Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 12: Hương thơm thiếu nữ
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hay cháu lên phòng Nhiễm Nhiễm nghỉ một lát đi
Xe dừng trước cổng trường Tử Dục, Văn Nhiễm không ngoảnh lại, khoác cặp lên vai: "Mẹ, con đi đây."
Bách Huệ Trân trêu: "Không về nhà nghỉ ngơi thật à? Nhất định chiều tối phải đi học sao?"
Văn Nhiễm đáp: "Không về đâu."
Khi nói tiếng phổ thông với Bách Huệ Trân, giọng của Văn Nhiễm cũng bị ảnh hưởng một chút chất Hải Thành của bà.
Hứa Tịch Ngôn ngồi cạnh Bách Huệ Trân cứ nghĩ: sao lại có cô gái mềm mại đến vậy.
Giọng nói cũng mềm, như một đóa bồ công anh nhẹ nhàng. Khác hẳn cô.
Văn Nhiễm một mình đeo cặp bước vào cổng trường, quay lại lớp học. Còn chút thời gian trước giờ tự học buổi tối, nàng xé gói bánh mì vừa mua ở căn tin.
Nàng thích ăn bánh mì, từ nhỏ đã ăn không thấy chán.
Đào Mạn Tư đi tới bên bàn nàng: "Lễ trao giải chiều nay thế nào?"
"Cũng bình thường." Văn Nhiễm cười: "Cậu biết mà, mình chỉ đứng thứ chín."
"Hứa Tịch Ngôn cũng đến à?"
"Ừ, cậu ấy đứng nhất mà."
"Hai cậu nói chuyện gì không?"
"Không có." Văn Nhiễm nói như đang cố nhấn mạnh điều gì: "Dù sao bọn mình cũng không thân nhau."
"Nhìn rõ mà, nói chuyện cũng giữ khoảng cách ra vậy."
Chuông báo giờ tự học buổi tối vang lên, Đào Mạn Tư trở lại chỗ, Văn Nhiễm vội nhét nốt miếng bánh mì còn lại vào miệng, tạm cất bao bì vào ngăn bàn.
Nhìn bóng lưng bạn thân, lòng nàng dấy lên chút áy náy.
Những gì nàng nói với Đào Mạn Tư đều là sự thật, chỉ là giấu một nửa sự thật khác. Hiện tại họ đang ngồi trong lớp tự học này, còn Hứa Tịch Ngôn thì theo mẹ nàng là Bách Huệ Trân về nhà nàng.
… Nhưng chuyện đó, làm sao nói ra được?
******
Bên kia, Hứa Tịch Ngôn cùng Bách Huệ Trân xuống xe.
Nhìn ngôi nhà trước mặt với tường gạch đỏ phủ đầy thường xuân: "Nhà dì đẹp quá."
"Đẹp sao? Mấy căn nhà cũ trong hẻm đều vậy, nhìn bên ngoài thì phong cách vậy, chứ bên trong thì đã cũ, nhỏ và chật, cháu đừng chê nhé."
Hứa Tịch Ngôn lễ phép: "Sao lại chê được ạ."
Lúc đó Văn Nhiễm thật sự không hiểu, Hứa Tịch Ngôn nhìn cá tính như vậy sao lại có thể chịu đựng được cách giao tiếp nhiệt tình thái quá của Bách Huệ Trân, thậm chí, sao lại có thể đúng lúc đau bụng kinh không chịu nổi mà theo bà về nhà.
Ví như nàng, dù có đau đến mấy, cũng không muốn tiếp xúc với phụ huynh của bất kỳ bạn học nào.
Phải nhiều năm sau, khi nàng và Hứa Tịch Ngôn trở thành "người tình hợp đồng", nàng mới hiểu được, vốn dĩ Hứa Tịch Ngôn là người rất cô đơn.
Hứa Tịch Ngôn không cô độc, nhưng rất cô đơn.
