Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Ánh mắt mười tám tuổi
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rơi xuống đôi môi mềm mại của Văn Nhiễm.
Bóng dáng Hứa Tịch Ngôn và Bạch Xu sau khi xuống cầu thang liền biến mất, không vào căng tin, có lẽ đã gọi đồ ăn ngoài.
Văn Nhiễm cùng Đào Mạn Tư đi mua bánh mì trong căng tin xong, đang trên đường trở về tòa nhà Giảng Dạy thì Đào Mạn Tư kéo lại: “Đâu gấp gáp về lớp vậy, còn sớm mà.”
Nói rồi kéo nàng đến bãi đá dưới rặng trúc, ở đó có bàn ghế đá, mặt bàn vẽ bàn cờ, nhưng khuôn viên trường rộng lớn nên nơi này lâu không được lau dọn, đến cả ô cờ cũng mờ nhạt.
Thỉnh thoảng mới có học sinh đến ăn sáng, đều phải tự mang khăn giấy lau sạch mặt bàn rồi mới ngồi.
Đào Mạn Tư và Văn Nhiễm lau bàn, rồi ngồi xuống.
Đào Mạn Tư lôi từ túi áo ra một hộp giấy nhỏ gói ghém bằng giấy caro: “Chúc mừng sinh nhật!”
“Còn mua quà làm gì.”
“Giả trân à?” Đào Mạn Tư cố ý càu nhàu: “Từ tiểu học đến trung học, năm nào mình cũng nhớ ngày sinh nhật cậu mà.”
Văn Nhiễm khẽ nhếch khóe môi: “Vậy mình mở ra nha?”
“Ừ ừ, mở đi.”
Văn Nhiễm nhẹ nhàng gỡ băng keo dán ngoài, cả giấy gói nguyên vẹn, lấy ra một hộp giấy màu xám nhạt, mở ra là chiếc kẹp bản nhạc vàng đậm.
Trên đó khắc chữ nổi tiếng Anh, hàng hiệu.
“Cái này đắt lắm đấy!” Văn Nhiễm hơi xót tiền thay Đào Mạn Tư: “Cậu tiêu hết tiền tiêu vặt rồi à?”
“Nếu thật sự tiêu hết thì nửa tháng sau để cậu bao nuôi mình đi, mời mình ăn sáng, cậu có chịu không?”
Văn Nhiễm gật đầu không do dự: “Tất nhiên rồi.”
Đào Mạn Tư cười: “Yên tâm đi, chưa xài hết đâu. Dù sao cũng là sinh nhật mười tám tuổi, phải trịnh trọng một chút chứ.”
Văn Nhiễm cẩn thận cất quà đi: “Mình sẽ luôn dùng nó.” Nàng còn nhấn mạnh: “Luôn luôn.”
Hai người ngồi ăn sáng dưới rặng trúc mát rượi, Đào Mạn Tư chống cằm hút sữa: “Qua sinh nhật mười tám tuổi là như thật sự sắp thi đại học rồi.”
“Nhiễm Nhiễm, cậu quyết định sẽ theo nghệ thuật hay thi khối văn hóa chưa?”
Văn Nhiễm lắc đầu.
“Cậu biết Trương Triết Văn được chọn vào đội tuyển Olympic Toán học để xét tuyển Bắc Đại không?”
“Trương Triết Văn định thi vào trường ở Bắc Thành à?”
“Ừ.” Đào Mạn Tư dùng ngón tay vẽ hình ngôi sao trên hộp sữa.
Văn Nhiễm hỏi: “Còn cậu?”
“Thành tích của mình, cũng không chắc có thể đậu trường nào tốt ở Bắc Thành không.”
“Còn hơn nửa năm nữa mới thi đại học mà.” Văn Nhiễm nói: “Chỉ cần cậu muốn, cố gắng hết sức là được.”
“Hay quá ha!” Đào Mạn Tư liếc nàng: “Mình còn tưởng cậu sẽ không nỡ, muốn mình thi trường ở Hải Thành để ở lại với cậu. Mẹ cậu muốn cậu học đại học ở Hải Thành đúng không?”
“Bà ấy đúng là muốn vậy.”
