Chương 3: Trái tim bên trái

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt

Chương 3: Trái tim bên trái

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Là vị trí của trái tim
|Bình thường|
Nếu phải lấy một từ để định nghĩa cuộc đời của Văn Nhiễm, có lẽ đó chỉ có thể là “bình thường”.
Studio nơi nàng làm việc cứ cách hai tuần lại nghỉ một cuối tuần. Tuần này đến lượt nàng được nghỉ, từ sáng bà Bách Huệ Trân đã hẹn con gái, hai mẹ con cùng nhau đi mua đồ Tết.
Văn Nhiễm rất thích đi siêu thị cùng mẹ.
Bách Huệ Trân cực kỳ tinh tường trong việc lựa chọn thực phẩm. Khô mực trắng như mặt người ngoài hành tinh, giò chả to như vợt tennis, tôm khô thơm nức mùi biển cả… bà luôn tìm được loại ngon nhất.
Rồi bà dẫn Văn Nhiễm đến quầy hạt khô: “Mua chút đậu phộng cho bà ngoại con, bà mới làm răng giả xong, mẹ nói sẽ mua hạnh nhân cho bà, mà bà không chịu ăn.”
Văn Nhiễm nhắc nhẹ: “Mua ít thôi, không thì mỡ trong máu lại cao.”
“Biết rồi.”
“Mẹ, làm thêm ít đồ muối chua đi.”
“Cái con bé này, giữa trời đông mà muốn đồ muối chua gì.”
“Ngồi cạnh máy sưởi mà ăn thì hợp lắm.” Giọng nàng mang chút âm hưởng địa phương.
Bách Huệ Trân cười, vỗ nhẹ tay con gái: “Được rồi, mẹ làm cho con.”
Ra khỏi siêu thị, bà vỗ trán: “Ôi, suýt quên, dì con nhờ mẹ mua tổ yến tặng thầy dạy thanh nhạc của em họ con, nhờ mẹ chọn loại tốt. Cái trí nhớ này…”
Nói rồi bà rẽ vào khu trung tâm thương mại cao cấp gần đó: “Hình như ở đây có quầy hàng phân phối cao cấp.”
“Mẹ, hay để hôm khác đi.”
Văn Nhiễm hơi ngại giao tiếp. Mấy nơi mua sắm cao cấp như thế này khiến nàng thấy tự ti, cảm giác xách đầy túi đồ siêu thị rồi bước vào bị người ta nhìn chằm chằm.
Nhưng Bách Huệ Trân hoàn toàn không bận tâm: “Hôm khác gì chứ, đã đến rồi thì đi một vòng cho xong.”
Văn Nhiễm đành theo mẹ bước vào.
Bà nhanh chóng tìm ra quầy tổ yến, thật đúng là không có điểm mù, đang trao đổi với nhân viên về độ ẩm của yến sào tổ vàng.
Văn Nhiễm đứng một bên hơi chán, lấy điện thoại ra thì thấy Hề Lộ gửi tin nhắn WeChat: [ảnh.jpg]
[Đẹp muốn xỉu!!!]
Ba chấm than.
Thực ra Hề Lộ không hẳn là fan cuồng của Hứa Tịch Ngôn, nhưng thời đại này chỉ cần lên mạng, gần như không thể tránh khỏi tin tức về cô.
Trừ những người như Văn Nhiễm, cố tình chặn hết thông tin về cô.
Hề Lộ gửi đến là ảnh chụp Hứa Tịch Ngôn tại buổi tiệc tối qua, vẫn chiếc váy nhung đỏ thẫm đặc trưng, ôm lấy cơ thể trắng nõn mảnh khảnh, hàng mi dày như không cần chuốt mascara, mềm mại cụp xuống, tay cầm ly champagne một cách hờ hững.
Mái tóc xoăn dày như rong biển kia chính là được gội trong phòng tắm nhỏ tẹo của nhà Văn Nhiễm, rồi được sấy khô bằng chiếc máy sấy hơn hai trăm tệ của nàng, sau đó được Hứa Tịch Ngôn vuốt tùy ý khi hai người thân mật xong, buông hờ trên vai rồi đến bữa tiệc cũng chẳng tạo kiểu gì thêm.
