Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tấm lưng trắng trẻo như mặt hồ lặng giữa trời chiều.
Xe buýt nhanh chóng đến nơi, thầy phụ trách nhắc nhở mọi người xuống: "Mọi người nhanh lên, hôm nay đã chậm trễ quá rồi."
Trước tiên phải đến bàn đăng ký, rút thăm để xác định thứ tự biểu diễn trong ngày.
Lúc này hai xe buýt chở phụ huynh cũng vừa đến, hiện trường trở nên nhộn nhịp hơn. Văn Nhiễm nhanh chóng mất dấu giọng nói của Hứa Tịch Ngôn. Bách Huệ Trân vội chạy tới gần con gái: "Trên xe có lạnh không? Sao mặt con trông lạ thế, bị cảm sao?"
"Thật à?" Văn Nhiễm ngước nhìn ra ngoài: "Không sao cả."
Hải Thành có nhiều cây ngô đồng. Hứa Tịch Ngôn đang khoác túi một bên vai, đứng dưới gốc nói chuyện với thầy phụ trách. Mùa thu là lúc ngô đồng đẹp nhất, còn mùa hè chỉ thấy lá xanh um, chen chúc làm không gian hơi tù túng.
Nhưng cô gái mặc đồ đen ấy đứng dưới tán cây, gương mặt trắng như tuyết, giống hệt một tấm bưu thiếp đẹp đẽ.
Loại có thể cất trong hộp thiếc đựng bánh quy, giữ làm kỷ niệm mãi mãi.
Bách Huệ Trân vỗ vai con gái: "Con nhìn gì đó?"
Theo hướng ánh mắt Văn Nhiễm, bà hỏi: "Ồ, cô bé kia là ai? Xinh quá."
"Đâu có ai đâu?" Văn Nhiễm giả vờ như mới nhận ra: "À, người đó."
Nàng cũng không biết nên gọi gì cho đúng.
"Cũng đến thi à?"
"Dạ, vừa cùng tụi con đi xe buýt đến."
"Trước đây sao chưa từng thấy?"
"Không biết nữa."
Khi Văn Nhiễm rút thăm xong, không thấy bóng dáng Hứa Tịch Ngôn đâu nữa. Nàng đành tập trung ôn lại bản nhạc biểu diễn hôm nay, không còn tâm trí nghĩ ngợi thêm.
Số thứ tự của nàng là bảy.
Lần thi này có bố trí chỗ cho khán giả. Dù không bán vé công khai, nhưng thí sinh số sau và phụ huynh vẫn có thể vào nghe phần thi của người khác.
Năm vị giám khảo ở hàng đầu đều là những gương mặt quen thuộc với Văn Nhiễm.
Bách Huệ Trân đưa nàng vào phòng thay đồ để khoác trang phục biểu diễn. Văn Nhiễm hơi ngại, chờ các thí sinh khác ra hết mới lẻn vào.
Bà Bách đứng chờ bên ngoài: "Có gì mà mắc cỡ, ngực con phát triển tốt thế, chẳng việc gì phải e dè."
"... Mẹ!"
Bà Bách cười: "Mẹ trêu con thôi, sợ con căng thẳng nên nói đùa chút. Nhưng thật ra thì phát triển tốt thật mà, có gì phải ngại nhận."
Vì là cuộc thi chính thức nên ngoài lễ phục còn phải mang theo một đôi tất da.
Văn Nhiễm thay đồ xong, búi tóc sơ qua rồi cùng mẹ rời phòng thay đồ.
Vì số thứ tự khá sớm, nàng phải sớm vào hậu trường chuẩn bị.
Bà Bách không dặn gì đặc biệt, chỉ nói: "Sáng nay mẹ làm sẵn món chân ngỗng hầm rượu, chờ con thi xong về, mẹ mang từ tủ lạnh ra ăn luôn."
Văn Nhiễm "dạ" một tiếng, rồi mẹ nàng đi tìm chỗ ngồi.
Các thí sinh lần lượt hoàn thành phần thi. Văn Nhiễm đứng ở hậu trường, bóp nhẹ những đốt ngón tay.
Khi MC giới thiệu xong, nàng bước ra giữa sân khấu.
Ngồi xuống, đặt tay đúng tư thế, ánh mắt rơi trên phím đen trắng. Hôm nay nàng chơi Polonaise cung đô thứ của Chopin, vẫn thầm ôn lại những đoạn dễ sai.