“Thì mình…” Đào Mạn Tư xoay xoay hộp sữa: “Mình thật sự vẫn chưa quyết định được. Nhiễm Nhiễm, nếu cậu là mình, cậu sẽ chọn thế nào?”
Hai đứa đều là kiểu người dè dặt, kín đáo.
Nhưng lúc này, thiếu nữ ngồi trong vầng sáng xuyên qua rặng trúc, gương mặt mang vẻ tin tưởng thánh thiện: “Nếu là mình, mình sẽ liều mạng học, mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng cũng không sao, học đến khi trán đổ dầu mọc mụn cũng được, học đến khi bị cận sáu trăm độ cũng không sao.”
Đào Mạn Tư sững người.
Thiếu nữ hạ giọng, nhưng vẫn kiên định: “Chỉ cần có thể đến gần người ấy.”
Đào Mạn Tư bất chợt hỏi: “Cậu đang nói đến mình à?”
Văn Nhiễm tất nhiên không chỉ nói về Đào Mạn Tư.
Nghĩ đến bản thân, nàng thật sự rất ghen tỵ với Đào Mạn Tư.
Nếu Hứa Tịch Ngôn giống Trương Triết Văn, ưu tú, nhưng không quá đỗi xa vời, ví như cô chỉ được tuyển thẳng vào Nhạc viện Trung ương, thì Văn Nhiễm nhất định sẽ bất chấp tất cả, nhón chân với theo, chân trần đuổi theo, dốc hết mọi thứ chỉ để theo kịp Hứa Tịch Ngôn.
Nhưng mà…
Học viện Âm nhạc Hoàng gia Bách Lệ Tư.
Đó là cái tên chỉ xuất hiện trong những câu đùa từ nhỏ: “Cậu thi Học viện Âm nhạc Hoàng gia Bách Lệ Tư đi.”
Là học viện âm nhạc hàng đầu thế giới. Mỗi năm chỉ tuyển không tới một nghìn học viên. Tập hợp thiên tài xuất chúng khắp nơi. Vô số cựu sinh viên nơi này đã tỏa sáng rực rỡ trong giới âm nhạc.
Là khoảng cách như bầu trời và vực thẳm.
Là con tàu vũ trụ mà người ta chỉ có thể ngước mắt nhìn theo.
Là sự tồn tại dù có cố gắng bao nhiêu cũng khó với tới.
Buổi trưa, Văn Nhiễm xin giáo viên chủ nhiệm giấy phép nghỉ học, rồi đứng chờ Bách Huệ Trân ở cổng trường.
Lần này Hứa Tịch Ngôn không rủ nàng đi cùng nữa. Cũng đúng thôi, nàng tự làm ra vẻ xa cách như vậy. Hơn nữa tiết thể dục đã không thấy Hứa Tịch Ngôn, chắc cô đã đến hội trường sớm hơn.
Dù sao với thực lực của Hứa Tịch Ngôn, chắc cũng chẳng cần chuẩn bị nhiều.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn vẫn luôn tùy tiện, Văn Nhiễm đoán không nổi hành động cô. Có thể người ta chẳng hề đến hội trường, nhân dịp có cuộc thi mà trốn học, lượn qua tiệm truyện tranh cũng nên.
Văn Nhiễm cười gượng.
Ghen tỵ cũng không nổi. Đó là sự đè bẹp của thiên phú.
Bách Huệ Trân vội vàng đến: “Mẹ phải chuẩn bị cơm trưa cho bà ngoại con trước, đợi lâu chưa?”
“Không ạ.”
Bà đưa cho nàng một hộp nhỏ, nhíu mày nhăn mặt đẩy vai nàng: “Bé con, mười tám tuổi rồi nha.”
Văn Nhiễm mỉm cười: “Tặng con gì vậy ạ?”
“Tự con mở ra mà xem.”
Văn Nhiễm gỡ lớp giấy gói, mở hộp, là thỏi son.
Bách Huệ Trân khoác vai nàng: “Qua mười tám tuổi là thành một cô gái lớn rồi, mẹ nghĩ tới việc con chuẩn bị vào đại học, rồi yêu đương, rồi kết hôn, trong lòng vẫn thấy trống trải.”
