Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 7: Tịch Ngôn bâng khuâng
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bất ngờ mỉm cười với Văn Nhiễm
Ngay khoảnh khắc Hứa Tịch Ngôn liếc sang, Văn Nhiễm không hiểu sao vội ôm chặt cặp rồi vụt chạy vào trong tòa nhà học. Nàng đứng ở lối rẽ cầu thang tầng một, lưng dựa vào tường, hai tay giấu ra sau, đầu ngón tay áp vào bức tường gồ ghề, lần đầu tiên cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng.
Thế nên trái tim mới va đập vào thành ngực, phát ra những nhịp không theo quy luật.
Lớp học của họ ở tầng bốn, nàng cúi đầu chạy một mạch lên đó, quay lại bàn học của mình và tìm chìa khóa. Ra khỏi lớp, nàng bước qua lan can hành lang, lại nhìn xuống gốc cây long não một lần nữa.
Thiếu nữ mặc đồ đen đã biến mất.
Sáng hôm sau là ngày khai giảng chính thức, Văn Nhiễm bước vào lớp. Trong giờ đọc sách buổi sáng, mùi các món ăn sáng như mì bò, mì tương, quẩy chiên, bánh kếp… trộn lẫn với nhau. Mùi ấy phát ra từ những phần ăn mang theo, nhét trong ngăn bàn, giống như một sự phóng túng hiếm hoi và công khai của năm cuối trung học.
Hôm đó Văn Nhiễm không mang bữa sáng, Đào Mạn Tư cũng vậy. Hết tiết đọc sáng, Đào Mạn Tư tiến đến bàn gọi nàng: "Đi ăn sáng không?"
"Căn tin hay cửa hàng nhỏ?"
"Cửa hàng nhỏ đi, hôm nay không muốn ăn căn tin."
"Ừ."
Thật ra cửa hàng nhỏ và căn tin cùng trong một tòa nhà, căn tin nằm phía trong, cửa hàng ngay lối vào, quy mô chẳng nhỏ, chỉ là không thể tự chọn đồ như siêu thị mà phải nhờ các cô chú nhà bếp lấy giúp, vẫn có thể quẹt thẻ ăn trường.
Văn Nhiễm nhìn đám đông chen chúc trong căn tin, bước chân khẽ chậm lại một chút.
Đào Mạn Tư tinh ý: "Sao thế?"
Văn Nhiễm lắc đầu, đi tiếp vào trong cùng Đào Mạn Tư.
Không có gì cả, chỉ là bỗng dưng cả ngôi trường như trò chơi gỡ mìn, từ bước chân đầu tiên vào cổng, nàng giữ thẳng lưng hơn thường ngày, vì không biết chừng nào lại bắt gặp bóng dáng Hứa Tịch Ngôn ở đâu đó.
Nhưng điều đó không xảy ra, nơi nào cũng không thấy Hứa Tịch Ngôn. Thiếu nữ áo đen dưới gốc cây long não hôm trước, mái tóc xoăn trong gió chiều hoàng hôn, đẹp như giấc mơ giữa ban ngày.
Hai người xếp hàng mua đồ ăn sáng.
Đào Mạn Tư hỏi: "Ăn gì?"
"Bánh sừng bò, thêm hộp sữa chua. Cậu thì sao?"
"Bánh xé tay thôi."
Không ăn ở căn tin thì có thể chọn đủ loại bánh ngọt – đấy là cái hay của cửa hàng nhỏ.
Trên đường quay về tòa nhà lớp học, Đào Mạn Tư vừa đi vừa lấy tay quạt gió bên má: "Trời vẫn nóng vậy."
"Ừ."
Văn Nhiễm đáp, ánh mắt lướt dọc hàng cây long não bên đường.
Vẫn không thấy Hứa Tịch Ngôn, nàng cũng không rõ mình đang nhẹ nhõm hay bồi hồi trống trải.
Tranh thủ trước tiết một ăn nhanh bữa sáng, bạn ngồi bàn trước của Văn Nhiễm vắng mặt, Đào Mạn Tư tạm ngồi đó ăn cùng nàng. Lúc này, bên ngoài cửa sổ có người gọi: "Đào Mạn Tư."
Hồi lớp 10 và 11, Đào Mạn Tư có tham gia câu lạc bộ văn học, lúc này là bạn trong câu lạc bộ đến tìm.
Đào Mạn Tư cầm bánh xé tay ra ngoài.
Văn Nhiễm đang dùng ống hút chọc vào hộp sữa chua, chọc lần đầu không thủng, đầu nhọn bị gập xuống, nàng vuốt lại rồi chọc mạnh hơn, nghe tiếng "bụp", liền nghe hai bạn học vừa vào lớp bàn tán: "Xinh quá trời."
Tai Văn Nhiễm nhúc nhích.
Lớp học quá ồn, nàng không nghe rõ họ nói gì.
