Chương 21: Thật đẹp

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt

Chương 21: Thật đẹp

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện con gái thích con gái
Một cơn gió mạnh thổi qua sa mạc Sahara, cuốn theo những chồi cây xanh.
Sương giá hiện lên trên mặt hồ Don Juan, nơi ở Nam Cực vẫn chẳng bao giờ đóng băng.
Cá voi đổi lịch trình di cư, ở lại vùng biển cũ suốt mùa đông dài.
Văn Nhiễm cất điện thoại, lật tìm cuốn 《National Geographic》 ẩn sâu dưới đống tạp chí.
Đó không phải cuốn Hứa Tịch Ngôn tặng, cuốn ấy đã được nàng cất chung với hộp thiếc đựng chocolate, nến thủ công và bản gốc bức thư tình viết tay ở nơi sâu nhất của ngăn kéo, rồi khóa lại. Đây là cuốn nàng tự mình đi mua sau này.
Là số tháng Chín, sau đó nàng lại mua thêm số tháng Mười.
Thật ra cũng chẳng có gì phải giấu giếm hai cuốn tạp chí này, bà Bách chắc chắn chẳng phân biệt được nó khác 《Tri Âm Mạn Khách》 hay 《Xem Phim》 ở chỗ nào. Nhưng Văn Nhiễm vẫn thấy chột dạ, bởi cảm giác đơn phương thích một người giống như con thỏ có cái đuôi dài.
Hai cuốn tạp chí bị lật đi lật lại đến mức các cạnh bắt đầu cong, nên nàng đã nhớ trong đầu rất nhiều kỳ quan thiên nhiên, dù điểm môn Địa lý của nàng không có gì nổi bật.
Chỉ là...
Nàng có thể tưởng tượng ra mọi phép màu trái ngược quy luật tự nhiên.
Nhưng chẳng thể tưởng tượng được, sau tên của Văn Nhiễm và Hứa Tịch Ngôn lại có thể gắn thêm ba chữ “ở bên nhau”.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Bách Huệ Trân giật mình: “Tối qua con ngủ không ngon hả?”
“Không có đâu mẹ.”
“Quầng thâm đen rớt xuống tận cằm luôn rồi kìa.”
“Do học hành mệt quá đó.”
“Được rồi được rồi, mẹ xuống dưới nhà mua cho con hai cái bánh mì ở cửa tiệm góc phố làm bữa sáng, cho tỉnh táo chút.”
Bà Bách vừa nói vừa vội vã đi xuống lầu.
Năm cuối cấp thật sự rất vất vả, Văn Nhiễm dắt xe đạp ra khỏi con hẻm cũ, tường gạch đỏ và dây thường xuân vẫn còn ngái ngủ, không khí xám trắng nhạt nhòa như những hạt nhiễu trên bức ảnh cũ kỹ.
Nàng buộc tóc đuôi ngựa, ngáp nhẹ, xa xa có thể nghe thấy tiếng mấy dì rủ nhau đi chợ buổi sớm:
“Cải thìa hôm nay tươi không?”
Hoặc: “Củ cải trắng ngọt giòn đó nha.”
Bà Bách đứng trước cửa tiệm bánh mới mở cửa, tay xách túi nylon trắng.
Loại tiệm bánh kiểu cũ trong hẻm nhỏ này không có túi giấy in hoa đẹp đẽ. Văn Nhiễm với mái tóc đuôi ngựa có vài sợi tóc con không sao ép xuống được, đi đến gần.
Bà Bách dúi túi bánh vào tay nàng: “Cầm lấy nè.”
“Sao lại là nhân đậu đỏ, ngọt quá trời.”
“Phải ngọt một chút mới tốt, như vậy mới giúp con lên tinh thần được chứ.”
Văn Nhiễm nhận bánh mì, định mở miệng nói.
