Chương 8: Ba điều kiện

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 8: Ba điều kiện

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người đứng đợi một lúc lâu mới nhìn thấy chiếc xe đậu bên đường nháy đèn ra tín hiệu. Lục Phồn Chi kéo quai cặp của cô, kéo đi: "Đi thôi. Về nhà tôi nấu món ngon cho cô ăn."
Tô Tinh Nam khó chịu, hất tay anh ra: "Tôi tự đi được, không cần kéo. Tôi đâu còn là con nít nữa."
Lục Phồn Chi cong môi: "Trong mắt tôi, cô chỉ là một em bé."
Tô Tinh Nam ngẩng đầu, trợn mắt liếc anh một cái rồi chui vào trong xe.
Vừa lên xe, Lục Phồn Chi nói ngay với tài xế: "Bác tài, phiền bác bật lò sưởi trong xe lên."
Tài xế ngạc nhiên: "Đang là mùa hè mà bật lò sưởi hả?"
Tô Tinh Nam giật nhẹ góc áo của anh, nhỏ giọng nói: "Không cần đâu. Tôi không yếu ớt đến vậy."
Lúc này tài xế mới nhìn thấy cả người cô gái ướt nhẹp, nước trên tóc vẫn còn đang nhỏ xuống thì lập tức hiểu ra, vui vẻ nói: "Cô bé này, bạn trai của cháu đối xử với cháu tốt thật đấy."
"Không phải đâu." Giọng nói trầm thấp của Lục Phồn Chi cất lên: "Đi thôi, bác tài."
Tô Tinh Nam quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, hừ, gì mà chối phắt đi vậy? Không phải thì thôi, sợ tôi ăn vạ anh chắc? Tài xế thì liếc mắt ra hiệu với cô, với vẻ mặt "bác hiểu mà", rồi quay đi lẩm bẩm: "Rõ ràng là một đôi, bọn trẻ bây giờ thích chơi trò tình thú kiểu này nhỉ."
Lục Phồn Chi mất tự nhiên khụ một tiếng.
Sau khi về đến nhà, Tô Tinh Nam trực tiếp đi lên phòng đàn, định tranh thủ lúc vừa học xong với thầy để luyện tập, mong tìm lại được cảm giác.
Khi đang chuẩn bị luyện tập, Lục Phồn Chi bỗng gõ cửa: "Đi tắm trước đã."
"Rồi rồi rồi. Anh đi ra ngoài đi. Lát nữa tôi tắm liền."
Lục Phồn Chi đi đến trước mặt cô: "Đừng có đáp cho có với tôi. Mau đi tắm ngay, cả người đều ướt nhẹp mà còn đi luyện đàn, để bị cảm thì khổ lắm."
"Ơi á! Anh phiền quá à!"
Lục Phồn Chi mặc kệ cô, kéo thẳng cô đến trước cửa phòng rồi đẩy cô vào trong, sau đó quay người về phòng mình.
Tô Tinh Nam tắm qua loa, tóc sấy sơ cho khô một nửa, đã vội chạy về phòng đàn.
Nhờ những lời nói của Lục Phồn Chi vào buổi chiều, cô dường như đã hiểu ra được đôi chút, cũng tìm lại được một chút cảm giác, nhưng như vậy vẫn là chưa đủ.
Cho đến khi Lục Phồn Chi bưng một ly nước đặt trước mặt, cô mới giật mình bừng tỉnh khỏi giai điệu.
"Tôi có gõ cửa nhưng cô không nghe thấy. Uống cái này đi."
Tô Tinh Nam đưa tay ngửi thử, mùi lạ xộc thẳng vào mũi: "Má ơi. Cái gì đây? Anh định độc chết tôi hả?"
"Trà gừng. Bên trong có cho thêm đường đỏ, uống hết khi còn ấm đi." Lục Phồn Chi hối thúc cô.
"Ồ." Tô Tinh Nam nhìn nó vài giây, rồi dốc một hơi uống sạch.
Vị hơi lạ nhưng cũng khá ngon, chỉ là cay rát cổ họng một chút.
Thấy cô đã uống xong, Lục Phồn Chi cầm ly nước, chuẩn bị ra ngoài.
"À mà... Cảm ơn anh." Tô Tinh Nam nhỏ giọng cất lời, cũng không biết Lục Phồn Chi có nghe thấy không.
Bước đến cửa phòng, khóe môi Lục Phồn Chi vô thức khẽ nhếch lên, nhưng biến mất rất nhanh.
Bên ngoài nổi lên những cơn gió lớn, mặt trời dần tắt, vài chú chim sà xuống ban công, vỗ cánh phành phạch.
