Chương 75: Lời mời bất ngờ

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt

Chương 75: Lời mời bất ngờ

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Cậu có muốn đến nhà mình ăn cơm không?"
Văn Nhiễm từng tưởng tượng rất nhiều lần cảnh nàng và Hứa Tịch Ngôn tái ngộ.
Hứa Tịch Ngôn nhất định phải trở về Trung Quốc, còn nàng là hiệu chỉnh viên ngày càng nổi tiếng. Hai người đều trong giới âm nhạc, dù không liên lạc, rồi cũng sẽ gặp nhau trong một bữa tiệc nào đó.
Trong tưởng tượng của nàng, Hứa Tịch Ngôn sẽ như lúc này, từng bước tiến về phía nàng, gương mặt luôn mang vẻ lười biếng quyến rũ, khiến người khác nhìn không thấu cảm xúc thực.
Trên đường có không ít người chào hỏi Hứa Tịch Ngôn, nên lúc cô tiến tới trước mặt Văn Nhiễm, cứ kéo dài mãi không dừng.
Cô đứng lại, một người bạn cười hỏi: "Cậu về nước từ khi nào vậy? Mình không hay biết gì cả."
"Ừm, có công việc, hợp tác với một nghệ nhân thổi cổ huân¹, loại sáo nằm trong danh mục di sản văn hóa phi vật thể."
Người bạn gật đầu: "Xưa nay cậu vẫn luôn thích những công việc thú vị như vậy."
Hứa Tịch Ngôn khẽ cong môi.
"À đúng rồi." Người bạn chỉ vào Văn Nhiễm bên cạnh: "Đây là Văn Nhiễm, hiệu chỉnh viên, studio của cô ấy hiện tại làm ăn khá tốt, trong giới có không ít nghệ sĩ dương cầm sử dụng dịch vụ của cô ấy."
Rồi lại chỉ tay về phía Hứa Tịch Ngôn, cười nói: "Vị này chắc tôi không cần giới thiệu đâu nhỉ? Không thể nào có người không biết đến cô ấy."
Văn Nhiễm cũng từng nghĩ rất nhiều lần, Hứa Tịch Ngôn khi tái ngộ sẽ phản ứng thế nào.
Hứa Tịch Ngôn cụp mắt xuống, hồi lâu mới từ từ nâng hàng mi dày nặng nề lên. Cô không cười, chỉ có đôi mắt đen ánh ra chút dịu dàng trong ánh đèn quán bar lạ lùng, khẽ nói: "Lâu rồi không gặp."
Tim Văn Nhiễm bỗng chấn động.
Người bạn ngạc nhiên: "Hai người quen nhau à?"
"Ừ." Hứa Tịch Ngôn bật cười khẽ: "Bạn học cấp ba."
"Trùng hợp vậy."
Lúc này có người ở xa gọi: "Tịch Ngôn, cậu về nước khi nào thế?"
Hứa Tịch Ngôn quay đầu đáp lại, rồi lại nói: "Mình qua đó chào hỏi một chút."
"Đi đi, cậu chưa về lâu lắm rồi, người muốn tìm cậu nhiều lắm đó."
Hứa Tịch Ngôn gật đầu, ánh mắt lại một lần nữa rơi lên Văn Nhiễm. Khi nói chuyện với bạn bè thì giọng bình thường, nhưng khi nhìn về phía Văn Nhiễm lại hạ thấp giọng, nói: "Vậy, gặp lại sau."
Rồi gật đầu với người bạn, xoay người đi.
Nơi nào có Hứa Tịch Ngôn, cô luôn là tâm điểm đám đông.
Đứng giữa vòng vây các ngôi sao, tay cầm ly rượu, chân cao, nụ cười lười biếng, dáng vẻ phóng khoáng cùng khí chất quyến rũ.
