Bình Minh Suy Tàn
Chương 34: Sức mạnh của niềm tin
Bình Minh Suy Tàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bầu không khí trong phòng chỉ huy của Trung tá Vĩnh trở nên nghẹt thở, nặng nề như trước một trận bão. Ánh sáng duy nhất từ tấm bản đồ ba chiều khổng lồ treo lơ lửng giữa phòng chiếu lên những khuôn mặt đầy nghi ngờ.
Lần đầu tiên, hai cộng đồng hoàn toàn khác biệt ngồi lại với nhau.
Một bên là những người lính cứng cỏi của Trung tá Vĩnh, mặc quân phục sờn rách, ngồi ngay ngắn, quen với kỷ luật và mệnh lệnh. Mỗi người trong số họ là những chiến binh mệt mỏi, đã chứng kiến quá nhiều cái chết đến mức không còn tin vào phép màu.
Một bên là những đại diện của "Những Người Kế Thừa". Họ không phải là lính. Một thợ rèn với đôi tay chai sạn và mùi kim loại. Một nông dân với những nếp nhăn lo toan cho một mùa màng vô vọng. Một kỹ sư với đôi mắt mệt mỏi. Những con người bình thường bị cuộc đời ép buộc trở thành chiến binh.
Giữa họ, Kiên, Linh và Thành ngồi im lặng. Ba linh hồn đầy vết thương, mang trên vai gánh nặng của một sứ mệnh phi thường.
Đứng trước tấm bản đồ ba chiều, Kiên không còn là người đàn ông từng sụp đổ trong phòng chỉ huy của chính mình. Anh trở thành một con người khác. Một người chỉ huy lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như dao, nén mọi đau đớn cá nhân thành năng lượng nguy hiểm.
"Chiến tranh quy ước là tự sát," Kiên lên tiếng, giọng anh cắt đứt sự im lặng. Mỗi lời anh nói là một sự thật hiển nhiên, không phải phỏng đoán.
Anh không giải thích. Anh chỉ cho họ xem.
Anh chạm vào màn hình. Hình ảnh tòa tháp Bio-Genesis hiện ra, với những chấm đỏ nhỏ di chuyển bên trong."Mạng Lưới Genesis cho phép Zion điều khiển quân đội như một người chơi cờ điều khiển quân cờ. Mọi cuộc tấn công trực diện, dù nhỏ hay lớn, đều bị chặn đứng có hệ thống. Chúng ta không chiến đấu với quân đội. Chúng ta chiến đấu với một bộ não có nghìn cánh tay."
Anh phóng to hình ảnh, chỉ ra một đội tuần tra của Vĩnh đang di chuyển ở ngoại vi. Rồi anh chỉ vào những bóng ma lặng lẽ trên mái nhà."Hắn biết về đội tuần tra này. Hắn chỉ quan sát, thu thập dữ liệu. Hắn không tấn công vì ông không phải là mối đe dọa."
Lời nói lạnh lùng đó còn đau hơn cả sự sỉ nhục.
Anh dừng lại, giọng đanh lại."Nhưng chúng ta có một cơ hội. Một cơ hội mong manh. Một biến số ngay cả Zion cũng không thể lường trước."
Anh nhìn Linh, rồi nhìn vào khoảng không, nơi dường như có bóng dáng của Nova."Con bé đang biến mình thành vũ khí. Và nó mở ra cho chúng ta một con đường."
Anh không nói về "Sóng Genesis". Anh không giải thích về chìa khóa. Những từ đó quá trừu tượng, quá đầy hy vọng.
Anh chỉ trình bày một kế hoạch. Một kế hoạch hai giai đoạn, tàn nhẫn nhưng hiệu quả.
"Giai đoạn một," anh nói, giọng đều đều," là điều chúng ta không thể ngăn cản, nhưng phải tận dụng. Nova sẽ tấn công vào trung tâm mạng lưới. Khi năng lực của nó đạt cực hạn, nó sẽ giải phóng một luồng năng lượng âm tần cực mạnh. Theo dữ liệu cuối của Vinh Khoa, sự bộc phát đó không giết chết nó."
Linh, người đang nín thở, ngẩng phắt lên, môi chực chờ hỏi. Trong mắt cô lóe lên hy vọng đau đớn, câu hỏi không lời. Thật sao?
"Nhưng," Kiên tiếp tục, giọng trĩu nặng khi nhìn thẳng vào Linh," nó sẽ đưa con bé vào trạng thái suy yếu chưa từng có. Một cơn quá tải toàn bộ hệ thần kinh. Có thể là hôn mê sâu. Cơ thể con bé gần như chết lâm sàng."
