Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Dũng khí chớm nở
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có lẽ đó chính là sức mạnh của việc thích một người.
Hứa Tịch Ngôn lợi hại đến mức nào chứ? Chỉ riêng nàng thôi đã khiến đôi Converse cổ cao màu xanh dương đậm vốn chẳng hợp mốt gì bỗng trở thành trào lưu.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, vô số học sinh trong trường đều đi đôi giày đó.
Từ sau lần Văn Nhiễm khéo léo từ chối Hứa Tịch Ngôn, nàng không hề tìm đến y nữa.
Tới năm cuối cấp, hai ngày cuối tuần còn lại chỉ còn một ngày. Chiều Chủ Nhật, Văn Nhiễm cùng Bách Huệ Trân đi siêu thị mua đồ, xem như ra ngoài hóng gió. Nàng vừa bước ra khỏi siêu thị khi ngang qua cửa hàng Converse ở tầng một.
Ánh mắt Văn Nhiễm thoáng dừng lại, Bách Huệ Trân gọi con gái: “Qua đó xem thử, năm cuối cấp cực quá rồi, một đôi giày vải có gì đắt đỏ đâu, tự thưởng cho mình một chút cũng được.”
Văn Nhiễm xách túi đi tới: “Con nói trước, con sẽ lấy bằng tiền tiêu vặt dành dụm.”
Bách Huệ Trân cười: “Được thôi.”
Hai mẹ con vòng vòng một vòng. Văn Nhiễm giả vờ nhìn từng mẫu, cuối cùng ánh mắt dừng ở đôi Converse cổ cao màu xanh dương đậm.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình đến: “Muốn thử không?”
“Làm phiền lấy cho em một đôi cỡ ba mươi bảy.”
“Được.”
Văn Nhiễm và Bách Huệ Trân ngồi lên ghế bọc da ở quầy thử. Chẳng bao lâu, nhân viên ôm một hộp giấy đen bước lại, quỳ xuống cạnh bàn chân nàng.
Văn Nhiễm vội cúi người nhận lấy giày.
Là giày cổ cao, nàng từng chút buông lỏng từng hàng dây đang siết chặt.
Nới hàng đầu, nàng nhớ tới lần đầu gặp thiếu nữ mặc đồ đen trong sân trường, nàng đứng dưới tán cây long não, để gió cuối hè thổi tung mái tóc xoăn dài.
Nới hàng hai, nàng nhớ tới hôm cùng Đào Mạn Tư đi vệ sinh, đi ngang lớp Năm thấy nàng chống tay lên má, nhìn ra cửa sổ, mỉm cười nhẹ với mình.
Nới hàng ba, nhớ tới đêm nàng ngủ trên giường mình – dù Bách Huệ Trân đã thay hết ga giường, lúc nằm xuống, nàng vẫn không nhịn được mà vùi mặt vào gối ngửi hơi người ấy.
Nới hàng bốn, nhớ tới giọng điệu khoa trương của cậu: “Một nữ sinh cấp ba đeo Rolex, chậc chậc chậc.”
“Không phải trông rất đẹp sao?” câu nói của mẹ kéo nàng về hiện tại.
Văn Nhiễm cúi xuống nhìn đôi Converse màu xanh đã mang vào chân.
Nàng chẳng có gì nổi bật: thành tích trung bình, chơi dương cầm bình thường, nhan sắc cũng bình thường. Chỉ có làn da trắng, dáng điềm đạm và chân tay thanh mảnh, khiến đôi chân mảnh mai được bọc trong vải giày trông mềm mại và thanh lịch.
Nhìn dài hai giây, nàng bỗng tháo giày, đưa trả nhân viên: “Xin lỗi, em thấy không hợp lắm.”
Nàng đứng dậy xách túi: “Mẹ, đi thôi.”
Bách Huệ Trân theo sau: “Sao thế, không lấy nữa hả?”
Văn Nhiễm lắc đầu: “Không lấy nữa.”