Rồi cười nhỏ như có ẩn ý: “Dù gì thì kết hôn chưa chắc phải đi xa nhà.”
Anh hàng xóm Văn Viễn lớn hơn nàng một tuổi, hai đứa lớn lên cùng nhau, tuy còn nhỏ nhưng ba mẹ theo kiểu truyền thống tuyệt đối không khuyến khích yêu sớm.
Nhưng trong lòng luôn giữ chút ý niệm, đôi lúc nói chuyện cũng nửa đùa nửa thật.
Văn Nhiễm mím môi.
Bách Huệ Trân hỏi: “Sao vậy?”
Văn Nhiễm: “Mẹ đừng nói chuyện con với anh Viễn nữa.”
“Ối trời, con bé này còn biết ngượng cơ đấy.”
“Không phải ngượng…”
“Được rồi được rồi, không nói nữa là được.”
Thỏi son bà tặng màu trà đào dịu dàng, hợp với vẻ ngoài thuỳ mị của nàng.
Bà hỏi: “Thích không?”
“Thích ạ.”
Xe taxi chạy, cửa sổ hé mở cho gió cuối thu, ánh nắng và lá vàng thổi vào, Văn Nhiễm tựa đầu vào kính, nhìn phố xá nhộn nhịp và không khỏi nhớ đến lần đầu gặp Hứa Tịch Ngôn, đôi môi cô đỏ ánh xanh lung linh.
Nàng cảm thấy đó mới là vẻ trưởng thành.
Càng sắc sảo. Càng nổi bật. Càng phóng khoáng tự do.
Hai người bắt taxi đến hội trường, thời gian không còn sớm, Văn Nhiễm vội đăng ký, ký tên xong đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn quanh, một khi đã xuất hiện thì không thể bỏ qua vóc dáng gầy gò của cô gái ấy.
Hứa Tịch Ngôn vậy mà vẫn chưa tới.
Bách Huệ Trân vỗ vai nàng: “Đừng căng thẳng.”
“Con biết rồi.”
Văn Nhiễm thầm nghĩ:
Sao người lớn cứ không hiểu chút gì? Có khi nói “đừng căng thẳng” còn khiến người trẻ căng hơn, bởi vì như vậy giống như nhấn mạnh rằng chuyện này thực sự đáng căng thẳng.
Cuộc thi chính thức cần thay lễ phục, rồi trang điểm.
Lớp trang điểm của Văn Nhiễm luôn rất nhẹ, các cuộc thi kiểu này cũng không cần chuyên gia, nàng tự vào phòng trang điểm búi tóc, phủ một lớp phấn mỏng. Trước giờ nàng thường dùng son dưỡng có màu, hôm nay mới thử thỏi son mẹ tặng.
Vào trễ nên phòng trang điểm vắng tanh.
Nàng mặc chiếc váy trắng nhạt như ánh trăng. Ngồi trước gương lớn viền đèn, mới tô nửa khuôn mặt.
Lúc này cửa bị đẩy mạnh mở.
Hứa Tịch Ngôn đeo túi một bên vai bước vào, mặc áo thun đen cổ chữ V, vai áo hơi rộng nên trễ xuống, túi đeo trên một bên vai, hai tai đeo tai nghe, áo đồng phục đã cởi ra buộc tùy tiện quanh eo.
Cái người này chỉ mặc đồng phục cũng đủ đẹp tới mức có thể chụp bìa tạp chí thời trang.
Hứa Tịch Ngôn tháo tai nghe, quấn quanh tay, hỏi Văn Nhiễm: “Mình cũng cần dùng phòng trang điểm, cậu có ngại không?”
Văn Nhiễm lắc đầu.
Nàng không phải tiểu bá vương gì, thời đại đó đã qua lâu.
Hứa Tịch Ngôn bước vào, đóng cửa lại.
Trong chớp mắt, phòng trang điểm nhỏ trở thành không gian kín. Cô chọn bàn trang điểm quay lưng lại với Văn Nhiễm rồi ngồi xuống. Chính vì thế, Văn Nhiễm mới dám lén ngẩng đầu, qua gương lén nhìn bóng lưng Hứa Tịch Ngôn.
