Chương 34: Hổ phù và vết mẩn đỏ

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Chương 34: Hổ phù và vết mẩn đỏ

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đó là một khối kim ngọc được chế tác thành đồ vật, dài khoảng hai ba tấc, trên thân có khắc chữ, khi cầm trong tay liền cảm nhận được hơi nặng trịch.
Dương yêu Nhi tò mò xoay nó trong tay, quay qua quay lại ngắm nghía.
Lưu ma ma căng thẳng theo dõi từng cử động, nếu món đồ kia rơi xuống đất, tim bà nhất định tan nát theo. Dương yêu Nhi chưa bao giờ nhìn thấy vật như vậy, toàn bộ sự chú ý của nàng đều bị thu hút bởi nó, những đồ chơi còn sót lại trong tráp đều bị bỏ quên phía sau.
Nàng vươn ngón tay, vẽ ra hình dáng của nó trong không trung.
Phẳng lì, trông giống hình con hổ.
Dương yêu Nhi đương nhiên không biết thứ này là gì, nhưng Lưu ma ma vốn đã hầu hạ trong cung nhiều năm, kinh nghiệm dày dặn, nên cũng biết được đôi chút. Quân đội Đại Tấn, bất luận lớn hay nhỏ, đều do hổ phù hoặc soái ấn điều khiển. Hiện giờ vật trong tay nàng chính là hổ phù, nhưng Lưu ma ma lại không thể đoán ra đây là hổ phù của quân đội nào.
Nàng chỉ cảm thấy kinh hãi.
Hoàng Thượng lại đem vật quý giá này lẫn vào trong tráp đồ chơi, nếu chẳng may làm rơi thì sao? Dù nói là không thể rơi, nhưng... nhưng lại bị người khác cầm lấy!
Lưu ma ma nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng chỉ vào hổ phù kim ngọc ấy, nói: “Vật này quý trọng, cô nương phải cất giữ cẩn thận, không được tùy tiện lấy ra chơi.”
Dương yêu Nhi quay đầu nhìn bà.
Lưu ma ma đành phải cường điệu: “Đáng giá lắm! Thứ này rất đáng giá!”
Dương yêu Nhi chợt tỉnh ngộ, nâng hổ phù lên xuống, múa tay múa chân một hồi, như đang cân nhắc đặt nó ở đâu cho tốt.
Lưu ma ma băn khoăn không biết nên nói gì, cuối cùng vẫn ngậm miệng im lặng.
Hoàng Thượng nếu đem đồ vật tặng cô nương, vậy thì tùy cô nương xử trí, lo gì đến nàng!
Lưu ma ma chuyển sự chú ý sang chuyện khác, hỏi: “Mẩn đỏ trên người cô nương đã đỡ chưa?”
Nói rồi, bà kéo cổ áo của Dương yêu Nhi sang một bên.
Dương yêu Nhi nhắm mắt, dang hai tay hợp tác.
Lưu ma ma thấy hành động của nàng, trên mặt không nhịn được bật cười.
Động tác của cô nương trông quen mắt quá.
Lưu ma ma chợt nghĩ: Dáng vẻ này, chẳng phải là học theo Hoàng Thượng sao? Mấy lần Hoàng Thượng thay y phục, cô nương đều đứng bên cạnh quan sát. Ai ngờ bà lại lặng lẽ nhớ kỹ những động tác ấy.
“Cô nương thật thông minh.” Lưu ma ma nói, vén cổ áo của Dương yêu Nhi ra.
Đẩy cổ áo sang bên, nhìn thấy trên làn da là những vết hồng nhạt, mẩn đỏ đã biến mất.
Lưu ma ma vừa yên tâm, vừa trêu ghẹo: “Cô nương thân mình quý giá, yếu đuối, vẫn nên được nuôi dưỡng trong cung mới tốt.”
Dương yêu Nhi không hiểu nàng nói gì, chỉ bắt được hai chữ “trong cung”. Nàng biết chỗ trước đây Hoàng Thượng và nàng ở gọi là trong cung, còn chỗ hiện tại gọi là ngoài cung. Nên nàng gật gật đầu, cúi đầu nói: “Ân.”