Cuộc sống của cô hào nhoáng, đầy dương cầm, lưu diễn, sân khấu, giải thưởng, lại có cả hàng loạt sở thích như du lịch, đi biển, đua xe, nên hình như không thể cô độc.
Nhưng cô thật sự rất cô đơn. Căn biệt thự nơi cô lớn lên quá rộng và trống trải, sau đó căn hộ bình tầng cô thuê cũng rộng và trống trải, sân khấu cô đứng cũng rộng và trống trải.
Cô lang thang một mình, trôi dạt. Dù tài năng có lớn tới đâu, cũng khó tránh cảm giác cô đơn, nên bản năng luôn hướng về những điều ấm áp.
Hôm đó, Bách Huệ Trân đưa Hứa Tịch Ngôn về nhà ăn cơm. Bà ngoại, cậu, mợ đều rất thích cô gái xinh đẹp ấy.
Bách Huệ Trân lại như mẹ hiền nhắc nhở Hứa Tịch Ngôn: "Hay là cháu lên phòng Nhiễm Nhiễm ngủ một lát đi, đỡ đau rồi hẵng về, một mình cháu về dì không yên tâm."
Bà đúng kiểu người lớn lên trong hẻm, không có khái niệm ranh giới, nhà ai cãi nhau bà cũng lo, mèo chó nhà ai đi lạc bà cũng hỏi.
Hứa Tịch Ngôn: "Việc này phiền dì quá."
"Không phiền không phiền." Bách Huệ Trân vẫy tay: "Dù sao ga giường Nhiễm Nhiễm cũng sắp thay rồi, cháu không thay cũng không sao, cứ lên ngủ đi, tối nay dì sẽ thay bộ mới cho con bé."
"Phòng con bé ở tầng hai, cháu tự lên đi nhé, dì biết mấy đứa học dương cầm như tụi cháu khổ, ngủ cũng không đủ giấc." Bà sợ cô không thoải mái nên không lên cùng.
Hứa Tịch Ngôn cảm ơn, đi lên tầng hai, đi theo chỉ dẫn "phòng thứ hai bên trái" tìm đến phòng Văn Nhiễm.
Trước khi mở cửa, cô lấy điện thoại ra xem giờ rồi gọi cho Văn Nhiễm.
******
Lúc đó là giờ nghỉ giữa tiết đầu của buổi tự học tối, Đào Mạn Tư ngồi bàn trước đang nói chuyện với Văn Nhiễm, điện thoại trong ngăn bàn của nàng cạnh bao bánh mì trống rung lên.
Văn Nhiễm nhìn màn hình, là một dãy số lạ.
Nàng vừa mỉm cười theo mạch chuyện của Đào Mạn Tư, vừa nghe máy: "A lô?"
Đầu dây bên kia vang giọng trầm nhẹ: "Là mình."
Một vài nam sinh đùa giỡn chạy ngang lướt qua bàn nàng, va mạnh khiến bàn lệch đi. Đào Mạn Tư giữ lại giúp nàng, nhắc: "Cẩn thận chút đi!"
Tim Văn Nhiễm cũng bị dao động, không phải vì mấy nam sinh đó, mà vì câu "Là mình" của Hứa Tịch Ngôn.
Nàng lập tức đứng dậy, cầm điện thoại ra ngoài lớp học.
Đào Mạn Tư hỏi: "Mẹ cậu gọi à?"
Nàng ừ một tiếng, vội đi ra hành lang.
Lớp họ ở tầng bốn, từ đây nhìn xuống, khoảng cách không quá xa cũng không quá gần, có thể thấy cây sồi xanh bên hông tầng một, nhưng không rõ hình cành lá, trên tường bên là cổng tròn hình trăng khuyết, đèn đường lập lòe, có học sinh khối tự nhiên đi qua lại bên dưới.
Văn Nhiễm khẽ hỏi: "Hứa Tịch Ngôn?"