Hứa Tịch Ngôn đặt túi xuống đất tùy tiện, thật ra Văn Nhiễm từng lén xem, trông như phong cách du mục nhưng rõ là hàng hiệu.
Cô tựa lưng ghế, ngồi thêm vài giây.
Văn Nhiễm chợt nhận ra cô đã cất tai nghe, dường như vừa nghe xong một bài trong iPod.
Hứa Tịch Ngôn là kiểu người thế nào, cô thích nghe nhạc gì?
Ngay khi nàng đang lơ đãng nhìn bóng lưng, cô bất chợt đưa tay lấy tai nghe, Văn Nhiễm bị dọa hét lên, vội rụt mắt lại.
Một tiếng xào xạc nhẹ.
Văn Nhiễm lại lén nhìn, suýt chảy máu mũi.
Hứa Tịch Ngôn thản nhiên cởi phăng áo thun đen.
Hôm nay cô mặc áo ngực đen, dây mảnh móc trên vai, lưng săn chắc mang vẻ thiếu nữ khoẻ khoắn.
Hợp với đường cong của xương bả vai, như cánh bướm sắp vỗ cánh.
Văn Nhiễm bất giác nghĩ, nếu trên da cô xăm một cánh bướm, không biết đẹp thế nào.
Hứa Tịch Ngôn mở túi, lấy ra bộ lễ phục đen tuyền, chất liệu voan mỏng nhẹ, kiểu cúp ngực, trùm qua đầu mặc vào. Nếu là Văn Nhiễm, chắc sẽ chọn áo ngực không dây.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn không làm thế.
Cô lấy sắc đẹp làm vũ khí, hành xử tùy hứng.
Lễ phục nhăn nheo trong túi, vài nếp gấp, nhưng như chiếc túi hàng hiệu kia, toàn bộ toát lên khí chất hoang dại, lười biếng mà đẹp đẽ, hai dây áo mảnh như nét bút cá tính.
Cô đứng lên, cởi áo đồng phục, tà váy phồng nhẹ rũ xuống rồi lại ngồi.
Ngẩng đầu nhìn gương.
Ánh mắt cô phản chiếu, chạm vào ánh mắt Văn Nhiễm qua gương.
Quanh co như những suy nghĩ của tuổi mới lớn.
Văn Nhiễm lập tức cúi đầu, tim đập nhanh.
Trong tay vẫn giữ miếng mút đánh phấn, mới tô nửa mặt, tay lên xuống đều, nhưng sắc hồng trên má không phải từ lực tay.
Chắc là Hứa Tịch Ngôn đã thu hồi ánh mắt, đang trang điểm. Vì nàng nghe tiếng mở hộp phấn, tiếng vặn mascara.
“Cái màu đó không hợp với cậu.”
Giọng Hứa Tịch Ngôn vang lên khiến Văn Nhiễm giật mình, tay cầm son khựng lại.
Ấy vậy mà cô đi tới.
Tựa bàn trang điểm, cách nàng một đoạn, đỡ tay lên mép bàn, hơi nghiêng đầu nhìn lớp trang điểm của nàng.
Vành tai Văn Nhiễm đỏ lên.
Là vì không quen trang điểm? Hay không quen ánh mắt ấy?
Nàng ngước nhìn gương, trả lời Hứa Tịch Ngôn: “Sao lại không hợp?”
“Cậu không thấy,” Hứa Tịch Ngôn khẽ cười, “Trông cậu ngoan quá sao?”
Văn Nhiễm không đáp.
Có lẽ từ trước đến giờ nàng luôn giữ hình tượng ngoan ngoãn. Không phải nàng không có phản kháng lặng lẽ như bong bóng dưới biển, nàng cũng có tâm tư nổi loạn của tuổi mới lớn.
Chỉ là dường như nàng không đủ nổi bật ở điểm nào để chống lại sự tùy hứng đó.
Ngoại hình bình thường. Tính cách bình thường. Chơi dương cầm bình thường. Thành tích học bình thường.
Văn Nhiễm nói: “Mình vốn đã rất ngoan rồi.”