Bà Bách vẫn luyên thuyên không ngừng: “Hôm nay phải mua hai cái chân giò về hầm mới được, mẹ thấy mặt mày con dạo này mệt mỏi quá, phải nói ba con dùng kìm nhổ hết lông, rồi mẹ đốt lửa khò cho sạch luôn... ”
Liếc con gái trong ánh bình minh xám mờ phủ một lớp sương mỏng: “Sao vậy con?”
Văn Nhiễm không biết phải nói sao.
Nàng muốn hỏi: Mẹ ơi, mẹ lấy ba là vì rất yêu ba đúng không? Có yêu đến mức mỗi lần tới gần tim lại đập loạn xạ như mấy sợi tóc dựng lên mỗi sáng không chịu ngoan ngoãn nằm xuống không? Nếu người con thích không phải người bình thường thì sao?
Cậu ấy sinh ra để toả sáng. Sinh ra để bay cao. Sinh ra đã định sẵn sẽ vươn tới tận bầu trời nơi con không thể nào chạm tới, giống như mặt trời vậy, nhìn thẳng vào cậu ấy quá lâu sẽ bị bỏng.
Cậu ấy không sống trong căn nhà cũ kỹ trong hẻm nhỏ. Sẽ không xuống phố mua cái bánh mì đậu đỏ có giá bốn tệ. Sẽ không đứng cạnh bếp lửa dùng móc sắt lôi chân giò ra để khò cho sạch lông.
Cậu ấy đã cười và nói với con: “Nếu là cậu viết thật, thì có lẽ, mình có thể cân nhắc đồng ý đấy.”
Muốn nắm tay cậu ấy.
Muốn nhìn thấy cậu ấy cười nhiều hơn.
Muốn vén mái tóc xoăn bồng bềnh của cậu ấy ra sau tai rồi hỏi: “Vướng lên lông mày như vậy có ngứa không?”
Nhưng mà...
Văn Nhiễm bỗng dưng bật khóc.
Phiền chết đi được, rõ ràng chẳng có chút cảm giác muốn khóc nào cả, sao từ khi thích một người lại trở nên dễ xúc động thế này? Không có tiếng nức nở nào phát ra, thậm chí vẫn có thể nặn ra vẻ mặt tươi cười bất kỳ lúc nào, chỉ có nước mắt cứ lặng lẽ rơi khỏi khoé mắt, như cơn mưa nắng âm thầm cuối hạ.
Rất kỳ lạ, rất mâu thuẫn, nhưng không thể ngăn lại được.
Bà Bách giật mình, lục tìm khắp túi áo ngủ xem có mang theo khăn giấy không: “Không thích bánh mì đậu đỏ mà khóc luôn hả con?”
Văn Nhiễm nghẹn ngào: “Không phải đâu.”
Chỉ là, nếu đã định trước sẽ mất đi.
Giống như sau khi pháo hoa nở rộ mới nhận ra bầu trời đêm tối đến nhường nào.
Giống như sau một buổi tiệc náo nhiệt là cảm giác cô đơn tràn đến.
Giống như sau khi ăn một quả cam ngọt thật ngọt, thì chẳng thể nào nuốt nổi quả chanh chua nữa.
Người con thích là pháo hoa, là bữa tiệc náo nhiệt, là quả cam vàng ươm.
Vậy nên, con tình nguyện không muốn nữa.
Bà Bách rút ra mảnh giấy nhăn nhúm giúp Văn Nhiễm lau nước mắt: “Lau lẹ đi con, không thôi làm hàng xóm hết hồn đấy.”
“Mệt quá đi, năm cuối cấp mỗi tháng đều kiểm tra định kỳ, căng thẳng muốn chết.” Văn Nhiễm tìm lý do bào chữa.
“Trời ơi, nhà mình đâu có bắt con thi trường Bắc Đại hay Nhạc Viện Trung Ương gì đâu, con chỉ cần thi một trường ở Hải Thành là được rồi mà...”
Văn Nhiễm lau nước mắt xong, hai cái bánh mì đậu đỏ treo trên tay lái xe đạp, đạp đến trường.
Đúng là, càng sợ cái gì thì càng dễ gặp phải.
