Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Ánh Nhìn Khó Đoán
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Thỏ con" đang lén nhìn mình.
"Lộ ra rõ ràng" có lẽ sinh ra chỉ dành riêng cho cảm giác thầm yêu.
Tâm ý ấy như gió mát dưới trăng thanh, như bầu trời đầy sao chớp nháy tựa đom đóm, như một lớp giấy mỏng dùng để sao chép thư pháp, tưởng là có thể che chắn cẩn thận, nhưng ánh sáng kia làm sao chịu nằm yên dưới lớp giấy mỏng ấy?
Tinh tế nằm ngay ở chữ "lộ ra".
Hở một chút, che một chút, đó là trò mình tự chơi với chính mình. Một khi ai đó thật sự xé toạc lớp giấy mỏng ấy, kéo theo sẽ là hoảng hốt và rối bời.
Phản xạ đầu tiên là phủ nhận:
"Sao lại có thể? Bọn mình đâu phải con trai?"
Đó chỉ là câu trong tiềm thức của Văn Nhiễm. Thực tế thì nàng chỉ ngồi yên, nhìn Hứa Tịch Ngôn, ánh nến thủ công có lẽ đang cháy tới phần bao lấy cánh hoa, tỏa hương thoảng nhẹ.
Nàng trợn mắt nhìn Hứa Tịch Ngôn, không thốt nổi một lời.
Hứa Tịch Ngôn nhẹ cười: "Không thích mình thì tại sao khi nào cậu cũng tìm cách lẩn tránh?"
"Mình..."
Lưỡi như rễ cây bị trúng lời nguyền trong rừng phép thuật, đứng im, không nhúc nhích. Đúng lúc ấy, ngoài cửa lớp vang tiếng bước chân, Văn Nhiễm theo âm thanh nhìn ra.
Tưởng là bạn học được giáo viên gọi lên giúp đỡ, không ngờ người bước vào lại là Bạch Xu.
Cô ấy mỉm cười liếc Văn Nhiễm một cái, rồi nhìn góc lớp đối diện nơi Hứa Tịch Ngôn đang ngồi: "Cậu vẫn còn ở đây à?"
Hứa Tịch Ngôn gật đầu: "Hết giờ tự học rồi sao?"
"Hết rồi, mình thấy bên tòa nhà Phẩm Chất hình như mất điện, lại thấy bạn cùng lớp Lâm Sướng chưa về, đoán là các cậu vẫn chưa xong nên qua xem thử."
Hứa Tịch Ngôn nói "ừ" với nét mặt uể oải.
Sau này khi Văn Nhiễm và Hứa Tịch Ngôn thành đôi lúc hai mươi mấy tuổi, nàng đã nghe vô số lần Hứa Tịch Ngôn dùng giọng ấy nói chuyện với người khác, đôi hàng mi dày lúc nào cũng cụp xuống ba phần, toát ra vẻ lười biếng thờ ơ, nhưng giọng lại rất dễ nghe.
Hứa Tịch Ngôn không cần mấy năm tháng để học cách quyến rũ, như thể kỹ năng ấy vốn ngấm sâu trong cô.
Chỉ khi trò chuyện với Văn Nhiễm thì giọng cô mới nghiêm túc và dịu dàng: "A Nhiễm." "Nhiễm Nhiễm."
Còn lúc này, Văn Nhiễm mười bảy tuổi, chỉ là cô gái ngồi lặng ở góc lớp, hai tay giấu dưới gầm bàn siết thành nắm đấm, móng tay cắm vào da thịt. Nếu không phải giáo viên nhờ nàng đứng chờ ở đây, bất chấp mất điện và nỗi sợ bóng tối, nàng chắc chắn đã quay đầu bỏ chạy mà không một lần ngoảnh lại.
Nàng thấy mình vừa ngốc nghếch vừa buồn cười.
Sao nàng lại nghĩ Hứa Tịch Ngôn cần sự cảm thông của mình?