Hứa Tịch Ngôn khẽ cong môi: “Người thực sự ngoan,” giọng cô không mang chút âm sắc ABC nào, chỉ vì vài năm trước học ở Bắc Thành nên thỉnh thoảng ngữ điệu hơi hơi lười kiểu Bắc Thành, “Làm gì tự nhận mình ngoan chứ?”
Cô giơ tay sau lưng, đặt một thỏi son vỏ vàng lên bàn: “Cho cậu mượn, dám không?”
Chỉ thoáng nhìn thỏi son đó, Văn Nhiễm nhớ tới lần đầu gặp cô, thỏi son đỏ ánh xanh lì như ngọn lửa trên gương mặt kiều diễm như đoá tường vi.
Ánh mắt Hứa Tịch Ngôn nửa cười nửa khiêu khích, nửa như dụ dỗ.
Lẽ ra nên từ chối.
Như lúc bạn cùng lớp rủ trốn tiết, nàng chỉ mỉm cười rồi lắc đầu.
Nhưng lần này—
Thỏi son như một chiếc hộp Pandora, mở ra sẽ giải phóng thứ gì đó không thể thu lại.
Thật ra thỏi son được đặt gần nàng hơn, nàng phải nhấc người khỏi ghế, với tay lấy.
Cầm trong tay, xoay nắp ra.
Không phải mới.
Đầu son hơi mòn, mang dấu vết từng được Hứa Tịch Ngôn dùng.
Văn Nhiễm nhìn kỹ, hỏi: “Ngại ghê, cậu có cọ môi không?”
“Không cần phiền phức thế.” Hứa Tịch Ngôn nói: “Dùng cọ màu không đủ đậm, cậu cứ thoa luôn.”
Thật ra chuyện chẳng có gì.
Là tự nàng giật mình.
Nhưng yêu thầm lâu ngày giống như tên trộm nhiều lần gây án chưa bị bắt, lòng can đảm cứ lớn dần.
Văn Nhiễm nhìn mình trong gương, môi hơi hé ra.
Hứa Tịch Ngôn không có ý đến gần, chỉ đứng sau, ánh mắt rơi lên đôi môi mềm mại của nàng.
Chỉ âm thầm nghĩ, không mang hàm ý: Môi thiếu nữ như cánh hoa.
Khẽ run, đường vân mềm mại, có lẽ còn thoang thoảng hương thơm.
Văn Nhiễm đặt đầu son lên môi, nhẹ nhàng thoa qua.
Hiệu quả khiến người ta ngỡ ngàng. Không phải vì son làm nàng xinh hơn, mà vì như biến thành người khác.
Không còn quá “ngoan.”
Nàng tô nốt phần còn lại, đóng son lại, đặt cạnh Hứa Tịch Ngôn: “Cảm ơn.”
Hứa Tịch Ngôn khẽ cười, không để tâm, cầm thỏi son quay lại bàn mình.
Văn Nhiễm cũng không nán nữa, khoác áo đồng phục bên ngoài lễ phục, đi tìm Bách Huệ Trân đang ở hậu trường dò xem các thí sinh khác thi tiết mục gì.
Bách Huệ Trân vừa nói: “Chắc không ai trùng bài với con đâu,” vừa quay lại.
“Ui trời! Môi con sao vậy?”
Văn Nhiễm lấy hết can đảm hỏi: “Không đẹp sao ạ?”
“Cũng không phải không đẹp, chỉ là màu này nhìn trên môi con hơi không hợp.”
“Vậy ạ.” Văn Nhiễm nói: “Con thấy cũng đẹp mà.”
“Ở đâu ra vậy?”
“Hứa Tịch Ngôn cho con mượn.”
“Hứa Tịch Ngôn à?” Bà Bách khựng: “Thế thì tốt rồi, lấy chút may mắn.”
Không nói thêm.
Cuộc thi này quy mô lớn, hậu trường có nhiều phòng tập dương cầm cho thí sinh khởi động. Thời gian không còn nhiều, phụ huynh được mời ra khán đài chờ.
Vì đến trễ nên các phòng tập người chiếm hết, nàng xếp hàng lâu mà vẫn chưa tới lượt.
Lần thi quyết định có theo nghệ thuật hay quay lại khối văn hóa, lòng nàng khó tránh bứt rứt.
Ôm tập bản nhạc, nàng nhìn về cuối hành lang.
