Hoàng Thượng và Cung Nữ Ngốc Nghếch

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Hoàng Thượng và Cung Nữ Ngốc Nghếch

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiêu Chính Đình từ biệt Hoàng Thượng, quay người rời khỏi Hàm Xuân Thất.
Anh không hề vội vã ra đi, mà gọi một tiểu thái giám lại, hỏi: "Gần đây Hoàng Thượng thích hoa chứ? Bản vương dạo này trùng hợp có được một chậu hoa cúc tím, không bằng ngày khác đưa vào cung, dâng tặng Hoàng Thượng."
Sắc mặt tiểu thái giám thoáng hiện vẻ quái dị, nhưng ánh mắt quái dị ấy nhanh chóng bị hắn trấn áp xuống.
Hắn cười nói: "Việt Vương có tâm, Hoàng Thượng không thích hoa."
"Phải không." Tiêu Chính Đình chỉ thản nhiên cười một cái, nhưng cũng không hỏi gì thêm về chiếc bình cổ cao có đốm hồng kia cắm hoa gì.
Hắn dẫn theo gã sai vặt chậm rãi rời khỏi Hàm Xuân Thất. Khi ra đi, hắn còn quay đầu quét mắt nhìn các cung nữ nơi đây. Bên trong không có ai giống nàng. Nghĩ đến trang phục của nàng hôm đó, hẳn cũng là một người có thân phận cao quý. Hắn rất rõ, trong cung trừ ba người từ Dân Trạch huyện tới, ngoài ra không có cung nữ mới tiến cung. Khi tới đây, hắn đã gặp hai người.
Chỉ còn lại người kia……
Cô gái được đưa tới sớm nhất, cái ngốc nghếch kia.
Nghĩ đến đây, Tiêu Chính Đình lại cảm thấy không khỏi buồn cười.
Cái ngốc nghếch kia chính là nàng sao? Không thể có chuyện đó.
Có lẽ tiểu hoàng đế bí mật nuôi dưỡng một cô gái nào đó cũng không chừng, dù sao cô ta cũng đến tuổi rồi.
Tiêu Chính Đình thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhanh chóng rời đi.
Tiêu Chính Đình vừa rời khỏi, sau lưng Dương Yêu Nhi lại vừa đến Hàm Xuân Thất.
Nàng bước đến bên rèm trướng, thoáng cảm thấy dược vị bên trong lại đậm đặc hơn. Không chờ cung nữ bên cạnh kéo rèm, nàng liền bước lên trước, vén rèm lên, rồi sải bước vào.
Trong phòng tối tăm, không gian chật hẹp đến kỳ lạ. Giống như khi nàng còn bé nghe những câu chuyện xưa, có dã thú thường lui tới rừng rậm quái dị.
Dương Yêu Nhi cẩn thận nuốt nước miếng.
Xuân Sa phía sau nàngrun rẩy, thầm nghĩ hôm nay không khí ở Hàm Xuân Thất quả thật vô cùng đáng sợ, nhưng nàng không tiện nắm lấy tay áo Dương cô nương, đành phải trơ mắt nhìn Dương cô nương hướng về phía trong sâu đi tới.
Dương Yêu Nhi nhỏ giọng dò hỏi: "Hoàng Thượng?" Giọng nói nhỏ nhẹ, êm dịu, xuyên qua rèm trướng, vào tận tai Tiêu Dặc.
Tiêu Dặc đang nằm ngửa trên giường, không ngờ Dương Yêu Nhi tới sớm như vậy.
Dương Yêu Nhi tăng tốc bước, nàng đi tới bên mép giường, sau đó đánh bạo vén rèm trướng, miệng vẫn nhỏ nhẹ gọi: "Hoàng Thượng…… Hoàng Thượng……" Vừa nghe đến, tựa như đang làm nũng.
Tiêu Dặc biết nàng không phải đang làm nũng, mà đang sợ hãi.
