Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 6: Dục vọng chớm nở
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần đầu tiên chạm mặt sau hơn mười mấy năm cuộc đời
Từ nhỏ Văn Nhiễm cũng từng được gọi là “thiên tài” vài lần, nhưng mỗi lần nghe thấy lại cảm thấy hoang mang và lo sợ.
Nàng nào có phải thiên tài, chỉ vì nàng luôn cẩn thận với từng phím đàn trắng đen, thuận theo âm thanh của chúng, dỗ dành chúng để phát ra giai điệu dễ nghe nhất.
Chẳng qua nàng lĩnh ngộ tốt hơn người khác, lại chăm chỉ khổ luyện.
Nhưng sau khi qua mười tuổi, bọn trẻ bắt đầu chia nhau đi chơi, thì cái “chăm chỉ khổ luyện” đó cũng mất đi ưu thế, thành tích của nàng cứ thế tuột dốc, không còn nổi bật.
Còn Hứa Tịch Ngôn, vừa đặt tay lên đàn, cả khán phòng chìm trong im lặng.
Thực ra chuyện đó thật tàn nhẫn. Chỉ cần cô vừa nhấn phím, người ta lập tức nhận ra: Thiên phú của cô có thể nghiền nát tất cả. Dù bạn có chăm chỉ đến đâu, vượt qua bao mùa hè đông, đầu ngón tay chai sạn, cũng chẳng thể đuổi kịp cô được.
Bạn chỉ có thể nhìn theo bóng lưng cô, thật xa và luôn ở phía trước, dù bạn có chạy nhanh tới đâu, cố gắng thế nào, thứ duy nhất theo cùng bạn chỉ là bụi đường cô để lại.
Ngay giây phút đó, Văn Nhiễm biết: Tương lai của Hứa Tịch Ngôn sẽ rực rỡ chói mắt.
Hứa Tịch Ngôn đích thực là người vô cùng phóng túng. Cô chọn biểu diễn bản Sonata số 8 của Beethoven – chương một “Bi thương”. Hiện nay mọi người đã thông minh hơn, hiếm khi chọn bản nhạc này để thi. Dù không phải bản nhạc kỹ thuật nhất, nhưng lại yêu cầu cảm xúc cực cao.
Bởi vì một thiếu niên mười mấy tuổi sao có thể thật sự hiểu được “Bi thương” khi chống chọi với số phận?
Sonata Bi thương (hay Sonata Pathétique) theo phong cách cổ điển kinh điển, chương một đã là cửa ải lớn, mười ô nhạc mở đầu dài vô tận, tố cáo sự giằng xé nội tâm.
Hứa Tịch Ngôn đánh đàn không giống như đang chơi, mà giống như thuần phục chiếc dương cầm, như đang thuần phục một con ngựa hoang khó trị.
Cô mặc một chiếc váy dạ hội cúp ngực, không tay, động tác mạnh mẽ, không hề cẩn trọng như Văn Nhiễm khi đứng trước cây đàn, đầu ngón tay thon dài đập xuống phím với lực lớn.
Tinh— Tinh— Tinh!
Màng nhĩ Văn Nhiễm rung theo nhịp.
Cho tới khi Hứa Tịch Ngôn đánh xong, đứng dậy cúi chào dưới khán giả.
Không có tràng pháo tay rền vang như người ta tưởng tượng, ngược lại, sự im lặng phủ khắp, như thể mọi người đắm chìm trong nghi vấn, tự hỏi mấy chục năm khổ luyện của mình có ý nghĩa gì không.
Văn Nhiễm là người đầu tiên giơ tay vỗ nhẹ một cái.
Đúng lúc ánh mắt Hứa Tịch Ngôn sắp lướt qua nàng, những người khác dường như tỉnh lại, bắt đầu vỗ tay nhiệt liệt.
Vì vậy ánh mắt Hứa Tịch Ngôn vẫn chưa dừng lại trên Văn Nhiễm đã lướt qua.
Kết quả cuộc thi được công bố, không còn gì bất ngờ.
Lễ trao giải không tổ chức ngay sau thi, mọi người chen chúc trước màn hình ở sảnh để xem kết quả.
Trong đám đông, không thấy bóng dáng Hứa Tịch Ngôn. Nhưng kết quả rõ ràng: hạng nhất thuộc về Hứa Tịch Ngôn.
Vương Thường đứng thứ hai. Trong nhóm người ấy, sắc mặt Tô Dư Hoa có vẻ không vui.
Thật ra Văn Nhiễm đã nghĩ, hay là không ngó tên Hứa Tịch Ngôn nữa. Vì một khi biết ba chữ đó viết ra, e rằng sẽ khắc sâu mãi trong lòng.