Người bạn không nhận ra sự tinh tế trong hai câu "lâu rồi không gặp" và "gặp lại sau", quay sang hỏi Văn Nhiễm: "Không thân với Tịch Ngôn à?"
Văn Nhiễm: "...Ừm."
"Cũng bình thường thôi, người như Tịch Ngôn, đôi khi tôi thấy hình như chẳng ai thật sự thân được với cậu ấy." Người bạn nói: "Cô xem, bên cạnh cậu ấy lúc nào cũng có nhiều người vây quanh đúng không, cậu ấy đối xử với ai cũng khá chân thành, nhưng dường như luôn có một lớp ngăn cách nào đó."
"Đặc biệt là với gương mặt như vậy." Người bạn vừa nói vừa cười: "Với tính cách của cô, hồi cấp ba chắc chắn không bao giờ chủ động bắt chuyện với cậu ấy đúng không?"
Suốt buổi tiệc, Văn Nhiễm đều căng thẳng.
Hứa Tịch Ngôn nói "sau này gặp lại", rốt cuộc ý gì?
Khi vào nhà vệ sinh, nàng luôn lo lắng một người mở cửa bước ra sẽ là Hứa Tịch Ngôn.
Thế nhưng không.
Không có cuộc chạm mặt nào trong nhà vệ sinh. Khi nàng rời buổi tiệc, Hứa Tịch Ngôn cũng không đi theo.
******
Một lần gặp tình cờ, hình như vẫn chỉ là tình cờ.
Studio Văn Nhiễm phát triển khá tốt, nàng có đôi tai nhạy bén và đôi mắt tinh tường. Sự hợp tác giữa nàng với Chu Bối Di không chỉ giúp Chu Bối Di được Hiệp hội nghệ sĩ chú ý, mà còn khiến studio của nàng nổi danh.
Ngày càng có nhiều nghệ sĩ dương cầm tìm đến nàng để hiệu chỉnh đàn.
Những nghệ sĩ trực thuộc công ty quản lý thì phức tạp hơn, nàng cần thương lượng hợp đồng với công ty. Ban đầu chưa biết gì, nàng hỏi ý kiến Hà Vu Già, rồi Đào Mạn Tư giới thiệu cho nàng bộ phận pháp lý của tòa soạn, nàng dần học được nhiều điều.
Ngồi uống trà trong phòng họp công ty quản lý, chờ ai đó đến thương lượng, nàng toát ra phong thái bình tĩnh và điềm đạm.
Lúc đó là sáu giờ chiều, ánh nắng hoàng hôn vàng nhạt xuyên qua rèm xếp rọi vào trong phòng.
Ngay lúc có người đẩy cửa bước vào, Văn Nhiễm đặt chiếc ly sứ nung thô xuống, ngẩng đầu lên.
Nàng sững một chút, người vừa vào cũng khựng lại.
Lại là Hứa Tịch Ngôn.
Người phản ứng trước là Hứa Tịch Ngôn, hàng mi dài rũ xuống khiến cô trông lười nhác, cô đứng ở cửa xin lỗi Văn Nhiễm: "Mình hẹn gặp Vương lão sư để trao đổi, hình như vào nhầm phòng rồi, làm phiền cậu."
"...Không sao."
Lúc này điện thoại trong túi nàng rung lên, Văn Nhiễm lấy ra xem, là Bách Huệ Trân gọi.
Nàng theo phản xạ bắt máy: "A lô, mẹ à."
Mãi lúc này nàng mới nhận ra, khi đối mặt Hứa Tịch Ngôn, nàng vẫn thấy căng thẳng.
Đặc biệt sau khi nghe Đậu Thần kể về quá khứ của Hứa Tịch Ngôn, nàng dường như nhận ra mình chưa bao giờ thật sự buông được Hứa Tịch Ngôn.
Không biết nói gì, trong phút bối rối chỉ đành nhận điện thoại.
Hứa Tịch Ngôn khẽ mỉm cười lịch sự, khép cửa rồi rời đi.