Vậy là đủ, khuôn mặt vừa quyến rũ vừa lạnh lùng ấy, mái tóc ấy trông như tiên nữ biển sâu.
Lúc này bên tai vang lên tiếng ồn ào, Văn Nhiễm ngẩng đầu, thấy đám đông đen kịt từ phía bên kia trung tâm thương mại tràn đến.
Đợi đến gần hơn mới thấy giữa đám đông có nhân viên bảo vệ mở đường.
Văn Nhiễm sững lại.
Nếu nàng không cố tình chặn tin tức về Hứa Tịch Ngôn, thì đã biết hôm nay cô đến đây dự sự kiện của thương hiệu.
Dù bị bao quanh bởi bao người, nàng vẫn nhìn rõ khuôn mặt của Hứa Tịch Ngôn.
Xem ảnh đã thấy rực rỡ, như một đóa hồng nở trái mùa giữa đông, chỉ đến khi gương mặt sống động hiện ra trước mắt, mới biết bức ảnh chẳng là gì cả.
Ảnh không bắt được ánh mắt thờ ơ nhưng lấp lánh.
Không thể ghi lại nét thanh tú nơi đôi môi đỏ.
Cô đang giơ tay chỉnh lại chiếc đồng hồ kim cương trên cổ tay, có vẻ là đến dự sự kiện của thương hiệu này, đôi mắt vừa nâng lên đã chạm ánh nhìn của Văn Nhiễm.
Văn Nhiễm cảm thấy bụng dưới nóng ran.
Đầu ngón tay mềm mại, linh hoạt ấy, đôi tay từng được gọi là quý giá nhất thế giới, đêm qua đã khuấy đảo nơi sâu nhất trong nàng, rồi giữ cằm nàng lại, mang theo tiếng cười quyến luyến nói: “Gọi mình một tiếng đi, mình sẽ đi ngay.”
Hứa Tịch Ngôn đứng giữa đám đông, nhìn về phía Văn Nhiễm.
Toàn bộ fan của cô đều đứng chờ ở lối vào sự kiện, khiến cho Văn Nhiễm, người đang xách túi đồ siêu thị đứng lẻ loi bên kia, đặc biệt nổi bật.
Nàng thích mặc màu xanh dương nhạt như sương, chiếc áo len cổ lọ hôm nay cùng những sợi bông nhỏ nhẹ ôm lấy cổ mảnh mai, tô lên gương mặt trắng trẻo trầm tĩnh kia.
Tất cả fan đều không hiểu vì sao bước chân Hứa Tịch Ngôn lại đột ngột dừng lại.
Bây giờ Bách Huệ Trân đã mua xong tổ yến, đi về phía Văn Nhiễm: “Ồ, sao đông người vậy.”
“Ơ, kia chẳng phải bạn học cấp ba của con sao, cô ấy về nước rồi à?” Bà không theo dõi Weibo nên cập nhật tin tức hơi chậm.
“Xinh quá, bình thường xem trên tivi, vẻ đẹp ấy không bẳng một phần mười lúc ngoài đời. Giờ nghệ sĩ dương cầm được hâm mộ dữ vậy sao?”
Văn Nhiễm khẽ “dạ”, dời ánh mắt khỏi Hứa Tịch Ngôn.
Bà Bách liếc con gái, chỉ nghĩ hai chữ “dương cầm” chạm phải nỗi buồn của nàng nên không nói thêm, chỉ hỏi: “Con có muốn xem sự kiện thời trang gì không?”
Văn Nhiễm lắc đầu.
“Vậy chúng ta mau đến trạm tàu điện ngầm đi, chắc sắp mưa nữa rồi, bà ngoại còn đang đợi ở nhà đấy.”
Sau đó.
