Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 9: Gọi tên Văn Nhiễm
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Tịch Ngôn đứng ở cửa lớp Hai gọi vào.
Kết thúc giờ tự học buổi tối, Văn Nhiễm cùng Đào Mạn Tư rời khỏi lớp học.
Bóng tối bao phủ sân trường không chỉ vì màn đêm buông xuống, ánh đèn đường như những người gác đêm trầm mặc không thể thắp đủ sáng; mà còn vì Văn Nhiễm biết Hứa Tịch Ngôn tối nay không đến phòng tự học, nên trong lòng cũng bớt đi cảm giác vừa căng thẳng vừa mong đợi.
Bước chân nàng trong sân trường không còn giống trò chơi dò mìn nữa, không cần lo sẽ chạm phải quả mìn mang tên Hứa Tịch Ngôn ở góc nào đó khiến tim đập rộn ràng.
Hai người cùng đi đến bãi giữ xe, lại cùng nhau đẩy một đoạn, Văn Nhiễm nói: “Cậu cứ đạp xe về trước đi.”
“Cậu định làm gì thế?”
“Thầy quản lý phòng đàn nói thẻ ra vào sẽ dùng cả năm, bảo bọn mình nên đi ép nhựa ở tiệm in.”
“Cậu mua cái bao đựng thẻ chẳng phải tiện hơn à?”
Văn Nhiễm suy nghĩ một lúc: “Thôi cứ ép nhựa thì hơn.”
“Thế thì mình đi trước nha.” Đào Mạn Tư leo lên xe, vẫy tay với bạn thân: “Mai gặp.”
“Ừ, mai gặp.”
Văn Nhiễm một mình dắt xe đến trước tiệm in đang kinh doanh phát đạt, chống chân xe rồi quyết định khóa lại dù ban đầu hơi lười. Bước vào tiệm in, vì là ngày đầu năm học nên máy in và máy photocopy kêu cọt kẹt, mùi mực in thoang thoảng, nàng đứng xếp hàng, vừa lấy thẻ ra vừa xem kỹ.
Dòng đầu tiên là “Khối Ba lớp (2)”, chữ “Ba” viết hoa, số “2” là chữ số Ả Rập do thầy quản lý ghi. Tạm hiểu là lớp 12/2, còn dấu ngoặc đặt phía sau có lẽ chỉ đơn vị nội bộ của nhà trường.
Dòng thứ hai là ô điền họ tên, nét bút là do chính tay Hứa Tịch Ngôn viết.
Văn Nhiễm nhìn từng nét trong hai chữ đó. Lạ thật, đây có lẽ là lần đầu tiên nàng đếm số nét chữ, thì ra chữ “Văn/闻” có chín nét, chữ “Nhiễm/染” cũng chín nét.
Trước đây hồi cấp hai, trong lớp có trò đo độ hợp nhau bằng cách đếm nét chữ, nhưng Văn Nhiễm chưa bao giờ đếm tên mình.
Lúc này đến lượt nàng, chủ tiệm in hỏi xã giao: “Làm gì đấy?”
Văn Nhiễm đưa thẻ ra: “Ép nhựa ạ.”
“Cháu mua cái túi đựng thẻ chẳng phải tiện hơn sao?” Ý kiến của ông chủ giống hệt Đào Mạn Tư: “Ép thế này còn mắc hơn.”
“Không sao đâu, vẫn là ép đi ạ.”
Hai chữ Hán tình cờ có cùng số nét, chín nét mỗi chữ, giờ được niêm phong.
Nhận tấm thẻ vừa ép xong còn ấm, Văn Nhiễm đưa đầu ngón tay chạm vào và nảy ra suy nghĩ viển vông: tấm thẻ ép nhựa này giống một viên hổ phách nhỏ xíu.
Thời gian được đóng lại, giữ lại ký ức Hứa Tịch Ngôn đã viết tên nàng.
Từ nay mỗi lần ra vào phòng nhạc, không biết nàng có thấy việc luyện dương cầm dễ chịu hơn không.
Văn Nhiễm đạp xe về nhà, Bách Huệ Trân ra tận cửa đón: “Nhiễm Nhiễm, hôm nay về trễ tám phút đó nha?”
Văn Nhiễm tháo ba lô xuống: “Con làm thẻ vào phòng nhạc, phải mang ra tiệm in ép nhựa.”
“Ối dào, năm nay còn phải có thẻ ra vào phòng nhạc nữa hả?”
“Dạ.”
“Mau đi rửa tay, rồi lại đây ăn bữa khuya.”