Nói khác đi, là sao nàng lại nghĩ Hứa Tịch Ngôn cần mình?
Đó là Hứa Tịch Ngôn, cô gái nổi tiếng nhất trường. Chỉ cần cô muốn kết bạn, bao nhiêu người vừa xinh đẹp, vừa thông minh, hoạt bát hơn nàng sẵn sàng tiến tới.
Ví dụ như trước khi Hứa Tịch Ngôn chuyển tới, Bạch Xu đã là hoa khôi trường hai năm liên tiếp.
Bạch Xu là người tuyệt vời, mặt giống cáo nhỏ lanh lợi, nhưng thật ra cô rất hướng nội, gia đình giàu có, thường cùng mẹ đi học thêm diễn xuất để thi vào khoa biểu diễn của Đại học Bắc Điện.
Bạch Xu học lớp Ba, không rõ hai người quen nhau từ khi nào, rồi thân thiết ra sao.
Nhìn họ trông như bạn thân, dáng vẻ nói chuyện rất gần gũi.
Bạch Xu kéo ghế ngồi cạnh Hứa Tịch Ngôn, nghe cô nói lý do không thể rời lớp, liền đáp: "Vậy mình ngồi với cậu một lát."
Vậy
mình
ngồi với
cậu
.
Đầu óc Văn Nhiễm ong ong, thấy mình kiêu ngạo đến mức buồn cười. May mà lúc nãy nàng không dám liều mình bắt chuyện với Hứa Tịch Ngôn, thật may mắn.
Nhưng giờ ngồi đây cũng không chịu nổi nữa, nàng đứng dậy. Trong ánh nến, Hứa Tịch Ngôn và Bạch Xu cùng quay sang nhìn nàng.
"Hứa Tịch Ngôn." Nàng nghe giọng mình bình tĩnh.
Chỉ mình nàng biết thật ra giọng ấy đang run rẩy.
"Nếu cậu được giao đi nộp bài cảm nghĩ, về thì nhắn cậu ấy một tiếng nhé, giáo viên bảo cậu ấy ở lại đây đợi."
Nói xong, nàng xoay người chạy ra cửa lớp.
"Văn Nhiễm."
Không ngờ Hứa Tịch Ngôn đuổi theo: "Cậu sao vậy?"
"Có lẽ tối nay mình ăn đồ nhiều dầu, dạ dày hơi khó chịu, mình về trước đây." Văn Nhiễm cúi đầu bước nhanh.
Cái cớ này nàng nghĩ kỹ lưỡng, Hứa Tịch Ngôn chắc sẽ tin. Nhưng sao cô vẫn bám theo nàng, không quay lại lớp ngồi với Bạch Xu?
Khi Văn Nhiễm bước tới bậc thềm đầu tiên, chân nàng khựng lại.
Hứa Tịch Ngôn đi sau bật đèn pin điện thoại, chiếu sáng con đường dưới chân nàng. Thật ra điện thoại cô sắp hết pin, nên lúc ở lớp mới không bật.
Văn Nhiễm không quay đầu, cứ thế chạy xuống cầu thang, Hứa Tịch Ngôn không chạy, nhưng bước nhanh để theo sát nàng.
Ngay lúc ấy, "tách" một tiếng, đèn hành lang bật sáng rực.
Tiếng bước chân sau lưng của Hứa Tịch Ngôn dừng lại.
Văn Nhiễm cúi đầu chạy nhanh hơn, khi khỏi tầm mắt cô, nàng gần như tung người lao đi, mũi cay xè.
Nàng thực sự muốn khóc.
Khóc vì điều gì? Khóc vì mất điện đột ngột, khóc vì lại sáng đèn, khóc vì nếu không có ánh sáng, Hứa Tịch Ngôn sẽ cùng nàng băng qua hành lang tối chỉ nhờ đèn điện thoại, liệu nàng có thể không kiểm soát mà quay lại nói:
"Đúng vậy, Hứa Tịch Ngôn, mình thích cậu."