Văn Nhiễm cũng không rõ vì sao, khi nhìn thấy nụ cười tươi của Hứa Tịch Ngôn, tim nàng như trái mơ ngâm trong rượu màu hổ phách, mềm nhũn ra.
Trong điện thoại, Bách Huệ Trân hỏi nàng tan làm chưa, nàng nói chưa, đang đợi người đến họp.
Bách Huệ Trân lại nói cuối tuần này sẽ nấu cá hoa vàng với bánh gạo, gọi nàng về ăn cơm. Nàng nói không về, nhờ Bách Huệ Trân mang cá hoa vàng đến nhà nàng nấu, bà vừa cười vừa mắng nàng.
Sau đó nhân viên công ty đẩy cửa bước vào: "Xin lỗi cô Văn, để cô đợi lâu rồi."
Nàng vội nói vài câu với bà Bách, rồi cúp máy.
Khi thương lượng hợp đồng, nàng liếc ra ngoài cửa sổ, ánh tà dương dần vàng đậm, xuyên qua khe hở rèm xếp.
Nàng nhớ lại lúc Hứa Tịch Ngôn đẩy cửa vào, nàng đã nhận điện thoại và gọi "mẹ".
Có lẽ nàng không nên trả lời điện thoại.
Không biết lúc đó Hứa Tịch Ngôn cảm thấy sao, tâm trạng cô ra sao.
Sau khi ký xong hợp đồng, nàng cầm túi, nhân viên tiễn nàng ra thang máy, rồi đứng bên ngoài chào tạm biệt. Cửa thang máy đang khép lại thì có người đưa tay chặn.
Cửa mở lại, Văn Nhiễm ngẩn ra một lúc.
Hứa Tịch Ngôn đứng đó, phía sau là khoảng không gian rộng lớn của hoàng hôn.
Hứa Tịch Ngôn chẳng bao giờ cười khi đứng một mình, hình ảnh này bị phóng viên chụp lại khiến nhiều người nghĩ cô bẩm sinh lạnh lùng.
Cô gật đầu với Văn Nhiễm, rồi bước vào thang máy: "Xin lỗi."
"Không sao."
Cô không thích tỏ ra kiêu ngạo, nhưng với tính cách như cô, không để nhân viên tiễn, nhân viên cũng không dám tiễn.
Trong thang máy nhỏ, chỉ còn hai người.
Hứa Tịch Ngôn đứng lặng ở góc, rất kín đáo, nhưng mùi hương trên người cô lan tỏa khắp không gian.
Người mở lời trước là Hứa Tịch Ngôn: "Ký hợp đồng xong rồi à?"
"Ừm."
"Thuận lợi chứ?"
"Cũng khá thuận lợi." Văn Nhiễm hỏi: "Lần hợp tác này của cậu với Vương lão sư bàn xong rồi à?"
"Ừm, Vương lão sư là người rất dễ tính."
Hai người lại im lặng.
Chỉ còn dãy số đỏ báo tầng giảm dần.
Hai người cùng bước ra, Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Cậu về bằng gì?"
"Đi tàu điện ngầm."
"Trần Hi bảo tài xế lái xe đến rồi, mình đưa cậu một đoạn nhé?"
"Không cần đâu."
"Vậy được." Hứa Tịch Ngôn cũng không ép, gật đầu rồi bước đi.
"Mà này."
Hứa Tịch Ngôn quay lại.
"Nếu cậu có thời gian, có muốn đến nhà mình ăn tối không?" Văn Nhiễm lén bấu tay mình sau lưng: "Cá hoa vàng với bánh gạo do mẹ mình nấu, rất ngon."
Hứa Tịch Ngôn ngẩn ra một lúc.
Giờ này còn sớm so với giờ tan sở của công ty nghệ sĩ, đại sảnh trống, chỉ có hai người đứng đó, bảo vệ đứng xa ở cửa.