Anh để lời nói đó thấm vào không khí."Và chính luồng sóng đó, luồng sóng mà Zion không thể kiểm soát, sẽ gây hỗn loạn tạm thời trong hệ thống che chắn của Mạng Lưới Genesis. Trong vài giây, hệ thần kinh địch sẽ bị sốc. Chúng sẽ điếc. Chúng sẽ mù. Về mặt chiến thuật."
"Giai đoạn hai," Kiên nói, không để ai chùn bước," sẽ diễn ra ngay khoảnh khắc đó. Khoảnh khắc con bé gục xuống. Khoảnh khắc địch hỗn loạn."
"Chúng ta sẽ khai hỏa."
Trên màn hình, hình ảnh khác hiện ra. Không phải bản thiết kế. Mà là mô phỏng ba chiều của một vũ khí khổng lồ đang được lắp ráp trong xưởng.
"Tôi gọi nó là 'Lưỡi Hái'," Kiên nói."Một khẩu pháo điện từ tầm xa. Giải pháp lý thuyết tôi thiết kế từ nhiều tháng nay. Tôi từng nghĩ nó không thể. Chúng ta không đủ nguồn lực, không có xưởng, không có hợp kim cần thiết. Nhưng ở đây," anh nhìn Trung tá Vĩnh," chúng ta có tất cả."
"Chúng ta sẽ bắn một viên đạn. Không thuốc nổ. Lõi làm từ toàn bộ Keramin, được nén dưới áp suất cực lớn."
Anh phóng to mô phỏng."Khi viên đạn siêu thanh va chạm trạm phát sóng trung tâm của Mạng Lưới Genesis, ngay lúc nó quá tải vì Sóng Genesis, nó sẽ giải phóng xung điện từ cộng hưởng. Không phải nổ. Mà là tiếng thét của kim loại."
"Xung đó sẽ thiêu rụi toàn bộ Mạng Lưới Genesis từ bên trong. Mọi chip sinh học. Mọi bộ giáp. Mọi thiết bị liên lạc. Mọi Vòng Cổ Khống Chế. Chúng ta không chỉ chặt đầu con rắn."
Anh nhìn vào mắt từng người.
"Chúng ta sẽ rút xương sống của nó trong canh bạc có cơ hội chỉ xuất hiện lần này, vào khoảnh khắc này."
Không có tiếng reo hò. Không có sự đồng tình.
Chỉ im lặng nặng nề.
Kế hoạch của Kiên không phải kế hoạch của hy vọng. Nó là kế hoạch hủy diệt. Canh bạc đặt cược sinh mạng đứa trẻ để đổi lấy cơ hội mong manh.
Trung tá Vĩnh đứng nhìn mô phỏng "Lưỡi Hái". Ông hiểu giá trị chiến tranh. Ông hiểu quyết định tàn nhẫn.
Thành đứng trong bóng tối, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Anh đã thấy sự tàn nhẫn của Zion. Giờ anh thấy sự tàn nhẫn khác, sinh ra từ logic, từ sự cần thiết.
Linh ngồi đó, tay siết chặt. Cô không nhìn Kiên. Cô nhìn tòa tháp Bio-Genesis trên màn hình. Nơi Nova đang đơn độc.
Vĩnh, viên chỉ huy thép, nhìn bản kế hoạch ba chiều "Lưỡi Hái". Ông không nhìn Kiên. Ông quay sang kỹ sư già Toàn.
"Khả thi không, ông Toàn?" Vĩnh hỏi, giọng không chút cảm xúc.
Người kỹ sư già bước tới, mắt sáng lên khi nhìn bản thiết kế. Ông lướt tay trong không khí, xoay mô hình, phóng to chi tiết."Thưa Trung tá, nó... nó hoàn hảo. Từng chi tiết, từ cuộn dây gia tốc đến hệ thống tản nhiệt... vượt xa những gì chúng ta có. Giống như bản thiết kế từ tương lai."
Ông dừng lại, nhìn Vĩnh."Nhưng chế tạo... hợp kim đặc biệt, vi mạch chịu nhiệt, độ chính xác... chúng tôi không có."
"Chúng tôi có."
Giọng trầm, đầy tự hào. Ông Ba, thợ rèn, bước lên, đứng cạnh kỹ sư Vĩnh."Chúng tôi không có máy móc hiện đại. Nhưng chúng tôi có đôi tay. Chúng tôi có lò rèn. Chúng tôi có thể biến sắt vụn thành bộ phận tinh vi."
Hai ông già, một từ thế giới lý thuyết, một từ thế giới kinh nghiệm, nhìn nhau. Sự thấu hiểu nảy sinh.
Kế hoạch được định đoạt không bằng mệnh lệnh, mà bằng cái gật đầu giữa hai thợ.
Tranh cãi nổ ra liên tục.
