Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương
Chương 15: Chàng công tử
Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời nóng bức, phòng không mở quạt thì oi bức như hầm hấp, người ta đều biến thành những chiếc bánh bao nhân thịt bọc vỏ.
Buổi tối, phố hẻm càng lúc càng đông người ra ngoài hóng mát, vừa tiết kiệm tiền điện, lại vừa tụ tập tám chuyện, đúng là khoảng thời gian thư thái nhất trong ngày.
Trần Hoành Sâm khiêng chiếc ghế trúc nhỏ ra, thấy Lương Ly đang gãi ngứa cho con mèo tam thể nằm ngửa phơi bụng, liền ngồi cạnh cô. Cậu vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ giọt nước.
Lương Ly hít sát vào mái tóc cậu, ngửi mạnh: "Anh thơm quá, bôi gì vậy?"
Trần Hoành Sâm đáp: "Mẹ bảo suốt ngày chạy đá bóng, nắng hại da đầu, bắt anh dùng dầu xả hiệu Phong Hoa đó."
Cậu vuốt tóc, đưa ngón tay lên mũi: "Chẳng phải đàn bà, thơm làm gì, mai anh không dùng nữa."
Lương Ly biết bà ngoại cô thường dùng dầu gội hiệu Hải Âu, mùi biển xanh, còn hiệu Phong Hoa thì chưa từng nghe nói.
Trần Hoành Sâm hạ giọng hỏi: "Mày còn muốn về Tân Cương không?"
Lương Ly nghe không rõ hai chữ "Tân Cương", gật đầu rồi lắc đầu, buồn bã: "Em không thể về nữa rồi!"
Trần Hoành Sâm thò tay vào túi lục lọi, đưa trước mặt cô, nói khẽ: "Cái này là gì?"
Lương Ly thấy cuộn tiền dày cộm, cũ mới lẫn lộn, trợn tròn mắt: "Anh ăn cắp à?"
"Xàm xí gì." Trần Hoành Sâm rút tay về, bỏ lại túi: "Tiền anh để dành, có một trăm năm chục đồng. Mày muốn về Tân Cương chứ? Đủ tiền vé xe lửa rồi."
Lương Ly vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ, công tử nhà giàu quả nhiên khác biệt, một phát đưa ra số tiền bằng hai tháng lương mẹ cô phải vất vả mới kiếm được.
Dù cám dỗ về Tân Cương rất lớn! Cô bé mười mấy tuổi như cô làm sao cưỡng nổi, nhưng vẫn ngần ngại: "Đây là tiền của anh, em không thể lấy."
Trần Hoành Sâm nói: "Đợi mày về gặp cha mẹ ở Tân Cương, bảo họ gửi tiền bưu điện lại cho anh là xong."
Lương Ly nghe hợp lý, liền nở nụ cười, tim đập thình thịch, mắt sáng lấp lánh, vừa nắm lông mèo vừa ngại ngùng: "Nhưng em không biết đường đến ga xe lửa!"
Trần Hoành Sâm nói: "Đưa Phật phải đưa tới Tây Thiên. Anh biết mấy chuyến xe điện đến ga, anh đưa mày đi!"
Như vậy, chuyện cậu từng quỳ trước cô sẽ chẳng còn ai biết nữa!
Lương Ly nghĩ một hồi: "Chuyện này không thể để người lớn biết, chỉ có trời đất biết, em và anh biết thôi!"
Trần Hoành Sâm chưa yên tâm, còn phải móc ngoéo thề treo cổ trăm năm không đổi lời.
Radio vang lên giọng nữ giới thiệu, bản kế tiếp là dân ca Tân Cương "Cô gái Đạt Bản Thành" do Khắc Lý Mục trình bày.
Sư phụ Tôn vẫn nằm trên giường bố, phe phẩy quạt mo đuổi muỗi, gọi lớn: "A Ly à, nhảy một khúc vũ điệu Tân Cương đi, nhanh lên, nhạc đã bắt đầu rồi!"
Lương Ly dạ một tiếng, thả con mèo ra, đứng dậy kéo váy, theo nhạc vỗ nhịp, dậm chân, lướt bước, lắc eo, xoay vòng, uốn cổ. Điệu múa linh hoạt, dáng vẻ duyên dáng tươi tắn.
Ở Tân Cương, cô không thua gì trẻ thơ người Duy Ngô Nhĩ: vừa nhảy múa, vừa đánh lộn.
Trần Hoành Sâm nhìn mà ngẩn ngơ.
Trong hẻm có mấy người rướn cổ ngó qua, thầy Diêu mặc áo lụa trắng xách nồi nhỏ bánh canh hoành thánh, vừa thong thả vừa đi tới. Ông đứng xem một hồi, bỗng đặt nồi lên ghế, bắt nhịp, bước chân, nhún vai, cùng Lương Ly nhảy theo.
Lương Ly hơi ngạc nhiên, nhưng không luống cuống, cảnh tượng như vậy cô thấy nhiều ở chợ rồi: nam nữ dân tộc thiểu số muốn nhảy là nhảy, chẳng có gì ràng buộc. Thế là cô vòng quanh ông mà múa, hẻm hơi hẹp, không thể tung hết động tác, nhưng vì vui quá nên càng nhảy càng phấn khởi.
Khi khúc hát dứt, mọi người vỗ tay rần rần. Thầy Diêu mỉm cười xoa đầu cô, chẳng nói chi thêm, lại xách nồi ung dung rời đi.
Mẹ Thẩm thò nửa người ra khỏi ban công: "A Ly à, vô tắm rửa đi con!"
Lương Ly liếc mắt ra hiệu với Trần Hoành Sâm, rồi mồ hôi nhễ nhại bước lên lầu về nhà.
