Chương 24: Đêm Thượng Nguyên

Cái Chết Của Thái Tử Phi

Chương 24: Đêm Thượng Nguyên

Cái Chết Của Thái Tử Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đó là lần đầu tiên Lý Dự lưu lại qua đêm ở Thừa Hương điện.
Giữa đêm, ta lén rời điện, đến Thái y viện tìm Bạch Cập uống rượu.
Nàng hỏi:
“Điện hạ đã chịu ở lại Thừa Hương điện, Thái tử phi lẽ ra phải vui, sao còn ra đây uống rượu cùng ta?”
“Uống cho say thì chẳng cần nghĩ gì nữa.” Ta uống một hơi dài, giọng nghẹn lại, rồi hỏi:
“Ngươi có biết điều đáng sợ nhất trên đời là gì không?”
Bạch Cập im lặng hồi lâu, mới khẽ đáp:
“Là… cái chết?”
Bên ngoài cửa sổ, một luồng gió lạnh thổi xộc vào, hất tắt ngọn đèn trên bàn. Bạch Cập vội lấy hỏa trích đốt lại, nhưng tim nến đã nghiêng, ánh lửa lay lắt, chập chờn hắt bóng xuống khắp phòng.
“Nương nương chờ chút, để thần đi lấy thêm đèn.” Nói xong, nàng vội bước ra ngoài.
Ta ngồi nhìn ngọn nến, ánh mắt dần mờ nhòa.
Rõ ràng đêm ở Nhạn Thành còn dài và lạnh hơn nơi này, vậy mà trong phòng lúc nào cũng ấm áp. Còn ở đây, giữa mùa hè mà vẫn lạnh buốt tận xương, không còn chút hơi ấm nào.
Ta đứng dậy, loạng choạng bước ra ngoài. Trăng sáng soi trên mái ngói phủ tuyết, ánh bạc trải dài khắp hiên. Ta chợt nhớ đến đêm trăng ở Nhạn Thành, hồ Lạc Tinh lấp lánh như dải ngân hà rơi xuống trần gian.
Chắc uống quá nhiều, đầu óc quay cuồng, bên tai vang lên từng hồi thì thầm: Giết hắn… g.i.ế.c hắn đi…
“Giết hắn… giết… Lý Dự…”
Ta lê bước về hướng Thừa Hương điện, tuyết phủ ngập mắt cá chân, chẳng còn phân biệt nổi đây là Nhạn Thành hay hoàng cung. Chân vấp phải vật gì, ta ngã sấp xuống.
Ngửa mặt trên nền tuyết, ta thấy từng bông tuyết rơi trong ánh trăng, nhẹ nhàng phủ kín mặt, phủ kín thân thể.
Mơ hồ, hình như có người đến gần. Chắc là Bạch Cập. Ta chợt nhớ mình chưa trả lời câu hỏi lúc nãy, liền nắm chặt tay nàng, khẽ nói:
“Điều đáng sợ nhất không phải là cái chết… mà là sự phản bội. Nó khiến người sống chẳng khác nào chết.”
Chuyện sau đó ta không còn nhớ rõ. Chỉ biết khi tỉnh lại, ta đã nằm trong Thừa Hương điện.
Tự nương nói Thái tử đã sai người mang y phục mới đến, và mời ta đêm nay ra ngoài cung ngắm hoa đăng.
Ta từ chối:
“Cứ nói ta không đi, có gì đáng xem đâu.”
“Nương nương…” Tự nương do dự, rồi hạ giọng:
“Điện hạ nói… ngoài cung có người mà Thái tử phi muốn gặp.”
Người Lý Dự nhắc đến chính là Thải Bình.
Ta đã một năm không gặp nàng. Nàng vẫn ổn, hí hửng bên tai kể cho ta nghe những chuyện đã qua.
Thải Bình nói, sau khi ta vào cung không lâu, Lý Dự đã chuộc lại toàn bộ gia nhân cũ của Nhạc phủ, mỗi người phát trăm lượng bạc: có người mua nhà ở ngoại thành, có người mở tiệm vải, cũng có người về quê lập gia đình sinh con…
Nàng nài nỉ:
“Tiểu thư, nô tỳ không có người thân, từ nhỏ đã theo hầu người. Xin cho nô tỳ vào cung tiếp tục hầu hạ.”
Ta hỏi:
“Những người của Nhạc gia xưa, phần lớn vẫn ở kinh thành chứ?”
“Dạ, phần lớn vẫn còn.”
Ta đưa túi bạc mang từ cung ra cho Thải Bình:
“Ngươi chia số tiền này cho họ, rồi bảo họ rời kinh càng xa càng tốt. Tốt nhất là giấu tên đổi họ, cả đời đừng nhắc tới việc từng làm ở Nhạc gia trong kinh.”