Nàng không nguyện nói tên mình cho Hứa Tịch Ngôn cũng vì lý do tương tự. Nàng chỉ muốn xem tất cả như một cuộc gặp bất ngờ cuối hạ, bởi nàng biết sau cuộc thi này, cơ hội gặp lại Hứa Tịch Ngôn có lẽ là trên truyền hình nhiều năm sau, hay trên sân khấu một cuộc thi dương cầm đẳng cấp thế giới.
Cảm giác đó chẳng khác gì mộng tưởng.
Cuộc thi lần này, Văn Nhiễm coi như đã phát huy tốt, xếp hạng chín. Bách Huệ Trân vỗ vai nàng: “Giỏi lắm.”
Văn Nhiễm chỉ khẽ cười.
Về nhà, Bách Huệ Trân lấy chân ngỗng hầm rượu từ tủ lạnh, nấu riêng một phần cho con gái, sau đó tất bật chuẩn bị cơm nước cả nhà.
Cả nhà ăn trái cây sau bữa tối, đang vào mùa dưa hấu. Một gia đình đông người, người nội trợ dù kiên nhẫn vẫn chẳng thể cắt từng miếng nhỏ từng chút. Vì vậy, mọi người ăn kiểu hào sảng, bổ miếng lớn, theo thói quen xưa, ném vỏ và hạt dưa vào chậu men sứ chung.
Đến lượt thứ ba mới đến Văn Nhiễm, nàng ngồi chồm hỗm trước chậu men, hơi cúi, hạt dưa bay vào chậu như bắn hạt đậu.
Bách Huệ Trân giơ tay lắc lắc trước mặt: “Thẫn thờ gì vậy?”
“Con không có.”
Bách Huệ Trân cười: “Mẹ còn không hiểu con sao?”
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Chuông kiểu cũ, âm vang khàn đục.
Bách Huệ Trân vỗ tay: “Có phải Văn Viễn đến rồi không? Mẹ gọi nó tới ăn dưa hấu, tiện thể lấy ít chân ngỗng hầm rượu.”
Người bước vào đúng là Văn Viễn.
*
Chữ Văn trong Văn Viễn là 文 – nghĩa là chữ viết, văn học. Còn Văn của Văn Nhiễm là 闻 – nghĩa là nghe. Hai chữ cùng phiên âm [wén].
Văn Viễn sống đối diện, lớn lên cùng Văn Nhiễm từ nhỏ, hơn nàng một tuổi, hiện học năm nhất đại học. Hai người nhỏ từng đánh nhau, khóc nhè, tranh kẹo mút, lớn lên lại thấy hơi ngượng, người lớn nhìn cười, ánh mắt thêm phần hàm ý.
Văn Viễn ngồi bên chậu men, Bách Huệ Trân đưa cậu miếng dưa hấu.
Cậu cắn một miếng, quay sang hỏi Văn Nhiễm: “Thi xong rồi à?”
Văn Nhiễm ném vỏ dưa vào chậu, “Ừ” một tiếng.
Chỉ một tiếng thôi, người lớn cười cái gì.
Thật ra nàng biết người lớn ý gì, thanh mai trúc mã, dường như rất hợp để phát triển thành tình yêu. Sau này cưới nhau, hai nhà đối diện, quen thân rõ ràng.
Văn Nhiễm từ nhỏ chưa từng thích ai. Có lúc nàng từng nghĩ, liệu mình có thích Văn Viễn? Có lẽ thích chính là như vậy, bình dị, quen thuộc, không nhiều gợn sóng, như cuộc sống thuận theo tự nhiên.
Nhưng sau cuộc thi hôm nay đã hoàn toàn dập tắt suy nghĩ đó.
Vì nàng đã đối diện một thiếu nữ mười mấy tuổi, một cuộc gặp thoáng qua.
Nhiều năm sau, khi Văn Nhiễm nhớ lại khoảnh khắc đó, nàng biết mình chưa từng thích con trai, cũng chưa từng thích con gái, nàng chỉ thích mỗi Hứa Tịch Ngôn.
Lúc ấy nàng nghĩ đời này sẽ không còn cơ hội gặp lại Hứa Tịch Ngôn nữa.
Nhà chỉ có một phòng tắm, phải xếp hàng thật phiền.
Văn Nhiễm về phòng, tranh thủ hoàn thành bài tập hè, cuối cùng đến lượt nàng đi tắm. Váy lễ phục không thể giặt thường xuyên, nàng treo ban công cho gió thổi khô, lần sau thi vẫn có thể mặc.
Nàng xách thau nước, chuẩn bị giặt đôi tất da đã mang hôm thi.
Vừa ngâm vào nước có bột giặt, đầu óc nàng lại lơ đãng.
