Chương 8: Gặp gỡ cuối hè

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt

Chương 8: Gặp gỡ cuối hè

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người rõ ràng đều là con gái.
Bề ngoài Văn Nhiễm giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô đang kêu gào: rõ ràng Hứa Tịch Ngôn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, sao Đào Mạn Tư lại bảo mình nhìn về phía cô ấy chứ!
Nhìn lại thì có quá nhiều người đi lại ở hành lang, ai cũng có thể thấy, chả có ai lọt vào ánh mắt của Hứa Tịch Ngôn cả.
Không phải Hứa Tịch Ngôn bất lịch sự, mà thiếu nữ áo đen ấy trưởng thành hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa. Cô ngồi giữa dãy học sinh mặc đồng phục trắng tinh, ánh mắt mang nặng tâm sự, trôi dạt về một nơi xa lạ.
Ngay cả Văn Nhiễm cũng không chắc nụ cười vừa rồi của Hứa Tịch Ngôn là bởi nhìn thấy gương mặt quen thuộc của cô ngoài cửa sổ hay chỉ vì cây bút trong tay vô tình rơi xuống bàn nên vô thức nhếch môi.
Chắc là lý do sau.
Vì Đào Mạn Tư nói: “Hình như chẳng ai dám bắt chuyện với cậu ấy cả.”
“Ừ?”
“Sáng nay mình đến lớp Năm, thấy cậu ấy cũng ngồi một mình.” Đào Mạn Tư tự giải thích: “Cũng phải thôi, cậu ấy xinh quá, lại... rất Tây nữa. Cảm giác khó tiếp cận. Nghe nói là du học sinh mới về nước.”
“... Ừ.”
Văn Nhiễm rõ ràng nghe thấy phía sau có hai nam sinh cũng đang bàn tán: “Ai mà dám bắt chuyện với cậu ấy chứ.”
“Chắc kiêu lắm, kiểu chẳng buồn nói chuyện với ai.”
Đi vệ sinh xong, Văn Nhiễm rửa tay kỹ, lúc quay lại, hai người vẫn đi cùng nhau, nhưng đổi hướng — nghĩa là Đào Mạn Tư đi bên ngoài hành lang, còn Văn Nhiễm đi gần lớp học hơn.
Cửa sổ lớp Năm mở toang, gió cuối hè thổi nhẹ vào bên trong.
Nhưng Văn Nhiễm không dám nghiêng đầu thêm chút nào, chỉ dùng khóe mắt liếc nhanh vào lớp học.
Có lẽ có một vệt đen thoáng qua tầm mắt cô.
Hứa Tịch Ngôn là một mảng đậm được vẽ bằng sáp dầu, trong quãng thanh xuân nhạt nhòa và đều đều của cô, lại rực rỡ một cách quá khác biệt.
Chưa từng có học sinh chuyển trường nào gây hiệu ứng chấn động như cô, chỉ một mình cô mà chủ đề trò chuyện giữa các tiết học là “đã ai nói chuyện với Hứa Tịch Ngôn chưa”.
Vì vẫn chưa quyết định có bỏ thi nghệ thuật hay không, trước giờ học tối, Văn Nhiễm vẫn đến phòng đàn trường để đăng ký.
Ngày đầu tiên người tới chưa nhiều, phần lớn chỉ đến đăng ký. Do giáo viên phụ trách phòng đàn cũ đã nghỉ việc, người mới đến chưa quen thủ tục nên việc đăng ký hơi chậm.
Văn Nhiễm không vội, đứng cuối hàng.
Cô và cả hàng di chuyển chậm rãi, lớp câu lạc bộ văn học và phòng đàn cùng hướng, từ xa đã thấy Đào Mạn Tư chạy đến, tay ôm một chồng báo lớn: “Nhiễm Nhiễm, cậu cầm giúp tớ một lát nhé, tớ đi theo thầy lấy chìa khóa.”
“Ừ.” Văn Nhiễm đón chồng báo từ tay cô.
Đào Mạn Tư vội vàng chạy theo thầy.
Đến lượt Văn Nhiễm, thầy quản lý không ngẩng đầu, vừa gõ máy vừa hỏi: “Lớp, tên.”
“Lớp 12A2, Văn Nhiễm.”
“Chữ ‘Văn’ nào, chữ ‘Nhiễm’ nào?”
Giáo viên cũ quen mặt mọi người, thầy mới này chỉ vừa chuyển đến nên chưa nhớ tên ai.
“Văn trong nghe (thính văn)...”
Nếu so tuổi tác với thời gian, thì cơn gió cuối hè có lẽ mới tám tuổi, lời Văn Nhiễm vừa mới nói, tờ báo trên cùng trong chồng bị gió thổi bay, lượn vòng rồi rơi xuống đất.
Văn Nhiễm vội chạy theo nhặt.
Chồng báo trên tay khiến cô không tiện cúi người, mà dùng chân đè lại thì kỳ quá, chỉ còn cách nhìn tờ báo càng bay càng xa.
Cô chạy theo, cúi nhìn tờ báo lúc bay lúc dừng, nên thứ đầu tiên lọt vào mắt là một đôi bốt Martin đen, dây giày buông lơi, khiến người ta nhớ đến hàng mi dài mềm mại kia.