Nàng sợ hãi đến giọng nói đều run lên, nhưng vẫn cố chấp gọi hắn.
Khi rèm trướng hoàn toàn bị vén lên, Dương Yêu Nhi cúi người muốn tìm người trên giường, lại bị vướng vào chân giường, lảo đảo một cái liền ngã xuống. Nàng không kịp đề phòng, nắm lấy dây cột rèm trướng, kéo xuống, vừa vặn ngăn trở bên trong giường.
Mà nàng nằm úp sấp trên người Tiêu Dặc, trong nháy mắt trở nên mờ mịt, không nhớ nổi phải đứng dậy.
Tiêu Dặc vươn tay, chạm vào tóc của nàng, tóc nàng mềm mại, giống như nàng vậy. Sau đó Tiêu Dặc thu hồi tay, nhàn nhạt nói: "Một đầu đâm xuống, là vì trên người trẫm có đậu hũ để ăn sao?"
Dương Yêu Nhi vô cùng thành thật mà lắc đầu, nói: "Không có."
Ngón tay nàng chọc chọc cánh tay Tiêu Dặc, lại chọc chọc ngực hắn: "Cứng." Sau đó nàng lại sờ sờ đầu mình, sờ sờ ngực của mình, nói: "Đau."
Hiển nhiên là vừa rồi bị đâm đau.
Tiêu Dặc nhanh chóng bắt được ngón tay của nàng: "Đêm nay ăn kim ngân vịt, ăn hay không ăn?"
Nghe thấy tên món ăn này, Dương Yêu Nhi liền lộ ra ánh mắt thèm nhỏ dãi, nàng gật gật đầu, nhưng kịp phản ứng lại trong ánh nến u ám, Hoàng Thượng có lẽ nhìn không thấy. Vì thế nàng vội nắm chặt vạt áo trước ngực Tiêu Dặc, nói: "Ăn." Nói xong, nàng mới buông tay, sau đó tự mình gian nan bò xuống.
"Đi thôi, chúng ta." Nàng thúc giục nói.
Hiển nhiên mà nói kim ngân vịt kia, lực hấp dẫn so với Tiêu Dặc lớn hơn nhiều.
Tiêu Dặc lúc này mới chậm rì rì ngồi dậy, để các cung nữ thắp đèn.
Trong chớp mắt, trong nhà đèn đuốc sáng trưng, Dương Yêu Nhi ánh mắt kinh ngạc quay một vòng, nàng phát hiện thì ra trong phòng có thật nhiều cung nhân đang đứng. Những người này đang nhìn chằm chằm nàng, nở nụ cười thật kỳ quái.
Dương Yêu Nhi tất nhiên là không cảm thấy thẹn thùng, nàng chỉ túm váy, đứng ở bên cạnh giường, ngoan ngoãn chờ Tiêu Dặc thay quần áo.
Tiêu Dặc cũng đã quen nàng lớn mật như vậy, cũng không mở miệng trách cứ.
Hắn mau thay xiêm y, nói: "Đi đi."
Dương Yêu Nhi gật đầu, ngoan ngoãn đi ở bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: "Nhiều điểm chút, nhiều điểm chút."
"Cái gì nhiều điểm chút?"
Dương Yêu Nhi chỉ chỉ ngọn nến, khoa tay múa chân một vòng lớn: "Muốn nhiều điểm một ít."
Tiêu Dặc thanh âm có chút lạnh: "Vì sao?" Hắn ánh mắt dừng ở nàng trên người, hỏi: "Khi tiến vào cảm thấy sợ?"
Dương Yêu Nhi gật đầu lại lắc đầu: "Không điểm, sẽ sợ. Ta sợ, ngươi cũng sợ."
Hắn tất nhiên là không sợ, tiếp xúc nhiều năm, lại như thế nào sẽ sợ?
Tiêu Dặc trầm mặc.
Qua một lát, hắn mới vừa rồi nhấp môi dưới, nói: "Dao Nhi nói rất đúng."
