy vai mình đập mạnh vào thứ gì đó cứng rắn, đau buốt nhói, rồi toàn thân tê liệt.
Thế giới của họ là cơn bão tiếng động, va chạm và bóng tối tuyệt đối.
Rồi, với tiếng RẦM cuối cùng, nặng nề và dứt khoát, mọi thứ dừng lại.
Sự im lặng bao trùm—kinh hoàng hơn cả tiếng gầm trước đó.
Bóng tối. Đặc quánh. Hữu hình.
Và bụi.
Bụi bê tông lấp đầy không khí, một đám mây khô khốc, ngột ngạt. Nó len vào mũi, miệng, phổi. Mỗi hơi thở là nỗ lực đau đớn, cơn ho sặc sụa xé rách cổ họng. Vị vôi vữa, mùi hủy diệt tràn ngập trong miệng.
Kiên là người tỉnh lại đầu tiên. Không phải vì ý chí, mà vì phản xạ được rèn giũa. Bộ não phân tích của anh gạt bỏ cơn đau ở bả vai để đánh giá tình hình. Anh ho dữ dội, rồi cố hít vào.
Và đó là lúc anh nhận ra sự bất thường đầu tiên.
Không khí.
Sau làn bụi đầu tiên, không khí ở đây... khác. Không có mùi đất ẩm, sự mục rữa ngàn năm. Nó mỏng. Sắc. Và thoảng mùi hóa chất nhạt nhẽo—mùi phòng thí nghiệm.
Một tiếng tách nhẹ. Chiếc đèn pin nhỏ gắn trên vai áo giáp của anh, thiết bị quân dụng chịu được va đập kinh hoàng, bật lên.
Luồng sáng hẹp cắt xuyên màn bụi.
Nó không rọi vào đống đổ nát thông thường.
Họ không ở trong tầng hầm. Không phải đường cống.
Ánh sáng rọi vào một bề mặt. Một bức tường. Nhưng không phải bê tông thô ráp hay gạch đá cũ kỹ. Nó được ốp bằng hợp kim trắng sữa, trơn nhẵn, không vết xước. Ánh sáng phản chiếu lại, tạo vầng sáng lạnh lẽo.
Kiên từ từ quét luồng sáng. Sàn cũng vậy. Bề mặt liền mạch, không kẽ hở, không hạt bụi ngoài lớp bụi vừa rơi.
Rè... rè...
Tiếng hệ thống điện khởi động lại.
Rồi, dải đèn LED trên trần chớp tắt, bật sáng.
Ánh sáng không phải màu đỏ báo động. Màu trắng xóa, lạnh lẽo, vô trùng. Ánh sáng không có bóng tối.
Nó soi rọi toàn bộ không gian.
Họ đang trong hành lang dài, rộng lớn. Sàn, tường, trần đều bằng hợp kim trắng sữa. Không cửa sổ. Không cửa ra vào nhìn thấy. Chỉ đường nối mỏng như tơ nhện trên tường, gợi ý cánh cửa ẩn.
Không khí vô trùng. Sự tương phản với đám bụi khiến cổ họng bỏng rát, gây cơn ho khác—ho của sự sạch sẽ phi tự nhiên.
Linh ngồi dậy, tay ôm bả vai bị dập. Cô nhìn xung quanh, đôi mắt y tá nhận ra sự thật. Đây không phải nơi trú ẩn. Đây là phòng phẫu thuật khổng lồ.
Thành đứng bất động, mặt trắng bệch. Anh không nhìn tường. Anh nhìn đường ống dẫn nhỏ trên trần và vòi phun bố trí có hệ thống. Anh từng thấy chúng trong cơ sở thanh lọc của Zion. Anh lùi lại, phản xạ sợ hãi ăn sâu vào tiềm thức.
Nova, vẫn trong vòng tay Linh, mở mắt. Cô không khóc. Chỉ nhìn trần nhà trắng toát, toàn thân run lên. Sự sạch sẽ này, im lặng này, còn đáng sợ hơn cả quái vật.
Kiên là người duy nhất vẫn phân tích. Anh nhìn đường nối tường, hệ thống đèn LED, camera an ninh nhỏ vô hình ở mọi góc.
“May rằng chúng bỏ qua biến số về năng lực của Nova,” Kiên thở dài, thầm cảm thán rằng cái bẫy không góc chết vẫn có khuyết điểm. “Áp lực tiếng hét của Nova giúp chúng rơi xuống gia tốc 0.3m/s² sang trái. Nhờ vậy mà không rơi thẳng vào kia.”
Anh chỉ vào cơ chế nghiền nát và đường ống dẫn hỗn hợp máu thịt tanh nồng.
Linh mồ hôi lạnh sau lưng. “N... nó là lò mổ, đó... con ng...ự... oẹ...” Cô che miệng, cố không nôn. Nova đứng bên cạnh quay mặt đi.
Rè... rè... Dải đèn LED chớp tắt, bật sáng màu trắng xóa.
