Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 10: Vầng tai đỏ
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Tịch Ngôn nghĩ thầm: Chỉ có vậy mà đã thấy ngượng ngùng rồi sao?
Hôm nay cô mặc đồng phục trường Tử Dục.
Màu trắng hóa ra rất hợp với cô. Đồng phục mùa hè của trường mang phong cách thủy thủ: cổ áo viền xanh, bên trong là áo thun trắng, nam sinh mặc quần ngắn, nữ sinh mặc váy xếp ly xanh dương.
Hứa Tịch Ngôn cao, chiếc váy xếp ly vốn dài đến đầu gối đối với nhiều bạn nữ khi cô mặc lên chỉ đến hai phần ba đùi, càng kéo dài đôi chân thon.
Mái tóc xoăn dài, bồng bềnh như rong biển, cô không buộc mà buông xõa sau vai. Áo thun trắng sơ vin vào cạp váy, chiếc đồng phục tưởng chừng ngoan hiền cũng trở nên thu hút hơn, kết hợp cùng đôi Converse cổ cao xanh dương đậm.
Cô không giống mấy nữ sinh lén trang điểm nhạt, cũng chẳng nhai kẹo cao su hay đeo trang sức. Nhưng khi đứng đó, gương mặt nổi bật, điềm đạm như vô tâm, vẫn toát ra một thứ thần thái đặc biệt.
Một vẻ đẹp sạch sẽ, rực rỡ, giữa trưởng thành và chưa trưởng thành, vừa thu hút vừa khiến người ta không dám nhìn lâu.
Chính vẻ đẹp ấy khiến ai cũng nghe rõ giọng cô khi gọi: “Văn Nhiễm.”
Ánh mắt cả lớp lập tức quay về phía Văn Nhiễm.
Cô nàng ngồi đó, lưng ướt đẫm mồ hôi, người đờ ra.
Cuối cùng Đào Mạn Tư dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên cổ tay nàng, thì thầm: “Người ta gọi cậu kìa.”
Văn Nhiễm mới đứng dậy, dưới ánh mắt chăm chú của cả lớp, nàng cúi đầu bước nhanh về phía cửa.
Hứa Tịch Ngôn chờ ở cửa, cô lùi một bước rồi ra hành lang trước.
Văn Nhiễm theo sau, đứng trước mặt cô nhưng vẫn giữ khoảng cách gần nửa người, vì cột tóc đuôi ngựa nên vành tai lộ ra, hơi đỏ dưới nắng thơm mùi long não.
Hứa Tịch Ngôn chợt nhớ lại lần thi dương cầm, cô thay đồ sau cánh cửa tủ đựng đồ, vội ngoảnh sang thiếu nữ đứng đợi bên cạnh, không nhớ rõ nhiều, chỉ nhớ một vành tai ửng đỏ như thế.
Cô nghĩ: Chỉ như vậy đã thấy ngượng sao?
Cô không lên tiếng, Văn Nhiễm cứ thế khoanh tay sau lưng, ngoan ngoãn đứng đó, mắt khép nhẹ.
Mãi đến khi Hứa Tịch Ngôn mở miệng: “Chiều nay cậu đi nhận giải kiểu gì?”
“Hả?”
“Cậu không biết à?” lần này đến lượt cô bất ngờ, “Chính là cuộc thi dương cầm lần trước chúng ta cùng tham gia. Chiều nay có lễ trao giải, mười người đứng đầu đều phải lên nhận giải.”
“À… mẹ mình để lại số điện thoại của bà ấy nên mình chưa nhận được thông báo.”
Văn Nhiễm nghĩ, trước giờ cô chỉ về nhì mười một mười hai, lần này chỉ đạt hạng chín.
Hứa Tịch Ngôn gật đầu: “Chiều nay mình sẽ gọi xe từ trường đến đó, cậu muốn đi cùng không?”
“Mình… nếu cần thiết, mẹ mình sẽ đến trường đón.”
Cô mỉm cười nhẹ.
Cười gì vậy? Cười nàng như là bé ngoan cho mẹ à?
Không ngờ cô lại nói: “Vậy thì ba người mình đi cùng một xe nhé?”
Văn Nhiễm sững người.