Không lâu sau, họ ngồi xuống rồi nói chuyện với mấy bạn bên cạnh, có mấy nữ sinh và vài nam sinh cười cười đi ra ngoài cửa lớp. "Thật sự đẹp vậy sao?"
"Đi xem thử."
Thực ra chỗ họ ngồi cách Văn Nhiễm không xa, khoảng cách nếu nàng quay đầu mỉm cười tham gia câu chuyện cũng không lạ.
Nhưng Văn Nhiễm vốn không giỏi bắt chuyện, tính tình giống Đào Mạn Tư đều trầm lặng, nàng chỉ im lặng ngồi đó, xé từng miếng bánh sừng bò nhét vào miệng, hút một ngụm sữa chua, cảm nhận chất lỏng mịn dính lấy vòm họng rồi trượt xuống cổ.
Không lâu sau, mấy bạn học chạy đi xem lại cười chạy về. Một bạn nam thốt: "Đẹp thật sự."
Một bạn nữ nói: "Mình thấy còn đẹp hơn Bạch Xu nữa." Bạch Xu từ lớp 10 đã được bầu là hoa khôi trường, học lớp nghệ thuật biểu diễn, nghe nói mục tiêu thi vào Học viện Điện Ảnh Bắc Thành.
Một bạn nam khác: "Không thể so vậy được, hai người khác phong cách, Bạch Xu nhìn dịu dàng hơn."
"Thế nếu bắt buộc phải chọn một người đẹp hơn thì ai?"
Bạn nam suy nghĩ: "Vậy chắc là Bạch Xu... nhưng vẫn có khả năng thua đó." Phóng đại rõ ràng.
Văn Nhiễm ngồi cách hai hàng phía trước, quay lưng về phía họ, nghe trọn câu chuyện. Nàng gom vụn bánh trên mặt bàn bằng khăn giấy rồi gói lại.
Lúc này Đào Mạn Tư từ ngoài cửa vào, ngồi xuống trước mặt Văn Nhiễm: "Cậu ăn sáng xong rồi hả?"
"Ừ."
"Mình còn chưa kịp ăn." Đào Mạn Tư xé miếng bánh lớn cho vào miệng. Văn Nhiễm giúp cô xé bao hộp sữa hạt óc chó rồi cắm ống hút vào.
"Cảm ơn nha." Cô hút một ngụm rồi nói với Văn Nhiễm: "Ê, cậu biết không? Mình vừa đi qua lớp Năm, lớp đó có học sinh mới chuyển đến."
Tim Văn Nhiễm run run, mặt không đổi sắc nói: "Hôm qua đã nhập học hết rồi sao?"
"Hình như đi tỉnh khác thi đấu gì đó, trễ nên hôm qua không kịp báo danh."
"Nam hay nữ?" Văn Nhiễm cảm giác mình đã chết lâm sàng.
"Nữ, vô cùng xinh đẹp luôn á." Đào Mạn Tư dùng chữ "vô cùng" mô tả.
Văn Nhiễm mỉm cười: "Xinh đến mức nào vậy?"
Thành viên hai năm liên tiếp của câu lạc bộ văn học, cầm bánh xé tay, ngâm câu thơ cổ: "Hữu mỹ nhất nhân, thanh dương uyển hề."
Rồi hỏi Văn Nhiễm: "Ê, cậu có muốn qua xem không?"
Văn Nhiễm khựng, lắc đầu: "Sắp vào học rồi mà."
"Cũng đúng." Đào Mạn Tư tiếp tục ăn sáng.
Bàn phía sau Văn Nhiễm đang bàn tán: "Không biết bạn học xinh đẹp đó tên gì."
Đào Mạn Tư nghe lỏm, biết họ nói về Hứa Tịch Ngôn.
Cô nhỏ giọng với Văn Nhiễm: "Mình biết tên cậu ấy đó, lúc nãy ở lớp Năm thầy chủ nhiệm họ đi đến gọi cậu ấy. Hình như là Hứa Xiyan, nhưng không biết viết thế nào."
Đào Mạn Tư hút sữa: "Có phải là Tịch Nhan trong hoa thiên ngưu không nhỉ?"
Văn Nhiễm thầm nghĩ: Không phải.
Cô không phải dây leo thanh tú ấy, cũng không phải đóa hoa chiều tà.
Cô là mặt trời giữa trưa, ánh sáng rực rỡ đến lạnh lùng, vạn vật chịu khuất phục.
Cô là câu chuyện của những con sóng, đi đến đâu thủy triều cuồn cuộn nhấn chìm nhịp tim thanh xuân rung động lần đầu.
Tên cô là Tịch Ngôn, Hứa Tịch Ngôn.
*
Tịch (汐) là thủy triều ban đêm. Ngôn (言) là ngôn ngữ hay lời nói.
---
Hết tiết một, Đào Mạn Tư hỏi Văn Nhiễm: "Có muốn đi vệ sinh không?"
Văn Nhiễm đang gom bút vào túi, kéo khóa rồi đứng dậy: "Ừ, đi thôi."