Ở đó có cây đàn cũ kỹ bị bỏ quên, nhìn thấy là đồ cũ lâu rồi.
Lúc này vang lên giọng nói chanh chua: “Cậu luyện tạm cây đó đi, cũng hợp với cậu đấy.”
Văn Nhiễm quay lại.
Là Vương Thường.
Trang điểm với đường kẻ mắt hơi xếch, cô ta cười: “Dù sao giờ thành tích của cậu cũng chẳng tốt, đúng không?”
“Ánh mắt đó là sao?” Cô ta vẫn nhìn nàng: “Không phục hả? Từ mười tuổi đến giờ, cậu thắng được mình lần nào chưa?”
Đúng lúc đó, Hứa Tịch Ngôn không biết vừa đi đâu, lướt qua.
Có người niềm nở chào: “Hứa Tịch Ngôn, dùng phòng của mình không?”
Thật ra chẳng ai thân thiết với cô, chỉ muốn lấy chút hên, hoặc mong cô chỉ chút.
Vương Thường cười khẽ, quay về phòng tập bạn giữ chỗ.
Chớp mắt, hành lang chỉ còn một mình Văn Nhiễm.
Ôm bản nhạc, nàng bước đến cây đàn cũ.
Ngồi xuống, thở ra một hơi dài, thử phím đàn, vẫn chuẩn.
Văn Nhiễm mở bản nhạc, chỉnh tư thế ngay ngắn.
Ting.
Ai mà chẳng muốn nổi giận một lần?
Ting ting.
Ai mà không muốn mạnh mồm nói với Vương Thường: “Ai bảo mình không thắng được cậu?”
Ting ting ting.
“Muốn thắng không?”
Chất giọng khàn như đĩa than cũ vang lên, luôn mang sự chín chắn vượt tuổi, khiến Văn Nhiễm giật mình quay lại.
Thấy Hứa Tịch Ngôn trong bộ lễ phục voan đen mỏng ngồi trên bệ cạnh tường, nơi có dải rèm nhung đỏ thẫm bao phủ bờ vai trắng, như chính tấm nhung ấy là váy dạ hội của cô.
Hôm nay cô vẫn mang bốt Martin da lì đen, dây giày buông lỏng, cẳng chân theo nhịp đung đưa.
Tựa như đang tìm chỗ ẩn thư giãn, miệng nhai kẹo cao su.
Nói xong nhảy từ bệ xuống, như chim hạ cánh nhẹ, phốc một tiếng.
Cô bước về phía Văn Nhiễm: “Văn Nhiễm, cậu có đôi tai khá nhạy cảm. Hay nghe mình đàn một chút đi.”
Văn Nhiễm vốn chẳng muốn lại gần, thấy cô tiến tới, phản xạ đứng dậy nhường ghế, tránh xa.
Hứa Tịch Ngôn ngồi xuống thử hai phím, hỏi nàng đứng sau: “Âm chuẩn không?”
Cô tin vào đôi tai nàng.
Văn Nhiễm: “Ừm.”
“Nếu mỏi,” Hứa Tịch Ngôn đặt tay nghiêm chỉnh lên phím đàn, tư thế lúc nào cũng dứt khoát, “thì có thể ngồi nghe ở cái bệ mình vừa ngồi.”
Văn Nhiễm hỏi: “Cậu biết mình sẽ đánh bản nào không?”
Hứa Tịch Ngôn bật cười: “Giọng mẹ cậu hơi lớn.”
《Ngũ tấu piano cung Mi giáng trưởng》 của Schumann.
Thật ra nó không phải thể loại sở trường của Văn Nhiễm, quá giàu cảm xúc, quá mãnh liệt. Có vẻ nàng hợp với nhịp nhẹ nhàng, dịu dàng hơn, nhưng những bản đó nàng đã đàn nhiều năm, dường như không tiến bộ.
Được nghe Hứa Tịch Ngôn đánh mẫu là cơ hội hiếm có.
Nàng muốn hỏi: “Có lỡ thời gian chuẩn bị của cậu không,” nhưng thấy câu hỏi đó với Hứa Tịch Ngôn thật thừa thãi.