Hứa Tịch Ngôn bước đến gần, chăm chú nhìn Văn Nhiễm, hỏi: "Chị Đậu kể với cậu rồi à?"
Đại sảnh cao lớn, mái vòm cong như giáo đường tráng lệ, liệu có thể thu hết ký ức đau thương trong quá khứ không.
Văn Nhiễm: "Ừ."
Hứa Tịch Ngôn mỉm cười: "Chị Đậu đúng là nhiều chuyện."
Văn Nhiễm: "Cậu dám nói trước mặt chị Đậu câu đó không?"
Chính lúc này, Văn Nhiễm tự nói với bản thân, đùa vài câu với Hứa Tịch Ngôn, hình như cũng không khó, nàng có thể làm được.
Hứa Tịch Ngôn không đáp, hỏi ngược lại: "Cậu đang làm gì thế?"
"Sao?"
"Rủ mình đến nhà cậu, ăn cơm mẹ cậu nấu hay gì đó."
"Thì là, cậu đã ăn nhiều bào ngư hải sâm quá..."
Hứa Tịch Ngôn chỉnh lại: "Mình đâu có thích ăn bào ngư hải sâm."
"Lấy ví dụ thôi! Ý là cậu toàn ăn nhà hàng Michelin và món cao cấp nhiều rồi, nhưng cậu không có nơi nào để ăn cơm nhà đúng không?"
"Mình không hỏi cái đó, mình hỏi tại sao cậu lại làm vậy." Khóe môi Hứa Tịch Ngôn ẩn hiện nụ cười.
Văn Nhiễm cụp mắt, lí nhí: "Cậu nghĩ là vì sao?"
"Mình không đến."
"...Hả?" Văn Nhiễm ngẩng đầu nhìn Hứa Tịch Ngôn.
Hôm nay Hứa Tịch Ngôn mặc vest phối quần bò, tóc xoăn dài rũ vai mang vẻ tự do của cô gái du mục, cô mỉm cười hỏi: "Nếu cứ tiếp tục như vậy, lỡ sau này thành bạn bè thật thì sao?"
Văn Nhiễm vừa định nói.
Hứa Tịch Ngôn mở lời trước: "Mình không muốn làm bạn với cậu."
Văn Nhiễm ngẩn người.
Lúc cô nói câu này, điện thoại trong túi rung lên. Cô lùi lại, không nghe máy: "Chắc là Trần Hi gọi, báo xe đến rồi."
"Vậy, mình đi trước."
Sau khi cô rời đi, tim Văn Nhiễm hẫng một nhịp khi nhận ra chuyện gì xảy ra.
Với nàng, người mình yêu thì không thể trở thành bạn bè.
Vậy... với Hứa Tịch Ngôn thì sao?
Dường như bên tai Văn Nhiễm vẫn còn vang tiếng điện thoại trong túi Hứa Tịch Ngôn không bắt máy, rè rè, rè rè——
Như dòng điện khiến trái tim rung động.
Câu nói vừa rồi của Hứa Tịch Ngôn... rốt cuộc ý gì?
******
Ngày tháng vẫn trôi như cũ.
Văn Nhiễm biết Hứa Tịch Ngôn vẫn ở lại Hải Thành.
Hề Lộ và Trịnh Luyến thường nhắc đến Hứa Tịch Ngôn trong nhóm chat, nói cô tham gia hoạt động thời trang ở Hải Thành, thỉnh thoảng bay ra nước ngoài, rồi lại quay về. Vui nhất là tài khoản truyền thông, Hứa Tịch Ngôn có phong cách ăn mặc độc đáo, những bức ảnh chụp ngẫu nhiên ở sân bay cũng khiến các blogger thời trang phân tích hàng mớ lý do.
Lại có người bình luận: [Cái tôi thiếu là kiểu phối đồ đó? Cái tôi thiếu chính là gương mặt đó!]
