Cấm Tà Thần Giả Dạng Nhân Loại
Con thỏ bông cũ
Cấm Tà Thần Giả Dạng Nhân Loại thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Con thỏ bông này đã cũ lắm rồi, lớp lông trắng dù thường xuyên được giặt vẫn phai vàng. Đôi mắt đỏ là hai chiếc cúc pha lê tròn, được khâu lại thật thô sơ. Nhưng Tống Nam Tinh vẫn nhớ như in cái cảm giác sung sướng của mẹ cậu khi trao cho cậu món quà này.
Rồi mẹ cậu biến mất, và con thỏ bông cũng mất tích theo.
Tống Nam Tinh lục tung khắp nhà nhưng vẫn không tìm thấy nó.
Mãi về sau, cậu tình cờ phát hiện nó nằm ở cổng khu dân cư.
Con thỏ bông cũ kỹ, bám đầy bụi bẩn trông như đã lang thang lâu ngày, một mắt bị sút chỉ. Thế nhưng Tống Nam Tinh vẫn nhận ra nó ngay lập tức.
Cậu mang nó về, giặt sạch sẽ rồi cất giữ cẩn thận.
Cậu không muốn nghĩ nhiều về lí do vì sao một món đồ chơi biến mất suốt nhiều năm rồi đột nhiên quay trở lại trước cửa nhà mình. Chỉ biết rằng đây là món quà mẹ cậu đã tự tay làm, là thứ cậu từng yêu thích.
Tống Nam Tinh bước đến gần, đưa tay chạm vào đôi tai mềm mại của con thỏ, nói: "Đợi lát nữa, anh sẽ mua kim chỉ về khâu lại cho em nhé."
Buổi trưa, cậu ăn vội vài miếng bánh mì trong tủ lạnh, rồi cầm ô ra ngoài. Cậu nhớ ở bên ngoài khu dân cư có một cửa hàng bán đồ thủ công, có lẽ sẽ tìm được kim chỉ ở đó.
Vừa mở cửa ra, cậu liền thấy một con bạch tuộc nhỏ màu xanh nằm xẹp lép trên lan can hành lang.
Không biết nó đã trải qua chuyện gì, đầu hình nấm của nó bị xé rách một đường dài, hai xúc tu đứt lìa, trông như một miếng thạch bị bóp nát tàn bạo. Nếu không phải đầu nó vẫn còn rung rinh nhẹ, Tống Nam Tinh đã tưởng nó chết rồi.
Cậu nhìn nó vài giây, rồi lướt qua, bước xuống tầng.
Đến cổng tòa nhà, cậu lại thấy con rối hôm qua bị vứt vào thùng rác. Điều bất ngờ là con rối trông còn thảm hại hơn trước, như thể đã bị ai đó tháo tung ra, đầu tay chân đều rời ra thành đống, chắc chắn trong thời gian ngắn không thể quấy rầy cậu được nữa.
Tống Nam Tinh nhướng mày, tâm trạng vui vẻ che ô bước vào cơn mưa.
Phía sau lưng cậu, đầu con rối lăn lông lốc trên mặt đất, hai hốc mắt đen ngòm nhìn về phía Tống Nam Tinh, trông vô cùng tủi thân.
......
Tống Nam Tinh lần đầu bước vào cửa hàng đồ thủ công ở cổng khu dân cư.
Cửa hàng không rộng lắm, đứng ở cửa có thể nhìn bao quát toàn bộ không gian bên trong. Khác với tưởng tượng của cậu về một cửa hàng đồ chơi ấm áp dễ thương, nơi này lại mang vẻ lạnh lẽo, u ám như hơi thở kim loại.
Những con búp bê được chế tác tinh xảo với đủ hình dạng khác nhau được sắp xếp ngăn nắp trên kệ hàng sáng bóng. Sự đáng yêu mềm mại của búp bê tạo nên sự tương phản mạnh mẽ với phong cách lạnh lẽo, cứng rắn của cửa hàng.
Tống Nam Tinh thầm nghĩ, chẳng trách mỗi lần đi ngang qua đây, cửa hàng này chẳng thấy mấy khách.
"Muốn mua gì?"
Đang lúc cậu suy nghĩ, một giọng nữ khàn khàn vang lên từ phía cửa.