Sáng nay không thấy Đào Mạn Tư ở nhà xe, nên nàng một mình bưng túi bánh mì đậu đỏ lao vào trường.
Vì quen cúi đầu khi đi bộ, nên thứ đầu tiên lọt vào mắt nàng là đôi Converse cổ cao màu dương đậm đó.
Trong đầu vẫn còn bột nhão vì cả đêm không ngủ, nàng thầm nghĩ: “Không trùng hợp vậy đâu nhỉ, Hứa Tịch Ngôn đâu có hay đi học sớm,” rồi ngẩng đầu lên theo phản xạ.
Khuôn mặt của cô gái ấy thật sự hợp để được ánh sáng mờ ảo buổi sớm hoặc hoàng hôn nhạt tô điểm, xa lạ và tách biệt đến mức dường như không dính bụi trần.
Văn Nhiễm hoàn toàn không nghĩ sẽ gặp Hứa Tịch Ngôn giờ này ở trường, hoảng hốt lùi lại nửa bước, bánh mì trong tay rơi mất một nửa, nàng vừa vội vừa lóng ngóng bắt lấy, cảnh tượng trở thành màn tung hứng vui nhộn.
Không thèm nhìn Hứa Tịch Ngôn một cái, nàng lại cúi đầu bước đi vội vàng.
Hai tay kẹp chặt bên hông, giống như một chú chim cánh cụt lao đi không kiểm soát.
Khóe môi Hứa Tịch Ngôn khẽ cong thành nụ cười.
Cô chỉ vào mặt mình, nghiêm túc hỏi Bạch Xu: “Mình trông đáng sợ lắm à?”
Bạch Xu cười: “Ý cậu là gì?”
Hứa Tịch Ngôn lắc đầu, nhìn theo hướng chú chim cánh cụt vừa biến mất.
Thật ra chính cô cũng không ngờ mình lại nói câu ấy với Văn Nhiễm hôm qua.
Nói sao nhỉ, chỉ vì cô bị bức thư đó làm cảm động. Trình độ tiếng Trung của cô không cao, chỉ nhớ trong 《Hồng Lâu Mộng》 có câu “Đàn ông được làm từ đất, phụ nữ được làm từ nước”, trực giác nói những dòng chữ nhẹ nhàng trong sáng ấy nhất định không phải do Trâu Vũ Hằng hay bất kỳ tên con trai nào viết ra.
Tựa vào lan can tầng ba khu lưu trữ lịch sử, đôi chân nhỏ đong đưa tỏ vẻ thờ ơ như ban đầu, nhưng gương mặt trắng trẻo của cô khi ngẩng lên, mấy ngón tay thon dài không ngừng cử động, dưới ánh hoàng hôn phủ lớp viền vàng nhạt bông mịn.
Cô chợt thấy đôi tay ấy rất hợp để đánh đàn, cũng rất hợp để viết ra những câu chữ thuần khiết mà không sến súa.
Nếu là Văn Nhiễm.
Cô chưa bao giờ thích ai, nhưng, nếu là Văn Nhiễm.
Giờ thể dục giữa tiết, hiếm khi Hứa Tịch Ngôn không bỏ trốn, cô đi men theo bãi cỏ ra phía sau.
Chỉ khi cô đứng lại rồi xoay người, mới thấy Văn Nhiễm đang cùng bạn học đi tới, vẫn cúi đầu, không hề nhìn cô.
Đúng lúc ấy, giáo viên chủ nhiệm khối đứng bên rìa sân thể dục gọi: “Hứa Tịch Ngôn.”
À, nhớ ra rồi, thầy muốn cô nộp vài giấy chứng nhận thi dương cầm để đăng ký trường học chất lượng cao.
Thế là cô bỏ tiết thể dục giữa giờ, lúc nhạc vang lên thì bước ra phía trước.
Đi ngang hàng lớp Hai, Văn Nhiễm đứng rìa ngoài, vị trí thứ ba từ dưới đếm lên.
Động tác đầu tiên của bài thể dục là giãn cơ, bị mấy bạn trêu “buổi sáng tỉnh dậy ôm mặt trời”.