Khoác tay nhau đi vệ sinh là minh chứng của tình bạn học trò. Thật ra nhiều lúc không phải thật sự muốn đi vệ sinh, chỉ vì ngồi trong lớp lâu quá, ngột ngạt, muốn ra ngoài hít thở.
Ra khỏi lớp, Đào Mạn Tư vẫn khoác tay Văn Nhiễm, kể về quyển tiểu thuyết vừa đọc xong tối qua.
Văn Nhiễm bỗng nhận ra, trên đường đi vệ sinh sẽ đi ngang lớp Năm.
Thực ra trước khi chuyển đến tòa nhà lớp 12, bố cục tương tự: Lớp Một ở tầng dưới cùng cùng các lớp tự nhiên, Lớp Hai là lớp đầu tiên khối xã hội, nhà vệ sinh ở cuối hành lang, cách lớp Năm một đoạn cầu thang.
Trước kia Văn Nhiễm chưa để ý điều đó.
Hai người đi dọc hành lang, ngang qua những bạn học xách đồ ăn sáng hay đeo tai nghe. Một nửa tâm trí Văn Nhiễm lắng nghe câu chuyện tiểu thuyết từ Đào Mạn Tư, thỉnh thoảng đáp: "Vậy à?" hoặc hỏi: "Người đó có quan hệ gì với nữ chính?"
Nửa còn lại cùng ánh mắt hóa thành con chim bồ câu, vỗ cánh bay trong hành lang.
Gương mặt đi ngang phần lớn quen thuộc, không có Hứa Tịch Ngôn. Điều đó nghĩa là Hứa Tịch Ngôn rất có thể đang ở trong lớp.
Nhưng Văn Nhiễm thấy Đào Mạn Tư đi bên trái, nàng sát bên ngoài hành lang hơn, làm sao để ánh mắt tự nhiên vượt qua Đào Mạn Tư mà nhìn vào lớp Năm?
Nàng nhận ra không thể.
Vì thế mắt hơi cụp xuống, nhìn mũi giày mình, thấy đôi Converse trắng không biết cọ vào đâu nên dính một vết bẩn đen đen.
Đào Mạn Tư bất ngờ vỗ tay Văn Nhiễm: "Nhanh nhìn kìa, đó là Hứa Tịch Ngôn!"
Văn Nhiễm cụp mắt thêm vài giây, rồi chớp mí nhẹ.
Ngẩng đầu lên, nhìn vào lớp Năm.
Nàng đã nghĩ đến nhiều khả năng: Hứa Tịch Ngôn được vây quanh như sao quanh trăng, nói chuyện cười đùa; Hứa Tịch Ngôn đeo tai nghe lạnh lùng; thậm chí có thể hôm qua mới về, mệt đến gục đầu lên bàn ngủ.
Chỉ là không ngờ Hứa Tịch Ngôn chống một tay vào má, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Có lẽ hôm qua đến muộn nên chưa kịp nhận đồng phục, cô mặc áo thun đen, cổ chữ V rộng thay vì cổ tròn, càng tôn vẻ mảnh mai của cổ trắng.
Đuôi mắt vẫn rũ xuống, trông lười nhác mà lơ đãng, ngón tay thon dài từng điều khiển đàn piano đang xoay bút, xoay vài vòng rồi "cạch" rơi xuống bàn.
Đúng lúc đó, đôi mắt được hàng mi dày che phủ của Hứa Tịch Ngôn vừa khéo nhìn thẳng sang gương mặt Văn Nhiễm ngoài cửa sổ, khóe môi khẽ nhếch lên, nở nụ cười nhẹ.
Văn Nhiễm vội cúi đầu.
Lá cây long não chẻ ánh nắng thành mảnh vụn rơi trên giày nàng, tạo vệt sáng loang lổ, Văn Nhiễm nhìn những đốm sáng chớp nháy ấy thì bỗng dưng bước chân lạc nhịp.
***
Chú thích:
¹Trích trong bài thơ Dã Hữu Mạn Thảo/Cỏ Dại Ngoài Đồng của Trịnh Phong:
Dã hữu mạn thảo, linh lộ đoàn hề./
Cỏ dại ngoài đồng, sương đọng long lanh.
Hữu mỹ nhất nhân, thanh dương uyển hề./
Có một mỹ nhân, thanh dương uyển chuyển.
Giải cấu tương ngộ, thích ngã nguyện hề./
Tình cờ gặp gỡ, như ta hằng mong.
Dã hữu mạn thảo, linh lộ nhương nhương./
Cỏ dại ngoài đồng, mặt đất đẫm sương.
Hữu mỹ nhất nhân, uyển như thanh dương./
Có một mỹ nhân, uyển như thanh dương.
Giải cấu tương ngộ, dữ tử giai thần./
Tình cờ gặp gỡ, an yên cùng người.
Bài thơ thể hiện sự rung động thuần khiết khi bất ngờ bắt gặp một thiếu nữ xinh đẹp, dịu dàng, mong sống bên nhau trọn đời.