Dương Yêu Nhi nhăn mũi: "Không phải, không phải Dao Nhi. Không phải gọi như vậy."
"Vậy gọi như thế nào?"
Dương Yêu Nhi chỉ vào chính mình: "Yêu, yêu Nhi." Nàng từng câu từng chữ đọc rất rõ ràng, tựa như đang dạy Tiêu Dặc nhận chữ.
Tiêu Dặc lúc này mới biết, thuộc hạ đem nàng tên truyền sai rồi.
Nàng nên gọi là Dương Yêu Nhi, mà không phải Dương Dao Nhi. Yêu, mang ý nghĩa bé nhỏ. Tiêu Dặc từng nghe nói, dân gian thường có thói quen đặt tên này cho hài tử đứng hàng thứ, như vậy liền giảm bớt phiền toái. Nghĩ đến người nhà nàng cũng không đặt tên, liền cứ như vậy gọi nàng.
May mà…… không phải gọi là Dương Đại Nữu……
Nghĩ đến đây, Tiêu Dặc khóe miệng cong lên mềm mại.
Hắn hỏi lại Dương Yêu Nhi: "Ngươi biết viết tên của mình sao?"
Dương Yêu Nhi vẻ mặt mờ mịt, tất nhiên là không.
Tiêu Dặc dừng lại, nói: "Ngày mai đến đây sớm một chút, trẫm dạy ngươi."
Dương Yêu Nhi mặt đầy hân hoan gật đầu.
Nàng chép chép miệng, suy nghĩ, viết chữ a…… Đệ đệ cũng không biết viết chữ…… Học viết chữ là việc vô cùng vô cùng tốt. Nàng không ngu ngốc, nàng nhớ rõ, nương luôn ở bên tai nói như vậy.
Tiêu Dặc đột nhiên xoay người lại, nắm lấy tay Dương Yêu Nhi nhéo nhéo.
Gần đây nàng ăn ngon uống tốt, dưỡng được một chút thịt, bàn tay nhéo đến đều mềm mụp. Tiêu Dặc nhéo xong, liền nhanh chóng buông ra.
Hậu cung của Huệ Đế vô cùng loạn, đám phi tần cơ thiếp người người đều như rắn khoác lên trên người một lớp da mỹ nhân xinh đẹp.
Về sau Thái Hậu một tay nắm giữ quyền lực, liền càng khiến hắn cảm thấy chán ghét. Hắn chán ghét phi tần của tiên đế, cho tới bây giờ, cũng chán ghét nữ tử trên thế gian này. Dung mạo càng xinh đẹp, hắn lại càng chán ghét.
Cho nên khi cung nữ giúp hắn mặc quần áo, đều vạn phần cẩn thận, không dám tùy tiện chạm vào thân thể hắn. Như thế ngược lại cũng rất tốt, áp chế tâm tư trèo lên câu dẫn của những người đó…… hắn tất nhiên sẽ không bao giờ đi lên đường cũ của Huệ Đế.
Ánh mắt hắn trầm xuống, nhìn chằm chằm Dương Yêu Nhi vài lần.
Ngược lại chỉ có cái ngốc nghếch này đâm vào trong ngực hắn, mới vừa rồi làm cho hắn cảm thấy nữ tử vốn chính là mềm mại như vậy.
Hắn nói: "Tới gọi một tiếng lão sư nghe một chút."
Dương Yêu Nhi không hiểu ý, nhưng lại bắt chước như vẹt, nàng ngoan ngoãn bắt chước gọi: "Lão sư."
Tiêu Dặc nhìn về phía thoa cài tóc vòng trên đầu nàng, giơ tay ngoéo một cái, giống như vỗ ve. Hắn thấp giọng nói: "Thật ngoan."
Tác giả có lời muốn nói:
Yêu Nhi lớn tuổi. Nhưng tiểu hoàng đế rất sớm liền đã "Thành thục"!
Cho nên kỳ thật là tiểu hoàng đế dưỡng thành Yêu Nhi.