Nghĩ đến tấm lưng trắng muốt một nửa bị cánh cửa tủ đồ che trong phòng thay đồ hôm đó, nghĩ đến đôi chân dài thon thả, và nốt ruồi nâu nhạt phía trong đùi phải.
Văn Nhiễm mím môi.
Không biết đôi chân trắng trẻo, thon dài, mềm mại ấy, khi được bọc trong đôi tất da giống của mình, sẽ mang cảm giác thế nào khi tiếp xúc.
Đó là lần đầu tiên, trong mười mấy năm sống bình lặng, Văn Nhiễm chạm tới một thứ gọi là “dục vọng”.
Nàng cũng không quá sợ hãi khi bản thân thất thố như vậy, vì nàng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại Hứa Tịch Ngôn.
*
Một tuần nữa trôi qua, kỳ nghỉ hè kết thúc.
Văn Nhiễm cố ý đến trường sớm hơn một chút, đang dựng xe trong nhà xe thì đúng lúc Đào Mạn Tư cũng dắt xe tới: “Nhiễm Nhiễm, cậu có thấy mình đen đi không?”
Văn Nhiễm quay lại: “Không có.”
“Cả mùa hè ba mẹ đưa bà và mình đi Tam Á, ai lại chọn Tam Á mùa hè chứ? Nóng đến nỗi nổi cả rôm.” Đào Mạn Tư dựng xe, đẩy gọng kính lên sống mũi: “Mình trốn trong phòng đọc tiểu thuyết, vẫn thấy đen hơn.”
Văn Nhiễm cười: “Không đâu, do cậu tưởng tượng thôi.”
Đào Mạn Tư im lặng, dùng khuỷu tay huých nàng.
Văn Nhiễm quay theo mắt cô, thấy phía xa bên kia nhà xe, Trương Triết Văn đang dựng xe.
Thiếu niên mười tám tuổi, thân hình cao gầy như hạc giữa trời xanh mây trắng, dưới khung kính kim loại của Đào Mạn Tư, vành tai đã ửng hồng.
Trước kia khi Đào Mạn Tư như vậy, Văn Nhiễm chưa từng để ý, chỉ đợi Trương Triết Văn đi xa rồi trêu cô.
Nhưng lần này, lần đầu nàng sinh ra chút ghen tị.
Văn Nhiễm mười bảy tuổi, sinh nhật mười tám sắp tới. Cảm giác rung động thuần khiết chỉ tuổi thanh xuân, cuối cùng nảy nở trong nàng.
Nhưng khác với Đào Mạn Tư có thể gặp Trương Triết Văn thường xuyên trong sân trường.
Người khiến tim nàng rung động lại là ánh dương nơi chân trời xa, chẳng thể chạm tới.
Hai người dựng xe xong, cùng đi về lớp.
Đào Mạn Tư hỏi: “Còn cậu? Hè vừa rồi có gì thú vị không?”
Văn Nhiễm khựng: “Không có.”
Không biết phải nói gì.
Một tuần sau cuộc thi, nàng đã một mình hồi tưởng lần gặp Hứa Tịch Ngôn vô số lần. Khi nằm trên giường đơn hoa vàng, tắt đèn đeo tai nghe, khi nhai hết miếng dưa hấu rồi ngẩn mặt nhìn trần nhà.
Càng nghĩ, gương mặt rực rỡ của Hứa Tịch Ngôn càng trở nên mờ ảo.
Bởi đó là cuộc gặp bất ngờ không nên tồn tại trong đời thường. Giống như cây kẹo bông gòn, mỗi lần nhớ lại lại xé ra nếm chút, ngọt ngào trong tay vì thế mà ít đi.
Sau đó Văn Nhiễm dứt khoát không cho mình nghĩ nữa.
Đến lớp, Đào Mạn Tư hỏi: “Cậu làm xong bài tập hè chưa?”
Văn Nhiễm cười khổ: “Tập đề Toán không giải được.”
Nàng không phải không chịu học, nhưng môn Toán thực sự là môn không bao giờ phản bội; không biết thì là không biết.
Đào Mạn Tư mở cặp lấy bài giải: “Nhanh chép đi.”
“Cậu làm được hết à?” Văn Nhiễm ngạc nhiên: “Giỏi thật đấy.”
“Không phải mình làm.” Đào Mạn Tư cũng cười khổ, hai người học lệch môn, ngữ văn và tiếng Anh đứng đầu, còn Toán thì rối bời: “Chị họ mình đi Tam Á hè vừa rồi, giúp mình làm.”
Văn Nhiễm lấy bút nước màu xanh, chép lời giải vào đề.
Ngày khai giảng không có gì đặc biệt, chỉ điểm danh, nộp bài tập, phát sách, rồi giáo viên chủ nhiệm họp lớp, gõ bàn giảng hùng hồn, bảo rằng trước kia có ham chơi mấy thì giờ cũng nên tập trung, đã lớp 12 rồi, đến lúc thay đổi vận mệnh.