Tuổi dậy thì luôn mang theo những suy nghĩ kỳ lạ. Văn Nhiễm chỉ bất chợt cảm thấy – nếu nàng đi đôi giày ấy, liệu có khác gì những nam nữ sinh khác cùng mang trong trường không?
Ai cũng có thể mua đôi Converse này. Ai cũng có thể dùng nó như một cách tiến gần Hứa Tịch Ngôn – người rực rỡ như mặt trời.
Đó là Hứa Tịch Ngôn của tất cả mọi người, không phải của riêng nàng.
Nếu ai cũng có thể sở hữu được, thì văn Nhiễm không cần nữa.
*******
“Mình năn nỉ cậu đó, Văn Nhiễm, giúp một tay coi.”
“Nhưng... sao lại tìm mình?”
“Cậu chơi dương cầm mà! Cậu khéo tay nhất rồi còn gì.”
“... Việc đó có liên quan gì đâu.”
“Mình còn nhớ bài thủ công cậu nộp năm lớp 11, cực kỳ xuất sắc! Cậu khéo tay quá trời!”
Lớp trưởng cứ lải nhải trước bàn Văn Nhiễm, cố thuyết phục nàng thay mặt lớp tham gia hoạt động giáo dục phẩm chất của trường – làm nến thủ công.
Đào Mạn Tư thay nàng xử lý: “Lên lớp 12 rồi mà còn quan tâm mấy thứ đó sao? Để lớp 10, lớp 11 đi tham gia đi.”
“Đâu có cách khác.” Lớp trưởng nhún vai: “Thành phố sắp kiểm tra rồi. Mình nhờ cậu đó, Văn Nhiễm!” Cô lại quay sang, chắp tay: “Mình đãi cậu ăn sáng nhé?”
Văn Nhiễm mỉm cười: “Ăn sáng không cần đâu, mình đi là được rồi.”
“Cảm ơn cậu nha! Biết ngay là cậu tốt bụng.” Lớp trưởng vỗ ngực, sợ nàng đổi ý nên chạy đi thật nhanh.
Đào Mạn Tư nói: “Cậu dễ bị người ta thuyết phục quá.”
“Không còn cách nào khác! Họ không tìm được ai khác.” Từ nhỏ lớn lên trong gia đình đông người, điều Văn Nhiễm học được nhiều nhất có lẽ là sự thấu hiểu – nàng không muốn làm khó mọi người.
“Hơn nữa,” nàng cong môi, “còn có thể đường hoàng trốn một tiết tự học buổi tối.”
Tối đến, Văn Nhiễm rời tòa nhà giảng dạy một mình, đi về phía tòa nhà Phẩm Chất.
Không biết nàng đến sớm hay muộn, suốt đoạn đường không gặp đại diện lớp nào đi cùng.
Tới phòng học chỉ định, nàng thò đầu vào nhìn, trong phòng tối om, không ai cả.
Văn Nhiễm bật công tắc, lòng thoáng lấn cấn: không lẽ đến nhầm phòng?
Nàng do dự bước vào, chọn một chỗ phía sau.
Chính là bởi nàng hơi sợ bóng tối.
Ngày nhỏ, sức khỏe nàng yếu, thường xuyên sốt, từng bị viêm phổi hai lần. Có lần đang nghỉ trong phòng, khi bà ngoại cũng ốm, bà Bách bận tối mặt mũi, tưởng nàng đã đi học nên khóa cửa rồi đưa bà ngoại vào bệnh viện.
Văn Nhiễm tỉnh dậy, thế giới im ắng như tờ, nàng gọi một tiếng.
Không ai trả lời, nàng bò dậy, bật đèn bàn nhưng chẳng sáng.
Hóa ra đã mất điện.
Không biết bạn đã từng trải qua sự đối lập như vậy chưa: từ lúc nào cũng có tiếng cười nói ấm áp, bỗng chốc chỉ còn mình một mình, bị đẩy vào khoảng tối yên lặng tuyệt đối, ngoài cửa sổ chỉ còn bóng cây đung đưa như rong biển Bắc Đại Tây Dương quấn lấy chân tay.