Hứa Tịch Ngôn trong chiếc váy nhung đỏ thẫm ôm sát, cổ tay đeo đồng hồ kim cương trị giá hàng chục triệu.
Còn Văn Nhiễm thì cúi đầu đi theo mẹ, túi siêu thị trong tay thoang thoảng mùi mằn mặn của đồ khô.
Ngăn cách giữa hai người là vô số fan cuồng nhiệt vây quanh Hứa Tịch Ngôn. Một người ở bên trong, một người ở bên ngoài.
Ánh mắt hai người không còn chạm nhau nữa, chỉ lướt qua.
*
“Nhiễm Nhiễm, năm ngoái họp lớp cậu bị cảm nên không đi được, năm nay không được vắng mặt nữa nha.”
“Mình không đi đâu.”
“Không được!” Đào Mạn Tư là bạn thân từ tiểu học của Văn Nhiễm, hai người học cùng nhau từ tiểu học đến hết cấp ba. Lên đại học, Văn Nhiễm học Nhạc Viện, chuyên ngành hiệu chỉnh nhạc cụ, còn Đào Mạn Tư vào Đại học Sư Phạm ngành Văn học Trung Hoa, mới chia hướng riêng.
“Cậu phải đi cùng mình.” Đào Mạn Tư ấp úng: “Năm nay lớp hai và lớp năm tổ chức họp lớp chung, nên Trương Triết Văn cũng sẽ đến.”
Tim Văn Nhiễm hụt một nhịp: “Sao lại tổ chức chung với lớp năm?”
“Chắc tại hai lớp trưởng đang quen nhau?” Đào Mạn Tư thở dài: “Cậu nhất định phải đi với mình, không thì mình ngại không dám bắt chuyện với Trương Triết Văn.”
Văn Nhiễm mới nói: “Được rồi.”
Đến ngày họp lớp, nàng không trang điểm cầu kỳ, vẫn áo len xanh nhạt, quần trắng như thường ngày, khoác áo khoác trên tay bước vào nhà hàng. Đào Mạn Tư trang điểm nhẹ, đeo kính gọng vàng, đánh son cam nhạt, toát ra vẻ trí thức.
Vừa gặp đã khoác tay Văn Nhiễm: “Mình hồi hộp quá.”
Văn Nhiễm thầm nghĩ: Ít nhất cậu vẫn còn tư cách hồi hộp.
Đẩy cửa phòng riêng, Trương Triết Văn đang bị đám bạn thời học sinh vây quanh. Hồi đi học anh luôn điềm tĩnh, không ồn ào như mấy nam sinh cùng tuổi, khí chất ung dung, thông minh, không lạ gì được yêu mến.
Ra trường vài năm mà không thấy già đi, chỉ thêm phần trầm ổn nơi chân mày, khiến Văn Nhiễm thở phào thay Đào Mạn Tư.
Nhân lúc nâng ly, vài người tiến đến bắt chuyện với Trương Triết Văn. Văn Nhiễm liếc Đào Mạn Tư, cô lắc đầu, giơ ly rượu ra hiệu: đợi thêm chút để chuẩn bị tinh thần.
Trong lúc náo nhiệt, bạn học khác nói: “Cậu là người thành công nhất khóa tụi mình đấy!”
Người kia cười ha hả: “Thế còn Hứa Tịch Ngôn thì sao?”
“Hứa Tịch Ngôn á?” Người kia xua tay: “Mình không tính cô ấy trong phạm vi đời sống của tụi mình đâu, cô ấy là… mặt trời.”
Văn Nhiễm lắng nghe từ xa, lặng lẽ nhấp một ngụm rượu vang đỏ.
Cách gọi đó có phần đúng.
Hứa Tịch Ngôn không phải ánh trăng sáng của ai cả. Cô ấy là mặt trời, từ nhỏ đã rực rỡ chói chang đến mức không gì sánh nổi, tựa như chỉ cần nhìn cô một cái cũng đủ bị thiêu cháy.
