Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 11: Mùi hương tuổi mười bảy
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cùng người mình thích về nhà
Văn Nhiễm ngồi trước gương trang điểm, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả bộ không để ý tới tiếng động phía sau.
Cho tới khi Bách Huệ Trân vội vàng quay lại bên nàng, chẳng rõ ở đâu tìm được một cái ly giấy dùng rồi. Bà vừa mở nắp bình giữ nhiệt rót trà gừng đường đỏ vừa khẽ nói: "Hai đứa tụi con cũng khéo thật, đến kỳ lại trùng nhau."
Rồi bà giơ ly lên: "Mẹ mang qua cho con bé, rồi về liền."
Một lát sau bà quay lại bên Văn Nhiễm.
"Haizz, đáng thương quá."
"Đáng thương gì ạ?"
"Trông thì có vẻ con nhà có điều kiện, nhưng chẳng ai chăm sóc, đến kỳ lên cơn phải co ro ở góc kia, mẹ nhìn còn thấy xót. Con chắc không hiểu đâu, nhà có tiền hay không không quan trọng, con gái mười mấy tuổi sao lại không có ai quan tâm chăm sóc chứ."
Rồi bà lại lẩm bẩm: "Lần trước con bé chẳng nói là về nhà ông bà ngoại sao? Sao không thấy bóng dáng đâu."
"Mẹ đừng tùy tiện hỏi chuyện nhà người khác."
"Mẹ có hỏi đâu."
Văn Nhiễm chỉ khẽ mân mê ngón tay, lưỡng lự muốn hỏi: Cậu ấy có uống hết ly trà gừng không? Cậu ấy đỡ hơn chút nào chưa?
Nhưng nàng không phải kiểu người quá cởi mở, hỏi ra lại sợ mẹ nghi ngờ.
Thực ra Bách Huệ Trân cũng không đến mức nhạy cảm như vậy, chỉ là lúc này tâm trạng Văn Nhiễm như bất chợt mọc ra một cái đuôi thỏ, nàng là con thỏ ấy, bản thân không cảm nhận được mà cả thế giới đều thấy rõ.
Cho tới lễ trao giải.
Ban đầu trao giải cho các thí sinh thứ tư đến thứ mười, các thí sinh được mời lên sân khấu, đứng thành hàng, lần lượt nhận giấy chứng nhận và cúp pha lê.
Sau đó họ rời sân khấu, tới lượt hạng ba, hạng hai, rồi hạng nhất được xướng tên.
Văn Nhiễm ngồi cạnh Bách Huệ Trân, góc nhìn hơi hướng lên, thấy rõ Hứa Tịch Ngôn dưới ánh đèn sân khấu.
Cô không cần áo thun đen cool ngầu, không cần đôi boots Martin, không cần đôi môi đỏ rực.
Cô chỉ mặc bộ đồng phục giống Văn Nhiễm, đứng yên ở đó, ánh đèn sân khấu như cánh bướm bay lượn quanh cô, cảnh tượng mọi người đang ngắm nhìn là những hạt bụi đang nhảy múa bên cô.
Bách Huệ Trân huých nàng: "Ngẩn người gì thế? Người ta gọi tụi con lên chụp ảnh chung kìa."
Thực ra Văn Nhiễm không hề ngẩn người.
Cô nghe rõ MC nói: "Mời các thí sinh từ hạng bốn đến mười cùng lên sân khấu chụp ảnh."
Nhưng nàng chỉ ngồi đó, không muốn động đậy.
Nàng nói với Bách Huệ Trân: "Con đau bụng."
"Hả? Có nghiêm trọng không?"
"Không nghiêm trọng, nhưng con không muốn đi, không muốn lên sân khấu chụp ảnh." Giọng nói bỗng đầy chán nản.
"Đứa nhỏ này." Bà cười: "Tự dưng làm nũng gì vậy? Được hạng chín mà, thành tích không tệ đâu, đương nhiên phải lên sân khấu chụp ảnh chung, con xem Hứa Tịch Ngôn người ta vẫn kiên trì kia kìa."
Văn Nhiễm khó diễn tả cảm xúc lúc này.
Nàng cũng không biết ông trời đối xử với nàng là nhân từ hay tàn nhẫn. Nhân từ là vẫn để nàng ở tuổi mười bảy nảy lên một lần rung động đầu đời.