Thải Bình ngơ ngác:
“Thái tử phi… Người đang làm gì vậy?”
“Lý Dự không phải người tốt. Hắn giỏi nhất là bề ngoài một đằng, phía sau một nẻo. Các ngươi càng xa kinh thành, mới càng an toàn.”
“Nhưng mà nô tỳ…” Thải Bình định nói thêm, ta ngắt lời:
“Trong cung thị phi quá nhiều, ngươi vào cung, ta càng khó bảo vệ ngươi.”
Thải Bình cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:
“Nô tỳ chỉ sợ… tiểu thư ở trong cung một mình sẽ cô đơn.”
Nghe vậy, sống mũi ta cay xè. Ta cố nén, gượng cười:
“Đừng lo, ta sống trong cung rất tốt.”
Thật ra, cô đơn hay không, cũng chỉ là đang cố kéo dài hơi thở mà thôi.
Ta chưa nói được bao lâu với Thải Bình thì A Bố gõ cửa, báo đã đến giờ.
Ta nắm tay Thải Bình, dặn kỹ nàng nhớ lời ta, đưa mọi người đi càng xa càng tốt.
Chỉ khi họ hoàn toàn thoát khỏi Lý Dự, ta mới yên tâm làm việc cuối cùng.
Ta theo A Bố rời khỏi trà lâu. Đêm nay là Thượng Nguyên, đến giờ Thìn sẽ có đội múa lân biểu diễn. Theo lệ cũ, đội thắng cuộc sẽ được hoàng đế và hoàng hậu đích thân ban kim tú cầu. Năm nay vừa lập thái tử, hoàng đế giao cho Lý Dự và ta thay mặt thực hiện.
Ta nghĩ, đây mới là lý do thật sự khiến hắn bảo ta ra ngoài xem hội.
Giữa phố dài kinh thành, ta thấy Lý Dự đang cùng Từ Phương Đình chọn mua mặt nạ Thượng Nguyên.
Ta chợt nhớ lễ Thượng Nguyên năm xưa: ta, Lý Dự và Tiểu Cửu Nhi lén ra ngoài chơi, bị mất túi tiền, Lý Dự phải diễn trò giữa phố kiếm tiền mua cho ta và Tiểu Cửu Nhi mỗi người một cái mặt nạ. Tiểu Cửu Nhi đội mặt nạ sói, còn ta là mặt nạ hồ ly.
Mà giờ đây, Từ Phương Đình đang đeo mặt nạ hồ ly, ánh mắt nhìn thẳng về phía ta.
Từ Phương Đình thấy ta liền kéo Lý Dự quay đi, cố ý không để hắn nhìn thấy.
Tốt quá, ta cũng không muốn nhìn thấy hắn.
Ta nói với A Bố:
“Ta sẽ lên thành đài chờ. Khi hai người chơi xong, bảo người xuống gọi ta.”
A Bố do dự. Ta nói thêm:
“Lý Dự giờ đã khác xưa, bảo vệ hắn quan trọng hơn ta. Huống chi còn có cung nữ đi theo, ngươi còn sợ ta bỏ trốn sao?”
A Bố mới yên tâm, không đi theo ta nữa. Thực ra ta không ghét A Bố đến mức không muốn hắn ở gần. Chỉ là mỗi khi hắn bên cạnh, ta luôn cảm giác như chính mắt Lý Dự đang theo dõi mình.
Ta quay người, bước về phía thành đài. Tuyết đêm qua đã được dọn sang hai bên, mặt đường ẩm ướt, ánh đèn lồng rọi xuống như bức tranh lung linh.
Càng gần thành đài, người càng đông. Bỗng nhiên, một đám trẻ con đội mũ đầu hổ ùa đến, vây quanh xin kẹo.
Ta sờ vào ống tay áo mới nhớ hôm nay vội quên mang theo. Quay lại hỏi các cung nữ có ai mang không, thì bất ngờ một vật đ.á.n.h mạnh vào sau đầu. Ta choáng váng, ngất đi.
Khi tỉnh lại, không biết đã bao lâu, ta nhận ra mình đang trên một chiếc xe ngựa. Bánh xe lăn kẽo kẹt, có người dùng khăn ấm lau mặt cho ta. Dáng vẻ không như muốn g.i.ế.c ta, nhưng cũng không thể đoán tốt hay xấu.
Ta siết chặt con d.a.o găm giấu ở hông. Khi người đó vắt khăn, ta bật dậy, kề d.a.o vào cổ bà lão, lạnh lùng hỏi:
“Ngươi là ai?”
Bà lão run rẩy:
“Thái… Thái tử phi… không phải lão nô… là… là Cửu vương gia!” Bà vừa nói vừa hét ra ngoài:
“Cửu vương gia, Thái tử phi tỉnh rồi!”