12. Chương 12: Ai đợi ai về

Cách Một Cảnh Cửa

Chương 12: Ai đợi ai về

Cách Một Cảnh Cửa thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Sầm Từ bước xuống bãi đỗ xe, bầu trời nhanh chóng phủ kín bởi những đám mây đen, gió bắt đầu thổi mạnh, khiến cái lạnh mùa đông buốt thấu xương. Đúng là đặc trưng của mùa đông, chỉ cần mặt trời bị che khuất, cái lạnh lập tức len lỏi vào tận xương tủy.
Lời của Mẫn Vi Vi vẫn còn vọng bên tai Sầm Từ.
“Trong cùng một không gian có hai ‘tôi’. À, không, cũng có thể nói đây là hai không gian song song. Cả hai ‘tôi’ đều có cuộc sống riêng, những trải nghiệm riêng, vốn dĩ không liên quan đến nhau. Nhưng rồi, có một ngày, tất cả bị người khác phá vỡ. Những ký ức tôi từng trải qua lại chuyển sang cơ thể của một ‘tôi’ khác. Có thể tôi đã từng quen Châu Quân, nhưng đó là ký ức của ‘tôi’ cũ, còn ‘tôi’ bây giờ đã không còn như xưa nữa rồi.”
...
Là một bác sĩ tâm lý, Sầm Từ không hề xa lạ với những trường hợp như thế. Thậm chí, cô còn từng nghe những lời nhận xét kỳ quái hơn nhiều. Bà biết rằng những bất thường trong tâm lý con người bắt nguồn từ sự bí ẩn của não bộ và sự phức tạp của môi trường xung quanh.
Chính vì vậy, không thể trách bệnh viện khi kết luận Mẫn Vi Vi có xu hướng mắc chứng rối loạn đa nhân cách. Những điều cô ấy nói hoàn toàn có thể chứng minh điều đó.
Cơn gió thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc. Một chiếc lá rơi xuống chân Sầm Từ, khô héo, cong queo như một cánh cung gãy.
Cô dừng bước, nhìn chiếc lá nằm trước mũi giày. Bỗng nhiên, một suy nghĩ vụt qua trong đầu: Nếu những gì Mẫn Vi Vi nói là sự thật, vậy ‘tôi’ cũ của cô ấy đang ở đâu? Cô ấy đang trải qua những chuyện gì?
Giống như lời của Tần Huân, có người cảm thấy quen thuộc với một cảnh tượng chưa bao giờ xảy ra, nhưng kỳ thực, đó lại là ký ức của một ‘tôi’ khác? Trạm Tiểu Dã cũng từng nói với Sầm Từ rằng, có một ‘tôi’ khác đã phá vỡ không gian này, mục đích là tiêu diệt cô?
Nếu gặp lại ‘tôi’ khác của chính mình, phải làm sao?
Sống hòa thuận?
Hay là sát hại không thương tiếc?
Sầm Từ tin chỉ có một câu trả lời.
Làm bác sĩ tâm lý nhiều năm, cô từng thấy mặt tốt của nhân tính, nhưng đó chỉ như đóa hoa nở trên vách đá cheo leo, vừa rực rỡ vừa cô độc, khiến người khác phải dừng lại ngắm nhìn.
Tại sao nó lại đáng ca ngợi? Bởi nó giống như một câu chuyện cổ tích vậy.
Còn tất cả những gì cô nhìn thấy chỉ là sự cô độc, khép kín, hung ác, thậm chí tàn nhẫn của nhân tính.
Sát hại ‘tôi’ khác của mình, để trở thành duy nhất trên thế giới này.
Có lẽ đó là bản năng của tất cả mọi người.
Giống như phương pháp điều trị rối loạn đa nhân cách, các bác sĩ tâm lý không ép buộc hay tiêu diệt nhân cách bệnh lý, mà tập trung vào sự thống nhất giữa nhân cách bệnh lý và nhân cách bình thường, tìm cách kết nối chúng, biến chúng thành những biến đổi tâm trạng bình thường.
