Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 20: Chưa thử thì sao biết được kết quả thế nào?
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Tân tức giận ném điện thoại lên giường, mấy người kia dùng xong thì vứt bỏ cậu ngay, còn không để cậu yên thân ngủ nữa.
Đúng là không ai khổ bằng cậu hết.
Trần Tân nằm trên giường vài giây, chợt nhớ tới kèo cược với Tô Tinh Nam vào tối hôm trước.
....Không thể nào.
Vừa nghĩ đến đó liền bật dậy khỏi giường, mở cửa phòng bước ra ngoài.
Cậu soi gương trong chiếc gương khung đồng treo trên tường phòng ăn, vừa vuốt tóc vừa ngắm nghía khuôn mặt.
Tô Tinh Nam khinh khỉnh nói: "Được rồi. Đừng có soi nữa, soi nhiều cũng có đẹp lên đâu."
"Hừ! Người thích ông đây có thể xếp hàng dài cả một khu phố đó, cậu bị mù à mà bảo tôi xấu? Sao không tự nhìn lại mình xem?" Trần Tân vừa nói, vừa đi vào phòng vệ sinh đánh răng.
Tô Tinh Nam vừa định đáp, Trần Tân lại nói tiếp: "À đúng rồi, lúc nãy anh Lục gọi đến, hỏi tôi là cậu ở đây đúng không. Tôi nói cho anh ấy biết rồi."
"Ừ." Tô Tinh Nam đáp hờ hững: "Liên quan gì đến tôi. Ủa mà, cậu với anh ấy thân thiết với nhau từ khi nào vậy?"
Tô Tinh Nam né tránh chủ đề này.
"Là mấy hôm cậu nhờ tôi đưa anh ấy đi mua đồ này nọ đó." Trần Tân hớn hở nói: "Trời ơi, tay lái của anh ấy tối qua thật sự quá đỉnh. Ngay cả Thẩm Nhất cũng không sánh được. Còn nữa còn nữa......"
Tô Tinh Nam mất kiên nhẫn: "Rồi rồi. Cậu nói nhiều quá."
Nhưng trong lòng cô lại nghĩ: tất nhiên rồi, anh ấy giỏi hơn cậu không biết bao nhiêu lần, rồi đảo mắt nhẹ một cái. Sau đó cô ra phòng khách, nằm lên ghế sofa xem TV, nhưng tâm trí lại dán chặt vào chiếc điện thoại.
Một tin nhắn cũng không có.
Trần Tân thấy cô cứ liếc nhìn điện thoại thì nói: "Tô Tinh Nam ơi, cậu cứ làm khổ mình đi. Cái tâm tư nhỏ nhặt của cậu tưởng tôi không nhìn ra chắc?"
Cậu đi đến nằm dài trên ghế sofa: "Ê, tiết lộ chút coi, tối qua đã nói gì vậy?"
"Liên quan gì cậu?"
Trần Tân nghẹn lời: "Không phải bọn mình đã cược với nhau rồi hả?"
Tô Tinh Nam quay đầu, nghiêm túc nói: "Không liên quan đến chuyện cá cược. Dù không có kèo đó, tôi vẫn sẽ nói với anh ấy vào một thời điểm hoặc hoàn cảnh thích hợp. Suy nghĩ của tôi sẽ không vì trò cá cược mà thay đổi."
Trần Tân im lặng vài giây, rồi đứng dậy, trước khi lên lầu liền nói: "Tô Tinh Nam, cậu hết thuốc chữa rồi."
Bên kia, sau khi Lục Phồn Chi cúp điện thoại, tăng tốc độ trên máy chạy bộ, chạy đến khi kiệt sức.
Anh nhắm mắt nằm trên ghế, hít thở nặng nề.
Tôi muốn nghe anh nói một câu thật lòng. Anh có thích tôi không? Lục Phồn Chi, anh là đồ nhát gan!
Thật lâu sau, Lục Phồn Chi mở mắt, tắm rửa rồi xuống phòng bếp.
Mở tủ lạnh ra, bên trong toàn là những món ăn vặt mà Tô Tinh Nam thích, giọng nói của cô như đang phảng phất bên tai.
Lục Phồn Chi mỉm cười, chuẩn bị tôm rim dầu và món bò luộc cay. Sau đó múc vào hộp cơm, rồi mang ra khỏi nhà ngay.