Tống Nam Tinh quay lại, nhìn thấy một người phụ nữ cao ráo bước vào. Cô mặc sườn xám xẻ tà cao bằng vải hương vân sa, mái tóc dài uốn lọn sóng lớn buông xõa ngang eo, nhẹ nhàng lay động theo mỗi bước chân uyển chuyển của cô. Gương mặt trắng nõn với đường nét tinh xảo, thậm chí còn đẹp hơn những con búp bê trong cửa hàng.
Tống Nam Tinh hơi ngẩn ra, cảm thấy hình như đã gặp cô ở đâu đó: "Cô là...?"
"401 đúng không?" Người phụ nữ nhìn cậu từ đầu đến chân, nói: "Tôi ở tầng sáu, Cảnh Nhiêu."
Tống Nam Tinh chợt nhớ ra. Cậu từng nghe ai đó nói rằng ba căn hộ tầng sáu được đập thông thành một, có một người phụ nữ trẻ đẹp sống ở đó. Phụ nữ độc thân, xinh đẹp, từ trước đến nay luôn là trung tâm của những lời bàn tán. Có người nói tầng sáu thường xuyên có giọng đàn ông khác nhau, nghi ngờ cô làm việc da thịt không đứng đắn. Cũng có người từng thử báo cảnh sát, hình như không giải quyết được gì.
Thật ra Tống Nam Tinh không quan tâm đến chuyện này. Có lẽ vì Cảnh Nhiêu quá nổi bật, từng đi chung thang máy, nên cậu có chút ấn tượng.
"Tống Nam Tinh." Cậu lịch sự tự giới thiệu, nói rõ mục đích: "Tai của con búp bê nhà tôi bị đứt chỉ. Tôi muốn mua một bộ kim chỉ để về khâu lại. Ở đây có bán không?"
Cảnh Nhiêu nhìn cậu một lát, có vẻ khá hứng thú: "Cậu tự khâu được sao?"
Tống Nam Tinh đáp: "Khâu đơn giản thôi, không khó lắm."
"Vậy đợi một chút, tôi tìm thử xem." Cảnh Nhiêu gật đầu, cúi xuống lục lọi dưới kệ hàng.
Tống Nam Tinh đưa mắt dạo qua các kệ, dừng lại ở một con chó Teddy trên quầy, thuận miệng hỏi: "Búp bê ở đây đều do cô tự làm à? Trông đẹp y như thật."
Cảnh Nhiêu cầm hộp kim chỉ đứng thẳng dậy, theo ánh mắt cậu nhìn qua, nhướng mày mỉm cười: "Cậu nói con trên quầy hả?"
Cô dẫm giày cao gót, lắc hông uyển chuyển, nhẹ nhàng chạm vào lớp lông xù xoăn của chú chó Teddy, ánh mắt đầy ý cười nhìn Tống Nam Tinh nói: "Cái này là thật đó."
Ngón tay cô gõ nhẹ lên trán chú chó Teddy, nói: "Nào, Tống Vân Kiều, kêu một tiếng nào."
Chú chó Teddy vốn ngồi yên bất động như búp bê trên quầy liền đảo mắt, đầu tiên nhìn Cảnh Nhiêu, sau đó nhìn Tống Nam Tinh, mở miệng "Gâu" một tiếng.
Khóe mắt Tống Nam Tinh giật giật.
Đặt tên cho một con chó là "Tống Vân Kiều" đã kỳ lạ, kỳ hơn là tiếng kêu của chú chó này nghe như người giả giọng chó.
Tống Nam Tinh khen ngợi: "Chó của cô ngoan ghê."
Cảnh Nhiêu dùng ngón tay quấn nhẹ lọn tóc, cười nói: "Tôi đích thân huấn luyện, đương nhiên ngoan rồi."
Cô vỗ vỗ đầu chú Teddy, hỏi: "Tống Vân Kiều, có đúng không?"
Tống Vân Kiều: "Gâu gâu!"
Chú chó Teddy ngoan ngoãn chọc Cảnh Nhiêu vui vẻ. Cô đưa hộp kim chỉ cho Tống Nam Tinh, lấy thêm hai bộ quần áo dành cho búp bê đưa cậu: "Nuôi búp bê thì chăm sóc cho tốt, đừng để nó không có lấy một bộ quần áo. Đây là hàng tồn không bán được, tặng cậu."
