Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu
Tên gọi mới
Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương yêu Nhi vẽ tên của mình.
Đúng vậy, là vẽ, chẳng phải viết.
Sau khi nắm giữ bí quyết "vẽ", tay Dương yêu Nhi đặt lên bản du ký Tiêu Dặc viết trước đây, bắt đầu học mặt chữ trên đó.
Tiêu Dặc không thể không đè lại mu bàn tay của nàng: "Đừng vội."
Hắn nhận thức được nàng thiếu thốn quá nhiều thứ, không đơn giản chỉ là không biết viết chữ. Tuổi thơ đặc biệt hồi nhỏ khiến nhận thức của nàng đối với hầu hết chuyện người và việc đều vô cùng thiếu sót. Dạy nàng hiển nhiên là chuyện không thể hoàn thành trong một sớm một chiều.
Bàn tay Tiêu Dặc to lớn, hắn ấn lên mu bàn tay Dương yêu Nhi, gần như bao trùm toàn bộ bàn tay nàng.
Một bàn tay khác của hắn đặt trên giấy Tuyên Thành, đầu ngón tay chỉ vào chữ "yêu", hỏi: "Biết nó nghĩa gì không?"
Dương yêu Nhi lắc đầu.
"Hài tử, nghĩa nhỏ thôi. 'Yêu Nhi' đọc lên, chính là..." hắn ngừng một chút, nói: "Có nghĩa thân mật."
"Yêu Nhi" hai chữ càng đọc, càng có cảm giác mềm mại. Tên vốn có vẻ quê mùa, ngược lại mang lại hương vị khác biệt. Nghe một lần, tâm hồn cũng trở nên dịu dàng.
Song Dương yêu Nhi dẫu biết "thân mật" nghĩa là gì, nàng ngoan ngoãn để Tiêu Dặc ấn, trên mặt còn vương mấy vệt nước mắt.
Tiêu Dặc nhìn dáng vẻ nàng, lại nghĩ đến đại điển phong hậu cử hành không lâu sau, đột nhiên nói: "Tên như thế, thích hợp gọi trong chốn khuê phòng. Nhưng không thể gọi nơi thanh nhã. Trẫm đặt cho ngươi một cái tên, tương lai cũng có thể lưu vào sử sách."
Suy nghĩ một lát, nếu sử sách viết: Tấn triều Hoàng Hậu Dương yêu Nhi... Hình ảnh ấy tựa hồ có chút hỉ cảm.
"Tên?" Dương yêu Nhi lặp lại, ngơ ngác nhìn ngón tay Tiêu Dặc.
Tiêu Dặc tay trái cầm bút, chấm mực viết xuống: "Nguyệt Yểu. Nguyệt, nơi Hằng Nga cùng thỏ ngọc trú. Yểu, văn tĩnh tốt đẹp, thướt tha yểu điệu." Hắn vốn chưa nghĩ ngợi, chỉ là hai chữ ấy dường như đã sớm khắc sâu trong đầu hắn. Nói đến đặt tên, liền lập tức bật ra.
Dương yêu Nhi gật đầu, kỳ thật không hiểu hai chữ ấy hàm ý gì, song nàng nghiêm túc nhìn chằm chằm hai chữ xinh đẹp ấy, ngón tay ngo ngoe động đậy. Cố tình Tiêu Dặc lại ấn nàng, ngón tay nàng vừa động, giống như cào vào lòng bàn tay Tiêu Dặc.
Lòng bàn tay Tiêu Dặc tê dại một trận, hắn liếc mắt, sau đó càng thêm dùng sức bắt tay Dương yêu Nhi: "Đừng lộn xộn, trẫm cho động mới được động."
Dương yêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu, lập tức cuộn tròn ngón tay, như thể phản kháng lại ngón tay Tiêu Dặc, có loại cảm giác thân mật không thể nói nên lời.
Tiêu Dặc chỉ vào hai chữ ấy, lần lượt đọc cho Dương yêu Nhi nghe, để nàng nhớ rõ, lần sau nhìn thấy cũng nhận ra. Rồi sau đó lại dạy chữ "Dương" cho nàng, để nàng tập viết nhiều lần, lúc này mới buông tay.
Học tất thảy năm chữ.
Thật là khởi đầu khó lường.
Tiêu Dặc đưa giấy bút cho Dương yêu Nhi, chia một góc bàn gỗ tử đàn văn linh chi cho nàng, để nàng tự chơi đùa.
Ma ma dọn ghế tới, Dương yêu Nhi ngồi ghế, nửa người trên nằm sấp trên bức tranh trên bàn, cằm cũng gác trên giấy Tuyên Thành, cứ thế cầm bút vụng về thong thả hướng lên đầu vẽ tên.
Hai chữ "yêu Nhi" đơn giản, nàng vẽ nhiều nhất. Tranh chữ "Dương" là một trận chiến lớn, xấu đến mức lộ ra vẻ quái dị đáng yêu. Hai chữ "Nguyệt Yểu" thì hoàn toàn không viết.
Nhưng nàng không hề nhụt chí, càng không cảm thấy mất mặt.
Thậm chí Dương yêu Nhi còn hứng trí bừng bừng.
Nàng trước nay chưa từng làm việc như vậy, có mang theo hương mực, hương giấy... Tất thảy đều là hương. Nàng hận không thể đem chính mình dán lên giấy, thể hiện sự gần gũi và yêu thích.
Tiêu Dặc nhìn chằm chằm nàng một lúc, xác nhận nàng chơi đến hứng khởi, liền đi làm chuyện của mình.