Văn Nhiễm rửa tay xong ngồi vào bàn ăn, bà ngoại đã ngủ, chỉ còn cậu đang lật từng trang báo giấy cũ. Cậu quen đi dép vải đế mềm trong nhà, dưới chân là nền gạch hoa kiểu quốc dân thịnh hành hồi thế kỷ trước.
Bách Huệ Trân chuẩn bị cho nàng món trứng rượu nếp: “Mẹ lấy hai quả trứng lận đó, phải ăn hết đấy nhé.”
Trứng rượu nếp là món từ đường, gừng, cơm rượu và trứng (có thể thêm kỷ tử, táo tàu), nấu đường với gừng rồi cho trứng vào, cuối cùng mới thêm cơm rượu để giữ vị ấm dịu và thơm nhẹ.
“Mẹ, như vậy sẽ mập lắm.”
Văn Nhiễm chợt nhớ Hứa Tịch Ngôn viết tên nàng, nhớ chiếc áo thun đen ngày hôm nay, lúc cúi người lộ ra phần lưng mảnh mai trắng trẻo.
Bà Bách nhướng mày: “Sao mà mập được! Con đang học năm cuối cấp ba rồi, ăn bao nhiêu cũng tiêu hết thôi mà.”
Bà dứt khoát ngồi cạnh nàng, nhấn mạnh thêm một lần nữa: “Phải ăn hết.”
Văn Nhiễm cười, xúc một thìa trứng rượu nếp đưa vào miệng.
Bách Huệ Trân lúc nào cũng thích cho thêm đường, đêm cuối hè đầu thu hơi se lạnh, trứng rượu nếp vừa ấm vừa ngọt, nói thật thì rất ngon.
Tình thân gia đình có lẽ là vậy, có lúc khiến người ta ngại nói thành lời, muốn tận hưởng nhiều hơn, có lúc lại muốn trốn ra ngoài hít thở chút không khí tự do.
Hay có thể cả hai cảm xúc đều tồn tại cùng nhau.
Đợi Văn Nhiễm ăn xong, Bách Huệ Trân dọn chén, vừa hỏi: “Bài vở nhiều không con?”
“Cũng khá nhiều ạ.”
“Vậy thì mau đi làm bài đi, không lại thức khuya.”
“Thức khuya là chắc chắn rồi ạ.” Văn Nhiễm xách ba lô đứng dậy, “Mẹ nhớ ngủ sớm nha, đừng đợi con. Mai mẹ còn phải dậy chăm bà ngoại, nếu không ngủ sớm sẽ chịu không nổi đâu.”
“Rồi rồi, mẹ biết rồi.”
Văn Nhiễm bước lên cầu thang gỗ kẽo kẹt lên tầng hai, bên phải là phòng ba mẹ, bên trái là phòng em họ. Vào phòng mình, ngoài chiếc giường đơn nhỏ chỉ còn một bàn học kê sát cửa sổ và cái tủ quần áo hẹp.
Nhà cũ ở Hải Thành đều như vậy: bên ngoài tường gạch đỏ phủ dây thường xuân trông nghệ thuật, bên trong bố trí chật chội, diện tích chia cho mỗi người chẳng được bao nhiêu.
Nhưng Văn Nhiễm vẫn rất thích căn phòng này.
Đợi cả nhà ngủ, nàng mới len lén khóa cửa, bật đèn bàn không phải loại bảo vệ mắt ánh sáng trắng hiện đại mà là ánh vàng trắng ấm áp quen thuộc từ nhỏ. Nàng không kéo rèm, vừa làm bài vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn mái nhà chéo bên kia.
Tối nay, nàng có một bí mật nữa. Nàng lén lấy chiếc hộp thiếc hình chữ nhật tinh xảo ra khỏi cặp.
Trên đó có chữ Pháp, chắc là Hứa Tịch Ngôn mang về sau chuyến thi ở Pháp sao?
Văn Nhiễm tìm trên Taobao mà không thấy mẫu nào giống vậy.
Nàng cẩn thận bóc miếng băng dán niêm phong, nhẹ nhàng mở nắp hộp.
Không phải bánh quy.
Mà là những miếng chocolate phủ hạnh nhân vụn, vị chocolate đen đậm đà hòa với hương bơ caramel. Văn Nhiễm nghĩ nếu em họ chưa ngủ chắc chắn sẽ gõ cửa hỏi nàng đang ăn gì.