*
Từ gốc trong đoạn là
白月光/
Bạch Nguyệt Quang: dịch sát nghĩa là “Ánh trăng trắng”, chỉ người từng khiến bạn rung động nhưng cuối cùng không đến được với nhau.
Lúc này điện thoại trong túi Văn Nhiễm rung lên.
Nàng đứng dậy, Đào Mạn Tư kéo tay áo: “Cậu đi đâu thế?”
Văn Nhiễm khựng: “Đi vệ sinh.”
Mở cửa phòng riêng, nàng rẽ vào lối đi ngoài nhà hàng.
Nhấc máy: “Alo?”
Đầu dây kia là giọng Hứa Tịch Ngôn: “Sao lâu vậy cậu mới nghe máy?”
“Ừm.” Văn Nhiễm nép vào bóng tối dưới mái hiên, tựa vào bức tường sau lưng: “Tối nay họp lớp, phải ra ngoài mới bắt máy.”
“Cậu sợ có người phát hiện ra mình gọi cho cậu à?”
Văn Nhiễm không đáp.
Hứa Tịch Ngôn đổi đề tài: “Tối nay họp lớp, sao chẳng ai mời mình vậy?”
“Bọn họ không có thông tin của cậu.”
“Nhưng cậu có mà.” Hứa Tịch Ngôn cười: “Sao nào, cậu có muốn mời mình không?”
“Cậu chẳng phải đang ở sân bay sao? Hôm nay bay sang Pháp mà.”
Cảnh đêm như dệt tơ, nhà hàng họp lớp nằm giữa chốn đời thường rực rỡ khói lửa, bên trái là quán lẩu nổi tiếng mạng xã hội, có người giơ livestream check-in, bên phải là quán cà phê nhỏ, buổi tối biến thành bar thần bí.
Giọng trầm như đĩa than của Hứa Tịch Ngôn vang lên giữa chốn đời thường ấy, mang theo nụ cười mơ hồ: “Vậy thì cậu mời mình thử xem.”
Văn Nhiễm mở miệng, cuối cùng lại nói: “Chúc cậu thượng lộ bình an.”
Hứa Tịch Ngôn cười khe khẽ: “Được rồi, cảm ơn cậu.”
Cúp máy, nàng quay lại đứng ngoài cửa phòng riêng, nghe thấy bên trong náo nhiệt.
Ai đó đang tổ chức trò chơi: “Mọi người đứng vào hàng nhé. Ai từng thích người nào đó thời đi học, mà người đó thuộc lớp Hai hoặc lớp Năm thì xếp bên trái mình. Còn lại thì đứng bên phải.”
Họp lớp dễ nảy sinh chuyện ám muội, kiểu trò chơi này giống “nói thật lòng”, lại càng là vũ khí sắc bén nhất.
Văn Nhiễm đẩy cửa vào, xếp vào hàng bên trái người tổ chức.
Đào Mạn Tư tìm thấy nàng, cười hì hì đẩy: “Cậu không nghe rõ à? Chỉ ai từng thích người lớp Hai hoặc lớp Năm mới xếp bên này. Cậu làm gì từng thích ai đâu. Mau qua bên phải đi.”
Văn Nhiễm cười cong môi: “Không nghe rõ thật.”
Rồi nhấc chân sang hàng bên phải.
Rượu vang tối nay độ cồn không thấp, nàng đứng giữa nhóm bạn học cười nói ồn ào, đưa tay xoa nhẹ gương mặt đang nóng bừng, liếc nhìn hàng dài hơn bên trái.
Chắc là uống hơi nhiều rồi.
Từ tám mười tám tuổi đến hai mươi bảy tuổi, lần duy nhất nàng biểu hiện tình cảm mình là lúc giả vờ không nghe rõ luật chơi, đứng vào hàng bên trái – nơi tượng trưng cho chuyện từng thích ai đó thời đi học.
Bên trái là vị trí của trái tim.
Người nàng từng thích, dường như mãi mãi ở bên trái nàng, mang theo một ý nghĩa tượng trưng nào đó, trái tim vừa đập liền kéo theo cơn đau.