Sau thời gian tăng ca triền miên, Đào Mạn Tư gọi Văn Nhiễm ra ăn tối.
Văn Nhiễm nhận lời: "Để mình mời cậu nhé."
Đào Mạn Tư cố tình trêu: "Nghe như thể kiếm được một mớ rồi nhỉ?"
Văn Nhiễm cười: "Một chút xíu thôi."
Nàng tìm nhà hàng nổi tiếng gần đó, rồi đặt bàn ở nhà hàng Pháp mới mở trong trung tâm thương mại.
Đào Mạn Tư vẫn như cũ, tay xách hai ly trà sữa đứng chờ trước cửa trung tâm.
Hai người vừa hút trà sữa vừa đi vào, có người đi ngang ngoảnh lại: "Xin hỏi... Cô là Văn Nhiễm đúng không?"
Văn Nhiễm quay đầu, thấy cô gái mỉm cười rạng rỡ.
Nàng đoán đó là fan của Vương Bội Lôi, từng thấy ảnh cô đang làm việc nên nhận ra.
Nàng dịu dàng đáp: "Là tôi."
Cô gái khen vài câu rồi không làm phiền, rời đi cùng bạn.
Đào Mạn Tư trêu: "Nổi tiếng rồi đấy nhé."
Văn Nhiễm nhướng mày: "Đúng là thế đấy."
Cả hai cùng cười.
Đào Mạn Tư chợt nói: "Cậu nhất định phải thật thành công."
Văn Nhiễm thấy xúc động.
Nàng hiểu ý Đào Mạn Tư. Người bạn chứng kiến nàng từng liều mạng bước đi, đánh cược tất cả, cuối cùng không nhận được hồi đáp.
Vậy thì ít nhất, phải thành công thật sự trên con đường sự nghiệp.
Tốt nhất là sánh ngang với Hứa Tịch Ngôn.
Nhưng, Văn Nhiễm chỉ cười — Đó là Hứa Tịch Ngôn.
Nàng âm thầm muốn buông một câu chửi thề trong lòng.
Cảm xúc vừa kiêu ngạo vừa bực bội thật khó tả.
Studio ngày càng phát triển, nàng cũng có chút tự hào. Sau mười tuổi, thiên phú từng chút rời khỏi đầu ngón tay nàng, nàng ý thức bản thân bình thường. Một người bình thường để đạt chút thành tựu đã phải vấp ngã bao lần, dẫm qua bao hố sâu, không cần nói cũng rõ.
Nếu đối diện người khác, nàng có thể kiêu hãnh nói:
"Giờ thì cậu hối hận rồi!"
Nhưng, đó là Hứa Tịch Ngôn.
Hai người đến nhà hàng, đang mới khai trương nên đông khách, dù đặt bàn trước vẫn phải xếp hàng. Đào Mạn Tư xoa bụng: "Đói quá đi mất."
Văn Nhiễm nhìn vẻ mệt mỏi do tăng ca gần đây của bạn: "Mạn Tư, dưới mắt cậu hình như có nếp nhăn rồi kìa."
Đào Mạn Tư hoảng tháo kính sờ dưới mắt: "Thật á? Ở đâu vậy?"
Văn Nhiễm cười, kéo tay cô: "Chọc cậu thôi mà."
Lúc này nhân viên phục vụ gọi số, Văn Nhiễm và Đào Mạn Tư đứng dậy, quản lý đưa tay ra gần, thì nhân viên cười xin lỗi: "Xin lỗi hai vị, có thể đợi thêm một bàn nữa được không ạ? Tối nay sẽ giảm giá toàn bộ đơn 20%."
Rõ ràng — Có người chen ngang.
Trong lúc nói chuyện, hai người phụ nữ bước tới, quản lý vội ra đón.
"Văn Nhiễm, trùng hợp vậy?"
Văn Nhiễm quay lại.
Đúng là trùng hợp. Nàng biết người chen ngang là Trâu Na, cũng là một hiệu chỉnh viên.