Trần Tân vừa nằm dài chơi game, vừa nói: "Hey, Siri, gọi điện thoại cho Tô Tô."
Trên lầu, Tô Tinh Nam nằm trên giường, rèm cửa sổ mở toang, ánh nắng chiếu rực rỡ lên người cô, những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí — cả thế giới dường như ngưng đọng lại.
Điện thoại bỗng rung lên, Tô Tinh Nam giật mình tỉnh giấc, cầm điện thoại lên, rồi lại nhanh chóng nằm xuống: "?"
Không buồn nói tiếng nào.
"Ăn cơm thôi chị hai."
"Ăn ở đâu?"
"Ở nhà."
"Vậy cậu gọi tôi làm gì?"
"Không gọi thì chả lẽ tôi giống như thằng điên đứng dưới lầu gọi vọng lên thì cậu mới chịu à?"
"Thế cậu không biết đi lên kêu tôi à?" Tô Tinh Nam bắt đầu giở thói.
...
Trần Tân hít sâu, tôi nhịn.
Trần Tân hiểu rõ tính nết trẻ con của Tô Tinh Nam, nên việc chiều chuộng cô dần dần cũng thành thói quen.
Còn Lục Phồn Chi thì sao?
Lúc ở nhà, mỗi lần tới giờ cơm trưa, hình như anh đều lên thẳng phòng gõ cửa gọi cô xuống, có lúc cũng sẽ gọi điện thoại.
Thế anh có từng giống như Trần Tân vừa nói không, đứng dưới lầu gọi cô xuống ăn cơm như một thằng điên.
Tô Tinh Nam vừa tưởng tượng đến cảnh đó thì liền bật cười.
Khi cô lười biếng lê đôi dép đi xuống phòng ăn, Trần Tân đã ngồi ăn ngon lành.
"Tên thúi này, gọi xong cũng không chờ tôi."
"Đồ ăn thơm thế này, không ăn thì khác nào thằng ngốc?"
Tô Tinh Nam kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện cậu: "Gọi cơm ở ngoài à?"
"Không phải."
"Wow, bò luộc cay nè, Trần Tân, cuối cùng cậu cũng biết làm người rồi đó." Nói Tô Tinh Nam liền gắp một miếng thịt bò lớn, ướt đẫm dầu ớt, đưa lên miệng.
Trong lúc đang nhai, cô chợt nhận ra điều bất thường. Đợi nuốt xuống xong, cô khẽ hỏi dò: "Anh ấy đã tới đây hả?"
"Vậy mà cũng nhận ra được à?" Trần Tân nhanh chóng gắp một miếng thịt heo bỏ vào trong chén: "Anh Lục dặn tôi đừng nói với cậu nên tôi không nhắc tới."
Tô Tinh Nam buông đũa xuống, im lặng nhìn mấy món ăn trước mặt.
Cô không hiểu được suy nghĩ của Lục Phồn Chi.
Trần Tân lại mở miệng: "Mà này, hai người có chuyện gì thì trước tiên cứ bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện với nhau đi, cũng đâu phải là chuyện khó nói đâu, đúng không?"
Tô Tinh Nam cầm điện thoại lên, đi ra ngoài sân, bấm gọi cho Lục Phồn Chi.
Bên kia chưa nói hết chữ "Alo", Tô Tinh Nam đã cướp lời: "Anh có ý gì?"
Anh im lặng vài giây rồi trầm giọng nói: "Nếm ra được ngay à? Có hợp khẩu vị không?"
Tô Tinh Nam không muốn vòng vo tam quốc với anh, tại sao người đàn ông này có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra?
"Lục Phồn Chi! Anh muốn mọi chuyện cứ như vậy mãi sao?" Cô vừa nói, vừa bứt lá cây.
Bên kia nhẹ giọng cười: "Như vậy không phải cũng khá tốt à?"
"Tôi hỏi một lần nữa..."
Lục Phồn Chi cắt ngang lời cô: "A Nam, sống thật tốt, nhìn về phía trước đi."
Cô đột nhiên cảm thấy bất lực: "Anh chỉ muốn nói vậy với tôi thôi sao?"
"Ừ." Giọng Lục Phồn Chi vọng lại từ điện thoại, như xuyên qua từng lớp vải dày, nặng nề và trầm đục.
Tô Tinh Nam không nói thêm nữa, tắt điện thoại.
Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, vẫn là một ngày nắng đẹp, không gợn mây, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào mắt.
Cô gắng hết sức cố kìm những giọt nước mắt chực trào ra, cố nuốt nó ngược trở lại.
Tô Tinh Nam ơi Tô Tinh Nam, có gì ghê gớm đâu, cuộc sống không phải vốn là như vậy sao.
Mày càng muốn thứ gì thì càng khó có thể có được.
Tô Tinh Nam tự nhủ với chính mình, rồi xoay người quay vào trong.
Ngoài vườn, dường như trong không khí vẫn còn vương lại một chút hơi thở đau thương.
Không biết là ai đánh mất ai.
Trần Tân nhìn cô bước vào với vẻ mặt lạnh như tiền: "Đàm phán thất bại rồi?"
Tô Tinh Nam không đáp, nhấc chân đi lên lầu.
Trần Tân biết cô không còn hứng thú ăn cơm nên cũng không gọi lại, để mặc cô trở về phòng.
Không lâu sau, cậu nhận được một cuộc gọi đến.
"Trần Tân, giúp tôi một chuyện."
"Khoan khoan, em nói cái này đã, rốt cuộc giữa hai người có chuyện gì vậy? Không phải em muốn tọc mạch đâu, nhưng mà Tô Tô tốt lắm, tuy cậu ấy có hơi độc miệng một chút nhưng lòng dạ thì rất lương thiện."
"Tôi biết cô ấy rất tốt."
"Vậy ý anh là không có tình cảm gì với cô ấy à? Nếu không thì cứ nói thẳng ra, vòng vo làm chi?"
Lục Phồn Chi cắt ngang: "Hẳn là cậu cũng biết ít nhiều về hoàn cảnh của tôi, nếu cùng cô ấy ở bên nhau thì có thể có kết quả tốt sao? Nói thật, ngay cả một chút hy vọng tôi cũng chẳng thấy."
Anh chợt nhớ lại buổi tối hôm đua xe. Khi cả hai vừa bước xuống xe, Thẩm Nhất mỉm cười nói:
"Sao hai người còn chưa ở bên nhau?"
Không chờ Lục Phồn Chi trả lời, Thẩm Nhất lại nói tiếp: "Tôi thấy chắc cũng không có khả năng đâu, Tô Tô sao có thể thích anh được? Nghe nói anh vẫn đang sống ở nhà của Tô Tinh Nam đúng không?"
Lục Phồn Chi thấy đối phương có ý giễu cợt, nên lạnh giọng đáp: "Thì sao? Hình như đâu có liên quan gì tới cậu. Cậu cũng muốn đến ở à? Mà chắc gì cậu muốn thì A Nam sẽ đồng ý. Thôi, đừng có mơ nữa."
Thẩm Nhất lại cười: "Tôi không giống anh, không thích ăn bám ở đậu người khác. Ăn bám ở đậu như vậy mà anh không thấy xấu hổ hả Lục Phồn Chi?"
Giọng điệu vô cùng chói tai nhưng lại chẳng sai một ly nào. Một người không rõ thân phận, ở nhờ nhà người khác, nhìn thế nào cũng chẳng phải chuyện hay ho.
Trần Tân lại lên tiếng: "Không có kết quả? Anh chưa thử thì sao biết được kết quả thế nào? Anh Lục, nếu ngay cả thử cũng không dám, đã vội vàng kết luận thì chẳng phải là quá tàn nhẫn với cậu ấy sao?"
"Trần Tân, tôi ở đây ngay cả một thân phận rõ ràng cũng chẳng có. Nếu mọi chuyện không thay đổi, tôi sẽ phải mắc kẹt mãi ở thế giới này, chẳng lẽ cứ để cô ấy nuôi tôi hoài hả?"
Chữ "nuôi" ấy, nghe thấy mà đau.
"Em không có ý đó..." Trần Tân nghẹn lời, cậu chưa từng trải qua cuộc sống vừa không có tiền, vừa không có thân phận trong xã hội, đương nhiên sẽ không nghĩ đến những điều này.
Một lúc sau, Lục Phồn Chi lại nói: "Hoặc nếu tôi với cô ấy thật sự ở bên nhau, rồi lỡ một ngày nào đó tôi bỗng biến mất khỏi thế giới này, không để lại dấu vết hay một lời nhắn nào thì cô ấy phải làm sao? Cậu thử nghĩ xem, cô ấy sẽ ra sao đây hả?"