Đầu dây: "Ừ."
Nàng nghĩ, Hứa Tịch Ngôn đúng là người tùy hứng. Cô gọi cho người không biết số, chẳng thèm giới thiệu "Mình là Hứa Tịch Ngôn", chỉ nói hai chữ —— "Là mình."
Như thể cả thế giới đều phải biết cô là Hứa Tịch Ngôn.
Thực tế sau này cô thật sự làm được, trở thành nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng nhất Trung Quốc. Cô không cần tự giới thiệu nữa, không ai trên đời không nhận ra cô là Hứa Tịch Ngôn.
Hứa Tịch Ngôn hạ thấp giọng, Văn Nhiễm đoán cô vẫn còn ở nhà.
Nàng cố tỏ ra bình tĩnh: "Có chuyện gì sao?"
"Số điện thoại của cậu do mẹ cậu cho mình." Hứa Tịch Ngôn giải thích trước: "Mình đã uống ích mẫu dì nấu, dì muốn mình nghỉ một lát trong phòng cậu rồi hẵng về, tối nay dì sẽ thay ga giường cho cậu. Nhưng mình vẫn muốn gọi hỏi cậu trước, như vậy có tiện không?"
Tim Văn Nhiễm được ánh đèn đường nhuộm thành một vùng ấm áp.
Nàng bấu lấy viền váy đồng phục xếp pli, khó mà diễn tả tâm trạng lúc đó.
Có bạn học đang cười đùa phía sau, không ai biết nàng đang đứng đây, gọi điện cho cô gái nổi tiếng nhất trường. Nàng nghĩ: Hứa Tịch Ngôn đúng là người lễ phép, cũng là người tốt.
Nếu suy theo lý thường, Văn Nhiễm sẽ ngại để Hứa Tịch Ngôn vào phòng mình, dù gì nàng cũng chưa dọn dẹp.
Không biết bàn học có rơi vụn bánh mì không.
Váy mặc cuối tuần vẫn treo trên lưng ghế, may mà không có áo ngực hay tất hôi.
Dưới gối còn giấu cuốn truyện tranh đọc dở, không biết Hứa Tịch Ngôn có phát hiện không nếu nằm xuống.
Nhưng trái tim nàng bị ánh sáng vàng ấm áp của đèn đường làm tan chảy, ngón tay co lại, không hiểu sao bật ra: "Được, cậu ngủ đi."
"Ừm." Hứa Tịch Ngôn nói: "Vậy cảm ơn, tạm biệt."
"Tạm biệt." Văn Nhiễm cúp máy.
Đứng ngoài hành lang thêm một phút để gió mát lùa qua, Đào Mạn Tư đợi chán, nhìn bóng lưng bạn thân, không hiểu sao gọi xong vẫn chưa vào lớp.
Văn Nhiễm cúi nhìn dãy số trên màn hình, bấm "Lưu".
Nàng hoàn toàn không muốn viết tên "Hứa Tịch Ngôn", như vậy quá phô trương, dù sau này có thể cũng chẳng có mấy cơ hội cô gọi lại.
Nàng muốn lưu số Hứa Tịch Ngôn bằng một biểu tượng.
Lúc đó điện thoại thông minh chưa phải iPhone, emoji cũng chưa có biểu tượng "sóng biển" rõ ràng, để liên tưởng đến chữ "Tịch" trong tên Hứa Tịch Ngôn, nàng thấy như vậy hợp nhất.
Nàng lục trong các biểu tượng.
Gần nhất là biểu tượng "mưa" gồm ba giọt nước. Không có logic gì đặc biệt, dù sao cũng là nước mà.
Văn Nhiễm lưu số Hứa Tịch Ngôn thế.
******
Nhận được phép của Văn Nhiễm, Hứa Tịch Ngôn mới "cạch" một tiếng, xoay mở cửa phòng nàng.