Sầm Từ mỉm cười. Nói thẳng ra, đây chẳng phải là cách nhân cách bình thường gián tiếp sát hại nhân cách bệnh lý sao?
Chiếc xe của cô vẫn ở đó, cách chỗ đỗ xe không xa.
Cô kéo chặt tà áo khoác, bước về phía xe.
"Đội trưởng Bùi rảnh nhỉ."
Theo sát cô suốt quãng đường đến bệnh viện tâm thần, không ai có thể trắng trợn hơn như vậy.
Bùi Lục không hề có ý định tránh cô. Theo sát cô đến tận giờ, anh không hề lo lắng bị cô phát hiện. Anh mở cửa xe, đúng lúc ánh nắng xuyên qua đám mây đen, chiếu xuống khóe mắt anh, ánh mắt ấy mang theo nụ cười, không hề có chút ngượng ngùng.
"Chẳng còn cách nào khác, điều tra vụ án là trách nhiệm của tôi." Anh cố tình thở dài một tiếng.
Sầm Từ cười nhạt: "Anh đang lãng phí thời gian của mình đấy."
Bùi Lục phản đối: "Có một số vụ án cần thời gian mới điều tra ra được."
"Tôi lại nghĩ, nếu chờ Châu Quân tỉnh lại, vụ án này sẽ thuận lợi hơn nhiều."
Bùi Lục giơ tay, tỏ vẻ bất lực: "Nói thì nói vậy, nhưng Châu Quân vẫn chưa tỉnh lại. Công việc của tôi không thể dậm chân tại chỗ mãi như thế này được."
"Đội trưởng Bùi chờ ở đây là hy vọng tôi tiết lộ điều gì sao?"
Bùi Lục cười cười: "Cô ác cảm với tôi, nên tôi đành hỏi thẳng giúp việc của Mẫn Vi Vi vậy."
Quả nhiên, mỗi lần Sầm Từ đến nói chuyện với Mẫn Vi Vi, đều có mặt người giúp việc. Dù gì cô ta cũng liên quan đến vụ án hành hung người khác.
Nghe Bùi Lục nói vậy, Sầm Từ đáp: "Chưa tới nỗi ác cảm, nhưng tôi là bác sĩ tâm lý, không thể so đo với bệnh nhân được đúng không?"
Nói xong, cô quay người đi.
Bùi Lục phá lên cười vui vẻ, nhưng lập tức cảm thấy câu nói của cô có gì đó lạ. Ý cô nói bệnh nhân không phải Mẫn Vi Vi mà là anh ta sao? Ai là bệnh nhân chứ? Sao cô gái này không cần chửi bới vẫn có thể chọc tức người khác vậy?
Anh định đuổi theo cãi lại mấy câu, thì thấy Sầm Từ quay người lại.
Sao đây, cô ta định làm gì?
Sầm Từ quay trở lại, không nói gì, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt chăm chú quan sát anh từ trên xuống dưới, nhìn tới mức khiến Bùi Lục hoang mang. Bỗng anh nghĩ: Lẽ nào cô ta muốn lợi dụng công việc để báo thù riêng, rắp tâm thôi miên anh?
Nhưng nghe nói thôi miên cần đối phương hợp tác mới tiến hành được, ý chí của anh mạnh mẽ như thế, làm sao cô có thể...
Dù nghĩ vậy, nhưng trong lòng Bùi Lục vẫn không khỏi lo lắng.
Bởi anh nhớ trước đây, cô từng hợp tác phá án với cảnh sát, từng thôi miên phạm nhân trong vô thức.
Càng nghĩ, Bùi Lục càng cảm thấy lạnh sống lưng, thậm chí bắt đầu chóng mặt.
Tiêu đời rồi... Bị thôi miên rồi phải không? Bây giờ anh đang tỉnh hay mê?
Anh định tự véo mình một cái, nhưng cảm giác như không cử động được ngón tay.
Sầm Từ nào biết tâm lý của Bùi Lục lúc này phức tạp như thế. Sau khi quan sát xong, cô hỏi: "Anh kết hôn chưa?" Rồi nghiêng đầu nhìn ngón áp út của anh, thấy không hề đeo nhẫn.