Cho nên mình trốn tránh cậu.
Cho nên mình từ chối cậu.
Cậu có thể dễ dàng chủ động với mình.
Cậu có thể dễ dàng đối tốt với mình.
Bởi vì, cậu chẳng hề thích mình chút nào cả.
Khi chạy tới khúc cua tầng một, Văn Nhiễm thật sự bật khóc, nàng quay lưng, nép vào một góc, âm thanh nghẹn lại, nước mắt chảy mà không phát ra tiếng.
Sợ có người đi ngang thấy, nàng vội lau sạch dấu vết rồi tiếp tục bước đi.
******
Tối hôm đó, cây nến thủ công nàng làm mang về nhà, nhét vào ngăn kéo sâu nhất. Nó nằm lặng lẽ bên cạnh hộp sắt tinh xảo đến từ Pháp, cùng quyển tạp chí 《National Geographic》.
Nàng cúi đầu lên bàn học, lấy cuốn nhật ký giấu dưới quyển sách tiếng Anh đang mở ra và viết: "Ghét Hứa Tịch Ngôn."
"Cực kỳ ghét Hứa Tịch Ngôn."
"Trên đời này người mình ghét nhất chính là Hứa Tịch Ngôn!"
Lúc này, Bách Huệ Trân gõ cửa lầu, Văn Nhiễm vội kéo sách tiếng Anh che cuốn nhật ký.
Bách Huệ Trân nói: "Mẹ nấu xong đồ ăn khuya rồi, mau xuống ăn đi."
Vì hôm nay Văn Nhiễm về nhà muộn, nên Bách Huệ Trân đã nấu riêng phần ăn khuya cho nàng.
Văn Nhiễm ngồi vào bàn: "Sao lại là trứng rượu nếp nữa vậy ạ?"
"Mẹ sợ lần sau con lại đau bụng do kinh nguyệt, hôm trước thấy Hứa Tịch Ngôn đau đến còn thấy thương nữa."
Muỗng Văn Nhiễm gõ nhẹ vào miệng chén: "Sao mẹ lại nhắc tới cậu ấy?"
"Cậu của con không có ở nhà, mẹ nhắc có gì đâu." Bách Huệ Trân ngồi bên cạnh, nhân lúc nàng ăn thì chuyện trò: "Hôm nay ở trường có chuyện gì không?"
"Con bị kéo đi làm nến thủ công."
"Lớp 12 rồi còn phải làm mấy thứ đó à?"
"Không còn cách nào khác, người ta nói để đánh giá chất lượng nhà trường." Văn Nhiễm đáp: "Làm xong thì nguyên toà nhà mất điện, thật xui xẻo."
Bà Bách bật cười: "Con lớn rồi mà vẫn sợ tối như hồi nhỏ à? Thôi được rồi, mẹ không chọc con nữa, dù sao cũng tại mẹ không tốt. À đúng rồi, lần trước Hứa Tịch Ngôn tới nhà ăn cơm, mẹ có kể con sợ tối, con bé cười con đó."
"Mẹ!!" Văn Nhiễm sửng sốt: "Sao mẹ lại kể chuyện đó với cậu ấy?"
"Mẹ với con bé có thân đâu, hỏi chuyện gia đình xong cũng phải nói gì, chẳng lẽ chỉ ngồi ăn? Mà con cũng không có gì xấu, không như mấy đứa nhỏ đi tiểu học mà còn tè dầm. Con chẳng có gì để kể, chỉ có nỗi sợ tối thôi."
Văn Nhiễm: ......
Nói vậy thì nếu hồi tiểu học nàng tè dầm, vậy mẹ cũng kể với Hứa Tịch Ngôn luôn sao?
Nàng cúi mặt, cắn phần lòng trắng trứng. Bách Huệ Trân nấu ăn rất khéo, lòng đỏ luộc vừa chín tới, còn hơi dẻo, hòa với rượu nếp, khiến cả chén thơm phưng phức.
