Bức thư tình của Trâu Vũ Hằng

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt

Bức thư tình của Trâu Vũ Hằng

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cậu giúp mình viết một bức thư tình đi.
Văn Nhiễm không rõ Hứa Tịch Ngôn đã đặt hộp thuốc dạ dày vào ngăn bàn nàng từ lúc nào.
Là Hứa Tịch Ngôn tự đến sớm, hay nhờ bạn cùng lớp nào đó bỏ dùm, nàng hoàn toàn không biết.
Nếu giờ hỏi mọi người:
"Ai là người đã giúp Hứa Tịch Ngôn bỏ thuốc vào ngăn bàn mình vậy?"
Liệu có thành khoe khoang không?
Nên Văn Nhiễm chỉ im lặng ngồi một chỗ, cho đến khi hết tiết tự học buổi sáng. Nàng cùng Đào Mạn Tư chuẩn bị đi mua bữa sáng thì có một nữ sinh gọi lại: "Văn Nhiễm."
Văn Nhiễm quay lại.
"Cậu và Hứa Tịch Ngôn thân nhau không?"
Tim nàng đập thình thịch. Có phải cô gái này chính là người giúp Hứa Tịch Ngôn lấy thuốc để ý?
Nhưng cô gái chỉ nói: "Có một bài tiếng Anh, mình nghĩ mãi không hiểu, rất muốn hỏi học sinh mới từ nước ngoài như cậu ấy."
Đào Mạn Tư nhìn nàng một cái.
Văn Nhiễm chậm rãi lắc đầu: "Không thân đâu, mình đã nói rồi, không thân chút nào." Rồi nàng quay sang cô gái: "Hay cậu mang bài qua đây, mình với Đào Mạn Tư cùng xem thử."
May mắn là cả ba đều học khá tiếng Anh, cùng thảo luận một hồi rồi giải được bài kia.
Theo phép lịch sự thì Hứa Tịch Ngôn nhớ lời nàng nói dạ dày khó chịu hôm qua rồi đưa thuốc nên nàng nên cảm ơn, nhưng nàng lại không làm vậy.
Sau khi cùng Đào Mạn Tư mua xong ổ bánh mì, họ vừa ra khỏi cửa hàng nhỏ thì thấy Hứa Tịch Ngôn cùng Bạch Xu khoác vai nhau tiến tới.
Đào Mạn Tư: "Ê Hứa..."
Văn Nhiễm kéo tay áo cô: "Đi thôi đi thôi."
Ra khỏi cửa hàng, Đào Mạn Tư vẫn thắc mắc: "Hứa Tịch Ngôn thân với Bạch Xu từ lúc nào thế? Hai người quen nhau sao?"
"Không biết."
Văn Nhiễm cũng không muốn biết.
Tóm lại, Hứa Tịch Ngôn đã có người bạn mới. Nếu nói ai trong trường hợp làm bạn với Hứa Tịch Ngôn nhất thì đấy chắc là Bạch Xu.
Cùng xinh đẹp, cùng nổi bật, cùng gia cảnh tốt.
Lẽ ra Văn Nhiễm nên thấy chua xót, nhưng thực tế lại nhẹ nhõm.
Đang lúc đó, Đào Mạn Tư huých khuỷu tay nàng: "Là Trương Triết Văn kìa."
Văn Nhiễm ngẩng đầu, thấy Trương Triết Văn đang đi một mình phía trước.
Đào Mạn Tư đẩy gọng kính lên: "A, có nên đến bắt chuyện không..."
Văn Nhiễm mỉm cười: "Muốn thì đi thôi."
Đào Mạn Tư kéo nàng: "Cậu phải đi với mình."
"Này..."
Đào Mạn Tư kéo nàng chạy vài bước: "Trương Triết Văn."
Trương Triết Văn ngoảnh lại.