Lúc cúi chào ban giám khảo và khán giả, nàng cố tình không nhìn về phía hàng ghế đó.
Tóc búi cao, ánh đèn sân khấu nóng rát chiếu lên gáy nàng. Thật ra sau cuộc trao đổi với Tô Dư Hoa lúc trước, nàng càng muốn đàn hay hơn nữa.
Bách Huệ Trân không cần hư vinh, nhưng chính vì vậy, nàng càng muốn mẹ mình ngồi thẳng lưng tự hào.
Nàng hít một hơi sâu, rồi ngón tay chạm phím đàn.
Trong suốt những năm thiên phú dần phai, nàng không rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra. Nàng vẫn chăm chỉ luyện đàn như trước, không hề lơ là bài tập giáo viên giao.
Khi bản nhạc kết thúc, nàng đứng dậy cúi chào, dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt.
Mọi người từng thi đấu nên biết rõ năng lực của nhau. Với tình trạng hiện tại của Văn Nhiễm, nàng không còn là mối đe dọa lớn nữa.
Khi nàng ngẩng đầu sau cúi chào, thấy Bách Huệ Trân trong hàng ghế khán giả, bà là người vỗ tay nghiêm túc nhất cả hội trường.
Bà Bách thực tế chẳng hiểu gì về dương cầm, chỉ đơn giản nghĩ con gái mình là người giỏi nhất thế gian.
Văn Nhiễm bất chợt thấy chua xót, tự hỏi không biết mình có xứng đáng với món chân ngỗng hầm rượu mà mẹ làm sẵn trong tủ lạnh không.
Đúng lúc nàng đang suy nghĩ, liếc sang bên cạnh thì giật mình lần nữa.
Ngồi cạnh Bách Huệ Trân là Hứa Tịch Ngôn.
Ấn tượng ban đầu của nàng về cô ấy là người tùy hứng, có phần lãnh đạm. Vì thế Văn Nhiễm không ngờ cô lại đang nghiêm túc vỗ tay cho mình.
Ban đầu nàng còn tưởng cô ấy bị mẹ mình lây cảm xúc, thấy tiếng vỗ tay ít nên thương tình.
Văn Nhiễm từng ngồi dưới khán đài, biết ánh đèn sân khấu rực rỡ khiến người biểu diễn không nhìn rõ khán giả. Vì vậy nàng dũng cảm nhìn thẳng gương mặt quá đỗi xinh đẹp của Hứa Tịch Ngôn thêm một lần nữa.
Ánh mắt Hứa Tịch Ngôn cũng rất nghiêm túc.
Văn Nhiễm hiểu ra, cô đã thực sự lắng nghe hết bản nhạc của mình và vỗ tay nghiêm túc vì điều đó.
Văn Nhiễm không rõ mình rời sân khấu trong tâm trạng ra sao. Bách Huệ Trân băng qua dãy ghế tìm nàng, rồi cùng đứng đợi điểm danh sau khi thi.
Vì chưa có kết quả, Bách Huệ Trân sợ nàng căng thẳng nên không nhắc chuyện thi cử, chỉ rì rầm: "Cô bé xinh đẹp đó..."
Văn Nhiễm lập tức biết bà đang nói đến Hứa Tịch Ngôn.
"Hóa ra là từ nước ngoài về."
Văn Nhiễm giả vờ hỏi vu vơ: "Mẹ biết sao?"
"Cô bé ngồi cạnh mẹ, nên mẹ trò chuyện chút." Bách Huệ Trân kể vanh vách về Hứa Tịch Ngôn như thuộc lòng: "Cô bé đi Mỹ với mẹ từ năm sáu tuổi, về nước khi học lớp 10, một mình học ở Bắc Thành. Giờ lên lớp 12 rồi, chuẩn bị du học ở một học viện âm nhạc, có nhiều việc cần lo, nên mới dọn về Hải Thành ở với ông bà ngoại."
Văn Nhiễm ngạc nhiên: "Đã có ông bà ngoại ở Hải Thành, sao còn phải một mình học ở Bắc Thành?"
"Ai biết được, nhà giàu thì có lý do riêng, mẹ đâu tiện hỏi sâu." Bách Huệ Trân nói: "Mẹ chỉ hỏi mấy chuyện thi thố thôi. Cô bé chuẩn bị đi nước ngoài nên phải tham gia đủ loại cuộc thi để tích lũy thành tích. Tham gia cuộc này chỉ là tiện đường, bình thường toàn thi mấy giải quy mô lớn hơn."