Hứa Tịch Ngôn liếc thấy vai áo đồng phục trắng xanh của cô gái kia, không biết từ lúc nào dính một vệt cỏ xám xanh, đang định đưa tay gỡ giúp, thì nhìn thấy vành tai cô đỏ bừng lên khi cảm nhận cô tiến gần.
Thế là cô chẳng làm gì, chỉ nhẹ nhàng đi lướt qua.
Nghe hơi thở yên tĩnh và trong trẻo của cô gái ấy, hòa vào nhịp hô khẩu hiệu “một hai ba bốn, hai hai ba bốn”.
******
Đến trước giờ tự học buổi tối, Hứa Tịch Ngôn đặt KFC, ra gần cổng sắt nhận đồ.
Trường cấm gọi đồ từ bên ngoài nhưng quản không nghiêm, nên đến giờ tan học chiều là nơi này luôn ngập mùi mì hành, thịt chiên hay bánh bao chiên thơm nức.
Ai ngờ hôm nay lại gặp em bé ngoan Văn Nhiễm ở đó.
Hứa Tịch Ngôn nhìn theo bóng lưng nàng.
Văn Nhiễm đang nói chuyện với một thiếu niên, nhìn tuổi cũng bằng họ, nhưng giờ này vẫn ở ngoài trường, chắc là sinh viên đại học.
Hứa Tịch Ngôn bước tới lấy đồ, shipper đang đứng cạnh thiếu niên đó.
Lúc đầu cô không chú ý gương mặt anh ta, chỉ liếc Văn Nhiễm một cái.
Văn Nhiễm thì lại tươi cười, nhỏ giọng nói: “Anh Viễn, cảm ơn anh đã đến tận đây.”
Rồi nói thêm: “Mẹ em mua được quả dưa hấu ngọt lắm, để thêm một thời gian nữa chắc hết ăn được, tối nay anh có muốn qua ăn không?”
Lúc này Hứa Tịch Ngôn mới nhìn kỹ cậu con trai kia thêm chút nữa.
Gương mặt không nổi bật, có thể gọi là hiền hậu, đồng tử màu nâu nhạt khiến người ta liên tưởng đến chú gấu con thật thà.
Thì ra Văn Nhiễm cũng có thể thoải mái và nhẹ nhàng trò chuyện như vậy với người khác.
Chỉ là, người ấy không phải cô.
Cô duỗi bàn tay trắng trẻo ra nhận túi giấy KFC, miệng hờ hững nói “Cảm ơn”.
Cô gái bên cạnh như bị điện giật, bắn mình bật sang một bên, tông vào bạn khác đang lấy bánh bao chiên, rồi lúng túng nói “Xin lỗi”.
Thiếu niên lúc ấy mới nhìn sang Hứa Tịch Ngôn, ánh mắt lập tức sững lại.
Không phải vì anh ấy có ý gì, mà là phản ứng vô thức khi thấy gương mặt xinh đẹp như tường vi.
Mùi hương của thiếu nữ bị mùi gà rán lấn át, Văn Nhiễm chào tạm biệt Văn Viễn người được Bách Huệ Trân sai đưa cơm, rồi xách túi cơm caro cắm đầu đi nhanh.
“Văn Nhiễm.”
Dù trong lòng cầu nguyện thế nào, mong Hứa Tịch Ngôn đừng gọi mình, thì Hứa Tịch Ngôn vẫn gọi.
Nàng quay đầu dưới gốc cây long não, ống quần đồng phục lúc nào cũng rộng thùng thình, gió thu vừa thổi là dán sát vào bắp chân như tà váy.
Hứa Tịch Ngôn xách túi giấy KFC đi đến nhưng dừng lại bên ngoài tán cây, vẫn cách nàng một đoạn.
Những học sinh khác lấy đồ xong thì quay lại lớp, nên ít người để ý đến hai người dưới tán cây.
Văn Nhiễm không ngờ câu đầu tiên Hứa Tịch Ngôn nói là: “Ai cũng thích mình hết.”
