Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 20: Bức thư tình
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Có phải cậu viết không?”
Đào Mạn Tư vừa nhìn thấy Hứa Tịch Ngôn và Trâu Vũ Hằng thì ngạc nhiên hỏi: “Trâu Vũ Hằng đến tìm Hứa Tịch Ngôn làm gì vậy? Hai người họ thân nhau sao?”
“Không biết.” Xin lỗi cô bạn thân của mình, mình đã nói dối nhiều lần như thế rồi.
Hai người họ tiếp tục bước về phía trước, vì thế không nhìn thấy cảnh Trâu Vũ Hằng trao thư cho Hứa Tịch Ngôn.
Đào Mạn Tư hỏi: “Cuối cùng cậu có giúp cậu ta viết bức thư tình không?”
“Không có đâu.” Nàng đã dặn Trâu Vũ Hằng phải giữ bí mật.
Đang rửa tay, Đào Mạn Tư đưa nước vẩy: “Trời ơi!”
“Sao vậy?”
“Cậu nghĩ xem, người Trâu Vũ Hằng thích… chẳng lẽ là Hứa Tịch Ngôn? Cậu ta đến tìm Hứa Tịch Ngôn chẳng phải để tỏ tình sao?”
“... Không biết.”
“Trời ơi trời ơi,” Đào Mạn Tư vẫn còn xúc động: “Nếu thật sự là thích Hứa Tịch Ngôn, thì gan của Trâu Vũ Hằng cũng lớn thật! Cậu có thấy ai dũng cảm như cậu ta nữa không?”
Văn Nhiễm đứng bên nhỏ giọng nói: Có chứ.
Là mình.
Khi hai người đi từ nhà vệ sinh trở về lớp, Hứa Tịch Ngôn và Trâu Vũ Hằng đã không còn đứng ở cửa sau lớp Năm nữa.
Rõ ràng, không chỉ mấy cô chú ý đến điều đó, vừa vào lớp đã có người hỏi Trâu Vũ Hằng: “Cậu tìm Hứa Tịch Ngôn làm gì vậy?”
“Liên quan gì đến cậu?”
“Không phải định tán tỉnh người ta đấy chứ?”
“Đã bảo là liên quan gì đến cậu rồi mà.”
Chắc chẳng ai ngờ rằng thật sự có người dám thổ lộ với Hứa Tịch Ngôn. Chuông vào tiết học vang lên, sự kiện này trôi tuột trong tiếng cười hi hi ha ha.
Văn Nhiễm không ngờ Trâu Vũ Hằng lại nghiêm túc đến mức tìm mình để kể chuyện này.
Giữa giờ nghỉ, anh ấy gọi Văn Nhiễm ra hành lang: “Cảm ơn cậu đã giúp mình viết thư. Mình nghĩ nên nói với cậu một tiếng, cậu ấy đã từ chối rồi.”
Văn Nhiễm không biết nói gì: “Cậu đừng buồn.”
Trâu Vũ Hằng cười: “Không buồn đâu, mình đoán được rồi mà. Nhưng buồn cười lắm cậu biết không, lúc nãy mình đưa thư cho cậu ấy, cậu ấy sững người một chút, nhìn hai dòng rồi hỏi mình. Cậu biết cậu ấy hỏi gì không?”
“Gì cơ?”
“Cậu ấy hỏi mình: ‘Không phải cậu đang quen với Văn Nhiễm sao?’ Giọng y như giáo viên chủ nhiệm ấy, không phải ngăn mình yêu sớm đâu mà là ngăn mình bắt cá hai tay. Cậu ấy thật sự không có chút cảm tình nào với mình.”
“Cậu phủ nhận rồi chứ?” Tim Văn Nhiễm như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“Tất nhiên là phủ nhận rồi.” Trâu Vũ Hằng nhìn sắc mặt Văn Nhiễm, hơi tổn thương: “Này, mình cũng không tệ đến vậy...”