Xưởng lớn nhất khu quân đội, con quái vật thép-bê tông từ thời cũ, thức giấc sau năm tháng ngủ trong rỉ sét. Tiếng gầm lò nung vang khắp căn cứ, âm thanh xa lạ với lính trẻ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, lò rèn lại bừng cháy, không phải cho chiến tranh quy ước, mà cho vũ khí hy vọng cuối. "Lưỡi Hái" để cắt đứt xiềng xích cả thế giới.
Không khí xưởng là địa ngục có kiểm soát. Sức nóng từ lò nung làm méo không khí. Mùi than, kim loại nóng, mồ hôi người hòa quyện thành hương vị nỗ lực tuyệt vọng.
Hy vọng không dễ dàng. Nó được rèn trong lửa, thử thách bằng sự bất toàn của con người.
Những ngày đầu là hỗn loạn bất đồng, chiến tranh lạnh giữa hai thế giới.
Kỹ sư Vĩnh, quen CAD ba chiều, vật liệu tiêu chuẩn, quy trình an toàn, gần phát điên khi làm việc với thợ rèn "Những Người Kế Thừa".
"Không! Không! Không!" kỹ sư trẻ Khoa hét, mặt đỏ bừng, chỉ vào tấm thép đỏ rực. Anh giơ máy tính bảng, biểu đồ nhiệt độ."Nhiệt độ nguội không đều! Điểm nóng cục bộ! Dưới áp lực phóng điện từ, sẽ vỡ!"
Ông Ba, thợ rèn mất gia đình, đôi tay to như búa, da chai sạn như giáp, nhổ nước bọt xuống sàn. Ông cầm kẹp khổng lồ, lật tấm thép, gõ nhẹ. Tiếng keng vang chắc.
"Bản vẽ cậu nói cần titan-crom," ông nói, giọng khàn vì khói kim loại."Nhưng ngày tận thế. Không titan-crom."
Ông chỉ vào đống sắt vụn."Vỏ xe bọc thép cũ, ray xe lửa, chút mangan đổi bằng lương thực. Tôi nấu chảy, sẽ cho cậu thứ cứng hơn titan-crom. Không đẹp. Không hoàn hảo. Nhưng không vỡ."
"Không thể chấp nhận!" Khoa phản đối."Cảm tính không đủ! Cần số liệu, thông số!"
Những cuộc tranh cãi như vậy diễn ra hàng ngày. Kỹ sư nói quy trình. Thợ rèn nói kinh nghiệm. Kiên điều phối lạnh lùng, tồn tại ở hai thế giới. Thành im lặng, nhưng mỗi lần chỉ vào mối hàn, tất phải làm lại.
Dần dần, kỹ sư bắt tin vào mắt thợ rèn. Thợ rèn tôn trọng số liệu. Họ học kết hợp lý thuyết và kinh nghiệm, công nghệ cũ và trí tuệ thế giới chết.
"Lưỡi Hái", từ bản vẽ điên rồ, bắt đầu hình thành, sản phẩm của bất đồng và đoàn kết.
Rồi, thảm họa đầu tiên.
Sau mười ngày không ngủ, họ hoàn thành cuộn dây gia tốc đầu tiên, một trong ba bộ phận cốt lõi. Tác phẩm hợp tác, khối trụ khổng lồ đồng-hợp kim tự chế, ngàn vòng dây, như trái tim thần máy.
Ngày thử nghiệm.
Cả xưởng im phăng. Mọi việc dừng lại. Mọi người đứng sau vạch vàng, nín thở.
Kiên đứng một mình trong phòng điều khiển kính cường lực, mặt căng thẳng trước hàng chục màn hình.
"Bắt đầu, 10%," anh ra lệnh.
Tiếng ù trầm vang, vầng sáng xanh nhạt bao bọc cuộn dây.
"Chỉ số ổn định," kỹ sư Vĩnh báo.
"30%," Kiên nói, mắt không rời nhiệt kế.
Tiếng ù lớn hơn, vầng sáng rực rỡ. Tia lửa nhảy múa.
"Nhiệt độ lõi tăng nhẹ, từ trường ổn định."
"70%," Kiên ra lệnh, không chút do dự. Ngưỡng quan trọng.
Cuộn dây rít lên, âm thanh chói tai. Ánh sáng xanh trắng bao phủ, khiến mọi người nheo mắt.
Không khí đặc quánh, mùi ozone cháy.
"Nhiệt độ tăng quá nhanh!" Khoa hét qua bộ đàm."Vượt 150%! Điểm nóng mối hàn số 7!"
"Ngắt!" Kiên gầm.
Quá muộn.
Mối hàn vội vã, điểm kết nối kinh nghiệm-lý thuyết, không chịu nổi.
Tiếng TÁCH khô khốc vang lên.
Im lặng nghìn phần giây.
Và... nổ.
Không phải tiếng súng. Năng lượng thuần túy. Cuộn dây nổ tung thành mưa kim loại nóng, đạn lửa theo sau sóng xung kích hất văng mọi người.