Lưu ma ma thấy vẻ mặt của nàng, cười nói: “Cô nương nếu đem lời này nói cho Hoàng Thượng nghe, Hoàng Thượng chắc chắn sẽ rất vui.”
Dương yêu Nhi: “Ân?”
Lưu ma ma nói: “Đợi sau này có dịp, cô nương sẽ tự mình nói.”
Dương yêu Nhi: “Ân.”
Lưu ma ma thay thế quản gia Lý Thiên Cát điều hành mọi việc trong trạch, quản gia kia không dám tranh giành, ngược lại vô cùng hợp tác.
Chớp mắt một ngày trôi qua, Hổ Bí quân vẫn gác bên ngoài Dương trạch như cũ, nhưng sóng gió trong cung dần lắng xuống. Nhóm đại thần huân quý không còn ngày nào đến trước mặt Hoàng Thượng đưa tin, họ lặng lẽ thúc giục Lễ Bộ nghi chế thanh lại tư. Bên Vĩnh An Cung giống như bị người bỏ quên, không ai nhắc tới chuyện Thái Hậu, nhưng Thái Hậu vẫn như cũ không thể bước ra khỏi cửa cung.
Thái Hậu không chịu thua, nàng dựa vào Liên Kiều, nhấc chân muốn bước ra ngoài, liền bị người chặn lại trước cửa Vĩnh An Cung.
Họ vẫn lấy lý do an nguy của Thái Hậu để ngăn cản, khiến người không bắt được lỗi.
“Bọn họ đây có ý gì? Chẳng lẽ phải đợi sau khi hoàng đế đại hôn, mới giải lệnh cấm cho ta? Thật to gan! Bọn họ thật to gan! Ta có thân phận gì? Bọn họ đều quên hết sao?” Thái Hậu như con thú bị nhốt, đi qua đi lại, thần sắc trên mặt bị u ám che phủ.
Từ ma ma thở dài, nói: “Thái Hậu, lão thái gia đã nhập cung một lần.”
Thái Hậu nhếch môi: “Phụ thân nói thế nào?”
“Lão thái gia quỳ gối trước mặt Hoàng Thượng, một bên rơi lệ, một bên trách cứ ngài không làm tròn trách nhiệm của mẫu thân, không tròn chức trách của một Thái Hậu, mối họa ngày hôm nay, ngài không thoát khỏi liên quan. Lý gia nguyện lãnh phạt...”
Dù quen với tác phong của nhà mẹ đẻ, nhưng lúc này Thái Hậu vẫn giơ tay che ngực, dồn nén chút không cam lòng cùng tức giận.
Nàng ngồi trở lại vị trí, lời vừa nói không hề nhắc lại, cùng người nóng nảy trước đây, giống như hai người khác nhau.
Bị hắt qua một chậu nước lạnh này, Thái Hậu bình tĩnh lại.
Lý Thiên Cát chỉ có thể xử lý cho nàng vài chuyện vụn vặt. Nàng quyết định quyền thế cùng địa vị của Tiêu Chính Đình, nhà mẹ đẻ không phải cũng quyết định quyền thế cùng địa vị của nàng sao? Nguyên nhân là vì thanh danh của Lý gia, danh nghĩa bao quát vô số học sinh, hôm nay nàng mới có thể làm Thái Hậu, ở trong Vĩnh An Cung tùy tiện bắt chẹt hai vị thái phi tiên đế lưu lại.
Thái Hậu gắt gao cắn răng, bẻ bộ móng tay giả, nói: “... vậy thì nhịn đi.”
Nhịn đến đại hôn của hắn, nhịn đến khi hắn tự mình chấp chính.
Hắn cho rằng mọi chuyện đều như hắn muốn, về sau liền có thể một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm nắm giữ đại quyền sao?
Nhìn xem tiên đế năm đó, liền biết kết cục ngày sau của tiểu hoàng đế.
Dương trạch.