Kiêu ngạo.
Văn Nhiễm nghĩ thầm.
Khóe môi lại theo phản xạ định cong lên thành nụ cười.
Nàng là người nhút nhát, nên mới thích nhìn Hứa Tịch Ngôn rực rỡ như thế. Câu nói tự phụ kia của Hứa Tịch Ngôn được nói ra đầy tự tin, hơi kiêu căng, nhưng nghe êm tai đến chết người.
Hứa Tịch Ngôn nhếch môi: “Tại sao chỉ có cậu, luôn tỏ ra ghét bỏ mình như vậy?”
Văn Nhiễm mấp máy môi, không nói nổi.
“Những gì mình nói với cậu hôm qua, dọa cậu rồi sao?” Hứa Tịch Ngôn mở túi giấy, cúi đầu nhìn, giải thích: “Mình đặt bánh trứng chocolate loại giới hạn theo mùa, đang xem thử anh giao hàng có giao nhầm vị thường không.”
“Ồ.”
... Cái gì vậy trời.
Hứa Tịch Ngôn buộc miệng túi lại, tiếp tục mỉm cười: “Cậu thấy chuyện con gái thích con gái, rất phản cảm đúng không?”
Văn Nhiễm bừng tỉnh.
Hứa Tịch Ngôn vừa thấy Văn Viễn đưa cơm cho nàng nên đã hiểu lầm.
Văn Nhiễm không biết có ai giống mình không, rất không thích bày tỏ quan điểm, thà để người ta hiểu lầm còn hơn bị chú ý.
Nhưng lúc này, nàng lại lắc đầu chắc nịch: “Không phải vậy.”
“Chuyện con gái thích con gái,” gió mang theo mùi long não nhẹ nhàng làm lay ống quần đồng phục, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng chắc chắn: “Rất đẹp.”
Hứa Tịch Ngôn nhìn nàng.
Thật lòng mà nói, trước đó cô chưa từng nghĩ đến chuyện thích ai, cuộc sống cô luôn đầy ắp, ngoài dương cầm còn có lặn biển, leo núi, lướt sóng, càng không có thời gian ngồi yên để suy nghĩ rõ xu hướng của mình.
Sau này lớn lên, Hứa Tịch Ngôn từng quen hai người bạn gái, một người cũng trong giới dương cầm, người kia là nữ diễn viên vừa nổi tiếng vừa có lưu lượng.
Lúc đó cô đã ở rất xa Hải Thành, xa đến mức quên luôn tên trường từng học một năm.
Thế mà lại nhớ tới Văn Nhiễm, đặc biệt là khi cô bắt đầu hẹn hò với ai đó.
Cô gái nhỏ trong bộ đồng phục trắng xanh, lúc nào cũng yên tĩnh và trong sáng, đã từng nói: “Chuyện con gái thích con gái, rất đẹp.”
Hứa Tịch Ngôn khẽ cười: “Vậy là không phản cảm chuyện con gái thích con gái, chỉ phản cảm với mình thôi, đúng không?”
Văn Nhiễm há miệng rồi lại mím môi.
“Yên tâm đi, mình đùa đó.” Hứa Tịch Ngôn nói: “Mình chỉ không biết ai viết bức thư đó, nên muốn thử cậu một chút thôi.”
“... Ờ.” Đầu lưỡi Văn Nhiễm líu lại.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Hai cái bánh mì sáng nay cậu đánh rơi đó.”
“Sao?”
“Cậu đã ăn chưa?”
“......”
“Quả nhiên là nhặt lên ăn rồi đúng không?”
“... Thì sao chứ.”
Hứa Tịch Ngôn lại cười khẽ, xách túi KFC đi xa.
Đi được một đoạn, lại quay lại, hàng mi lúc nào cũng cụp xuống giờ theo nụ cười tuỳ ý: “Không cần phải căng thẳng như vậy với mình đâu. Mình chỉ mượn chỗ học tạm ở đây một thời gian thôi, chắc hết học kỳ này là đi rồi.”