Khi ấy Văn Nhiễm mới sáu tuổi, bà Bách đi viện rồi chợt nhớ ra con gái vẫn ở nhà, vội vã quay về mở cửa.
Nàng không khóc, không kêu than, chỉ ôm gối ngồi một mình trong góc tường.
Bà Bách đau lòng đến rơi nước mắt, ôm lấy nàng: “Con bé này, sao khóc lên mà cũng chẳng để ai biết?”
Văn Nhiễm chỉ thoáng nghĩ: khóc thì được gì? khóc có giúp gì để thoát khỏi bóng tối?
Tòa nhà Phẩm Chất không giống tòa nhà Giảng Dạy – phòng học không có người là sẽ không bật đèn. Văn Nhiễm ngồi một mình trong phòng, lòng có chút lo lắng.
Nàng vốn không thích giao tiếp, nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân tiến gần phòng, lòng thực sự thấy vui.
Một bóng người thò đầu vào: “Xin hỏi...”
Văn Nhiễm sững người.
Ngàn lần cũng không nghĩ sẽ là Hứa Tịch Ngôn.
Một người như Hứa Tịch Ngôn sao lại tham gia hoạt động phẩm chất của trường chứ? Ngay cả lớp trưởng lớp Năm cũng không dám nhờ cô ấy nữa mà.
Phải đến nhiều năm sau, khi Văn Nhiễm và Hứa Tịch Ngôn trở thành tình nhân bí mật, nàng mới hiểu: Hứa Tịch Ngôn có rất nhiều sở thích, cô tự tin tung hoành khắp nơi, nắm bắt đủ thứ để lấp đầy thế giới của mình, sống như đoá hoa rực rỡ.
Nhìn nàng, Văn Nhiễm bỗng thấy hồi hộp, theo phản xạ mím môi.
Hứa Tịch Ngôn liếc nhìn rồi ngừng lời. Cô bước vào chọn một chỗ phía trước rồi ngồi xuống.
Trong lòng Văn Nhiễm có chút khó chịu.
Hứa Tịch Ngôn có vẻ kiêu ngạo, thật ra lại rất quan tâm cảm xúc người khác. Có lẽ thấy nàng xa cách, có chút ghét bỏ, cô không nói gì.
Văn Nhiễm ngồi hàng cuối, nhìn bóng lưng Hứa Tịch Ngôn phía trước.
Trong lòng nàng thầm nói:
Mình không ghét bỏ cậu.
Ngược lại, cảm xúc lúc ấy hoàn toàn khác với “ghét bỏ”.
Cả lớp yên ắng, trên bảng vẫn còn mấy câu thơ của hoạt động phẩm chất trước – “Cố sơn nam vọng hà xứ, thu thủy liên thiên độc quy”, cạnh đó vẽ một chú thỏ tai dài.
Có lẽ thấy chán, Hứa Tịch Ngôn bước lên bục giảng, cẩn thận lau bảng.
Lúc này cửa lại mở, người khác bước vào, nhìn thấy bóng Hứa Tịch Ngôn lau bảng thì ngẩn ra: “Làm nến thủ công ở đây hả?”
Hứa Tịch Ngôn không đáp, chỉ gật đầu nhẹ. Văn Nhiễm nhìn mái tóc xoăn nhẹ rung như cánh chuồn chuồn.
Chẳng mấy chốc, đại diện các lớp tới đầy, ngồi kín phòng.
Cùng học một trường, có hai năm rồi, mọi người cũng quen mặt. Từng nhóm hai ba người trò chuyện, có bạn lớp Bốn đến bên Văn Nhiễm: “Cậu là Văn Nhiễm đúng không?”
Văn Nhiễm gật đầu.
“Mình cũng ở câu lạc bộ Văn học với Đào Mạn Tư, cậu từng giúp phát báo.”
Văn Nhiễm mỉm cười: “Mình nhớ cậu, Vương Ninh.”
“Ừ đúng rồi.” Vương Ninh cười rồi ngồi xuống cạnh nàng.