Tàn nhẫn là Hứa Tịch Ngôn như tia nắng chiếu vào thế giới nàng. Từ giây phút đầu gặp cô, Văn Nhiễm đã biết rõ dù có chạy nhanh thế nào, có cố gắng ra sao, nàng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Hứa Tịch Ngôn từ rất xa.
Nếu có cơ hội chụp ảnh chung người mình thích, dù chỉ là kiểu ảnh lễ trao giải, không biết người khác có thấy vui không.
Nhưng nàng chỉ muốn trốn.
Hứa Tịch Ngôn đứng giữa đám đông, nàng ở mé ngoài cùng. Nếu đứng bên trái thì giữa nàng và cô cách ba người, bên phải thì cách bốn người.
Nhưng đây không phải khoảng cách ba hay bốn người.
Là ánh đèn ở giữa sân khấu chưa bao giờ chiếu đến nàng.
Là thiên phú nàng theo năm tháng dần phai.
Là nàng vĩnh viễn không thể trở thành người có thể sánh vai cùng Hứa Tịch Ngôn.
Nếu đã như vậy, nàng sẵn sàng để khoảng cách càng xa càng tốt.
Đây chắc là kiểu tâm trạng lạ lùng và gượng gạo chỉ thuộc tuổi mười bảy.
Bà Bách gọi nàng: "Nhiễm Nhiễm, đừng bướng nữa, lát nữa không kịp lên sân khấu, nhân viên lại phải đến giục con đấy."
Thực ra Văn Nhiễm biết đây là suy nghĩ bướng bỉnh, nàng chỉ nhắc với Bách Huệ Trân một câu rồi vẫn đứng dậy đi về phía sân khấu.
Trên sân khấu, mười người đứng thành hàng ngang, chỉ có nàng và Hứa Tịch Ngôn cùng mặc đồng phục trắng viền lam trường Tử Dục, nhưng một người là ánh sáng rực rỡ giữa sân khấu, một người mờ nhạt ở góc khuất.
Văn Nhiễm đứng sát rìa, chỉ mong mình biến mất khỏi khung hình càng tốt.
Nhưng thợ chụp ảnh gọi: "Cô bé cột tóc đuôi ngựa, đứng vào phía trong một chút."
Nàng mím môi, bất đắc dĩ nhích vào một chút, chưa kịp điều chỉnh nét mặt thì thợ chụp ảnh đã "tách" một tiếng.
Ảnh chụp chung kết thúc, lễ trao giải cũng xong.
Ban tổ chức chuẩn bị chu đáo, ảnh in ngay tại chỗ, Văn Nhiễm và Bách Huệ Trân đợi một lúc thì nhận tấm ảnh chụp chung còn ấm, giống như chiếc thẻ ra vào hôm trước nàng ép nhựa ở tiệm in.
Bà Bách gật đầu nhìn rồi cười: "Con làm vẻ mặt gì vậy?"
Trong mười người chụp ảnh, chỉ Hứa Tịch Ngôn và Văn Nhiễm không cười.
Hứa Tịch Ngôn với gương mặt đậm nét nên dù không biểu cảm vẫn rất cá tính, còn Văn Nhiễm thì mím môi vì chưa kịp chỉnh nét.
Nàng đáp: "Con chưa chuẩn bị xong."
Lúc này Bách Huệ Trân thấy Hứa Tịch Ngôn trong đám đông, giơ tay cao gọi: "Ở đây nè!"
Văn Nhiễm giật mình: "Mẹ làm gì vậy?!"
Nhưng Hứa Tịch Ngôn đã thấy họ, cô đeo túi lệch vai, bước về phía họ. Lưng nàng lại toát mồ hôi, giống lúc bước lên sân khấu, theo phản xạ mím môi, nhưng quá ngốc, nàng không muốn Hứa Tịch Ngôn thấy nên vội thả lỏng khóe môi.
Bách Huệ Trân nói: "Mẹ vừa quên nói với con hả? Mẹ thấy Hứa Tịch Ngôn khó chịu, nên nói với con bé nếu chịu không nổi thì theo mẹ về nhà, mẹ nấu ích mẫu cho con bé uống."
Văn Nhiễm: ......
Về nhà?!
Bà Bách đúng là xã giao cấp độ thần thánh?!
Nhưng Hứa Tịch Ngôn đã đến trước mặt họ, nàng muốn ngăn cũng không kịp.
Cô lễ phép chào: "Cháu chào dì," rồi nhìn sang nàng: "Hi."
"...Hi."