Văn Nhiễm không khỏi ngưỡng mộ.
Mẹ nàng đúng là kiểu "dì hàng xóm thân thiện nhiệt tình", hỏi han thông tin thì đúng là nhuần nhuyễn.
"Mẹ còn tưởng cô bé là kiểu kiêu ngạo, con thấy nó có trang điểm không?"
"Không có trang điểm." Văn Nhiễm đính chính: "Chỉ tô son thôi."
"Kết quả là nói chuyện với mẹ cực kỳ lễ phép, rất có giáo dục, chỉ không biết trình độ dương cầm của cô bé có thực sự giỏi không thôi."
Làm xong đăng ký sau thi, Bách Huệ Trân dẫn Văn Nhiễm về hậu trường thay đồ. Vì thời gian thi của mỗi người khác nhau, nên lúc này trong phòng thay đồ chỉ còn mỗi nàng.
Lại thấy Hứa Tịch Ngôn đang đứng đó, trao đổi với giáo viên phụ trách.
Giáo viên phụ trách nói: "Không mang tất da là không được đâu. Dù váy dạ hội che kín chân, chúng tôi vẫn có quy định nghiêm ngặt về lễ nghi..."
Bà Bách cũng nghe thấy: "Nhiễm Nhiễm, con chẳng phải mang theo một đôi tất da dự phòng à? Mau đưa cho bạn mượn đi."
Văn Nhiễm vốn không phải người nhiệt tình, tiếp xúc người khác luôn khiến nàng ngại ngùng. Lời thúc giục này của mẹ khiến nàng có cái cớ rõ ràng để hành động.
Nàng tiến lại: "Cái đó..."
Hứa Tịch Ngôn và giáo viên phụ trách đồng loạt nhìn sang.
"Mình có mang theo một đôi tất da dự phòng, nếu cậu cần thì..."
Văn Nhiễm chợt nghĩ, có khi nào Hứa Tịch Ngôn là người cá tính, vốn không thích tuân theo quy tắc lễ nghi phiền phức này.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn nhìn nàng, lịch sự gật đầu: "Cảm ơn."
Giáo viên phụ trách nói: "Hứa Tịch Ngôn, em mau lên, sắp đến lượt em rồi."
Hứa Tịch Ngôn hỏi Văn Nhiễm: "Tất của cậu để ở đâu?"
Giọng cô dễ nghe, không hề mang âm điệu của người sống lâu ở nước ngoài.
"Trong tủ đồ ở phòng thay đồ."
Hứa Tịch Ngôn gật đầu: "Vậy mình đi với cậu vào nhé."
Văn Nhiễm đi cùng Hứa Tịch Ngôn tới cửa phòng thay đồ: "Mẹ..."
Bách Huệ Trân đáp: "Nghe rồi, hai đứa vào nhanh đi." Rồi tiện tay khép cửa giúp họ.
Văn Nhiễm mở tủ đồ, lấy túi ra để lấy tất da.
Tất cả hành động này nàng làm sau cánh cửa tủ, bởi trong lòng vẫn giữ chút riêng tư nhỏ nhoi. Hiện tại nàng không có thu nhập, để tiết kiệm tiền cho mẹ, tất da nàng dùng đều là loại rẻ tiền mua ở chợ nhỏ. Mở bao bì ra thì chất lượng cũng ổn, không thấy vấn đề gì.
Nhưng vấn đề nằm ở phần bao bì đó.
In hình một con dê cười tươi màu huỳnh quang, vừa trẻ con lại hơi... kỳ quặc.
Văn Nhiễm giấu tay sau cánh cửa tủ xé bao bì, lấy tất ra. Khi quay đầu nhìn sang thì giật mình.
Hứa Tịch Ngôn không còn thời gian vào phòng riêng, cô vừa mở tủ cất túi là bắt đầu thay đồ.
Giữa hai người chỉ còn cánh cửa tủ mở hé làm vách ngăn.
Văn Nhiễm gần như quên cả việc rời mắt.
Biết hôm nay phải mặc lễ phục, Hứa Tịch Ngôn mặc sẵn nubra, chỉ là một miếng mỏng dính chặt vào ngực, cả tấm lưng trần hiện ra trọn vẹn.