Từ nhỏ cô ta lớn lên trong gia đình giàu có, thường kiêu ngạo, công khai hay ngấm ngầm tranh giành đơn hàng với Văn Nhiễm. Tính nàng không thích gây mâu thuẫn nên đều bỏ qua.
Trâu Na cùng bạn đi vào, bạn cô hỏi: "Chuyện cậu hiệu chỉnh đàn cho Hứa Tịch Ngôn sao rồi?"
"Đã qua vòng phỏng vấn đầu tiên. Cậu biết studio của Hứa Tịch Ngôn tuyển kỹ lưỡng như nào không? Ít nhất ba vòng phỏng vấn." Trâu Na nói, giọng hả hê.
"Wow! Chắc nhiều người cạnh tranh lắm nhỉ? Qua được vòng một cũng giỏi thật đó. Ê, cậu có gặp Hứa Tịch Ngôn không?"
"Có chứ." Trâu Na giơ đôi tay vừa chăm sóc, cố tình dùng giọng khiêm tốn: "Cũng không trò chuyện gì nhiều, chỉ là cô ấy khen mình khéo tay thôi."
Lúc này Văn Nhiễm gọi: "Trâu Na."
Trâu Na quay lại nhìn nàng.
Nàng bình tĩnh bước đến: "Cô làm vậy không đúng quy định đâu nhỉ?" Rồi quay sang người quản lý đứng cạnh Trâu Na: "Tôi xem quy định lấy số thứ tự trên tài khoản công khai của nhà hàng, làm vậy không hợp lệ đúng không?"
Đào Mạn Tư bên cạnh kéo tay nàng, nhỏ giọng: "Thôi đi mà."
Văn Nhiễm âm thầm vỗ tay bạn.
Nàng nói với quản lý: "Tôi thấy trên tài khoản công khai của nhà hàng có kênh phản hồi khiếu nại."
Quản lý thoáng khó xử. Quả thực tổng công ty của họ quản lý rất chặt.
Nên quay sang thương lượng với Trâu Na: "Cô Trâu, hay là phiền cô đợi thêm một bàn nhé?"
Rồi ra hiệu cho nhân viên dẫn Văn Nhiễm và Đào Mạn Tư vào.
"Văn Nhiễm." Trâu Na gọi, bước tới hạ giọng: "Cô hôm nay có ý gì? Muốn làm tôi mất mặt trước bạn mình à? Cô không nghĩ studio của cô thật sự giỏi lắm à?"
Văn Nhiễm bình thản: "Không giấu gì cô, tôi đúng là nghĩ vậy đấy."
Nói rồi kéo tay Đào Mạn Tư vào trong.
Ngồi xuống, Đào Mạn Tư "Ồ" một tiếng: "Cậu hôm nay bị sao vậy hả?"
Rồi ôm tay bắt chước câu vừa rồi của nàng: "Không giấu gì cô, tôi đúng là nghĩ vậy đấy."
Văn Nhiễm bật cười.
"Khí thế thật đấy!" Đào Mạn Tư tặc lưỡi: "Làm mình cũng bất ngờ, cứ tưởng với tính cách cậu, chắc là bỏ qua rồi."
"Tại sao phải bỏ qua?"
Văn Nhiễm lấy điện thoại ra, đặt lên bàn.
Tên Hứa Tịch Ngôn đã được nàng bỏ khỏi danh sách chặn sau khi nghe chị Đậu kể tuổi thơ cô.
Giờ nàng rất muốn gọi hỏi Hứa Tịch Ngôn: "Người như Trâu Na cũng qua vòng một phỏng vấn của cậu sao?"
Còn trò chuyện với Trâu Na?
Còn khen cô ta khéo tay?
Nhưng chỉ nghĩ thôi, nàng tất nhiên không làm vậy.
Ốc sên là món không thể thiếu trong ẩm thực Pháp, mắc nghẹn cổ họng nàng, lên xuống không được.