Hắn đến Tây Noãn Các triệu kiến đại thần, lần này không chỉ có Khổng Phượng Thành, còn có hai vị đại học sĩ khác. Tiêu Dặc dù là hoàng đế, song muốn cùng lúc gặp họ cũng rất khó. Hắn chưa tự mình chấp chính, hiện giờ chính vụ đều qua tay nội các, các vị đại thần nội các đều bận rộn, tự nhiên không có thời gian ngày ngày đến thăm hoàng thượng.
Tiêu Dặc ở Tây Noãn Các hơn một canh giờ.
Các đại thần bày tỏ lòng trung thành xong, lại phê bình hiện tượng không tốt trong triều, trong cung, lúc này mới rời đi.
Đây chính là lần giao phong ngầm, các đại thần đang thử vị đế vương thiếu niên này, song Tiêu Dặc cũng không lên tiếng thu lấy tin tức từ họ.
Chờ các đại thần lui ra, Tây Noãn Các nhanh chóng khôi phục yên tĩnh.
Hôm nay Thái Hậu ngược lại thông minh hơn, cũng không phái người đến Dưỡng Tâm Điện nghe ngóng. Tiêu Dặc muốn đúng là kết quả này. Chờ Thái Hậu phản ứng, nàng đã từng bước mất đi sự khống chế đối với Dưỡng Tâm Điện, hẳn đã là chuyện rất lâu về sau.
Việt Vương Tiêu Chính Đình là người thông minh, song cũng phạm vào sai lầm của phần lớn kẻ khác, bọn họ đều khinh thường hắn.
Tiêu Dặc tâm tình không tồi, đứng dậy, mới phát hiện trên bàn tay chính mình ấn trên bàn, lại in ra dấu mực nhạt.
Đúng rồi, khi hắn tới quên lau tay, Dương yêu Nhi lại cho hắn nét mực thế nhưng còn ở trên tay. Tiêu Dặc ngược cũng không tức giận, hắn chỉ nghĩ, không biết vừa rồi có lộ dấu mực bàn tay không, nếu lộ ra, chỉ sợ những vị đại thần đó đáy lòng càng khinh thường hắn, cho rằng hắn sống trong cung thật chật vật...
Tiêu Dặc khóe miệng cong hạ, nhưng trong giây lát lại biến mất không thấy.
"Đi đi, trở về."
"Dạ."
Lúc Tiêu Dặc trở lại Hàm Xuân Thất, Dương yêu Nhi vẫn ghé vào bàn vẽ, vị trí cũ không hề thay đổi. Dù Tiêu Dặc đi rồi, nàng cũng chỉ chiếm một góc nhỏ như thế.
Nàng vẫn cầm bút, tiếp tục vẽ tự. Giấy Tuyên Thành đã thay đổi vài tờ.
Tiêu Dặc đến gần nhìn lên, đầu bút kia mực cũng không chảy xuống, song nàng dường như chưa phát giác, vẫn nghiêm túc vẽ chữ. Trên mặt nàng đầy mực, chóp mũi cũng nhễ nhại mồ hôi... Nàng rốt cuộc viết bao lâu rồi?
Tiêu Dặc quay đầu hỏi Lưu ma ma: "Trẫm đi rồi, nàng viết bao lâu? Giữa đường có lười biếng không?"
Lưu ma ma lắc đầu: "Cô nương là hài tử thành thật, làm sao có thể lười biếng. Hoàng thượng đi rồi, nàng liền vẫn luôn viết viết vẽ vẽ chưa từng ngừng."
Tiêu Dặc ngẩn ra, nghĩ lại cảm thấy thật là tiểu ngốc tử.
Hắn đi rồi, không có ai mở miệng kêu nàng dừng lại, nàng cứ thế vẫn luôn viết.
Tiêu Dặc vươn tay, bắt được bút trên tay Dương yêu Nhi.
Dương yêu Nhi tựa hồ có chút buồn ngủ, nàng chậm chạp chớp mắt, lông mi run lên, sau đó thong thả ngẩng đầu nhìn Tiêu Dặc. Khi thấy Tiêu Dặc, nàng dường như có chút cao hứng, liệu có phải cao hứng? Tiêu Dặc cũng không biết. Song mắt nàng trông mong nhìn chằm chằm hắn, sau đó...
Nàng chỉ chỉ đầu bút, lại chỉ chỉ nghiên mực, một khuôn mặt cơ hồ đã muốn nhăn thành cái bánh bao nhỏ.
Hoá ra là chờ hắn trở về mài mực cho đấy!
Tiêu Dặc tức giận bắt lấy cằm của nàng ngắt một phen, Dương yêu Nhi còn ngây ngốc nhìn chằm chằm hắn, mỉm cười với hắn. Tay Tiêu Dặc ngắt nàng buông lỏng lực, sửa thành mạnh mẽ vuốt ve.
Hắn nhìn cằm nàng bị vuốt ve ra dấu hồng nhạt, giống như bị đóng dấu, Tiêu Dặc liền có loại cảm giác sung sướng khó tả.
"Ngày mai luyện tiếp." hắn nói: "Hôm nay bánh bao gạch chua không?"
Hắn nhìn chằm chằm ánh mắt của nàng, thật giống như nàng chính là một cái bánh bao gạch cua.
Tác giả có lời muốn nói: Yêu Nhi có tên mới rồi!
Phu thê Dương thị đặt tên không được tốt, tiểu hoàng đế đặt lại cho nàng rồi!