Họ đang trong khu vực rộng lớn. Sàn, tường, trần đều vật liệu không kẽ hở. Kiên dẫn cả nhóm đi theo đường khuất không canh gác.
Rồi họ thấy bà.
Ở cuối hành lang, trong phòng ngăn cách bằng kính cường lực dày, một phụ nữ ngồi trên ghế kim loại đơn giản.
Bà mặc áo mỏng manh, để lộ thân hình gầy đến da bọc xương. Mái đầu bị cạo trọc. Không chỉ cạo—da đầu lở loét, đỏ ửng, như bị cạo đi cạo lại hàng trăm lần.
Quanh cổ bà là vòng kim loại mỏng màu đen, gần chìm vào da. Đèn LED nhỏ trên đó chớp tắt đều, đồng bộ nhịp tim.
Ánh đèn hành lang bật sáng, bà giật mình, ngước lên nhìn họ. Đó là lúc họ nhìn thấy dấu vết tra tấn còn lại.
Toàn bộ răng bà bị nhổ, khuôn mặt hóp lại, chỉ còn nướu và miệng trống rỗng móm mém.
Mười đầu ngón tay, ngón chân chỉ còn mẩu thịt đỏ hỏn, rỉ máu. Không móng.
“Chuyện gì... chuyện gì thế này?” tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ Nova, cô kinh hoàng quay mặt, vùi đầu vào Linh.
“Chị Linh, ít ra lò mổ có cái chết nhanh chóng, nhưng thế này thì...”
Linh không thể quay đi. Năng lực cô gào thét. Cô cảm nhận hai dòng chảy: nỗi đau thể xác vô tận, sự bào mòn kiệt quệ, sinh lực bị rút cạn từng giây từ người phụ nữ. Và dòng tín hiệu khác—điện-sinh học lạnh lẽo, vô cảm, chính xác như cỗ máy, từ vòng cổ, thiết bị ẩn tường, đang theo dõi, ghi nhận, điều khiển.
Người phụ nữ trong lồng kính đang làm việc. Bà yếu ớt đặt bàn tay trần trụi run rẩy lên đống thức ăn thô—khoai, ngô—trên khay kim loại. Mỗi lần chạm là cơ thể co giật vì đau. Nhưng bà vẫn tiếp tục, nhắm mắt. Luồng năng lượng xanh lục yếu ớt tỏa ra từ tay, thanh lọc thức ăn đến tinh khiết như pha lê.
Bên cạnh bà, khay nhỏ sắp xếp khoa học. Một chứa mẩu móng tay, chân đã cắt gọn. Một chứa tóc đen dài bị cạo. Hệ thống hút chân không trên sàn thu gom vảy da chết, bụi li ti cơ thể tan rã.
Họ bước đến gần kính, người phụ nữ nhận ra họ. Bà không sợ hãi. Đôi mắt trũng sâu ánh lên hy vọng mong manh. Bà mỉm cười không răng đầy bi thảm. Khó nhọc chỉ tay vào loa nhỏ gắn tường kính.
“Các người... đừng làm ồn...” bà thì thầm, giọng khô như lá xào xạc. “...Sắp đến giờ... anh ấy nói chuyện rồi.”
Bà nhìn họ, ánh mắt khẩn khoản. “Ngài đã hứa... nếu tôi thu hoạch đủ... ngài sẽ thả chồng tôi ra. Anh ấy đang đợi tôi.”
Thành đứng sững. Toàn thân đông cứng. Anh nhận ra người phụ nữ—Nguyệt Mai, vợ thợ rèn trong đội anh trước đây, bị Kaelen ném vào Đấu trường sáu tháng trước làm cảnh cáo.
Anh nhìn vòng cổ. Những khay thu hoạch. Hiểu ra.
Sự kiểm soát của Zion không chỉ cuồng tín. Nó còn tàn nhẫn vô hạn, ngụy trang dưới lòng tốt giả tạo.
Anh im lặng. Bàn tay siết chặt thành nắm, gai thép nhỏ chực trồi dưới da. Không thể nói ra sự thật. Giày vò linh hồn tan nát còn tàn ác hơn giết chết.
Kiên khác. Logic anh trở thành nguồn cơn tra tấn. Anh không thấy nạn nhân. Anh thấy hệ thống. Dây chuyền sản xuất hoàn hảo.
Cái loa. Những khay thu hoạch. Tình trạng phụ nữ—không tóc, móng, răng.
Rồi anh nhớ báo cáo rời rạc về lính Zion liên lạc hoàn hảo giữa nhiễu loạn Zeta. Báo cáo về giáp Hoàng Kim chống sóng âm Nova.
Não anh như bị nhát dao băng đâm.
“Keramin...” anh thì thầm, mặt tái. “Bà ấy là người Tinh Chế, như em.”
Linh quay sang, không hiểu.
Anh nhìn cô, mắt mở to, đầy kinh hoàng. Anh giải thích, không phải thì thầm, mà bằng giọng vỡ nát, đầy ghê tởm, cố không để phụ nữ nghe thấy.