Văn Nhiễm bị sốc, không nhịn được hỏi theo bóng lưng cô: “Cậu đi đâu?”
Hứa Tịch Ngôn nhếch môi cười: “Học viện Âm nhạc Hoàng gia Bách Lệ Tư, họ luôn liên hệ với mình. Hiện tại mình chỉ đang tham gia các cuộc thi trong nước để hoàn thiện hồ sơ, sau kỳ thi tuyển sinh chung là mình đi liền, qua đó học dự bị. Tên trường này nghe giống như Học viện Âm nhạc Hoàng gia ở London nổi tiếng nhất.”
Văn Nhiễm ngẩn người.
Khái niệm về Học viện Âm nhạc Hoàng gia Bách Lệ Tư là gì? Chắc cũng giống như “Harvard” trong giới âm nhạc vậy.
Khi các học sinh nghệ thuật khác vẫn xem Nhạc viện Trung Ương là đỉnh núi không thể vượt, thì Hứa Tịch Ngôn lại nhẹ nhàng nói: “Họ luôn liên hệ với mình, chỉ chờ mình hoàn thiện hồ sơ.”
“Ồ.”
Lưỡi Văn Nhiễm bỗng dưng líu lại.
Hứa Tịch Ngôn thậm chí không cần nghe nàng nói “chúc cậu thành công”, vì cô nhất định sẽ thành công.
******
Lấy “chia ly” làm đơn vị tính, ở mức độ nào đó là chuyện tốt.
Nó khiến con người ta can đảm hơn một chút, vì luôn có suy nghĩ: Dù sao thì cậu ấy cũng sắp đi rồi.
Văn Nhiễm vẫn cách ngày luyện một buổi ở phòng nhạc, giờ thì Hứa Tịch Ngôn thỉnh thoảng cũng đến, vì Bạch Xu cần một đoạn nhạc đệm cho bài thi múa, nên Hứa Tịch Ngôn tới đệm đàn cho cô ấy.
Với trình độ như Hứa Tịch Ngôn, không cần tập trung, luyện bài gì cũng được, chỉ cần giữ cảm giác tay là ổn.
Văn Nhiễm không bận tâm, dù sao Hứa Tịch Ngôn cũng dùng phòng khác.
Chỉ là giống mỗi lần nàng kéo Đào Mạn Tư đi vệ sinh rồi ngang qua lớp Năm...
Nàng cũng nhiều lần ôm bản nhạc đi ngang phòng đầu tiên trong dãy phòng nhạc.
Hứa Tịch Ngôn đang chơi một bản nhạc thậm chí đã quá phổ biến, 《Snowdreams》, bản nhạc mà bất kỳ nhà hàng kiểu Âu giả cao cấp nào cũng có thể nghe thấy.
Theo lý thì tai phải nghe đến phát chán rồi.
Nhưng ý nghĩa của thiên tài là gì?
Chỉ cần 52 phím trắng và 36 phím đen, cô có thể dệt nên một giấc mơ cho bạn.
Bạn ôm bản nhạc đứng nơi hành lang phòng đàn với khung gỗ tròn màu nâu cổ kính, ánh nắng rọi bên chân như viết nên một nốt lặng, gió thu khiến chóp mi nhuốm chút ánh vàng, lá khô chao nghiêng rơi bên giày vải trắng.
Nhưng trước mắt bạn lại là tuyết trắng giữa dãy núi Thụy Sĩ, suối nhỏ kết băng đang róc rách chảy dưới chân, lướt qua mu bàn chân bạn, rồi dâng cao, dâng cao mãi... đến khi vành tai bạn nổi lên từng trận gai lạnh.
Hôm ấy, Văn Nhiễm nghe tiếng Hứa Tịch Ngôn vang từ trong phòng đàn: “Không đúng.”
Giọng Bạch Xu: “Sao lại không đúng?”
“Cảm giác của mình, hôm nay không đúng.”
Hứa Tịch Ngôn lặp lại một đoạn, rồi lại lặp.