Cô chẳng cần đo đếm.
Vì vậy nàng thật sự ngồi xuống bệ Hứa Tịch Ngôn vừa ngồi, tập trung lắng nghe.
Tư thế đàn của cô lúc nào cũng đặc biệt, như đang chiến đấu với bản nhạc, như đang chinh phục cây dương cầm.
Đánh xong một lượt, cô hỏi: “Nghe ra gì chưa?”
Văn Nhiễm thành thật: “Chưa.”
Hứa Tịch Ngôn lại cười, khiến người ta nhớ tới dáng cong nơi khóe môi tường vi.
Văn Nhiễm cứ nghĩ cô sẽ giải thích gì, nhưng Hứa Tịch Ngôn giơ tay lên chuẩn bị lần nữa: “Nghe tiếp.”
Văn Nhiễm cúi mặt, nhìn móng tay.
“Nghe ra gì chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Nghe tiếp.”
Nàng thở ra, nhắm mắt lại.
Thiên phú là gì? Là khi ai đó chỉ với năm dòng kẻ, bốn khe, chín vị trí nốt, có thể đặt một thước phim cũ có hạt lên màn hình trắng trước mắt bạn.
Nghe Hứa Tịch Ngôn đánh đàn, thấy hình ảnh hiện ra.
Mi giáng trưởng là ánh sáng rực rỡ, là mở màn quyết đoán, là tươi sáng và hào phóng, là thiếu nữ cầm thanh kiếm vàng của bậc đế vương, trở thành vua trong rừng xanh rậm rạp.
Sư tử nằm phục dưới chân nàng, bạch hổ để nàng vươn đầu, nơi kiếm cô chỉ tới, mùa xuân với muôn hoa đua nở ùa tới.
Nàng mỉm cười kiêu hãnh.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Nghe ra gì chưa?”
“Một chút.”
Có lẽ giọng dịu và mi mắt hạ của Văn Nhiễm khiến cô bật cười.
Lại đánh lần nữa.
Lần sau không hỏi nàng nghe ra gì, chỉ tiếp tục.
Là lần thứ bảy hay tám nhỉ? Nàng quên rồi. Nàng chống tay lên bệ, bắt chước tư thế cô, đôi chân nhẹ đung đưa theo nhịp.
Khi Hứa Tịch Ngôn nhấn một phím, nàng mở mắt.
“Hứa Tịch Ngôn.” Nàng gọi khẽ từ sau lưng.
Cô không quay lại, hỏi: “Nghe ra rồi?”
“Khó nói.” Văn Nhiễm thành thật: “Hình như nghe ra rồi.”
Hứa Tịch Ngôn không hỏi nghe ra điều gì.
Văn Nhiễm thở phào, vốn đó không phải thứ có thể truyền bằng lời.
Lúc ấy hành lang phía xa vang tiếng mở cửa, tiếng bước chân. Cuộc thi sắp bắt đầu, các thí sinh lần lượt rời phòng tập.
Văn Nhiễm nhìn về phía đó. Nàng nhớ hôm ấy là buổi chiều đầu thu, nhưng ánh đèn vàng ở hành lang khiến cảnh như bị hoàng hôn phủ kín.
Tiếng người ồn ã kia như ở rất xa, nàng và cô gái mình thầm yêu cùng trốn trong buổi hoàng hôn tĩnh lặng theo dòng thời gian.
Văn Nhiễm bỗng không muốn để tâm cuộc thi nữa, cũng chẳng muốn để ý đến những người kia.
Nàng thu tầm nhìn, dõi theo vệt sáng từng tấc men theo sàn đá xám, rồi lần lượt đến đôi bốt Martin của Hứa Tịch Ngôn, tiếp đến vạt váy không ngay hàng.
Hoàng hôn phủ lên cô, như khối hổ phách nguyên bản, để Văn Nhiễm giữ trong trí nhớ thật lâu.
Hứa Tịch Ngôn quay lưng: “Nếu cậu muốn thắng Vương Thường thì mình để cậu thắng.”
Thật ra câu nói mang chút ngạo nghễ.
Nhưng sau đó cô nói:
“Văn Nhiễm, mười tám tuổi rồi, sinh nhật vui vẻ.”