Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 19: Bí mật trong ánh sáng
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Này, Văn Nhiễm, cậu thích ai vậy?”
Thật ra hành động của Hứa Tịch Ngôn khiến Văn Nhiễm lo lắng đôi chút.
Nếu phong độ không ổn, mà cô ấy vừa nhảy nhót vừa vỗ đùi, ánh mắt lại kiên định đến vậy, thì sẽ dễ bị người khác nghĩ rằng cô đang cố tình ra vẻ kiểu: “Học dốt nhưng lại dùng toàn đồ học tập mắc tiền.”
Văn Nhiễm nhìn chăm chăm vào vạch xuất phát.
Đây chính là lý do nàng trông đợi hội thao — mọi người đều hướng tất cả ánh mắt về Hứa Tịch Ngôn, vậy thì việc nàng lén nhìn cô ấy liệu có phần nào đỡ phải giấu giếm hơn không?
Ai cũng phản bội lớp mình: “A a a Hứa Tịch Ngôn cố lên!”
“Cậu lớp nào vậy?”
“Không cần biết lớp nào, mình chỉ muốn Hứa Tịch Ngôn thắng thôi!”
Văn Nhiễm căng thẳng nuốt nước bọt.
Không biết Hứa Tịch Ngôn đang nghĩ gì, nếu có quá nhiều người quan tâm và kỳ vọng đến vậy, chắc cô cũng thấy áp lực lắm chứ.
Nhưng cô ấy đang cúi người trên vạch xuất phát vẫn rất bình tĩnh, đến mức khi có người trên khán đài hét lớn: “A a a Hứa Tịch Ngôn, mình thích cậu!”, cô còn khẽ cong môi mỉm cười.
Chỉ là la hét thôi, nhiều người dám tán tỉnh Bạch Xu, nhưng chẳng ai dám tiến tới với Hứa Tịch Ngôn.
Cho đến khi thầy hét lên: “Chuẩn bị——”
Tiếng súng vang lên, Hứa Tịch Ngôn không giống mũi tên rời khỏi dây cung, cô giống như đang đứng trên đỉnh ngọn sóng gió.
Văn Nhiễm dán mắt vào hình bóng ấy: vòng ngực đầy đặn, bờ vai vuông vức, đôi chân thon dài. Lúc này trong đầu nàng chẳng còn suy nghĩ gì, chỉ thấy một thiếu nữ mười bảy tuổi dốc hết sức tung tay chạy, mái tóc xoăn dài bay sau đầu.
Đó là vẻ đẹp thuần khiết lay động lòng người, chỉ gặp được một lần trong đời.
Thực ra lúc đó Văn Nhiễm đã có linh cảm: Hứa Tịch Ngôn sẽ thắng.
Nàng trông hơi ngốc khi vẫn cầm gói mì ăn liền, quên ăn cũng quên đặt xuống, cứ thế giơ lên và ngơ ngác dõi theo làn chạy thứ ba trong mùi gia vị chua cay lạ lùng.
Nhìn cô nhấc chân trái nhẹ nhàng.
Nhìn cô tiếp đất vững vàng như báo săn.
Nhìn cô vươn người vượt qua vạch đích.
Như được phù phép.
Ngay khoảnh khắc cô vượt qua đích đến, bầu trời đen cả ngày như rẽ ra một khe sáng, ánh nắng vàng nhạt chiếu xuống, vừa khít rọi lên người Hứa Tịch Ngôn đang quay lại nhìn các đối thủ.
Văn Nhiễm ngẩn người trên khán đài.
Thiếu nữ mười bảy tuổi như ánh sáng, chống nạnh đứng đó, hít thở đều đều, nụ cười không khoa trương nhưng đầy tự do và phóng khoáng.
Phóng khoáng đến mức lấp đầy những năm tháng thanh xuân khô héo của nàng.
******
Đến khi trận đấu kết thúc, Đào Mạn Tư vẫn chưa quay lại khán đài.
Không thể rời đi ngay vì còn phải tổng kết từng nội dung thi, chấm giải “Tập thể lớp xuất sắc nhất”, rồi cả những giải phụ như “Tập thể phong cách nhất”, “Tập thể thời trang nhất”, “Tập thể đoàn kết nhất”.
Phần lớn học sinh tranh thủ lúc này đi dạo quanh các quầy đồ ăn nhẹ, chia thành từng nhóm tụm năm tụm ba trò chuyện khắp nơi.
Văn Nhiễm một mình ngồi trên khán đài, xung quanh giờ đã thưa thớt.
Lúc đầu nàng chọn chỗ này cũng chỉ vì muốn ngồi đối diện đường chạy vượt rào 400m.
Bên tai vẫn còn vang tiếng hô của nam sinh dũng cảm hét lên trước lúc xuất phát: “A a a Hứa Tịch Ngôn, mình thích cậu!”