Trâu Na lại không chịu buông, thứ Hai gọi Văn Nhiễm: "Có đơn hàng, cô nhận không?"
"Là gì?"
"Mâu Tố Đình lão sư đang tìm hiệu chỉnh viên, tôi giới thiệu cô."
Văn Nhiễm liền nghĩ Trâu Na sao lại tốt bụng.
Mâu Tố Đình là tiền bối trong giới, nổi tiếng nghiêm khắc, ai hợp tác cũng bị mắng, tuổi đã cao, sắp về hưu. Văn Nhiễm biết bà có cây dương cầm thủ công của Chanel, sản phẩm thế kỷ trước, âm sắc trầm tối, cực hiếm.
Văn Nhiễm đáp: "Tôi nhận."
Trâu Na cười.
Sau vài lần giao đấu, cô ta hiểu tính Văn Nhiễm, biết nàng quan tâm đến cây đàn cổ khó nhằn, gặp cơ hội như vậy chắc không từ chối.
Nhưng studio Văn Nhiễm mới thành lập chưa lâu, nếu đắc tội Mâu Tố Đình, e là khó đứng vững.
Thế nhưng Văn Nhiễm vẫn đeo thùng đồ nghề lên lưng, tìm Mâu Tố Đình.
Hiệu chỉnh viên quen thuộc của Mâu Tố Đình đã nghỉ, bà tìm người mới cho ba buổi biểu diễn liên tiếp trong nước. Văn Nhiễm trao đổi lâu, thử lên dây đàn, cuối cùng bà quyết định chọn nàng.
Khi Trâu Na nghe tin, cười nói với bạn: "Đợi mà xem."
Buổi hòa nhạc diễn đúng kế hoạch, Mâu Tố Đình không quá nổi tiếng đại chúng nhưng trong giới, buổi diễn của bà là sự kiện khó bỏ qua. Kỹ thuật biểu diễn chuẩn xác gần như mẫu mực.
Hứa Tịch Ngôn khi ấy đang làm việc ở nước ngoài cũng nghe chuyện người hiệu chỉnh lần này là Văn Nhiễm.
Trần Hi kể với cô, lúc ấy Hứa Tịch Ngôn đang trang điểm, nhướng mày cười: "Gan cũng to thật."
Trần Hi nghĩ:
Gan không to sao chỉnh đốn được chị?
Rồi nhìn biểu cảm của Hứa Tịch Ngôn, lại nghĩ:
Nhướng mày làm gì, còn tỏ vẻ tự hào nữa chứ.
Người ta bây giờ đâu còn liên quan đến chị nữa.
Hứa Tịch Ngôn như nghe thấy lời than thầm ấy, liếc cô một cái.
Cô đành làm vẻ mặt vô tội, nuốt lời vào bụng.
Hai buổi biểu diễn đầu của Mâu Tố Đình thành công vang dội, tin hiếm truyền ra, bà đích thân nói với Văn Nhiễm: "Làm tốt."
Nếu thành công của Chu Bối Di chỉ giúp Văn Nhiễm được nhiều nghệ sĩ dương cầm chú ý,
Thì lần này sự công nhận của Mâu Tố Đình khiến vô số người trong giới thật sự quan tâm đến 「Studio Văn Nhiễm」mới thành lập, đồng loạt dò hỏi xuất thân nàng.
Điều đó khiến sắc mặt Trâu Na rất khó coi.
Cho đến buổi diễn cuối cùng, tin tức bùng nổ, leo lên hot search Weibo — Không phải vì danh tiếng Mâu Tố Đình, mà vì chuyện quá hi hữu.
Trong lúc biểu diễn, vì cảm nhận âm thanh không chuẩn, ảnh hưởng tay, Mâu Tố Đình đứng dậy rời sân khấu, hủy buổi tối đó.