Ai lại muốn đi chung xe với phụ huynh bạn học chứ?
Hứa Tịch Ngôn thấy nàng không từ chối, nói tiếp: “Quyết định vậy đi, sắp vào tiết rồi, mình về lớp trước nhé.”
“Ừm, tạm biệt.”
Trong mắt người khác, khi Văn Nhiễm và Hứa Tịch Ngôn nói chuyện, hai người đứng cách nhau tám trượng, hoàn toàn không thân thiết. Nhưng dù sao Văn Nhiễm cũng là người đầu tiên nói nhiều với cô, là người được cô chủ động tìm đến.
*1 trượng 丈 = 10/3 mét
Văn Nhiễm và Đào Mạn Tư đều trầm lặng, vẻ ngoài, thành tích hay tài năng đều không nổi bật, luôn như người vô hình trong lớp.
Nhưng lần này khi Văn Nhiễm vào lớp, phát hiện bàn mình bị vây quanh: “Văn Nhiễm! Cậu quen Hứa Tịch Ngôn thế nào vậy?”
Nàng ngồi xuống, cố gắng dùng ít từ nhất để giải thích: “Trong dịp nghỉ hè tụi mình tham gia một cuộc thi dương cầm.”
Trong lòng nàng có cảm xúc kỳ lạ.
Như thể, nếu việc quen Hứa Tịch Ngôn có thể đem lại chút danh tiếng, thì chuyện ấy sẽ không còn trong sáng nữa.
Nên nàng chỉ muốn kết thúc nhanh, để nó giống như tờ giấy bạc kẹp trong sách ngữ văn chuyên đề, thành bí mật riêng.
“Hay tụi cậu là bạn thân à?”
“Không hề, chẳng thân chút nào.”
“Nhưng cậu ấy chủ động đến tìm cậu!”
“Chỉ là có lễ trao giải thôi.”
Cuối cùng chuông vào lớp vang lên, ai cũng trở lại vị trí. Văn Nhiễm thở phào nhẹ nhõm.
Đến giờ ra chơi sau đó, nàng nhận tin nhắn của mẹ báo chiều có lễ trao giải.
Bà nhắn: [Chiều nay mẹ phải đưa bà ngoại đi khám, xong việc sẽ đến trường đón con. Lễ trao giải bắt đầu 4 giờ rưỡi, con xin phép nghỉ hai tiết cuối với cô nhé.]
[Vâng, con biết rồi.]
Sau tiết thứ ba buổi chiều, Hứa Tịch Ngôn đến lớp Hai tìm Văn Nhiễm.
Nàng hơi ngại: “Mẹ mình đưa bà ngoại đi khám nên đến trễ chút, mình phải đợi mẹ rồi mới đi được.”
Hứa Tịch Ngôn im lặng một lát.
Văn Nhiễm vội nói: “Cậu đoạt giải nhất chắc phải đến sớm chuẩn bị rồi đúng không?”
Cô khẽ gật đầu: “Vậy mình đi trước nhé?”
“Được được được.”
Sợ làm chậm cô, nàng nói “được” ba lần liền.
Hứa Tịch Ngôn quay lưng đi, Văn Nhiễm lập tức trở vào lớp thu dọn cặp, không muốn nghe những câu hỏi buôn chuyện. Nàng chỉ vẫy chào Đào Mạn Tư rồi ra khỏi lớp.
Ra cổng trường, nàng nhận tin nhắn của Mạn Tư: [Thật ra mình cũng có một câu hỏi.]
[Không được hỏi!]
Đào Mạn Tư tiếp: [Tại sao mỗi lần cậu nói chuyện với cô ấy, cậu cứ đứng xa thế?]
[Tại vì tụi mình… thực sự không thân chút nào!]
Đào Mạn Tư gửi sticker cười: [Được rồi, mình biết rồi, chắc cậu mắc “chứng sợ người đẹp”.]
Biết Hứa Tịch Ngôn đợi xe ở cổng, Văn Nhiễm không vội ra.
Bác bảo vệ nhìn nghi ngờ: “Bạn học, có chuyện gì à?”
“Dạ, cháu có việc riêng nên xin nghỉ.” Nàng đưa giấy xin phép cô chủ nhiệm.