Hai người quay lại lớp học. Không ai ngờ, đến giờ nghỉ sau đó, Hứa Tịch Ngôn chủ động tìm Trâu Vũ Hằng.
Cả lớp giả vờ làm việc của mình, nhưng không biết bao nhiêu ánh mắt hướng ra hành lang, trong đó có cả Văn Nhiễm đang giả vờ đọc 《Tri Âm Mạn Khách》*.
*知音漫客:
là tên tạp chí truyện tranh của Trung Quốc ra mắt năm 2006 và ngưng phát hành năm 2023, hiện tại là nền tảng trực tuyến zymk.cn
Đào Mạn Tư ngồi bàn phía trước Văn Nhiễm nói: “Trời ơi, Trâu Vũ Hằng tán Hứa Tịch Ngôn thật á? Nếu chuyện này thành công thì mình tin trong vũ trụ có người ngoài hành tinh đó.”
Hứa Tịch Ngôn nói vài câu rồi rời đi, Trâu Vũ Hằng quay lại lớp.
Mọi người lập tức hỏi: “Hứa Tịch Ngôn tìm cậu làm gì vậy?”
Vẫn là câu cũ: “Liên quan gì đến mấy cậu.”
Nhưng anh ấy không để Văn Nhiễm phải đoán lâu, đến giờ Thể dục, anh ấy đến bên nàng: “Hứa Tịch Ngôn tìm mình là hỏi ai đã viết bức thư đó. Sao nhìn không giống mấy chữ do mình viết? Cậu ấy rất chắc chắn, còn nói là do một bạn nữ viết.”
Tim Văn Nhiễm như muốn bật khỏi họng: “Cậu chưa nói gì đúng không?!”
“Chưa, mình định hỏi xem cậu có cho nói không đây.”
“Tất nhiên là không rồi!”
“Nhưng cậu ấy hình như rất muốn biết đó, các cậu đều là con gái, cậu ấy biết cũng không sao đâu.”
“Không được!!”
Văn Nhiễm vốn hiền dịu, rất ít khi cứng rắn như thế, Trâu Vũ Hằng còn bị nàng dọa sợ: “Được rồi được rồi, không nói thì không nói. Yên tâm, mình không bán đứng đồng đội đâu.”
Trước giờ tự học buổi tối, Văn Nhiễm một mình đi về phía phòng nhạc.
Vì chưa xác định theo con đường nghệ thuật, nàng dành phần lớn thời gian cho các môn văn hóa, chỉ cách ngày mới luyện đàn ở phòng nhạc trường.
Hôm nay vốn không phải ngày luyện đàn, nhưng chuyện Hứa Tịch Ngôn hỏi người viết thư khiến lòng nàng rối bời. Nàng muốn một mình đến khu nhà lưu trữ lịch sử của trường bên cạnh phòng đàn để giải tỏa.
Tòa nhà này có ba tầng, kiến trúc mô phỏng kiểu cổ, tường bê tông cốt thép, nhưng ghế ngồi và lan can làm bằng gỗ đỏ phủ lớp sơn xỉn, không rõ bạc màu bởi thời gian hay vì cố ý làm cũ, từng mảng sơn bong tróc lốm đốm.
Bình thường nơi này khóa cửa, cũng ít người đến. Những lúc ở nhà, tai nàng suốt ngày nghe bà Bách càm ràm, nên mỗi khi không luyện đàn, nàng thường đến đây tìm chút yên tĩnh.
Hôm nay vừa tới dưới lầu, nàng nghe tiếng động trên tầng ba, vừa ngẩng đầu lên liền thấy Hứa Tịch Ngôn ngồi trên lan can.
Văn Nhiễm khựng lại.
Khó diễn tả cảm giác lúc ấy. Dáng vẻ Hứa Tịch Ngôn không theo kiểu cổ điển. Cô mặc áo khoác đồng phục mở vài cúc, để lộ áo thun đen cổ chữ V, vòng ôm khoảng trắng trước ngực, đeo dây chuyền thánh giá, nhưng hẳn không vì tín ngưỡng, bởi vì cô đang cầm dây chuyền và nghịch một cách rất tùy ý.