Xung quanh bật cười ồ lên.
Buồn cười thật, nên mới chẳng có ai dám theo đuổi Hứa Tịch Ngôn. Một mũi tên bắn một chiều nếu hướng vào người quá xa vời cũng dễ bị châm biếm.
Văn Nhiễm lấy tập khuông nhạc ra, lật sang trang trắng tùy ý.
Rồi lấy bút chì, đặt nhẹ đầu ngón tay lên ô kẻ trắng đen.
Nàng chưa từng công khai nói mình “thích” Hứa Tịch Ngôn.
Như thể cứ nói ra hai chữ “thích” là sẽ biến nàng thành người đi quá giới hạn.
Nàng chỉ dám nói…
Chẳng biết từ lúc nào đầu bút đã lặng lẽ di chuyển trên trang giấy.
Nàng chỉ dám nói:
Nếu mỗi ngày chỉ cần nhìn thấy bóng lưng ấy ở cầu thang khi đi tập thể dục giữa giờ, thì khi nhún nhảy sẽ nhẹ nhàng hơn vài phần.
Nếu mỗi lần nghỉ giữa tiết cố kéo Đào Mạn Tư đi vệ sinh lần thứ năm trong ngày mà có thể nhìn thấy góc nghiêng ấy, thì tiết Toán sau đó sẽ bớt khó chịu.
Nếu lớp mình học Thể dục còn lớp Năm vừa tan, chỉ cần có cơ hội chạm mắt nhau ở sân tập, thì đến lúc điểm danh cũng sẽ trả lời nhiệt tình hơn.
Một chút thêm chút, rồi lại chút nữa, cũng đủ lấp đầy những nhiễu sóng trong chương trình tuổi trẻ của mình.
Tiếng bút lách tách không đều có thể che đi nhịp tim hỗn loạn trong ngực.
Mình chính là kiểu người đến cả chữ “thích” cũng không dám nói, nhưng vẫn cứ ngấm ngầm thích như thế.
Đột nhiên, có người gọi: “Văn Nhiễm!”
Văn Nhiễm giật mình, tập khuông nhạc rơi xuống đầu gối, nàng vội cúi nhặt thì một cậu trai nhanh tay hơn đã nhặt lên giúp.
“Trả lại cho mình!”
Người đến là Trâu Vũ Hằng. Anh cúi nhìn vào trang giấy không có nhạc, chỉ toàn những dòng chữ thanh tú của thiếu nữ.
Từng chữ từng dòng không phát ra âm thanh nhưng lại ngân vang như điệu Minuet tuổi trẻ.
*小步舞曲 — Tiểu bộ vũ khúc hay điệu Minuet là một thể loại âm nhạc vui vẻ và ngập tràn tình yêu, chơi nhịp 3/4, cấu trúc A-B-A, khổ A đầu lặp lại, có thể viết sơ đồ là AA-B-A. Khổ A thường chơi kỹ thuật staccato bật nhẹ, phần Trio B thì legato trơn mượt, tạo nên tương phản nghệ thuật, hấp dẫn và lôi cuốn.*
Văn Nhiễm cắn môi, không hiểu sao lại không ngăn Trâu Vũ Hằng đọc tiếp.
Có lẽ nàng nghĩ: Có người đọc được cũng tốt.
Trâu Vũ Hằng sẽ nghĩ đây là bản nháp thư tình nàng viết cho người mình thích. Nhờ cớ này, thế giới ít nhất có một người từng lướt qua tâm ý nàng giành cho Hứa Tịch Ngôn.
Một bí mật, vì có người biết đến, nên mới thực sự là bí mật.
Trâu Vũ Hằng đọc xong rồi ngẩn ra lâu lắm.
Văn Nhiễm nhỏ giọng hỏi: “Rất tệ sao?”
Tình cảm nàng dành cho Hứa Tịch Ngôn, có tệ đến vậy không?
Trâu Vũ Hằng lắc đầu: “Cậu viết hay quá đi mất… mình choáng luôn. Này Văn Nhiễm, cậu thích ai vậy?”
Văn Nhiễm sững lại.
“Chắc phải rất rất thích một người nào đó thì mới viết thư tình thế này chứ.”
“Không có.” Văn Nhiễm chậm rãi lắc đầu: “Mình không thích ai cả.”
Vậy cậu… cậu con trai gãi đầu: “Văn Khúc Tinh* đầu thai rồi đấy! Chữ nào cũng không cần sửa, đưa mình bản này luôn đi.”
*文曲星 — tên của vị thần trong thần thoại Trung Hoa cai quản văn vận và thi cử.*
“Khoan đã! Mình không viết cái này để cậu đem đi tán gái đâu.”