Tên "Văn Nhiễm" nhờ đó nổi tiếng rộng ra ngoài giới âm nhạc theo cách không vẻ vang.
Có người bình luận Weibo: [Hiệu chỉnh viên không chỉ chỉnh cao độ thôi à? Có gì khó đâu?]
[Còn tùy.] Có dân chuyên ngành viết bài dài trên Zhihu, dán link: [Cao độ nghệ sĩ dương cầm yêu cầu khác hẳn cao độ bình thường. Tai thường không nghe ra, nhưng với họ khác biệt rõ ràng.]
[Công việc hiệu chỉnh viên không chỉ chỉnh cao độ. Cách thể hiện giai điệu liên quan tới chất âm, màu sắc, cao độ. Ví dụ tiền bối Tần Lâm khi diễn Grande Polonaise brillante cung Mi giáng trưởng đã yêu cầu tăng cao độ đàn một bậc để thể hiện cảm giác con thuyền lướt trên mặt hồ.]
Khi những bình luận này lan truyền trên Weibo, thực tế Văn Nhiễm vẫn ngồi trong phòng nghỉ hậu trường.
Sau sự cố, nàng nghe bên ngoài hỗn loạn, nhưng không ai nói với nàng.
Nàng cũng nhờ lướt Weibo mới biết Mâu Tố Đình đã rời sân khấu.
Ngồi rất lâu, bên ngoài vẫn huyên náo. Nàng đeo thùng đồ nghề len qua đám đông, cảm nhận ánh mắt quen và lạ bắn về mình như mũi tên.
Cuối cùng nàng tìm được trợ lý Mâu Tố Đình: "Mâu lão sư..."
"Mâu lão sư về rồi, mọi người đang lo xử lý truyền thông." Cô trợ lý nhìn Văn Nhiễm với vẻ hơi phức tạp: "Cô Văn, cô về trước đi."
Văn Nhiễm đeo thùng đồ nghề rời đi, không đi tàu mà gọi xe.
Đào Mạn Tư, Hà Vu Già, cả Hề Lộ và Trịnh Luyến đều nhắn hỏi nàng có sao không.
Hứa Tịch Ngôn một mình khuấy động giới dương cầm, cảnh Mâu Tố Đình rời sân khấu kịch tính, không rõ có ai đẩy truyền thông, tin lên thẳng hot search Weibo kèm chữ "Nóng" chói mắt.
Vô số người vào bình luận, sôi nổi bàn độ khó để nghệ sĩ dương cầm trình diễn hoàn hảo, tên Hứa Tịch Ngôn được nhắc nhiều lần.
Ngay cả bà Bách cũng gọi cho Văn Nhiễm, không nhắc chuyện tối đó, chỉ ríu rít kể hàng xóm, rồi hỏi ngày mai nàng có muốn bà đến nấu cơm không.
Văn Nhiễm cố cười: "Được ạ."
Cho đến hôm sau, hot search mới đẩy tin "Mâu Tố Đình rời sân khấu" xuống.
Hot search mới là: Hứa Tịch Ngôn xưa nay kín tiếng, bất ngờ nhận phỏng vấn từ xa tại Ushuaia với truyền thông trong nước, nói về kế hoạch công việc quý sau.
Fan Hứa Tịch Ngôn như lễ hội, không chỉ lôi lại những đoạn biểu diễn cũ, ngay cả bộ váy đỏ cô mặc trong buổi phỏng vấn cũng leo lên hạng ba hot search.
Tin Mâu Tố Đình rời sân khấu dần trôi xuống và biến mất.
******
Editor:
Ngôn Ngôn đã biết bảo vệ vợ 🤭
Ghi chú:
¹埙: là nhạc cụ bộ hơi của Trung Quốc, có nguồn gốc hơn 3000 năm, làm bằng đất nung, hình quả lê, có thể có 6, 8, 9 hay 10 lỗ. Âm thanh tạo ra còn được gọi là "âm thanh của đức hạnh".