Văn Nhiễm lại nhớ động tác Hứa Tịch Ngôn bị bật lửa làm bỏng tay nhưng vẫn cố bật lên lần nữa.
Hoá ra Hứa Tịch Ngôn... biết nàng sợ tối.
Ăn khuya xong, nàng lên gác làm bài, tiện tay mở lại nhật ký: "Cực kỳ ghét Hứa Tịch Ngôn."
"Trên đời này người mình ghét nhất chính là Hứa Tịch Ngôn!"
Nhưng thật ra, dù là "ghét" hay "bài xích", từ trái nghĩa của chúng cũng chỉ có một.
******
Sáng hôm sau, Văn Nhiễm đeo cặp đạp xe đến trường, vừa gặp Đào Mạn Tư ở nhà để xe.
Đào Mạn Tư hỏi: "Tối qua cậu bị giữ lại đến mấy giờ vậy?"
"Sau chín giờ một chút."
"Mình thấy hết giờ tự học rồi mà cậu chưa đâu, còn tưởng cậu về trước rồi cơ."
"Ừ, không có gì."
Văn Nhiễm không nói thêm, chỉ là khi đặt cặp vào ngăn bàn và ngồi xuống, nàng thấy trong đó có một hộp thuốc dạ dày.
Trên vỏ toàn chữ tiếng Anh, nguồn gốc rất rõ ràng.
Đó là của Hứa Tịch Ngôn, người vừa trở về từ nước ngoài.
Thực ra hộp thuốc không có vấn đề gì. Cho dù là Hứa Tịch Ngôn gửi để cảm ơn Bách Huệ Trân tử tế với mình, hay chỉ là sự tốt bụng dành cho tất cả bạn học, Văn Nhiễm đều không muốn nhận.
Lúc ấy nàng có một suy nghĩ kỳ lạ, cũng là nguyên nhân khiến tối qua nàng nổi cáu khi thấy Bạch Xu đến tìm Hứa Tịch Ngôn — nếu những gì Hứa Tịch Ngôn dành cho nàng cũng giống như mọi người, thì nàng thà không có còn hơn.
Văn Nhiễm tưởng tối qua mình về sớm, hôm nay sẽ bị giáo viên gọi lên.
Nhưng thực tế không phải. Vì bài cảm nghĩ nàng viết rất chỉn chu, có đầu có đuôi, không chỗ nào để chê. Người bị gọi lên văn phòng là Hứa Tịch Ngôn.
"Tối qua muộn quá nên cô không gọi em." Giáo viên đặt một tờ giấy lên bàn: "Bài cảm nghĩ tối qua, em viết cái gì thế này?"
Trên tờ giấy A4 chỉ có một câu: "Trong buổi hoạt động phẩm chất, có người lén nhìn tôi."
Giáo viên hỏi: "Ai lén nhìn em?"
"Thỏ con."
"Trường học làm gì có thỏ con?"
Hứa Tịch Ngôn khẽ cười, tay đặt sau lưng thả lỏng, vén mái tóc xoăn như rong biển ra sau tai.
Giáo viên thấy khuôn mặt đẹp quá không nhẫn được, đành cười xua tay: "Thôi thôi, tha cho em lần này, về lớp đi."
Khi rời văn phòng, Hứa Tịch Ngôn nghĩ:
Quả thật giống thỏ con thật.
Cô tiến lại gần thì bị né tránh rất quyết liệt.
Khi cô lịch sự lùi lại, thì ánh mắt lại lén nhìn về phía cô.
Rất khó đoán.
***
Editor: Hồi đi học tui giống Văn Nhiễm lắm mấy ní, giống đến từng hành động và suy nghĩ luôn, cũng viết kịch bản dài mấy trang A4 trong đầu, nhưng thực tế chỉ nói được vài chữ, hoặc chưa kịp nói thì người ta đã đi mất, rồi tự buồn các kiểu. Có cái tui không tự ti, chỉ là nhát gan thui 🥹