Tô Tinh Nam nằm trên chiếc ghế nhỏ trong phòng đàn, nhắm mắt, đeo tai nghe, bật bản《 Rigoletto 》 – tác phẩm Liszt cải biên từ vở opera của Verdi năm 1859, cố tìm lại cảm giác còn thiếu.
Cô nhớ tới cơn mưa to hai hôm trước.
Đôi mắt của Lục Phồn Chi, bàn tay ấm áp ấy, từng chút từng chút phá vỡ bức tường cô dựng lên, như dòng nước len lỏi, ngấm dần vào trong tim.
Điện thoại báo tin nhắn vang lên, Tô Tinh Nam chậm rãi vươn tay cầm điện thoại.
"Tối nay muốn ăn gì?" Một dãy số lạ, không lưu tên, chắc hẳn là Lục Phồn Chi.
Cô lập tức trả lời, "Buổi tối hả, tôi không muốn ăn lắm, không thấy đói bụng."
Bên kia như vẫn luôn túc trực chờ hồi âm, lập tức trả lời trong vài giây: "Muốn thành tiên à? Ăn cá phi lê Tứ Xuyên cay? Gà xào ớt? Hay món gì khác?"
"Đừng có dụ dỗ tôi nữa được không? Tôi không muốn ăn!!"
Sau đó Tô Tinh Nam bỏ điện thoại xuống, chuông thông báo reo lên vài lần, cô vẫn không để ý đến, đứng dậy ngồi vào chiếc ghế trước cây piano.
Ngồi chưa kịp nóng ghế, Lục Phồn Chi đã gõ cửa đi vào.
Tô Tinh Nam vẫn đang đắm chìm trong mớ suy nghĩ riêng nên bị anh giật mình hết hồn: "Má ơi. Anh làm gì vậy?"
Lục Phồn Chi đến gần: "Đi thôi, đi ăn cơm với tôi. Không muốn ăn cơm nhà? Hay là không thể ăn được?"
"Đương nhiên là không phải rồi! Chỉ là không có tâm trạng ăn thôi..."
"Thế chúng ta ra ngoài tìm gì đó ngon ăn. Ngày nào cũng ở mãi trong nhà thì làm sao tìm được cảm hứng. Ra ngoài hít thở không khí bên ngoài mới thấy được hương vị cuộc sống."
"Anh hai ơi. Tôi thật sự không muốn đi đâu mà. Mệt chết được." Tô Tinh Nam chu môi.
Lục Phồn Chi nhìn vào mắt cô, từ tốn nói: "Tối nay ra ngoài ăn cơm với tôi, tôi sẽ đồng ý với cô ba điều kiện, chịu không?"
Không biết do giọng anh mê hoặc, hay ánh mắt kia quá cuốn hút, hay chính ba điều kiện ấy quá hấp dẫn, Tô Tinh Nam bất giác gật đầu. Nhưng ngay sau đó cô giật mình phản ứng lại ngay: "Không được nuốt lời đó nha, là ba điều kiện đấy!"
"Không quá đáng là được."
"Thành giao. Có cần đóng dấu gì để tỏ thành ý không."
"Này nhóc con, cô nghĩ tôi giống cô à?"
"Ý anh là tôi không giữ lời á hả?"
"Được rồi được rồi. Cô là người giữ chữ tín nhất."
"Chứ sao." Tô Tinh Nam tự đắc.
Lục Phồn Chi vươn tay vỗ đầu cô mấy cái: "Mau đi thay quần áo đi. Tôi xuống lầu chờ cô."
Sau đó liền quay người rời đi.
Tô Tinh Nam mắng thầm anh trong lòng: "Cái tên này! Lại vỗ đầu người ta nữa."
Khoảng nửa tiếng ngồi chờ trên sofa, cuối cùng Lục Phồn Chi cũng thấy Tô Tinh Nam bước xuống.
Cô buộc tóc búi củ tỏi, mặc một chiếc áo croptop ngắn tay màu đen phối với váy bò ngắn, đôi chân dài thon, vừa đi vừa tỏ vẻ miễn cưỡng: "Đi thôi, đi thôi."
Lục Phồn Chi nhíu mày: "Đổi bộ khác đi."
"Xấu hả!?" Tô Tinh Nam mở to mắt.
"Không phải. Buổi tối muỗi nhiều, lát nữa cắn cô khóc luôn đó."
"......"
Tô Tinh Nam cuối cùng vẫn chạy cộp cộp cộp lên lầu, dứt khoát thay sang bộ đồ thể thao rộng rãi thoải mái.
Đây hình như là lần đầu tiên Lục Phồn Chi thấy cô ăn mặc đơn giản thế này, lại bất ngờ hợp đến lạ.
Hai người ra trước cổng, bên ngoài đã có xe chờ sẵn.