Đúng là Văn Nhiễm thấy Trương Triết Văn không giống những nam sinh khác, khi họ vẫn ồn ào, anh ấy đã sớm toát ra khí chất trầm ổn khiến nhiều nữ sinh trong trường mê mẩn.
Người mở lời là Đào Mạn Tư, Trương Triết Văn đáp rất lịch sự.
Từ bài luận tiếng Anh rồi chuyển sang mấy bộ anime chưa kịp xem.
Lúc này, Hứa Tịch Ngôn và Bạch Xu rời khỏi cửa hàng, Bạch Xu thấy Hứa Tịch Ngôn nhìn về phía ấy: "Cậu nhìn gì thế?"
"Không gì." Hứa Tịch Ngôn rút ánh mắt lại.
Vì Đào Mạn Tư ngại đứng gần Trương Triết Văn, đội hình ba người giờ là: Trương Triết Văn bên trái, Văn Nhiễm ở giữa, Đào Mạn Tư bên phải.
Hứa Tịch Ngôn chỉ liếc thoáng gương mặt luôn im lặng của Văn Nhiễm mà giờ đang mỉm cười vui vẻ.
Cô nghĩ:
Cậu ấy trò chuyện khá ổn mà?
******
Đến lúc vẫy tay tạm biệt Trương Triết Văn, Văn Nhiễm xoa má: "Cười đến mỏi cả miệng rồi."
Vốn không giỏi bắt chuyện, mỗi lần đi theo Đào Mạn Tư đến gặp Trương Triết Văn như mất nửa mạng sống, mà lẫn nào cũng bắt nàng đứng giữa.
Đào Mạn Tư hỏi: "Thế mình thể hiện rõ lắm không?"
"Không đâu."
"Cậu ấy có nhận ra mình thích cậu ấy không?"
"Chắc là không."
"Thôi kệ, biết cũng không sao." Đào Mạn Tư mỉm cười: "Chờ thi đại học xong, mình sẽ tỏ tình."
Văn Nhiễm giật mình: "Cậu gan vậy!"
"Lần đầu tiên thích một người mà, phải cho tuổi trẻ một lời hồi đáp." Đào Mạn Tư quay sang nàng: "Nói mới nhớ, Nhiễm Nhiễm, hình như cậu chưa từng thật lòng thích ai nhỉ?"
"... Ừm."
"Cũng chưa từng để ý ai cả."
"... Ừm."
"Chẳng lẽ vì anh hàng xóm thanh mai trúc mã kia..."
"Không có đâu!" Văn Nhiễm vỗ tay cô.
Đào Mạn Tư cười khúc khích.
Lát sau, như đã quyết tâm, cô nói lại: "Ừ, thi đại học xong mình sẽ tỏ tình với cậu ấy."
Văn Nhiễm thoáng nể phục Đào Mạn Tư.
Nàng chợt nghĩ, nếu người mình thích bình thường hơn chút chắc tốt biết bao. Dù có nổi danh trong trường, dù được nhiều người ngưỡng mộ, nhưng ít ra là cùng sống trong một thế giới.
Có lẽ lúc đó, Văn Nhiễm cũng sẽ lấy hết can đảm, lần lượt bắt chuyện với Hứa Tịch Ngôn. Thậm chí nàng tưởng tượng, sau thi đại học sẽ dám tỏ tình nữa.
Nhưng ngay từ lần đầu gặp Hứa Tịch Ngôn, nàng đã biết với tài năng của cậu ấy, sẽ bay rất cao rất xa.
Cao đến nỗi dù nàng chạy đuổi, chỉ như người bình thường chạy điên cuồng trên mặt đất, làm sao kịp cơn gió kia?
Nên nàng chưa từng nghĩ nói ra tình cảm với Hứa Tịch Ngôn.
Nàng muốn giữ nó riêng mình.
Hứa Tịch Ngôn thân với Bạch Xu là điều tốt, nghĩa là nàng không cần thấy áy náy vì tránh mặt nữa.
Dù sao Hứa Tịch Ngôn cũng có người đồng hành.