Cô lại hỏi: "Vẫn còn độc thân hả? Có bạn gái chưa?"
Bùi Lục đang đấu tranh kịch liệt giữa cái “tôi” và “bản ngã”, đột nhiên nghe Sầm Từ hỏi vậy, chưa kịp hoàn hồn, ngẩn người nhìn cô, thốt một tiếng “Hả?”
Sầm Từ nhìn phản ứng của Bùi Lục, hơi chau mày. Sao trông thế nào cũng không giống người thông minh nhỉ...
Bùi Lục lấy lại tinh thần, ngạc nhiên hỏi: "Cô vừa hỏi tôi có bạn gái chưa hả?"
Sầm Từ gật đầu.
Bùi Lục nhìn cô với vẻ nghi ngờ. Ánh mắt cô bình tĩnh, lạnh nhạt, nhìn kiểu gì cũng không giống như có tình cảm với anh.
"Tôi độc thân, không có bạn gái." Anh thẳng thắn, lại thích thú trêu trọc: "Cô vừa ý tôi à, hay ai vừa ý tôi vậy?"
...
Ngồi vào xe, Sầm Từ gửi tin nhắn thoại cho Thang Đồ: “Hỏi rồi, Bùi Lục chưa có bạn gái.”
Gửi xong, cô ném điện thoại sang ghế phụ.
Thật ra, điều cô muốn nói với Thang Đồ hơn cả là dù Bùi Lục không có bạn gái, cô cũng nên suy nghĩ lại. Đàn ông ở tuổi này, chưa có bạn gái liệu có phải là chuyện bình thường?
Bệnh viện tâm thần nằm ở ngoại ô thành phố Nam, chiếm một vị trí đẹp, non nước hữu tình. Có người nói, đừng bảo đây là bệnh viện tâm thần, bầu không khí bên trong ngập tràn hương vị hạnh phúc.
Là một bác sĩ tâm lý, Sầm Từ hiểu rõ nhất, người nói bầu không khí nơi đây ngập tràn hạnh phúc chắc hẳn là người có vấn đề về tâm thần.
Đường về thành phố rất dễ đi, không phải cuối tuần, dù ở ngoại ô hay nội thành cũng không đông xe. Qua trạm thu phí, bước vào đường cao tốc, lượng xe bắt đầu tăng lên.
Khi giảm tốc độ, Sầm Từ vô thức nhìn gương chiếu hậu, thấy phía sau không xa có một chiếc xe đa dụng màu đen. Cô cảm thấy hơi quen, muốn xác định lại thì chiếc xe đột nhiên đổi làn, bị xe khác chắn mất.
Sầm Từ không để ý nữa, bật nhạc lên.
Bài hát "Em yêu anh" của Vương Nhược Lâm.
Giai điệu nhẹ nhàng, êm ái, là bài hát Sầm Từ thích nghe khi kẹt xe, bởi nếu không, cô sẽ không chịu nổi mà bấm còi ầm ĩ.
Đợi hết đèn đỏ, cô tăng tốc, sau đó tăng âm lượng loa.
Em có thể trao anh cuộc sống của em
Và chỉ cho mình anh thấy trái tim này
Trong từng hơi thở…
Bỗng nhiên, loa phát ra tiếng rè rè, giống như tiếng của chiếc máy ghi âm cũ đã dùng nhiều năm. Sầm Từ bực mình, cô bỏ bao nhiêu tiền sửa loa xe, sao lại có thứ âm thanh lỗi thời như thế. Cô định tắt nhạc, nhưng chưa kịp chạm tay, tiếng nhạc lại vang lên lần nữa...
Vãnh sinh không đến, bóng hình vẫn ở đó
Khiến cho tương tư hóa thành bụi trần
Ai đợi ai về
...
Người nên yêu thì không yêu
Ai còn ai mất
Người cần ở lại chẳng ở…
Sao lại thành bài khác rồi! Sầm Từ run tay lái, tim đập hụt một nhịp.