“Đúng mà.” Bạch Xu ngạc nhiên: “Nghe giống như mọi ngày, vẫn rất hay, sao lại không đúng?”
Trong phòng còn có hai bạn nghệ sĩ dương cầm đang ngồi quan sát.
Bạch Xu hỏi: “Có gì không ổn sao?”
“Không có.”
“Rất tuyệt.”
“Tịch Ngôn?”
Hứa Tịch Ngôn lại trầm mặc rất lâu.
Lần đầu tiên Văn Nhiễm nhận ra Hứa Tịch Ngôn vừa mạnh mẽ vừa dễ vỡ.
Chính vì thiên phú quá cao, cô mới bới bản thân đến từng chi tiết nhỏ.
Và cô chỉ có thể dựa vào chính mình, bởi người khác không thể nhận ra lỗi sai của cô.
Hứa Tịch Ngôn lại chơi lại đoạn ấy.
Rồi lại lần nữa.
Đó cũng là lần đầu tiên, Văn Nhiễm nghe trong giai điệu dưới ngón tay Hứa Tịch Ngôn có thêm chút bất an.
Văn Nhiễm ôm bản nhạc đứng trong vùng bóng tối nơi hành lang, cụp mắt lắng nghe kỹ.
Nhưng nàng cũng không nghe ra điểm nào sai sót.
Nếu nàng chơi được đến trình độ như thế, nàng và bà Bách chắc sẽ cười trong mơ đến khi tỉnh.
Bên trong phòng nhạc rơi vào khoảng lặng, trạng thái của Hứa Tịch Ngôn khiến Bạch Xu và hai người kia không dám mở miệng.
Hứa Tịch Ngôn lại đàn thêm một lần.
Rồi một lần nữa.
Mãi đến khi Bạch Xu dè dặt cất tiếng: “Tịch Ngôn...”
Giọng Hứa Tịch Ngôn mang khoảng cách rõ: “Hay là các cậu ra ngoài trước đi.”
Cô có thể làm rất nhiều chuyện khác nhau, nhưng dương cầm mới là cốt lõi đời cô. Nếu không giải quyết được vấn đề trên đàn, cô không thể làm gì khác.
Hứa Tịch Ngôn lại đàn thêm một lần.
Lại một lần nữa.
Trời dần tối, Văn Nhiễm đứng trước cửa lâu đến nỗi chân cũng tê dại.
Mãi đến khi chuông vào giờ tự học buổi tối vang lên, Bạch Xu và hai bạn kia mới bước ra.
Trông thấy Văn Nhiễm đứng ở cửa, ngẩn ngơ.
Chỉ thấy nàng ôm bản nhạc trước ngực, nhẹ nhàng gật đầu với các cô.
Văn Nhiễm là kiểu học sinh có sự hiện diện mờ nhạt, không thân với Bạch Xu hay nhân vật nổi bật nào trong trường, nên không chào hỏi, Bạch Xu và các bạn rời đi.
Văn Nhiễm dựa vào cây cột tròn, ngồi xuống ghế dài cạnh lan can hành lang.
Trăng đã lên.
Văn Nhiễm gõ nhịp trong đầu, lắng nghe Hứa Tịch Ngôn trong phòng nhạc lặp lại đoạn nhạc ấy.
Nàng không nghe ra gì sai.
Chỉ là nàng ngồi đây nghiêm túc, mang trái tim tin đoạn nhạc đó thực sự có vấn đề như Hứa Tịch Ngôn nghĩ, lắng nghe từng chút một.
Trăng mùa thu là vầng trăng rất kiên nhẫn.
Người ngồi dưới trăng cũng rất kiên nhẫn.
******
Hứa Tịch Ngôn không che giấu cơn bực bội.
Sau khi đàn đến lần thứ bao nhiêu không rõ, cô nện mạnh xuống phím.
Không thể chấp nhận được. Cô không thể chấp nhận bất kỳ tì vết nào trong bản nhạc của mình. Nó giống như vỏ trứng rơi vào bát trứng đã đánh tan, khiến cô phát điên.