Thiếu nữ áo đen cúi người trước mặt cô, mái tóc dài xoăn bồng bềnh buông dọc sống lưng, ngón tay thon thả chặn tờ báo rồi nhặt lên. Cô ngẩng đầu, lần đầu tiên Văn Nhiễm nhìn rõ khuôn mặt cô giữa sân trường.
Không trang điểm, đôi môi đỏ rực từng là điểm nhấn trong cuộc thi đàn cũng không còn, nhưng ngũ quan trên mặt quá sắc nét, không hề nhợt nhạt.
Đó là lần đầu Văn Nhiễm nhận ra rằng, thì ra “thần thái” không nhất thiết phải liên quan đến tuổi tác hay kinh nghiệm, chỉ cần đứng đó, cô ấy tự nhiên đã là tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Lúc này thầy đăng ký phía sau gọi: “Em học sinh, chữ ‘Nhiễm’ là chữ nào?”
Gió lùa qua mái tóc dài của Văn Nhiễm, Hứa Tịch Ngôn đặt tờ báo vào tay cô, bước trước mở lời: “Nhiễm trong lây nhiễm (cảm nhiễm).”
Túi đeo chéo trên vai cô mang phong cách du mục, hàng mi vẫn rủ xuống khi nhìn Văn Nhiễm, nhưng ánh mắt nghiêm túc xác nhận: “Đúng không? Hôm thi mình thấy tên cậu trên màn hình kết quả.”
Văn Nhiễm: ...
Lòng cô thực sự muốn bật ra một câu.
Tiếng Trung của cô ấy sao kỳ vậy? Nếu nói đến từ ghép thì người ta thường nói “nhất trần bất nhiễm”, ai lại nói “lây nhiễm” chứ?
*Thực ra “Cảm nhiễm” còn nghĩa là lan tỏa, chắc Ngôn ý là vậy.
Nhưng trên mặt cô vẫn gật đầu với Hứa Tịch Ngôn.
Giáo viên quản lý: “Em qua đây ghi tên vào thẻ ra vào nhé.”
Văn Nhiễm ngẩn ra: “Năm nay có cả thẻ ra vào ạ?” Trước đây phòng đàn không có thứ này.
“Ừ, để quản lý cho quy củ.”
Tấm thẻ xanh nhạt đã được đặt sẵn trên bàn, Văn Nhiễm từ lúc nãy đã nhìn thấy mặt bàn, thấy chất đầy đồ nên không còn chỗ trống để đặt chồng báo trong tay cô.
Chẳng lẽ lại để Hứa Tịch Ngôn cầm giúp...
Lúc này Hứa Tịch Ngôn lên tiếng, giọng trầm thấp dưới ánh hoàng hôn, mang một cảm giác mà bạn bè đồng trang lứa không thể có được: “Nếu cậu không ngại.”
“Sao?”
“Để mình ghi tên giúp cậu nhé?”
Văn Nhiễm ngẩn ra: “Được, cảm ơn cậu.”
Hứa Tịch Ngôn bước tới, cúi người, cầm lấy cây bút trên bàn, vén tóc dài xoăn mềm sang bên tai. Hôm nay cô mặc chiếc váy ngắn kẻ sọc tối màu, càng làm nổi bật đôi chân trắng nõn và thon dài, ánh hoàng hôn rọi xuống cô một lớp sáng vàng nhạt.
Văn Nhiễm nhìn đôi chân ấy, bất chợt nghĩ: có thể thấy nốt ruồi nhỏ nâu nhạt bên trong đùi không nhỉ?
Ánh mắt dừng lại trên làn da trắng khiến chính cô cũng giật mình.
Văn Nhiễm, không ngờ mày lại là người như vậy!
Cô vội thu ánh nhìn lại.
Hứa Tịch Ngôn đứng thẳng lên, nhìn cô: “Viết xong rồi, cậu qua xem thử được không?”
“... Ừm.” Văn Nhiễm ôm chồng báo tiến tới.
Không ngờ Hứa Tịch Ngôn sống ở nước ngoài mà chữ Hán lại đẹp đến vậy. Đường nét tỉ mỉ, khí thế và phóng khoáng, khiến Văn Nhiễm bất giác liên tưởng đến nét bút của bậc thầy Chung Do thời Hán mạt.
Văn Nhiễm nhỏ giọng: “Cảm ơn cậu.”
Thầy giáo quản lý: “Ở đây không có máy ép nhựa đâu, em mang ra tiệm in ngoài trường ép nhé.”
“Vâng ạ.”
Đào Mạn Tư vẫn chưa quay lại, nhưng đứng cạnh Hứa Tịch Ngôn khiến Văn Nhiễm quá căng thẳng, liền định ôm chồng báo về lớp đưa lại cho Đào Mạn Tư.
Hứa Tịch Ngôn đặt thẻ ra vào lên chồng báo trong tay cô, rồi hỏi: “Chờ mình một chút được không?”
Văn Nhiễm ngẩn ra.
Hứa Tịch Ngôn: “Nếu cậu không bận.”