Tô Tinh Nam thắc mắc: "Chúng ta đi đâu đây? Anh biết đường hả? Hay định đem tôi đi bán."
"Ừ, cũng định vậy đó."
"Đệt. Anh nhẫn tâm vậy sao?"
"Không được nói tục." Lục Phồn Chi cong ngón trỏ gõ nhẹ lên trán cô.
Tô Tinh Nam che trán lại: "Nói cho anh biết, tôi không bán nghệ cũng chẳng bán thân đâu."
Lục Phồn Chi cười khẽ: "Đúng là con nít con nôi, toàn nghĩ vớ vẩn. Đến nơi rồi cô sẽ biết."
Chiếc xe chầm chậm lướt qua phố xá, thế giới phồn hoa khiến người ta hoa mắt.
Tô Tinh Nam quay đầu nhìn Lục Phồn Chi, trong lòng cảm thấy vô cùng yên tâm.
"Nhìn gì đó nhóc con?"
"Nhìn anh đẹp trai." Tô Tinh Nam buột miệng, nói xong mới nhận ra, đôi tai đỏ bừng, vội quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Thích à? Không thì mình đổi chỗ cho nhau?" Lục Phồn Chi ngồi thẳng người, cười như không cười.
"Xin lỗi nha, vừa rồi có lẽ tôi tạm thời bị mù. Tôi mới là đẹp nhất, không cho phép phản bác." Tô Tinh Nam nghiêm túc đáp.
Lục Phồn Chi vô thức vươn tay vỗ vỗ đầu cô.
Lần này, Tô Tinh Nam mặc kệ tay anh.
Xe cứ chạy rồi dừng, đến khi trời tối hẳn mới đỗ bên đường. Lục Phồn Chi dắt cô đi bộ một đoạn, cuối cùng cũng đến được nơi muốn đến, tiếng nói chuyện rôm rả vang lên, tuy đông đúc, ồn ào nhưng lại đầy sức sống.
"Chúng ta ăn đồ nướng à?" Tô Tinh Nam ngẩng đầu nhìn anh.
"Trước kia từng nghe bạn tôi nói đồ nướng ở quán này rất ngon."
"Ha ha, tôi thấy thích rồi đó." Nói xong liền đi tới, ngồi thẳng xuống ghế nhựa.
Lục Phồn Chi nhướng mày, vốn tưởng cô sẽ chê những nơi ồn ào, không được sạch sẽ như thế này, sẽ không thích ngồi trên những chiếc ghế nhựa bụi bẩn.
Tô Tinh Nam thấy anh vẫn còn đứng bất động, liền hỏi: "Sao còn đứng đó?"
Lục Phồn Chi bước chân về phía cô, không chút chần chừ: "Tới đây."
"Bị gì vậy? Ngại chỗ này bẩn à?"
Lục Phồn Chi vươn tay gõ đầu cô, sau đó thành thật mà nói: "Tôi sợ cô không quen những chỗ thế này thôi."
Tô Tinh Nam nhún nhún vai, sau đó nói với chủ quán: "Dì ơi, cho bọn cháu mấy món nướng, dì cứ chọn luôn đi ạ, chỉ cần nhiều thịt, không rau, không hẹ, cả tỏi cũng không......"
Lục Phồn Chi bất lực mà nói: "Được rồi, cô ngồi đây đi, để tôi đi gọi cho."
Tô Tinh Nam nhìn anh chớp chớp mắt mấy cái: "Tôi chỉ chờ câu này của anh thôi đó. Vất vả cho anh quá."
Lục Phồn Chi cười lắc đầu, trong mắt toát ra sự dịu dàng mà đến cả anh cũng không nhận ra.
Sau khi gọi món xong quay lại, anh thấy Tô Tinh Nam đang uống ừng ực một cốc bia lạnh. Anh vừa định ngăn lại thì cô đã chặn tay anh lại:
Tô Tinh Nam chặn ngang cánh tay đang định vươn ra của anh: "Ui ui ui, phải cảm nhận mùi vị của cuộc sống chứ. Đến cái này mà anh cũng không cho uống thì còn gì là cuộc sống nữa."
"Đừng để say. Cô mà say là tôi không dìu cô về nhà đâu đấy."
Tô Tinh Nam "Hừ" một tiếng: "Bớt coi thường tôi lại đi."
Mùi thơm nức mũi của thịt nướng nhanh chóng lan tỏa đến, những món nướng được bày đầy bàn.
Tô Tinh Nam vừa ăn thịt vừa uống bia, hạnh phúc lan tỏa trong từng khoảnh khắc. Cô chợt cảm thấy, hóa ra có người bầu bạn cũng không tồi chút nào.
Trong cơn men say nhẹ, cô ngẩng đầu nhìn lên không trung, có trăng khuyết, và một bầu trời đầy sao.