Tống Nam Tinh ban đầu định từ chối, nhưng nghĩ đến thỏ bông nhà mình trước giờ chưa có quần áo, bèn nhận lòng tốt của cô.
Thanh toán xong, Tống Nam Tinh cầm ô về nhà.
Mưa vẫn chưa dứt, thế giới bên ngoài nhòe nhạt như phủ một lớp khăn voan đỏ nhạt. Trên đường không một bóng người, chỉ nghe tiếng mưa rả rích không ngừng.
Tống Nam Tinh về đến nhà, đặt ô vào giá ngoài cửa, định bước vào thì ánh mắt vô tình lướt qua bạch tuộc nhỏ treo trên lan can.
Bạch tuộc nhỏ vốn tròn đầy như thạch, giờ vì mất nước mà teo tóp dần, ngay cả nhịp thở cũng yếu ớt gần như không còn.
Tống Nam Tinh nhìn thoáng qua, vào nhà lấy một chiếc bát, đặt ở cạnh tường hành lang. Bát đựng đầy nước sạch, cậu nhấc bạch tuộc nhỏ khô héo thả vào bát, sau đó mới quay lại nhà.
Ngoài cửa, phần đầu như thạch của chú bạch tuộc co lại, phập phồng từng đợt, nhả ra một chuỗi bong bóng. Sáu cái xúc tu vươn ra vui sướng, phát ra âm thanh mà Tống Nam Tinh không nghe thấy: "Thích mình... thích mình... thích mình..."
*
Ngày thứ hai làm việc tại nhà, Tống Nam Tinh theo thói quen vào nhóm chat công việc để điểm danh và up báo cáo, phát hiện nhóm chat nhảy tin nhắn liên tục.
Tống Nam Tinh:
Có chuyện gì thế?
– Hình như Từ Tài xảy ra chuyện rồi, mấy ngày nay không thấy cậu ấy điểm danh, chủ nhiệm gọi điện cũng không liên lạc được.
Tống Nam Tinh:
Hôm trước tan ca thấy cậu ấy vẫn bình thường mà.
– Ai biết được, thời gian này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Bạn tôi bên Trung Tâm Kiểm Soát nhắn dặn, trước khi mùa mưa kết thúc, nếu không có động đất hay nhà sập thì đừng ra ngoài.
– Có nghiêm trọng đến thế không? Mọi năm trước lúc mưa ngừng, chỉ cần làm tốt công tác bảo vệ là thỉnh thoảng vẫn ra ngoài được mà?
– Nói chung là bạn tôi dặn như thế, nghe đâu năm nay số người bị nhiễm bệnh tăng đột biến, Trung Tâm Kiểm Soát sắp quá tải, cụ thể thế nào thì cậu ấy không dám nói...
Đang khi mọi người bàn tán sôi nổi, chủ nhiệm Phương lên tiếng nhắc nhở:
Mọi người đừng lan truyền tin đồn gây hoang mang. @Tống Nam Tinh nhà cậu với nhà Từ Tài cùng khu đúng không? Chiều nay nếu trời ngớt mưa, cậu qua nhà cậu ấy xem tình hình thế nào nhé.
Tống Nam Tinh thở dài:
Được rồi, mưa ngớt tôi sẽ qua xem.
Mặc dù tháng 4 tháng 5 là mùa mưa, nhưng không phải mưa liên tục cả tháng. Thỉnh thoảng có lúc trời ngừng mưa.
Phần lớn các hoạt động sản xuất, công trình và trường học đều tạm dừng, nhưng để duy trì hoạt động, vẫn có nhiều người mạo hiểm ra đường bất chấp nguy cơ nhiễm bệnh.
Như mọi người trong nhóm chat nói, mùa mưa khiến nguy cơ lây nhiễm tăng cao, nhưng chỉ cần phòng bị tốt, hoặc đợi trời hết mưa mới ra ngoài, nguy cơ sẽ giảm đi nhiều. Tuy nhiên, không hiểu sao năm nay mỗi khi bước ra ngoài, Tống Nam Tinh luôn có cảm giác nguy hiểm không rõ nguyên do.
Nếu ví mùa mưa như một con dã thú đang ngủ, thì năm nay, dã thú ấy đã thức dậy.