Văn Nhiễm nhìn về phía Hứa Tịch Ngôn.
Cô gái ngồi thẳng, có lẽ chán nên lấy tai nghe bỏ vào một bên tai.
Văn Nhiễm bỗng thấy không chịu nổi nữa.
Thế giới náo nhiệt, mà Hứa Tịch Ngôn lại cô độc đến thế. Thế giới ồn ào, mà Hứa Tịch Ngôn lại im lặng. Hứa Tịch Ngôn sao có thể là người cô đơn như vậy chứ? Cô nên rực rỡ như hoa tường vi bình minh.
Văn Nhiễm nói với Vương Ninh: “Cậu đợi mình chút.”
Nàng đứng dậy, định tiến về phía Hứa Tịch Ngôn.
Thật ra nàng rất nhút nhát. Nếu ra tiệm ăn, chủ quán bỏ hành mà nàng không thích, nàng chẳng dám nói, chỉ lặng lẽ gắp hành ra.
Nàng biết, với sức hút của Hứa Tịch Ngôn, việc tiến lại gần sẽ thu hút bao ánh mắt. Và điều nàng sợ nhất chính là những ánh mắt đó.
Nhưng nàng không thể chịu nổi khi thấy Hứa Tịch Ngôn ngồi một mình như vậy, không thể chịu nổi ánh mắt cô gửi sau khi nàng từ chối lời rủ đi ăn sáng.
Thích một người có lẽ là vậy.
Người ấy khiến phần nhút nhát trong bạn càng thêm nhút nhát, cho dù chỉ là việc mua cùng màu giày Converse cũng sợ bị phát hiện. Nhưng không biết tự lúc nào người ấy truyền cho bạn dũng khí, như kiếm sĩ đơn độc tiến về phía nàng.
Trên đường đi, bạn phải chém đứt sự hèn nhát, nhạy cảm và mọi do dự để đến bên người ấy đúng lúc.
Nhưng khi Văn Nhiễm sắp đứng lên, giáo viên lại đột ngột bước vào.
Nàng sững người, rồi lại ngồi xuống.
Vương Ninh hỏi: “Cậu muốn đi vệ sinh hả?”
Văn Nhiễm lắc đầu.
Hứa Tịch Ngôn phía trước tháo tai nghe. Khi ấy AirPods đời đầu chưa ra, cô quấn dây tai nghe quanh chiếc iPod, ánh mắt hướng về bục giảng.
Là cô gái đầu tiên trong trường dùng trọn bộ Apple, là cô gái thỉnh thoảng đeo khuyên tai vòng bạc vẫn không bị mắng, là cô gái cầm ly Starbucks mấy chục tệ vào trường, là cô gái đôi khi đặt KFC giao rồi ra nhận ở cổng.
Đó là người cách Văn Nhiễm rất, rất xa.
Chú thích:
Cảnh Ngôn và Nhiễm trong cùng phòng, người lau bảng là Ngôn. Mình thấy tác giả có dụng ý nên tìm hiểu bài thơ.
《Tiễn Lục Lễ về Ngô Trung》 của Lưu Trường Khanh đời Đường, nhiều tác phẩm khác trích thơ ông.
“Qua Bộ hàn triều tống khách, dương hoa mộ vũ triêm y.
Cố sơn nam vọng hà xứ, thu thủy liên thiên độc quy.”
Tạm dịch:
“Qua Bộ tiễn bạn triều lạnh, dương hoa chiều mưa ướt áo.
Quê cũ mịt mù Sơn Nam, nước thu thu nối trời riêng ta về.”
Bài thơ thể hiện cảm xúc đầy khi chia ly, qua hình ảnh thu nước lạnh, dương hoa, mưa chiều, áo ướt. Câu hai ở chương này mình cảm nhận nói về đích đến mịt mờ không rõ, phía sau là bóng người cô độc ở đường chân trời. Người đó có thể là Ngôn, có thể là Nhiễm, hoặc cả hai, nhưng sự cô độc đó đã được xóa bỏ.