Một tháng trôi qua, cuộc sống của Văn Nhiễm và Đào Mạn Tư vẫn đều đều, trở thành hai cô gái mờ nhạt trong lớp. Việc Hứa Tịch Ngôn từng tìm nàng vài lần đầu học kỳ cũng bị người khác lãng quên, chẳng còn ai hỏi họ thân nhau không.
Vì thế tình cảm thầm kín của Văn Nhiễm từ cẩn trọng dần trở nên công khai mà không cần che giấu.
Như mỗi lần ra chơi đi vệ sinh, nàng cố tình đi ngang qua lớp Năm. Có lúc thấy Hứa Tịch Ngôn ngồi chống cằm, có lúc thấy cậu đứng ngoài hành lang nói chuyện với Bạch Xu.
Văn Nhiễm luôn đi thẳng mà không quay lại. Đào Mạn Tư hỏi: "Dạo này cậu cứ muốn đi vệ sinh suốt nhỉ? Có cần mẹ cậu đưa đi bệnh viện kiểm tra không?"
Hoặc khi xếp hàng tập thể dục giữa giờ, nàng cố canh thời gian, lề mề chút rồi đột nhiên kéo tay Đào Mạn Tư: "Đi thôi, xuống sân xếp hàng."
Đúng lúc ấy, Bạch Xu từ lớp Ba đi tới cửa lớp Năm gặp Hứa Tịch Ngôn rồi hai người cùng xuống lầu. Văn Nhiễm và Đào Mạn Tư chen chúc trong đám đông, vừa khéo nhìn thấy lưng Hứa Tịch Ngôn.
Mái tóc dài như rong biển theo bước xuống từng bậc thang đung đưa. Đôi khi ở khúc cua cầu thang thấy góc nghiêng mặt cậu, khóe môi hơi nhếch nhưng ánh mắt lại lạnh.
Hay như thỉnh thoảng Hứa Tịch Ngôn ở lại học tối, Văn Nhiễm cố tình chậm thu dọn cặp, rồi cùng Đào Mạn Tư đi ra bãi giữ xe đẩy xe, có thể thấy Hứa Tịch Ngôn đứng gọi xe bên đường.
Thiếu nữ khoác túi một bên vai, khi cả trường đã thay áo dài tay và quần dài thì Hứa Tịch Ngôn chắc có vô số đôi Converse cổ cao xanh lam để thay luân phiên, thỉnh thoảng đứng dưới đèn đường nhai kẹo cao su thờ ơ.
Đèn taxi chiếu nửa mặt cô, ánh sáng thoảng qua rồi biến mất theo cánh cửa đóng lại, như đoàn tàu tốc hành lướt qua tuổi trẻ của Văn Nhiễm.
Im lặng đến điếc tai.
Sự kiện lớn tháng Mười là đại hội thể thao trường. Ban đầu lớp 12 không được tham gia, nhưng có vẻ cấp trên ra chỉ thị, thúc đẩy giáo dục phẩm chất.
Ủy viên thể dục Trâu Vũ Hằng đứng trước bàn Văn Nhiễm cười hì hì.
Văn Nhiễm suýt chặn tim: "Mình không đăng ký đâu! Mình học thể dục dở tệ, chưa từng tham gia đại hội."
"Ây dà, không phải để cậu đăng ký." Trâu Vũ Hằng gãi đầu.
"Vậy sao?"
"Để tan học rồi nói." Anh vốn vui vẻ cởi mở, hôm nay lại ấp úng khiến Văn Nhiễm không đoán được.
Sau giờ học tối, Trâu Vũ Hằng tìm nàng, Đào Mạn Tư thấy thế thì chuồn mất.
Hai người đi ra bãi giữ xe dẫn xe. Nếu không phải vì Trâu Vũ Hằng là đội trưởng đội bóng rổ, nổi tiếng trong trường, còn Văn Nhiễm quá bình thường, chắc lại có tin đồn mới.