"Nhiễm Nhiễm vừa nãy cũng nói đau bụng đúng không? Nếu không chịu được thì đừng đi học thêm vào buổi tối nữa, dì đưa hai đứa về nhà, tiện chăm sóc nhau."
Không biết vì mỗi lần nói chuyện với Hứa Tịch Ngôn, Văn Nhiễm cố ý giữ khoảng cách hay sao, mà lần này cô cũng đứng cách nàng nửa người, phía sau cánh gà đông nghịt người đoạt giải, phụ huynh và nhân viên.
Trong không khí pha trộn đủ thứ mùi ấy, Hứa Tịch Ngôn thoảng mùi đại dương ngập ánh nắng.
Văn Nhiễm không biết người ngoài nghĩ sao nếu có cơ hội cùng người mình thích về nhà.
Nhưng nàng đáp: "Bụng con không đau đến mức đó, con vẫn sẽ về trường học buổi tối."
Bách Huệ Trân cười: "Ồ, từ khi nào con ham học dữ vậy?"
Chỉ là bản năng Văn Nhiễm là muốn chạy trốn.
Muốn trốn khỏi sự hấp dẫn của Hứa Tịch Ngôn còn mạnh hơn cả việc tiến lại gần cô.
Từ lần đầu gặp mặt, Hứa Tịch Ngôn như ánh dương, còn nàng chỉ như hạt bụi nhỏ, càng tiến gần càng thấy mình nhỏ bé.
Thế nên bà Bách dẫn hai người ra ngoài bắt xe.
Bách Huệ Trân và Hứa Tịch Ngôn đi phía trước, vừa đi vừa kể chuyện cuộc thi dương cầm.
Văn Nhiễm một mình đeo cặp đi phía sau, lòng nghĩ: Rốt cuộc ai mới là mẹ con ruột đây.
Lúc này, Hứa Tịch Ngôn ngoảnh đầu nhìn.
Văn Nhiễm khựng lại, tưởng cô có điều gì muốn nói.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn chỉ liếc nàng một cái rồi quay đi.
Cô chỉ muốn xem nàng đi kịp hay không.
Ba người đứng bên đường trước phòng phát sóng, nhanh chóng bắt được taxi, Văn Nhiễm giành ghế phụ: "Con xuống trường, để con ngồi đây nhé."
Bà Bách không thấy gì lạ, cùng Hứa Tịch Ngôn leo vào ghế sau.
Xe rời đi, Văn Nhiễm mở hé cửa sổ một khe, để gió chiều tràn vào nhưng không thổi tới ghế sau.
Vậy là, mùi hương cuối hè.
Mùi của gió.
Mùi của cây.
Mùi của hoa tử đinh hương sắp tàn.
Và mùi của Hứa Tịch Ngôn ở phía sau bên trái nàng, hòa với nhau, tạo nên hương riêng của ngày 4 tháng 9 năm đó.
Đêm đó, trong nhật ký Văn Nhiễm chỉ viết hai chữ: 「Mùi hương」
Viết nhật ký đôi khi có nhiều suy nghĩ phức tạp, nhưng vì ngượng ngùng khi biết điều đó nên viết mơ hồ, viết thật cô đọng. Người ta vẫn tin rằng những chữ mờ mờ ấy sau nhiều năm đọc lại vẫn hiện rõ.
Thực tế là nhiều năm sau, khi Văn Nhiễm mở lại cuốn nhật ký, nhìn những từ như: 「768」; 「Bào Bào Ca Đinh Xa」; 「Bong bóng xà phòng」
Nàng hoàn toàn không nhớ từng chuyện gì.
Nhưng sau bao năm, lúc nhìn thấy hai chữ 「Mùi hương」 ấy, là khi Hứa Tịch Ngôn vừa kết thúc chuyến lưu diễn châu Âu, vào buổi chiều ngày trở về, cô đang ngủ say trong căn phòng trọ chưa tới bốn mươi mét vuông của nàng.
Nàng nghe hơi thở đều đều phía sau lưng, căn phòng nhỏ đầy mùi hương hòa quyện giữa hơi thở và mùi cơ thể của Hứa Tịch Ngôn. Nàng ngồi một mình trước bàn học, nhìn dòng chữ ngày xưa ghi trong nhật ký.
Nàng vẫn nhớ rõ ràng ngày hôm đó, cuối mùa hè mười bảy tuổi, tóc đuôi ngựa bị gió chiều làm rối, còn thiếu nữ nàng thích ngồi sau bên trái, tỏa hương thơm, định hình mùi vị cho cả tuổi thanh xuân của nàng.