Buổi chiều 5 giờ, mưa cuối cùng cũng ngừng.
Tống Nam Tinh nhét ô và áo phòng hộ vào ba lô, ra ngoài.
Địa chỉ chủ nhiệm Phương đã nhắn riêng cho cậu, nhà Từ Tài thực sự rất gần, chỉ cách đó một khu dân cư, cả hai đều thuộc khu dân cư Hạnh Phúc.
Tống Nam Tinh bước qua vũng nước mưa, trên đường thỉnh thoảng gặp một hai người khoác áo phòng hộ kín mít vội vàng đi ngang qua.
Nhà Từ Tài ở tầng hai.
Tống Nam Tinh tìm theo số nhà tới nơi, nhấn chuông cửa.
Chuông cửa vang lên ba lần, cửa chính từ bên trong mở ra.
Từ Tài thò đầu ra qua khe cửa, vẻ mặt mệt mỏi, mắt lờ đờ như vừa tỉnh giấc. Nhìn thấy Tống Nam Tinh, hắn lộ vẻ ngạc nhiên: "Tống Nam Tinh? Sao cậu lại đến đây?"
"Cậu mất liên lạc hai ngày, không điểm danh trong nhóm chat công việc, mọi người lo lắng lắm. Chủ nhiệm sợ có chuyện gì xảy ra nên bảo tôi đến kiểm tra." Tống Nam Tinh quan sát hắn, chú ý thấy hắn mặc trang phục công sở: áo sơ mi trắng, quần âu đen, giày da được đánh bóng lấp lánh, như thể sẵn sàng ra ngoài bất cứ lúc nào.
Từ Tài lấy điện thoại trong túi quần ra xem, khuôn mặt hiện vẻ ngượng ngùng: "Tôi mải chơi game quá, quên mất. Để tôi nhắn ngay cho chủ nhiệm, phiền cậu phải đến tận đây."
Ánh mắt Tống Nam Tinh dừng phía sau hắn. Lúc này đã 5 giờ chiều, trời bên ngoài nhá nhem tối. Trong nhà Từ Tài không bật đèn, khu vực gần cửa ra vào chìm trong bóng tối lờ mờ, trên sàn nhà có vệt ẩm ướt mờ mờ màu đỏ nhạt.
"Cậu có ra ngoài không?"
Từ Tài mải gõ nhắn tin với nhóm chat, không ngẩng đầu: "Không, tôi chỉ ở nhà thôi."
Tống Nam Tinh khẽ "ồ" một tiếng: "Sàn nhà cậu toàn nước mưa, lau sạch đi. Lỡ nhiễm khuẩn bị bệnh thì không hay đâu."
Từ Tài quay đầu liếc nhìn sàn nhà, không mấy để tâm khẽ gật đầu. Hắn quay lại thấy Tống Nam Tinh vẫn đứng ngoài cửa, nói: "Cậu có muốn vào nhà ngồi một lát không? Tôi đang chuẩn bị ăn tối, cậu cũng ăn chút nhé?"
Nói rồi hắn nhường chỗ ở cửa, mời Tống Nam Tinh vào nhà: "Tôi làm bánh kẹp thịt, ngon lắm đấy."
Tống Nam Tinh từ chối khéo: "Trời muộn rồi, tôi sợ trời mưa, phải nhanh về nhà."
Nghe vậy, Từ Tài lộ vẻ tiếc nuối: "Thế thì chờ chút, để tôi gói vài cái cho cậu mang về."
Nói xong, không đợi Tống Nam Tinh từ chối, hắn vội vàng vào trong, đóng gói ba chiếc bánh kẹp thịt mang ra đưa cho cậu.
Nắp hộp trong suốt, có thể thấy rõ ba chiếc bánh kẹp được xếp gọn gàng bên trong. Chiếc bánh tròn trắng như tuyết được cắt đôi, thịt đỏ tươi mới nấu kẹp ở giữa.
Thế nhưng miếng thịt đỏ tươi trông có vẻ "tươi" quá mức. Không biết có phải do ảo giác của Tống Nam Tinh không, phần thịt đỏ lộ ra ngoài dường như đang ngọ nguậy, giọt nước màu đỏ nhạt rỉ ra thấm vào lớp bánh trắng muốt.