Nhưng nàng không ăn. Nàng tìm một cái hũ cũ đựng bánh, lén xuống bếp tầng một rửa sạch, dùng giấy bếp thấm khô, lại lén về tầng hai, đổ chocolate vào, cất hũ vào ngăn kéo.
Cuối cùng, nàng cẩn thận lấy ra lớp giấy bạc dưới hộp thiếc.
Chocolate được đóng gói rất cẩn thận, bọc trong lớp giấy bóng nên giấy bạc không dính dầu gì.
Văn Nhiễm đặt nó dưới chậu sen đá trên bệ cửa sổ, rửa tay cho hết mùi chocolate rồi lên giường ngủ.
Sáng hôm sau, nàng hé cửa sổ một khe nhỏ, ánh nắng và gió sớm tràn vào.
Buổi tối sau khi kết thúc giờ tự học, trời bắt đầu đổ mưa khi dần vào thu. Rõ ràng cả ngày trời đẹp, không hiểu sao lại có cơn mưa bất chợt.
Văn Nhiễm giục Đào Mạn Tư đang thu dọn sách vở: “Nhanh nhanh nhanh!”
Đào Mạn Tư cười: “Dính chút mưa cũng đâu sao, tụi mình có phải người giấy đâu.”
Văn Nhiễm không phải người giấy, nhưng thứ nàng để dưới chậu sen đá rõ ràng là giấy.
Nàng phóng xe thật nhanh về nhà, nói phải thay đồ rồi mới ăn bữa khuya. Lên tới tầng hai, đúng lúc ấy ngoài trời bắt đầu mưa, giọt đầu rơi trên bệ cửa sổ gỗ cũ, rồi giọt thứ hai.
Văn Nhiễm kịp đóng cửa sổ trước khi giọt thứ ba rơi xuống, thu lại mảnh giấy bạc dưới chậu sen đá.
Nàng đưa lên mũi ngửi thử.
Mùi bơ không giữ lâu, mùi caramel cũng thế, cuối cùng chỉ còn lại hương chocolate đắng dịu sau một ngày bị gió thổi qua.
Văn Nhiễm kẹp nó vào quyển sách ngữ văn chuyên đề.
Bookmark của người khác là lá rụng, giấy hoa, kim loại khắc hoa tinh xảo, còn của nàng từ nay về sau là một mảnh giấy bạc nhỏ, dùng suốt nhiều năm.
Giờ ra chơi hôm sau, Đào Mạn Tư ngồi bàn phía trước Văn Nhiễm nói chuyện với nàng, tiện tay nghịch móc khóa Bào Bào Ca Đinh Xa* trên dây kéo túi bút, hạ giọng: “Cậu không biết Hứa Tịch Ngôn nổi tiếng đến mức nào đâu.”
*Bào Bào Ca Đinh Xa (跑跑卡丁车) là tên tiếng Trung của trò game Crazyracing Kartrider do Nexon Hàn Quốc sản xuất.
“Ai cũng muốn bắt chuyện với cậu ấy nhưng không dám. Nghe nói lúc nhận sách hay bài tập cậu ấy nói rất lịch sự, nhưng trông vẫn hơi kiêu phải không?”
Giọng Đào Mạn Tư càng nhỏ: “Mình còn không dám nói với ai là cậu quen Hứa Tịch Ngôn, sợ chỗ ngồi của cậu bị vây thành ba lớp ngoài ba lớp trong luôn.”
Chợt lúc ấy, nửa khung sáng ngoài cửa lớp bị bóng ai đó che khuất.
Một ngôi trường với máy CD cầm tay sao có thể phát ra chất giọng như đĩa than? Hứa Tịch Ngôn đứng ở cửa lớp Hai, gọi: “Văn Nhiễm.”
Thực ra giờ ra chơi luôn ồn ào: có người ném bóng, có người cười nói về anime hè, có người lầm rầm học lịch sử.
Ấy thế mà mọi âm thanh đều im bặt trong chốc lát.
Nhiều năm sau, khi Hứa Tịch Ngôn tỏa sáng trên sân khấu, Văn Nhiễm nhớ lại cảnh tượng này, thấy đúng là cô có một ma lực như vậy.
Chỉ cần cô xuất hiện, chính là tiêu điểm trong ánh mắt đám đông. Ánh nắng, đốm sáng xuyên qua tán lá, chữ viết trên bảng đen, thước tam giác treo bên cạnh, tất cả đều trở thành phông nền tôn vẻ đẹp cô.
Cô như một bài tản văn về tuổi thanh xuân với ngôn từ hoa mỹ, khiến người ta nhớ mãi không quên được.