Bác nhận giấy: “Thế sao cháu không ra ngoài?”
“... Cháu đợi chút.”
Mãi đến khi mẹ gọi: “Nhiễm Nhiễm à, mẹ đến cổng rồi. Sợ tắc đường nên mẹ đi tàu điện, nhưng ở nhà hát không có tàu nên mẹ gọi xe, con mau ra đi.”
Nàng vội đi ra.
Cổng trường vắng, Hứa Tịch Ngôn đã đi từ lâu.
Cô thấy mẹ đứng xa vẫy tay: “Nhiễm Nhiễm, xe đến rồi.”
Hai mẹ con lên xe, ngồi ghế sau, bà Bách đưa cho nàng bình giữ nhiệt.
Nàng nhận: “Gì vậy ạ?”
“Trà gừng đường đỏ.” Bà liếc vào bụng dưới nàng.
Văn Nhiễm nhớ ra, kỳ kinh nguyệt vốn đều, hôm nay đúng là ngày đầu.
Cầm bình, nàng nhìn ra ngoài, cong khóe môi.
Nếu nói sự quan tâm thế này hơi quá đáng, có phải nên bị cho là vô ơn không?
Nhưng đến kỳ kinh cũng bị mẹ giám sát thế này, thật sự hơi kỳ quặc.
Taxi thuận lợi tới nhà hát, vì chỉ là lễ trao giải nên không cần thay lễ phục, chỉ vào hậu trường trang điểm nhẹ.
Trên xe nàng đã cảm thấy có gì đó, vào nhà vệ sinh kiểm tra thật, đúng là kỳ kinh đến.
Trong cặp luôn có băng vệ sinh, nàng lấy ra dùng ngay.
Bà Bách đứng ngoài cửa nhà vệ sinh, cùng nàng vào hậu trường, dặn uống thêm trà gừng đường đỏ.
Văn Nhiễm vào hậu trường tìm Hứa Tịch Ngôn. Cô đã trang điểm xong, nhẹ nhàng, không rực rỡ như lần đầu gặp với đôi môi đỏ. Nhân viên kiểm tra quy trình xong rồi đi, Hứa Tịch Ngôn ngồi một mình trên ghế cao, lưng hơi khom, tay đặt lên bụng dưới.
Văn Nhiễm lo nhưng không tiện nói gì, nên ngồi xuống trang điểm.
Trang điểm xong nhìn lại, cô thấy Hứa Tịch Ngôn co người hơn, mặt phấn nhưng hơi tái.
Cuối cùng bà Bách cũng để ý tới ánh mắt con gái, nhìn theo hướng đó: “Ôi chà, cô bé xinh đẹp kia sao vậy?”
Nàng hạ giọng: “Cô ấy chuyển đến trường con rồi.”
“Thật sao? Sao con không nói với mẹ?”
“... Không có gì đáng nói.” Không muốn kể với bạn bè, cũng không muốn nói với người thân, chỉ muốn giữ làm bí mật riêng.
“Đó gọi là duyên phận đấy.” Bà Bách nói, “Mà này, mấy bạn khác đều có người nhà đi cùng, sao cô bé lần nào cũng đi một mình vậy? Nhìn tội nghiệp quá.”
Bà Bách là kiểu người vô cùng xã giao, lập tức đứng dậy đến gần.
Văn Nhiễm ngồi trước gương, nắm tay, biết chắc Hứa Tịch Ngôn đau bụng kinh. Nàng mong mẹ cô, người hòa đồng, sẽ chủ động đưa trà gừng đường đỏ.
Nhưng bà Bách đã tới và hỏi ngay: “Đau bụng kinh à?”
Hứa Tịch Ngôn gật đầu.
“Không có người nhà chăm sao?”
Cô lắc đầu.
“Nếu cháu chịu không nổi, sau lễ trao giải theo dì về nhà, dì nấu cho cháu cỏ ích mẫu uống sẽ khá ngay.” Bà chỉ về phía Văn Nhiễm: “Dì là mẹ của Văn Nhiễm đó, cháu còn nhớ không? Giờ hai đứa là bạn học rồi, đừng sợ dì là người xấu.”