Nhưng dù cô khuấy bao nhiêu lần, vẫn không gắp được mảnh vỏ ra.
Mái tóc dài rối bù buông xuống vai, cô ngẩng đầu đầy khó chịu thì thấy bóng dáng mảnh khảnh bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng đàn, che mất một nửa ánh trăng rải xuống.
Hứa Tịch Ngôn ngẩn người.
Không ngờ là Văn Nhiễm.
Văn Nhiễm bình thường thấy cô là chạy, vậy mà lúc này lại ôm bản nhạc đi về phía cô.
Vẻ mặt yên tĩnh của cô như ánh trăng mùa thu, khiến trái tim đầy phiền muộn của Hứa Tịch Ngôn chợt dịu lại, như buổi trưa hè oi ả được uống ly nước nho mát lạnh.
Văn Nhiễm chỉnh tề đặt bản nhạc lên bàn bên cạnh, điềm tĩnh nói: “Hứa Tịch Ngôn, cậu có thể đứng lên một chút được không?”
Trên người nàng phảng phất mùi đinh hương nhẹ, hệt như chiếc chăn màu xanh nhạt đã ôm lấy cô trong ngày đau bụng kinh trước đó, khiến đêm tối u ám nhuốm tầng lam tím.
Gương mặt Văn Nhiễm điềm tĩnh, giọng nói điềm tĩnh, cả hương thơm cũng điềm tĩnh.
Tính cách Hứa Tịch Ngôn vốn không chịu nghe lời ai. Mẹ cô thì cảm xúc thất thường, lúc cãi nhau hay tiện tay ném bình gốm cổ trị giá vào tường cạnh cô, cô vẫn lạnh lùng đứng đó, đến lông mày cũng không nhíu, nên đừng nói chuyện cô nghe lời.
Sau khi chuyển đến Hải Thành, ông bà ngoại bảo cô về nhà chịu phạt, cô dùng tiền thưởng thi đấu thuê nhà ở một mình.
Thế mà lúc này, khi Văn Nhiễm nói: “Hứa Tịch Ngôn, cậu có thể đứng lên một chút được không?”
Giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa mềm mại, không hiểu sao Hứa Tịch Ngôn lại nghe theo và đứng dậy.
Văn Nhiễm lại nói: “Hứa Tịch Ngôn, cậu có thể tránh ra một chút không?”
Hứa Tịch Ngôn lùi thêm hai bước.
Văn Nhiễm đi vòng qua bên cạnh cô, ngồi xuống chiếc ghế đàn cô vừa rời.
Bờ vai nàng hơi căng lên vì mặt ghế da vẫn còn hơi ấm của Hứa Tịch Ngôn, giờ dính trên người nàng.
Còn cả hương thơm của cô, mùi phức tạp, hơi áp đảo.
Văn Nhiễm đã ngửi tinh tế, Hứa Tịch Ngôn nhận ra qua bóng lưng nàng.
Rồi nàng thả lỏng vai, đưa tay lên, duỗi ra một ngón tay.
Nhẹ nhàng nhấn phím trắng.
Ting.
Dùng lực mạnh hơn, nhấn tiếp.
Ting!
Lại nhẹ hơn, nhấn thêm lần nữa.
Ting.
Hứa Tịch Ngôn đứng cách nàng vài bước, nhìn bóng lưng nàng, ánh trăng từ khung cửa sổ hành lang rọi vào, rơi xuống một bên vai nàng.
Tựa như giai điệu cô vừa chơi, 《Snowdreams》. Đầu ngón tay nàng khẽ chạm vào phím trắng, tuyết rơi trên bờ vai nàng.
Hứa Tịch Ngôn phát hiện, đến hơi thở cũng nhẹ nhàng.
Giọng Văn Nhiễm vẫn điềm tĩnh: “Hứa Tịch Ngôn.”
“Không phải tay cậu có vấn đề.”
“Mà là phím trắng này, âm không chuẩn.”