Dương yêu Nhi đứng trước màn, y phục trên người đều rút đi, Lưu ma ma cẩn thận đánh giá nàng một phen, liền nhanh chóng phủ thêm xiêm y cho nàng, nói: “Bệnh sởi trên người cô nương đã mất, hôm nay đã có thể ra cửa chơi đùa.”
Đang nói, hai vị cô nương Lý gia liền tới.
Khi Xuân Sa vào cửa, còn nói: “Người Mạnh gia cũng tới, chính là vị Mạnh Huyên cô nương ngày đó, hình như là tới tìm cô nương nhận lỗi, còn mang theo lễ vật tới.”
Lưu ma ma nghe vậy, nhướng mày, nhìn qua có chút hung ác.
Nàng hỏi: “Nhận lỗi? Vị Mạnh Huyên cô nương kia, khi dễ Dương cô nương?”
Xuân Sa im lặng, sau một lúc lâu mới ra được một câu: “Ngược lại cũng không phải chuyện lớn gì, chỉ là cô nương Mạnh gia hẳn là cùng cô nương Lý gia bất hòa, ngày đó Lý gia bồi cô nương đi cửa hàng son phấn chơi, vừa vặn đụng phải. Mạnh gia kia, liền lấy cô nương chúng ta làm bè trào phúng Lý gia.”
Lưu ma ma lông mày hung ác, thần sắc lạnh lẽo: “Sao có thể xem như việc nhỏ? Đuổi bọn họ đi! Mạo phạm cô nương, làm sao chỉ có nói hai câu xin lỗi xin tha, liền có thể cho qua? Bọn họ nếu không phải phát hiện thân phận của cô nương, chỉ sợ cũng sẽ không tới cửa tới xin lỗi.”
Xuân Sa nghe vậy gật đầu: “Vậy ta liền đi phái người đuổi bọn họ đi.”
Dương yêu Nhi vốn không lên tiếng đột nhiên lên tiếng: “Lễ vật?”
Xuân Sa sửng sốt, quay đầu trả lời: “Đúng vậy, là mang theo lễ vật tới, cô nương làm sao vậy?”
“Nhận lấy.” Dương yêu Nhi vẻ mặt nghiêm nghị nói.
Lưu ma ma sửng sốt, cũng mới nhớ tới, lúc trước Hoàng Thượng có dặn dò cô nương, nói người ngoài cung đều chờ lấy lòng nàng, đã tặng lễ vật đến trước mặt nàng, nàng cứ nhận lấy.
Lưu ma ma nhất thời dở khóc dở cười.
Cô nương đối với lời này trái lại nhớ thật kỹ.
Bất quá mặc kệ nói cái gì, cô nương nhớ rõ, Hoàng Thượng nhất định sẽ vui vẻ.
Lưu ma ma gật đầu nói: “Nghe cô nương.”
Xuân Sa cười cười: “Như vậy cũng tốt, thu lễ vật của bọn họ, đuổi bọn họ đi, cũng thuận tiện cho bọn hắn ăn cái nghẹn khuất.”
Sau một nén nhang, Mạnh Huyên bị đuổi đi, sắc mặt nàng thực sự lộ ra vẻ khó chịu.
“Sao lại như vậy, sao lại có cái điệu bộ như vậy chứ? Rốt cuộc cũng là tân hậu, lòng dạ ngược lại không dung nạp được người!”
Mạnh Hoằng chậm rì rì liếc nhìn nàng một cái: “Ngươi sai trước, trái lại còn để ý.”
Mạnh Huyên không dám cùng hắn tranh chấp, chỉ buồn bực nói: “Vậy hiện giờ làm sao mới tốt? Cũng không thể cứ như vậy mà dây dưa? Nàng đã thu lễ vật, còn không tha thứ cho chúng ta...”
Mạnh Hoằng lên tiếng nhắc nhở nàng: “Muội muội tốt của ta, là không tha thứ cho ngươi, chứ không phải không tha thứ cho chúng ta.”
Mạnh Huyên mặt đỏ bừng, càng không dám cùng hắn tranh chấp.
Sự tình do nàng mà ra, hiện giờ lại có thể nói cái gì?
Chính vào lúc giằng co đau đầu, bên Dương trạch cửa đột nhiên mở.