Cô cởi áo thun và quần jean rất nhanh. Cô rất cao, chừng mét bảy, dáng người gầy, bả vai sắc như cánh bướm chuẩn bị bay và sống lưng uốn nhẹ mềm mại.
Văn Nhiễm nhìn tấm lưng trần ấy, cảm giác như nhìn mặt hồ.
Một mặt hồ chứa đựng nhiều bí mật, cất giữ những năm tháng của một cô gái mười mấy tuổi, sự trong trẻo chưa bị đời vấy bẩn, thanh xuân chỉ có một lần trong đời.
Váy dạ hội hôm nay của Hứa Tịch Ngôn có màu gỗ mun như mái tóc, cô vừa thay đồ vừa hỏi: "Tất da ở đâu?"
"Ở đây." Văn Nhiễm đưa tất qua, không biết đầu ngón tay mình có còn ướt mồ hôi không.
Hứa Tịch Ngôn nhanh chóng vén váy lên mặc tất, đôi chân thiếu nữ dài, trắng như bước qua tuyết, bên trong đùi phải có một nốt ruồi nâu nhạt.
"Cảm ơn cậu." Cô vừa kéo mái tóc xoăn dài ra khỏi phần lưng váy vừa hỏi: "Cậu là Văn Nhiễm à? Tên cậu viết thế nào vậy?"
"Chuyện nhỏ thôi, không cần để ý." Nàng cũng không nói rõ cách viết tên mình.
Hứa Tịch Ngôn nói: "Mình phải ra chuẩn bị rồi."
"Ừ, cậu mau đi đi."
Văn Nhiễm hướng mắt theo Hứa Tịch Ngôn nhấc váy, vội vàng chạy ra khỏi phòng thay đồ. Nàng thấy buồn cười: Có thể mình là người duy nhất trong hội trường biết dưới chiếc váy dài như người cá của Hứa Tịch Ngôn lại đi đôi bốt Martin.
Lúc này nàng mới bắt đầu thong thả cởi lễ phục ra.
Trong phòng thay đồ vẫn còn phảng phất hương thơm Hứa Tịch Ngôn để lại.
Là một mùi hương phức hợp, không thuộc loại nào trong tự nhiên, như hoa hồng lẫn thược dược, có lẽ còn pha hương biển dưới nắng hè.
Theo những đường vân của làn da, từng chút len vào lỗ chân lông người ta.
Văn Nhiễm thay đồ xong, bước ra ngồi cạnh Bách Huệ Trân ở hàng ghế khán giả. Bên trái là mẹ cô, bên phải là chiếc ghế trống từng là chỗ Hứa Tịch Ngôn ngồi.
Người lên sân khấu tiếp theo là Vương Thường.
Bà Bách khẽ hừ: "Để xem con bé đánh đàn giỏi đến đâu."
Vương Thường mặc lễ phục vàng nhẹ, ngón tay đặt lên phím đen trắng.
Bản nhạc kết thúc, Tô Dư Hoa từ hàng ghế đầu cố ý quay lại nói với Bách Huệ Trân: "Mẹ Văn Nhiễm, cảm ơn nhé, cảm ơn đã nhường."
Thực ra bây giờ Vương Thường có hạng nhất cũng chẳng cần Văn Nhiễm "nhường". Chỉ là hồi nhỏ Vương Thường từng bị nàng đoạt hạng nhất nhiều lần, giờ Tô Dư Hoa vẫn canh cánh trong lòng.
Bách Huệ Trân cười gượng: "Ây da, là con gái chị giỏi thôi."
Nắm tay siết chặt.
Người tiếp theo lên sân khấu là Hứa Tịch Ngôn.
Lúc nãy thấy cô ra khỏi phòng thay đồ chưa búi tóc, Văn Nhiễm tưởng cô sẽ búi khi đợi đến lượt. Không ngờ lúc bước lên sân khấu với váy đen dài, mái tóc xoăn vẫn xõa tự nhiên trên vai.
Cô không sợ tóc bay làm ảnh hưởng đến sự tập trung sao? Hay cô quá tin tưởng vào thực lực của mình?
Hứa Tịch Ngôn chỉnh tư thế chuẩn bị.
Vừa chạm tay vào đàn, thế giới của Văn Nhiễm như sụp đổ.
Hoá ra trên đời thật sự có thứ gọi là "thiên tài".