“... Không bận.”
Hứa Tịch Ngôn đăng ký xong, nhận thẻ ra vào, rồi tiến đến trước mặt Văn Nhiễm:
“Hôm nay hình như mình thấy cậu ở hành lang, thực ra không có gì, chỉ là lần trước cậu cho mình mượn tất.”
Văn Nhiễm nghĩ: chẳng lẽ cô ấy muốn trả lại tất?
Là một đôi mới, hay là đôi đã dùng rồi...
Hứa Tịch Ngôn thò tay vào túi đeo chéo, lấy ra một chiếc hộp thiếc nhỏ tinh xảo:
“Cái này tặng cậu, coi như lời cảm ơn nhé.”
Văn Nhiễm cúi đầu nhìn, bao bì chưa từng thấy trong nước, hình chữ nhật màu trắng sữa nhạt, trên có nét vẽ đơn giản nhưng rất Pháp với chủ đề «Hoàng tử bé».
Chắc là một hộp bánh quy.
Lúc đó Văn Nhiễm vẫn ôm chồng báo: “Ơ...”
Gió chiều thổi bay vạt váy Hứa Tịch Ngôn, cô bước tới một bước, đặt hộp thiếc lên chồng báo của Văn Nhiễm rồi lùi lại: “Mình đi trước đây.”
“Không tham gia lớp tự học buổi tối à?”
Hứa Tịch Ngôn lắc đầu, ánh mắt trông thờ ơ, nhưng mỗi lần nói chuyện đều rất lễ phép: “Mình xin phép nhà trường, khi cần luyện tập ngoài giờ thì không phải lên lớp tự học buổi tối.”
Văn Nhiễm cuối cùng vẫn không hỏi ra: “Tại sao cậu không chuyển sang trường Ngoại ngữ mà lại về trường mình.”
Hứa Tịch Ngôn không nói lời tạm biệt, chỉ khẽ gật đầu với cô rồi quay người đi hướng cổng trường.
Nhiều năm sau, Văn Nhiễm vẫn nhớ rõ khoảnh khắc đó. Cô nhìn theo bóng lưng Hứa Tịch Ngôn.
Đó là cuối hè, trong không khí tràn hương sen của trường, thiếu nữ áo đen không bước vào vùng sáng hoàng hôn mà hòa tan vào vầng sáng ấy, từng chút một cho đến khi cô cũng trở thành một phần của gam màu cam ấm, bóng lưng dần khuất, không còn thấy nữa.
Văn Nhiễm thu ánh mắt lại, bị Đào Mạn Tư bất ngờ từ phía cây sồi nhảy ra khiến giật mình.
Đào Mạn Tư bất ngờ đập tay vào người cô, rồi đẩy kính lên sống mũi.
Văn Nhiễm: “Á.”
Cô lấy lại chồng báo trên tay Văn Nhiễm, đặt thẻ ra vào và hộp bánh quy lên trên cùng.
Đào Mạn Tư: “Cậu là người đầu tiên ở trường mình nói chuyện với Hứa Tịch Ngôn đấy!”
“... Không đến mức đó đâu, chỉ là do cậu thấy mình nói chuyện với cậu ấy thôi.”
“Cậu ấy cho cậu cái gì vậy?”
Văn Nhiễm siết chặt hộp thiếc: “Chắc là bánh quy.”
Theo phép lịch sự, lẽ ra cô nên mở hộp mời người bạn thân từ nhỏ: “Cậu ăn một miếng đi.”
Nhưng Văn Nhiễm, người luôn dịu dàng đoan trang, chỉ ôm chặt hộp thiếc, cố chấp không mở miệng.
Trong lòng cô tự nhủ: sẽ mời Đào Mạn Tư ba bữa sáng liên tiếp.
Đào Mạn Tư hỏi: “Sao cậu ấy lại cho cậu bánh quy?”
Văn Nhiễm quyết định nói thật: “Hè vừa rồi mình thi một cuộc thi dương cầm và gặp cậu ấy. Cậu ấy quên mang tất, mình có một đôi dự phòng nên đã cho mượn.”
“Wow... không ngờ cậu với cậu ấy lại có duyên thế.”
Văn Nhiễm thầm nghĩ: gọi là duyên có hơi quá không nhỉ?
Trong đôi mắt bình thản của Hứa Tịch Ngôn, có lẽ đây chỉ là phép lịch sự trả lại mà thôi.
Đào Mạn Tư hơi trách: “Sáng nay mình nhắc đến cậu ấy mà cậu không nói gì cả?”
“Chỉ là...” Văn Nhiễm suy nghĩ cách nói, “mình không muốn khiến người khác nghĩ mình đang trèo cao.” Cô lại nói thêm: “Không phải kiểu trèo cao chuyện yêu đương đâu.”
“Hiểu mà.” Đào Mạn Tư cười: “Ai bảo cậu trèo cao trong chuyện yêu đương chứ, hai người rõ ràng đều là con gái.”
Văn Nhiễm há miệng, lại khép lại, nuốt thật lẹn dư vị hoàng hôn buổi chiều tà.
“Ừm.” Cô đáp.