Cô chưa từng thấy căn phòng nào như vậy.
Nhỏ xíu, như một căn nhà búp bê tinh xảo. Phòng Hứa Tịch Ngôn luôn trống trơn, còn phòng Văn Nhiễm thì khác hẳn, vô cùng đầy đủ, trên bàn học có vải vụn làm thủ công, nhiều sách không để hết trên bàn thì chất chồng bên cạnh tủ quần áo, váy áo đủ loại treo thành lớp trên lưng ghế, chủ yếu tông xanh, trông như đợt sóng biển nhấp nhô.
Ga giường cũng màu xanh, được ánh nắng hong khô, như một vùng biển ấm áp.
Hôm nay Hứa Tịch Ngôn thật sự rất khó chịu, cô nằm xuống, cong lưng.
Trên gối, trên ga giường có mùi hương đặc trưng của cô gái thiếu niên. Nhiều năm sau khi Hứa Tịch Ngôn và Văn Nhiễm trở thành tình nhân bí mật, lần đầu tiên cô thân mật với Văn Nhiễm, Văn Nhiễm trắng như vừa lăn qua tuyết, da thịt mềm mại, khắp cơ thể vẫn lưu hương thơm đó.
Vì Văn Nhiễm rất sạch sẽ và yên lặng, không bị cuộc sống xã hội làm thay đổi nhiều, nên hương thiếu nữ ấy lưu lại rất lâu.
Ngay lập tức khơi dậy ký ức tuổi trẻ của Hứa Tịch Ngôn.
Lúc này cô vẫn chưa đoán trước tương lai, bụng dưới được ích mẫu Bách sưởi ấm, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, mơ một giấc mơ.
Một giấc mơ không mấy đẹp.
Trong mơ ba mẹ cô đánh nhau trong căn biệt thự lạnh lẽo xa hoa, ném những bình sứ đắt tiền vào nhau, một bình hình vầng trăng bay về phía cô.
Hứa Tịch Ngôn tỉnh, mở mắt.
Mới thấy mình nằm trên chiếc giường nhỏ và ấm, cô kéo chăn lên, cảm nhận mùi hương của Văn Nhiễm ôm lấy mình.
Cô tỉnh táo hơn, ngồi dậy, vén mái tóc dài ra sau vai.
Cô đứng dậy đến bàn học, không lục gỗ của Văn Nhiễm, chỉ cúi nhìn vải vụn trên bàn, cũng không đoán nàng định làm gì, trên bàn còn chất cả tạp chí: 《Tri kỷ Manke》, 《Tàu cao tốc》, 《Xem phim》.
Cô nghĩ một chút rồi mở túi, lấy ra cuốn 《National Geographic》, là tạp chí cô yêu thích, số nào cũng mua.
Đặt lên bàn, mượn tờ giấy dán và cây bút Văn Nhiễm, viết đơn giản hai chữ: "Tặng cậu."
Đeo túi chéo vai xuống lầu: "Dì ơi, cảm ơn dì, cháu đỡ rồi, cháu về trước đây ạ."
"Về rồi hả?" Bách Huệ Trân đang xem phim giờ vàng vừa bó đậu nành: "Giờ này chắc ông bà ngoại cháu cũng về rồi nhỉ? Để dì đưa cháu về."
"Dì không cần tiễn đâu ạ, hôm nay thật sự cảm ơn dì nhiều."
Bách Huệ Trân cũng không muốn tạo thêm áp lực cho cô: "Vậy nhớ đi chậm thôi nhé."
Hứa Tịch Ngôn một mình rời khỏi căn nhà gạch đỏ phủ thường xuân, rồi bắt xe.
Thực ra cô không ở nhà ông bà ngoại, mà thuê một căn hộ bình tầng rất rộng, cũng rất trống trải.
Cô tắm rửa đơn giản, rồi ném mình lên chiếc giường lớn trải ga màu xám.