Tay còn lại đặt lên lan can đã tróc sơn, giống như âm vang của một cú va chạm giữa mực vẽ và sơn dầu, đẹp đến mức choáng váng.
Văn Nhiễm theo phản xạ muốn quay đi, nhưng Hứa Tịch Ngôn đã nhìn thấy nàng, vậy thì cứ thế đi luôn sẽ quá rõ ràng.
Thiếu nữ giữa ánh chiều tà mỉm cười với nàng, phía sau là tầng tầng lớp lớp áng mây hoàng hôn, tô sáng gương mặt như tường vi cánh mỏng.
“Văn Nhiễm.”
Văn Nhiễm không đáp, chỉ nhìn cô.
“Cậu có thích Trâu Vũ Hằng không?”
Cả người Văn Nhiễm phản ứng: “Sao có thể chứ!”
“Vậy thì,” Hứa Tịch Ngôn thản nhiên tựa cằm xinh lên mu bàn tay, hai chân thon dài đung đưa, nhìn xuống: “Dạo này Trâu Vũ Hằng thân với bạn nữ nào nhất?”
“Sao mình...”
Chữ “biết” chưa kịp bật ra, Hứa Tịch Ngôn đã mỉm cười: “Là cậu, đúng không?”
“Nếu cậu ấy không thích cậu, cậu cũng không thích cậu ấy,” Hứa Tịch Ngôn hỏi, “Vậy bức thư tình đó, không phải cậu viết sao?”
Văn Nhiễm bỗng trở nên lạ lùng bình tĩnh.
Thực ra, lúc con người căng thẳng đến tột độ, không phải tim đập thình thịch như trong tiểu thuyết, mà là nhịp tim ổn định, chỉ có giọng nói dịu dàng tựa như bị ngăn cách bởi lớp kính trong, vọng lại từ nơi xa xăm.
Nàng nghe chính mình hỏi Hứa Tịch Ngôn: “Thư tình nào cơ?”
“Mình nhận được một bức thư tình, Trâu Vũ Hằng đã chép lại lên giấy khuông nhạc. Mình nghĩ là do một bạn nữ viết, hơn nữa, có thể là một bạn nữ học đàn dương cầm.”
Bởi vì ban đầu viết trên giấy khuông nhạc, nên Trâu Vũ Hằng cũng bắt chước như vậy.
Văn Nhiễm nghe thấy trái tim mình thình thịch như đập thẳng vào màng nhĩ.
Nàng hỏi Hứa Tịch Ngôn: “Cậu đã nhận lời Trâu Vũ Hằng chưa?”
Cảm ơn khoảng cách ba tầng lầu này, nếu đối diện trực tiếp, nàng chắc chắn không dám nói nhiều đến thế.
Hứa Tịch Ngôn khẽ mỉm cười: “Chưa.”
“Nếu chưa, vậy thì cũng không cần truy hỏi ai đã viết thư giúp Trâu Vũ Hằng.”
“Nhưng bức thư đó viết rất hay. Nếu có ai đó thích mình nghiêm túc đến thế, chắc chắn chết cũng không hối tiếc.”
Văn Nhiễm đáp: “Tiếng Trung của cậu thật sự tệ quá. Thành ngữ ‘chết cũng không hối tiếc’ không dùng như vậy.”
Hứa Tịch Ngôn chống cằm, khẽ cười: “Có phải là cậu không?”
Những áng mây hoàng hôn phủ lên gương mặt Hứa Tịch Ngôn, đời người mấy khi có một buổi chiều như thế.
Văn Nhiễm vẫn nghĩ mình nhút nhát, hay sợ hãi, vậy mà lúc này lại bật ra một thôi thúc, chỉ cần thừa nhận bằng hai từ:
“Là mình.”