Đều là giọng ca nữ, nhưng bài hát này nghe cứ như đĩa hát cũ kĩ ngày xưa bị vấp, giai điệu cũng rất rùng rợn. Đây là bài hát nào vậy?
Lúc này, tiếng hát âm u vang vọng khắp khoang xe, khiến cả người Sầm Từ ớn lạnh. Cô vội giơ tay tắt nhạc.
Không tắt được…
Ai chờ ai về...
Bài hát vẫn chạy, tiếng ca của người phụ nữ như tiếng ma quỷ gọi hồn.
Mồ hôi lạnh của Sầm Từ như mọc chân, len lỏi ra bên ngoài từ nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể, từng chút từng chút một... Một tay cô nắm chặt vô lăng, tay kia ra sức tắt nhạc, nhưng khi bất ngờ ngước mắt lên, cô nhìn thấy một chiếc ô tô!
Giống chiếc xe hồi nãy, nhưng khi chạy song song, cô nhận ra đó không phải là cùng một chiếc xe.
Chiếc xe đó chạy ở làn đường bên phải, từ từ tiến đến gần, khi song song với xe cô, khuôn mặt người đàn ông ngồi ghế lái lọt vào mắt cô.
Khuôn mặt đàn ông đó!
Sầm Từ cảm thấy người đó giống Tần Huân, nhưng lập tức gạt bỏ suy nghĩ này. Cô dám chắc đó không phải là anh, bởi khuôn mặt hai người không giống nhau.
Thế nhưng, đối với cô, hiển nhiên đây là người xa lạ, tại sao cô lại cảm thấy quen đến thế?
Thậm chí, có một số hình ảnh lướt qua đầu cô, dù chỉ trong tích tắt, tuy không cụ thể chi tiết, nhưng rõ ràng là ký ức trong quá khứ, có liên quan đến người đàn ông kia.
Không đúng.
Sầm Từ bình tĩnh lại.
Chiếc xe kia chẳng mấy chốc đã vượt lên, chạy bên phải xe cô.
Hơi thở của cô có chút dồn dập, cô suy nghĩ kĩ lại nhiều lần, chắc chắn mình không quen biết người đàn ông đó. Hơn nữa, cảm giác quen thuộc vừa rồi cũng không phải ký ức của cô!
Phía sau hình như có tiếng còi xe dồn dập.
Sầm Từ chưa kịp tỉnh táo lại thì bỗng thấy thân xe bị va mạnh, cơ thể cô như thể đập phải thứ gì đó, khiến cả người đổ rầm vào vô lăng. Bánh xe ma sát với mặt đất phát ra tiếng chói tai.
Âm thanh trong xe cũng bỗng nhiên the thé, khiến màng nhĩ Sầm Từ đau nhói, sau đó cô chẳng còn nghe thấy gì nữa, xung quanh bỗng nhiên như có một luồng ánh sáng trắng bao phủ, thanh âm của mọi thứ dường như biến mất, tất cả trở nên tĩnh lặng.
Sầm Từ không cử động được, cô chỉ nghe được tiếng hít thở của mình, nhưng lạ là nó không dồn dập mà rất bình tĩnh. Sau đó, cô giương mắt nhìn tấm kính chắn gió vỡ vụn chia thế giới này thành vô số mảnh nhỏ...
Chỉ còn tiếng nhạc.
Sau khi tiếng rè rè chói tai biến mất, tiếng ca của người phụ nữ và điệu nhạc kỳ dị lại cất lên, một cách vặn vẹo và đứt quãng.
Vãnh sinh không đến, bóng hình vẫn ở đó
Khiến cho tương tư hóa thành bụi trần
Ai đợi ai về
Mưa đêm thu, đèn thắp lên
Chiếu sáng sân khấu cô quạnh
Chẳng có ai thích đợi chờ
Muốn đến thì sẽ đến thôi
Người nên đến thì chẳng đến
Muốn yêu thì sẽ được yêu
Người nên yêu thì không yêu
Ai còn ai mất
Người cần ở lại chẳng ở…