Họp xong nghỉ giải lao mười phút, sau đó tổng vệ sinh rồi tan học.
Đào Mạn Tư với Văn Nhiễm đi vệ sinh, vừa đi vừa hỏi: “Nhiễm Nhiễm, cậu định đi theo hướng nghệ thuật à?”
“Vẫn chưa quyết.”
Giờ mỗi lần thi dương cầm nàng đều xếp khoảng hạng mười mấy, điểm văn hóa cũng tương đương hạng mười mấy, không nổi bật mặt nào. Giống như chính nàng, dù diện mạo hay tính cách đều dịu dàng, kín đáo.
Khó lắm.
Trên đường về lớp, thấy giáo viên chủ nhiệm lớp Ba bên cạnh có khuôn mặt lạ, thầy phụ trách khối đang nói chuyện gì đó.
“Chắc học sinh chuyển trường.” Đào Mạn Tư nói: “Lên lớp 12 còn chuyển, gan lớn ghê.”
“Chắc chỉ có lớp Ba có học sinh chuyển tới nhỉ?”
“Chắc vậy. Sao thế?”
“Không sao, hỏi đại thôi.”
Thật ra Văn Nhiễm từng nghĩ, nếu Hứa Tịch Ngôn chuyển về Hải Thành học, liệu có thể chuyển tới trường nàng không? Nhưng nàng nhanh dập tắt suy nghĩ, vì trường nàng bình thường, học sinh ưu tú Hải Thành tụ trung ở Trường Ngoại Ngữ số 1.
Trong lúc tổng vệ sinh, tay Văn Nhiễm vô ý trúng cạnh đinh nhô ra trên ghế cào.
Đào Mạn Tư: “Cậu sao rồi?”
“Không sao.”
Cuối cùng cũng tan học, có lẽ là ngày tan học sớm nhất năm học lớp 12.
Đào Mạn Tư với Văn Nhiễm ra khỏi cổng: “Mình phải về đọc nốt cái kết quyển tiểu thuyết đang đọc, chắc sau này không còn thời gian.”
Văn Nhiễm sờ túi áo: “Chết rồi, quên chìa khóa. Mạn Tư, cậu đi trước.”
“Không cần quay lại, nhà cậu lúc nào cũng có người.”
“Vẫn nên lấy, nhỡ mai không thấy.”
“Vậy mình đi trước nhé.”
Tạm biệt Đào Mạn Tư, Văn Nhiễm một mình đi nhanh về lớp.
Đi được một đoạn, bước nàng chậm lại.
Tòa nhà lớp 12 bên Trường Trung học Tử Dục là một tòa riêng đối diện sân thể dục với khu lớp 10 và 11. Lúc này chắc học sinh lớp 12 đều nghĩ hôm nay là ngày tan học sớm nhất, vừa giải tán là chạy mất tăm.
Cả tòa nhà yên tĩnh, như một nhà thơ u buồn trong hoàng hôn sắp tới. Tiếng chuông tháp không cao vang sáu tiếng, làm đàn chim trên mái hoảng hốt bay lên.
Văn Nhiễm vốn yêu thời điểm này trong trường. Vì nhà nàng lúc nào cũng ồn ào, tai lúc nào cũng bị tiếng động bao quanh, còn giờ khắc trong sân trường này như dành riêng cho nàng, tĩnh lặng vô cùng.
Nàng đi chậm, thưởng thức khoảnh khắc hiếm có.
Không biết trường nào cũng trồng nhiều cây long não như vậy sao, khiến loài cây thành biểu tượng mặc định cho tuổi học sinh. Hoàng hôn rót một lớp mực nước sau vòm cây như những trang thơ, viết nên một bài thơ hiện đại chưa hoàn thành.
Dưới gốc cây, một thiếu nữ áo đen đứng cùng thầy phụ trách khối, nét mặt ba phần thờ ơ, hai phần trầm tư.
Sự yên lặng của thế giới bị phá vỡ ngay lúc ấy.
Giữa hoàng hôn tĩnh mịch, nhịp tim bắt đầu hỗn loạn.
Văn Nhiễm chợt nghĩ: chắc mình từng làm vài việc tốt.
Ví dụ, nàng hay mang cây xúc xích nhỏ cho mèo hoang gặp trên đường. Ví dụ, một lần đề thi giữa kỳ bị lộ, nhưng nàng không như người khác mua đáp án rồi chép.
Nàng không phải người may mắn, vé số cào cũng chẳng trúng. Nhưng ở cuối mùa hè mười bảy tuổi này, Thượng Đế ban cho nàng món quà tuyệt nhất.
Hứa Tịch Ngôn đã chuyển đến học ở trường nàng.