Trần Tân chỉ vừa tưởng tượng thôi đã thấy đau đầu. Nếu đổi thành Tô Tinh Nam thì chắc cô sẽ phát điên mất.
Cậu thở dài: "Thôi được rồi, anh nói đi, cần em giúp gì?"
Sau khi Trần Tân nghe Lục Phồn Chi nói xong thì nhắm mắt lại: "Được, để em gửi thông tin cho anh."
"Cảm ơn."
Trước khi cúp máy, Trần Tân lại nói thêm: "Em hy vọng sau này anh vẫn có thể kiên định với quyết định của mình hôm nay, cho dù cậu ấy làm gì cũng đừng dao động. Với lại, đừng làm tổn thương cậu ấy nữa."
Cậu không đợi bên kia trả lời, lập tức cúp điện thoại, rồi quay sang gọi một cuộc khác.
Trần Tân vừa xử lý xong chuyện được nhờ thì lại nghe thấy tiếng gõ cửa.
Đệt, hôm nay mấy người định đập vỡ cửa nhà tôi hả?
Vừa mở cửa, một gương mặt bất ngờ dí sát vào khiến Trần Tân giật bắn mình.
Tiêu Sở Sở đứng bên ngoài cười ha ha: "Bị hù rồi chứ gì!"
"Tiêu Sở Sở! Cậu có bệnh thì lo mà chữa ngay đi."
Tiêu Sở Sở bỏ ngoài tai lời cậu nói, nhanh chóng bước vào trong: "Tô Tô đâu?"
Xong rồi, lại thêm một con nhỏ điên tới.
"Trên lầu. Cậu ăn mặc kiểu này tới đây làm gì?"
Tiêu Sở Sở trang điểm đậm, đầu đội mũ nồi đen, mặc áo hai dây trắng hở cổ, váy ngắn màu hồng phấn, đi đôi bốt trắng cao đến đầu gối – vừa nhìn đã biết là chuẩn bị đi bar.
"Ủa, vừa nãy Tô Tô gọi tới nói là tối nay đi quán bar Club W mà?"
"Con nhỏ vô ơn kia, thế mà lại không nói với tôi tiếng nào."
Tiêu Sở Sở ngồi trên ghế sofa bọc da, bắt chéo chân, kéo dài giọng: "Àaa, tôi đoán là cậu lại chọc giận cậu ấy rồi."
Trần Tân tức đến bật cười: "Tôi chọc cậu ấy á? Tôi đối xử với cậu ấy như một bà hoàng, dám chọc giận chỗ nào đâu?"
Tiêu Sở Sở nhún vai: "Dù sao đêm nay là thuộc về phái đẹp bọn tôi, bữa tiệc của hội chị em. Cậu đừng có chen vô."
Trong lúc hai người trò chuyện, Tô Tinh Nam đã đi xuống tới.
"Ôi vãi!" Tiêu Sở Sở kinh ngạc kêu lên: "Tô Tô, lâu lắm rồi mới thấy cậu trang điểm quyến rũ vậy đó. Đẹp chết người!"
Phấn mắt tím nhạt ánh lên dưới ánh đèn, mắt kẻ eyeliner sắc sảo, tóc búi cao gọn gàng để lộ khuôn mặt nhỏ xinh.
Cô mặc áo hai dây họa tiết da báo, phía sau chỉ có mấy sợi dây mảnh đan chéo, khoe ra tấm lưng trần trắng nõn, đường cong sống lưng mảnh khảnh ẩn hiện trong chiếc quần da ngắn, chân đi guốc cao gót màu bạc, phần mũi trong suốt ôm trọn từng ngón chân.
Chỗ nào cần đầy đặn thì đầy đặn, chỗ nào cần thon gọn thì không chút mỡ thừa. Tô Tinh Nam quả thực là người cực kỳ chăm chút cho vóc dáng.
Tiêu Sở Sở bước đến, nhân cơ hội sờ vào phần trước ngực cô: "Mềm quá, mình nhìn mà muốn phạm tội luôn rồi. Tối nay chắc chắn cháy rực cái bar!"
Trần Tân nịnh nọt, nói: "Chị Tô, dẫn em theo với."
Tô Tinh Nam không thèm liếc mắt nhìn cậu một cái: "Không."
Rõ ràng là vẫn còn đang giận chuyện trưa nay.