Một lão ma ma đi ở phía trước, đến khi vượt qua ngạch cửa, lão ma ma liền xoay người sang chỗ khác đỡ người. Nghĩ cũng biết là đang đỡ ai.
Mạnh Hoằng nói: “Hôm nay nàng muốn ra cửa, lúc này chính là cơ hội cho ngươi tiến đếm.”
Mạnh Huyên ngượng ngùng một lát.
Mạnh Hoằng cũng không đợi nàng ngượng ngùng xong, liền trước đi nhanh tới, khom người nói: “Tại hạ là trưởng tử Mạnh gia Mạnh Hoằng, hôm nay trên núi Văn Xương tổ chức thu nhật yến, nếu cô nương có hứng thú, tại hạ nguyện làm người dẫn đường...”
Lưu ma ma cả người giật mình, ánh mắt nhìn chằm chằm người này cũng trở nên sắc bén lên.
Tới không phải là Mạnh Huyên cô nương kia sao? Sao còn có thêm nam tử?
Hoàng Thượng tuy không ở chỗ này, nhưng nàng lại đến thay Hoàng Thượng coi chừng cô nương!
Lúc này, lại nghe Dương yêu Nhi nói: “Được.”
Lưu ma ma khóc cũng không được mà cười cũng không xong. Nàng làm sao lại quên, trong lòng cô nương nhớ đều là chơi. Làm sao quản trưởng tử Mạnh gia này là tròn hay bẹp, có mưu đồ gì.
Dù sao mặc kệ người này làm cái gì, đều cũng không thể dễ dàng vào được mắt của cô nương.
Vì thế Lưu ma ma liền theo Dương yêu Nhi.
Mạnh Hoằng thấy nàng đồng ý, còn có chút kinh ngạc.
Hắn còn cho rằng cô nương cáu kỉnh, lại muốn làm khó họ một chút. Hiện giờ nhìn tới, lại là một chủ nhân thiện lương thiên chân, lòng dạ rộng rãi.
Mạnh Hoằng không khỏi cười, âm thầm đánh giá bộ dáng của Dương yêu Nhi.
Ngày ấy ở thơ hội đã gặp qua một lần, chỉ là rốt cuộc không có cẩn thận nhìn.
Hôm nay gặp lại, mới cảm thấy ngày đó mọi người phản ứng cũng không khoa trương.
Trên đời này mỹ nhân có rất nhiều, nhưng có thể đẹp đến mức như vậy, chỉ sợ bấm tay cũng tính không ra mấy cái.
Bên này mọi người khởi hành, lại có cô nương Lý gia tiếp khách, cùng nhau đi đến núi Văn Xương.
Một bên khác, Đông Lăng Lý gia cũng phái người, đi nam thành.
Cửa Nam thành Lâm gia bị người gõ mở ra, người gác cổng hỏi người tới là người nào, vừa nghe là người của Lý gia, một lát sau, bên trong liền có nam nhân trung niên, gắt gao nắm cổ áo người tới, nói: “Tới cũng tốt! Các ngươi không tới, chúng ta sớm hay muộn cũng muốn đi tìm các ngươi! Ta còn cho rằng Lý gia các ngươi, không nói cái gì ân nghĩa đạo đức!”
...
Bên trong Hàm Xuân Thất khôi phục yên tĩnh như ao tù nước đọng.
Tiêu Dặc hỏi: “Hôm nay nàng ra cửa? Tiêu Quang Hòa không có lại xuất hiện trước mặt nàng sao?”
Lý gia muốn cùng Liễu gia kết bàn hạ cọc hôn sự, Tiêu Quang Hòa hẳn là không có tâm tình ở bên ngoài lắc lư mới đúng.
Chỉ là Triệu công công xoa xoa mồ hôi trên trán.
Không có Tiêu Quang Hòa, sau lại chui ra một Mạnh Hoằng, này không phải bức chết người sao?
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Triệu công công: Đây là cái đề tài đòi mạng a.
Trước hết để Dương yêu Nhi ở bên ngoài chơi một chút, nhận thức thêm mấy người, tiện làm cho tiểu hoang đế ăn giấm chua.