“Làm ơn nha Văn Nhiễm, tâm trạng mình cũng y như lời cậu viết đó.”
“Trừ khi cậu nói cho mình biết cậu thích ai.” Trâu Vũ Hằng chắc chắn sẽ không chịu nói, vậy thì có thể ngăn anh ấy lại.
Không ngờ Trâu Vũ Hằng nghiến răng, giữa tiếng ồn của các bạn học, cố gắng nói nhỏ nhất có thể: “Hứa Tịch Ngôn.”
Văn Nhiễm không biết tại sao, lúc trước còn định đứng lên giật lại tập nhưng giờ lại ngồi im.
Phải diễn tả tâm trạng lúc đó thế nào?
Vừa muốn mắng Trâu Vũ Hằng một câu, lại vừa ghen tị với sự dũng cảm của anh.
“Cậu ấy chắc chắn sẽ từ chối cậu.” Giọng nàng chắc nịch.
Tưởng Trâu Vũ Hằng sẽ hỏi “Tại sao?”, nhưng cậu con trai vốn vô tư ấy lại mỉm cười buồn bã: “Nhưng biết sao được, người mình thích chính là Hứa Tịch Ngôn.”
Văn Nhiễm cũng tự hỏi: Biết sao được?
“Biết rõ sẽ bị từ chối mà cậu vẫn viết thư tình cho cậu ấy.”
“Thì mình cũng phải để cậu ấy biết mình thích cậu ấy chứ.”
Sự oán trách tan biến, thay vào đó là sự ngưỡng mộ trong trẻo.
Văn Nhiễm nói: “Được thôi.”
Trâu Vũ Hằng ngẩn người: “Cậu đồng ý rồi hả?”
“Ừm.” Văn Nhiễm gật đầu: “Trâu Vũ Hằng.”
“Sao?”
“Cậu có thể… dùng giấy viết thư đẹp hơn chút được không? Chữ của cậu thật ra hơi xấu, cậu viết cẩn thận chút nhé?”
Cậu trai nghiêm túc gật đầu: “Mình sẽ viết.”
“Ừ.” Văn Nhiễm ngồi yên: “Cứ lấy mà dùng.”
Tim nàng đập thình thịch, nàng không phải không có tư tâm, vì Hứa Tịch Ngôn cuối cùng cũng sẽ nhìn thấy tấm lòng nàng bằng cách này.
Nhưng cũng không hẳn hoàn toàn là tư tâm, trao thư cho Trâu Vũ Hằng là phần thưởng cho sự dũng cảm của anh: rõ là sẽ thua vẫn dám đặt cược.
Trâu Vũ Hằng dũng cảm hơn nàng.
Một lúc sau, Đào Mạn Tư quay lại: “Mệt chết mất.”
“Cậu vất vả rồi.”
“Ê, cậu có thấy Hứa Tịch Ngôn quay lại thi đấu không?”
Văn Nhiễm giả bộ lơ đãng: “Thấy rồi.”
“Một mình cậu ấy đấu với sáu vận động viên luôn đó.” Giọng Đào Mạn Tư đầy tôn sùng: “Vậy mà vẫn vô địch mới ghê!”
“...Ừ.”
Nàng không biết nên cảm nhận điều đó thế nào: Yêu một thiên tài như vậy thì nên tự hào vì cô có tài năng rực rỡ, hay nên tiếc nuối vì khoảng cách giữa họ ngày một lớn?
Hội thao kết thúc, trường học trở lại nhịp điệu bình thường.
Mỗi lần gặp Trâu Vũ Hằng, Văn Nhiễm đều muốn hỏi nhưng lại thôi, cũng không tiện quan tâm quá mức chuyện anh đã đưa thư cho Hứa Tịch Ngôn chưa.
Cho đến một ngày nghỉ giữa tiết, nàng lại kéo Đào Mạn Tư đi vệ sinh.
“Nhiễm Nhiễm, cậu đi vệ sinh nhiều vậy không bình thường đâu, có bảo mẹ dẫn đi kiểm tra chưa? Thận của cậu...”
“Không phải đâu!”
Khi đi ngang lớp Năm, nàng theo phản xạ liếc vào trong, chỗ Hứa Tịch Ngôn vẫn trống. Nghiêng đầu nhìn lên thì thấy Trâu Vũ Hằng đang đứng cùng cô ở cửa sau lớp.
Hứa Tịch Ngôn trông hơi lơ đãng, khoanh tay sau lưng, tai nghe vắt qua cổ áo đồng phục, liếc mắt về phía Văn Nhiễm.
Tim nàng như có tiếng “ầm” đập mạnh vào lồng ngực, tạo ra chấn động làm rơi hết lớp bụi phủ kín những năm tháng khô cằn.