Giống hệt câu hát trong bài của Tăng Dật Khả "Bầu trời sao rực rỡ, chỉ vì em mà cúi đầu."
Cô nhớ đến hôm sinh nhật Trần Tân, trên đường gặp một dì bán trái cây.
Cô hỏi "Dì có mệt không?"
Dì ấy rất hiền từ, vui vẻ đáp lại: "Mệt thì mệt, nhưng cháu xem, không phải vẫn có cháu mua nhiều trái cây thế này sao? Vậy thì xứng đáng lắm chứ."
Dù vô cùng vất vả nhưng dì ấy vẫn cố gắng sống thật tốt, như thể mọi thứ đều tràn đầy hy vọng.
Hy vọng.
Đúng vậy, là hy vọng.
Tô Tinh Nam chợt hiểu ra điều mình còn thiếu chính là gì.
Trước đây, trong tiếng đàn của cô dường như chỉ có tuyệt vọng. Nhưng tại sao không thể vừa tuyệt vọng lại vừa có hy vọng?
Nó chẳng hề mâu thuẫn, bởi chính nó đã tạo nên con người cô.
Tô Tinh Nam cười rộ lên, lần này nụ cười sáng tận nơi đáy mắt.
Lục Phồn Chi thoáng nhận ra cô đã tìm thấy cảm giác mình cần, liền hỏi: "Về nhé?"
"Tôi còn muốn tận hưởng tối nay thêm một chút, với lại ở đây còn nhiều món chưa ăn hết. Nhưng tôi không ăn nổi nữa rồi, tính sao giờ?"
"Ăn no rồi thì thôi."
Nói rồi, Lục Phồn Chi liền ăn nốt phần còn lại.
Tô Tinh Nam khẽ thở dài: "Nếu thời gian có thể dừng lại thì tốt biết mấy, tôi rất muốn dừng lại ở thời khắc này."
"Đi thôi. Chúng ta đi bộ về, khi nào cô mệt thì gọi xe về."
"Được!"
Tô Tinh Nam cười tươi, đôi mắt sáng lấp lánh như có ánh sao bên trong.
Đây là lần đầu tiên Lục Phồn Chi nhìn thấy trong mắt cô ngập tràn sức sống như vậy.
"Nhìn cô kìa, cười đến mức khóe miệng sắp chạm tới mang tai luôn rồi. Vui thế hả?" Anh trêu ghẹo.
"Tất nhiên rồi." Dứt lời, Tô Tinh Nam liền bước đi theo hướng về nhà.
Đi được một đoạn, thấy Lục Phồn Chi còn chưa đuổi kịp, cô đành đứng tại chỗ chơi nhảy lò cò đợi anh.
Nhìn từ xa, Lục Phồn Chi đang sải bước về phía cô, dáng đi kiên định. Sợ anh không thấy, cô còn kiễng chân, giơ tay vẫy thật mạnh.
Chờ anh đến gần, cô hỏi: "Anh làm gì nãy giờ vậy? Đợi anh cả buổi."
"Định ăn quỵt hả?"
Lúc này Tô Tinh Nam mới nhớ ra vẫn chưa trả tiền, liền cười hì hì.
Dường như sau khi uống chút bia, cô mới để lộ ra dáng vẻ thật sự của một cô gái nhỏ: vừa đáng yêu lại vừa ngốc nghếch.
Gió đêm mùa hè thổi nhẹ, ấm áp nhưng lại mang chút se lạnh.
Trên đường, xe lao đi vun vút. Có người vừa mới tan ca, chỉ muốn nhanh chóng trở về ngôi nhà ấm áp, nơi có những người thân yêu đang chờ, có bữa cơm nóng hổi do chính tay vợ nấu;
Có người không chịu nổi lời giục cưới của cha mẹ nên đi ra ngoài giải sầu;
Cũng có người đang hối hả đến những buổi tụ tập về đêm...
"Lạnh không?" Giọng Lục Phồn Chi vang lên như tiếng đàn cello.
"Không lạnh. Anh xem, tôi uống bia là do có tính toán trước rồi." Tô Tinh Nam tung tăng nhảy nhót, vẻ mặt tỉnh bơ nói dối.
Lục Phồn Chi cười thành tiếng, nói: "Lạnh thì nói, chúng ta đi taxi về."
"Xí. Toàn coi thường tôi thôi!"
"Cô nhìn đường một chút đi, chạy nhảy lung tung coi chừng té."
"Biết rồi! Anh lại bắt đầu nói chuyện như ông cụ non rồi đấy."
Bóng hai người dưới ánh đèn lúc thì giao nhau, lúc thì song song, nhưng vẫn luôn sánh vai cùng tiến về phía trước, như thể số phận đã định sẵn cho cả hai.