Không cần cậu đáp lại, chỉ cần cậu biết người khiến cậu dùng sai thành ngữ “chết không hối tiếc”, người viết bức thư đó, người đem lòng yêu cậu bằng một tấm lòng nghiêm túc, chỉ có cậu.
Hai tay nàng giấu sau lưng, móng tay bấm chặt phần thịt mềm ở đầu ngón cái, đến cả từng kẽ xương sống cũng như đổ mồ hôi.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn chỉ mỉm cười nhìn nàng: “Nếu thật sự là cậu viết, thì có lẽ mình có thể cân nhắc đồng ý.”
Văn Nhiễm sửng sốt.
Xa xa, gần cổng trường, tháp chuông vang lên những tiếng trầm, đánh động đàn chim ở tầng một, khiến vài con bay qua đầu Hứa Tịch Ngôn, bóng cánh kéo dài trên hàng mi cô nhấp nháy nhẹ.
Hứa Tịch Ngôn lúc ấy thật sự quá xinh đẹp, câu nói ấy lại nhẹ tựa cánh én.
Văn Nhiễm đột nhiên quay người bỏ chạy.
Đây là lần đầu tiên nàng nghỉ giờ tự học buổi tối.
Nàng đeo cặp trên lưng, lao khỏi lớp trước ánh mắt bao người, ngay cả khi Đào Mạn Tư gọi: “Nhiễm Nhiễm, cậu sao vậy?” nàng cũng không ngoái lại.
Nàng không tìm giáo viên chủ nhiệm xin phép, biết rõ mấy cậu con trai trốn học bằng cách trèo tường, chính nàng và Đào Mạn Tư cũng từng lén xem, còn bàn tán sao chỗ này cao mà tụi con trai vẫn dám trèo.
Thế mà hôm nay nàng chẳng do dự, leo lên tường rồi nhảy xuống, vốn yếu môn Thể dục, không hiểu sao có thể bộc phát sức mạnh như thế.
Nàng cứ chạy phía trước với chiếc cặp trên lưng, cứ thế chạy mãi.
Chạy đến chỗ đông người nhất ở trung tâm thành phố, nàng vào quầy tráng miệng của McDonald’s mua cây kem ốc quế hai tệ rưỡi, rồi ngồi băng ghế bên đường, lặng lẽ ăn từng chút một.
Ngẩng đầu nhìn ánh đèn neon nhấp nháy, nàng lại nghĩ đến lời Hứa Tịch Ngôn:
“Nếu là cậu viết thật, thì có lẽ mình có thể cân nhắc đồng ý.”
Đến giờ kết thúc lớp tự học tối, nàng đeo cặp về nhà.
Bách Huệ Trân hỏi: “Con sao vậy?”
“Sao là sao ạ?” Văn Nhiễm kéo vài lọn tóc che vành tai đỏ vì gió đêm.
“Chỉ thấy lạ thôi, mẹ còn không hiểu con à?”
“Đâu có đâu.”
Vì đã ăn kem, nên đến bữa khuya bụng nàng hơi no. Khi về phòng làm bài tập, nhận tin nhắn của Đào Mạn Tư: [Nhiễm Nhiễm, tối nay cậu sao vậy?]
[Không sao đâu, tự dưng thấy hơi khó chịu thôi.]
[Giờ đỡ chưa?]
[Khỏe hẳn rồi.] Không muốn bạn thân lo lắng.
[Vậy thì tốt quá! Làm mình sợ muốn chết!]
[Tối nay lớp mình có chuyện gì nóng không?] Giả vờ thư giãn.
[Cậu biết không, Trần Lăng Viễn với Khương Man Hảo hình như đang quen nhau đó! Oa, mình hoàn toàn không nghĩ tới luôn á!]
Chiếc bút xoay giữa ngón tay Văn Nhiễm rơi xuống vở, ánh nhìn tập trung vào ba chữ “đang quen nhau.”
Hứa Tịch Ngôn và Văn Nhiễm đang quen nhau.