“Hắn không thể đưa bà về Thánh Điện,” anh nói. “Năng lực Tinh Chế quá mạnh. Ở cự ly gần, trường thanh lọc dù yếu cũng nhiễu loạn hệ thống sinh học Zion. Như đặt nam châm cực mạnh bên cạnh siêu máy tính.”
Anh chỉ khay. “Vì vậy hắn xây nhà máy vệ tinh. Nơi biệt lập. Chỉ để khai thác bà từ xa. Tóc, móng... tất cả Keramin. Da chết... cũng vậy. Zion thu hoạch Keramin từ cơ thể bà, hệ thống.”
Anh cười khô khốc. “Hắn dùng nó làm gì? Xây Mạng Lưới! Biến vật chất sinh học thành hệ thống liên lạc hữu cơ, miễn nhiễu! Tạo chip sinh học, lớp phủ áo giáp!”
Anh quay nhìn phụ nữ. “Cái loa không để nói chuyện! Là trạm phát! Thu năng lượng dư thừa từ thanh lọc để cấp nguồn! Đau khổ không phải sản phẩm phụ! Là phần dây chuyền! Để bà sống, có hy vọng, tiếp tục sản xuất... đó là giữ cỗ máy chiến tranh hoạt động!”
Đôi mắt Kiên trùng xuống. Anh thấy sự tàn nhẫn. Bạo lực. Nhưng chưa thấy phi nhân tính tối ưu.
Đúng lúc đó, giọng vang từ loa nhỏ gắn tường kính.
Không phải Zion. Không phải con người.
Giọng máy móc, hoàn hảo, trong trẻo, sắc nét như pha lê, âm thanh vô trùng.
“[Đơn vị xử lý],” giọng vô cảm. “[Báo cáo sản lượng Keramin định kỳ.
Sản lượng da chết: 1.7 gram.
Sản lượng móng: 0.2 gram.
Sản lượng tóc: 3.4 gram.
Thấp hơn 12% chỉ tiêu. Đề nghị tăng cường tác nhân kích thích để tối ưu hiệu suất.]”
Sự thật kinh hoàng xác nhận. Không lời thú tội. Bằng bản báo cáo sản xuất.
Người phụ nữ không phản ứng. Có lẽ quá quen. Có lẽ không nghe thấy nữa.
Rồi giọng khác vang lên—chồng bà, ấm áp giả tạo qua loa.
“Mai, em làm tốt lắm. Rất tốt. Anh rất tự hào. Cố thêm chút nữa. Sắp đủ rồi. Anh sắp về nhà.”
Mai ngẩng lên. Nụ cười không răng, hy vọng mệt mỏi, nở trên môi. “Kiệt, đợi em, em sắp xong rồi,” bà thì thầm, giọng vỡ nát. “Em sẽ... cố... sẽ cố gắng hơn.”
Đó, khoảnh khắc tàn ác hơn tra tấn thể xác.
Cộp... cộp... cộp...
Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn quân sự vang hành lang. Chúng đến. Tuần tra. Hoặc bảo trì.
Họ phải đi.
“Chúng ta không thể cứu bà ấy,” Thành nói, giọng khàn đặc. “Cố gắng làm vậy chỉ khiến tất cả chết.”
Kiên đứng dậy, lảo đảo. Không nhìn phụ nữ. Nhìn sợi dây cáp nhỏ, vật liệu đen mờ, kết nối loa tường.
Trong hành động vô thức, phản xạ nhà khoa học không cưỡng lại tò mò, anh cắt đứt đoạn dây cáp bằng dao găm.
Anh không biết nó là gì. Chỉ biết không thuộc về nơi này. Nhét vào túi—mảnh ghép địa ngục mang theo.
Họ quay lưng.
Một trong những hành động khó khăn nhất.
Họ quay lưng trước linh hồn bị tra tấn. Sự bất lực chính mình. Một phần con người mình.
Họ chạy, tiếng bước chân vang tội lỗi hành lang vô trùng.
Linh là người cuối cùng quay lại. Không thể không làm vậy.
Hình ảnh cuối ám ảnh cô: đôi bàn tay trần trụi, đầy máu Mai lại đặt lên thức ăn thô. Bà nhắm mắt, run vì đau, nhưng trên khuôn mặt hốc hác không răng, nụ cười thanh thản người hy sinh vì tình yêu. Nụ cười chờ đợi giọng thần dối trá, lời hứa chồng chết lâu.
Khi cánh cửa thép đóng sầm, cắt đứt hình ảnh, Linh biết chắc.
Họ không chỉ chạy trốn lính gác.
Họ chạy trốn sự thật: vừa bước ra nhà máy nguyên liệu chính là hy vọng, sản phẩm cuối cùng là tuyệt vọng.
Họ chạy trốn địa ngục hoàn hảo, không lửa, mà tình yêu bị bóp méo thành công cụ tra tấn.
Mùi vô trùng, thối rữa sẽ ám ảnh họ mãi.