Văn Nhiễm mở khóa xe rồi hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Trên đường anh chỉ nói linh tinh chứ không vào việc chính.
"Ê, cậu có ăn gà rán không?"
"Mình không ăn."
Trâu Vũ Hằng nghiến răng: "Cậu viết giúp mình một bức thư tình đi."
"Hả?"
"Mình thích một bạn gái."
"Ai?"
"Không thể nói."
"... Cậu không nói thì mình viết sao?" Văn Nhiễm hơi bất lực: "Hơn nữa sao lại tìm mình? Mấy người câu lạc bộ văn học như Đào Mạn Tư viết cũng hay hơn mình."
"Không phải... viết thư tình không cần văn chương cao siêu." Trâu Vũ Hằng gãi đầu: "Hôm nọ bài văn của cậu còn được giáo viên đọc cho cả lớp nghe đấy. Mình thấy rất có cảm xúc."
"Cảm xúc gì cơ?"
"Không tả được."
"Không được đâu, thư tình mà viết hộ thì sao thật lòng."
"Mình có cảm xúc thật! Chỉ là không biết diễn đạt. Cậu viết một bản, mình đọc rồi bảo cảm nhận, cậu giúp mình sửa tiếp."
"Chưa nói mình có chịu hay không, không có đối tượng cụ thể thì viết sao?"
"Cậu cứ viết theo tâm trạng của cậu khi thích ai đó là được. Chắc cũng na ná thôi." Hắn vốn kiêu ngạo giờ cúi đầu, vẻ như chú cún nhỏ đáng thương: "Làm ơn đi mà, Văn Nhiễm."
Nói xong còn sợ bị từ chối nên quay người chạy mất...
"Ê!"
Từ sáng hôm sau, mỗi lần gặp Văn Nhiễm, Trâu Vũ Hằng lại né như gặp ma.
Đào Mạn Tư hỏi: "Tối qua cậu ấy tỏ tình à? Cậu từ chối rồi nên né sao?"
"Không có chuyện đó."
"Vậy sao cậu ấy trốn cậu?"
"Mình kể cậu nghe, đừng nói với ai nha."
"Yên tâm, miệng mình kín như bưng."
"Trâu Vũ Hằng thích một người, muốn mình viết thư tình cho cậu ấy."
"Ai?" Trong trường có bao người thích Trâu Vũ Hằng mà vẫn tay không.
"Cậu ấy không chịu nói."
"Vậy cậu viết sao?"
Văn Nhiễm thở dài: "Mình bảo y như vậy rồi đó."
Ngày hội thể thao sắp tới, bảng thông báo của trường đăng danh sách học sinh đăng ký từng nội dung.
After buying breakfast, Văn Nhiễm kéo Đào Mạn Tư đi xem.
Đào Mạn Tư cười: "Sao vậy? Trước giờ cậu nào để ý đại hội thể thao, lần nào cũng viện lý do luyện đàn trốn."
"Chỉ xem sơ qua thôi, dù gì cũng năm cuối rồi."
Nàng giả vờ nhìn nghiêm túc từ lớp Một.
Qua lớp của họ, lớp Ba, lớp Bốn, lớp Năm.
Ánh mắt nàng lướt dòng dòng, cuối cùng dừng ở mục: "Chạy vượt rào 400m: Hứa Tịch Ngôn."
Có lẽ tên Hứa Tịch Ngôn quá nổi bật nên dù Đào Mạn Tư chỉ nhìn lướt, mắt cũng dừng lại: "Wow, Hứa Tịch Ngôn không phải học sinh chuyên thể thao, sao lại tham gia chạy vượt rào!"
Văn Nhiễm đáp nhẹ: "Vậy à?"
Nàng diễn đạt quá tốt đến mức cả người bạn thân mấy năm cũng không nhận ra. Gió đầu thu nhẹ thổi qua sân trường, tung mái tóc mai bên má nàng, hòa cùng nhịp tim rộn ràng.