Trong lúc tắm, cô hỏi mẹ Thẩm: "Nhà Trần Hoành Sâm to quá trời, gia đình họ giàu lắm hả ngoại?"
Trương Ái Ngọc cũng đang cúi đầu gội tóc bên cạnh, nói: "Hồi trước căn lầu đó đều của nhà họ, sau này mới dần dần có người dọn vô, tụi mình chỉ có quyền ở, còn họ là chủ thật sự."
Mẹ Thẩm kỳ cọ cánh tay nhỏ của Lương Ly: "Nhà họ Trần vốn là dòng dõi kinh doanh, nghe nói thời Dân Quốc mở mấy xưởng lớn, sau đó công tư hợp doanh. Ba của Hoành Sâm giỏi lắm, nghiên cứu đủ thứ, làm gì cũng phát tài. Năm 1987 còn trúng giải đặc biệt xổ số, nổi hứng đi làm thủy thủ, chuyên chạy tuyến quốc tế. Cậu ấy tiếng Anh giỏi cực, mấy năm nay đã lên chức đại phó rồi. Trong nhà họ cái gì cũng có, thứ gì cũng đầy đủ, đúng là một nhà mà ông Thần Tài phải đuổi theo sau lưng luôn đó!"
Trương Ái Ngọc nói: "Hôm nay mẹ của Hoành Sâm mặc cái đầm đó, con nhìn hoa văn kiểu dáng, bên Thượng Hải này chưa từng thấy."
Mẹ Thẩm há miệng ra mà chẳng thốt nên lời, nói nữa thì thành ra khoe chồng người ta có bản lĩnh, mà Thẩm Hiểu Quân rốt cuộc cũng là con trai mình, không thể để con dâu coi thường.
Trương Ái Ngọc cũng im lặng, chỉ có Lương Ly, nghe mà cắn răng ghen tị!
Ngày hôm sau buổi trưa, nắng gắt chói chang, ve sầu kêu inh ỏi.
Thấy Lương Ly đang ngủ trưa say sưa, mẹ Thẩm nhân lúc rảnh rỗi chạy qua nhà thầy Diêu chơi mạt chược.
Nào ngờ Lương Ly chẳng buồn ngủ, lim dim mắt thấy bà rón rén bước ra ngoài, lập tức bật dậy, khoác cái cặp lính màu xanh rêu có ngôi sao đỏ, đẩy cửa lưới đi ra.
Trong nhà thầy Diêu đã vang lên tiếng xào bài loạt xoạt như gió mưa.
Cô cởi giày, bước xuống tầng hai, Trần Hoành Sâm đã đứng chờ ở cửa, hai đứa sánh vai xuống tầng một.
Sư phụ Tôn vì trời nóng không ăn, đang đứng trước bếp trộn mì lạnh, nghe động tĩnh thì nói: "Ăn hai gắp mì lạnh rồi hãy đi chơi."
Ông rút ra hai đôi đũa đưa cho tụi nhỏ.
Lương Ly nhìn thấy từng sợi mì đều được áo lớp sốt bơ đậu phộng sền sệt, lại chan thêm giấm Trấn Giang và chút dầu ớt. Thèm không chịu nổi, cô liếc mắt với Trần Hoành Sâm, bèn cầm đũa định ăn một gắp thôi.
Ai dè vừa ăn là không dừng lại được, đến nỗi sư phụ Tôn phải đuổi cả hai đi.
Hơi nóng hầm hập, ánh nắng rọi con đường giữa hẻm đến cháy trắng, hai bên có mái che thì rợp bóng.
Hai đứa bước trong bóng râm, lúc trước lúc sau, từ trong rèm cửa có tiếng cười đùa vọng ra.
Mấy con mèo nằm ườn dưới đất không buồn nhúc nhích, chậu hoa bóng nước trong thau cũ cũng rũ rượi.
Đi mãi tới đầu hẻm cũng chẳng gặp ai, đều trốn trong nhà bật quạt điện.
Lương Ly bỗng đứng khựng lại: "Em còn phải thay Kiều Vũ mang đồ cho ba của anh ấy nữa."
Hai đứa lại quay về, gõ cửa nhà Kiều Vũ, may mà Kiều Vũ có ở nhà.
Nghe xong ý tứ, cậu bèn gỡ mấy tấm bằng khen dán trên tường xuống, cùng một phong thư đưa cho Lương Ly.
Lương Ly cẩn thận cất vào cặp.
Có lẽ tuổi nhỏ chưa hiểu biệt ly, chẳng ai cảm thấy luyến tiếc!
Mẹ Kiều vốn kỹ tính, vừa về nhà liền phát hiện bằng khen có chỗ khác lạ.
Hôm đó, mẹ Thẩm gặp may, ván nào cũng toàn thanh nhất sắc, nhất là khi cầm được bộ "Trường Thành" trong tay, thật sự tuyệt đỉnh!
Bà đang chuẩn bị đưa tay bốc quân…
Thì mẹ Kiều hốt hoảng chạy vào: "Mẹ Thẩm, không xong rồi, sắp có chuyện lớn!"
Mẹ Thẩm cười ha hả: "Con đừng la, bộ mạt chược này là phải lấy mạng ba người kia mới được!"
Mẹ Kiều sốt ruột kéo tay bà: "Dì còn rảnh rang ngồi đây xếp gạch nữa hả! A Ly đi ga xe lửa rồi, nó muốn về Tân Cương đó!"
Mẹ Thẩm nửa tin nửa ngờ: "Nó trong người có đồng nào đâu, cùng lắm năm đồng, về sao nổi?"
Mẹ Kiều nói: "Trần Hoành Sâm đi chung với nó ra ga rồi!"
Sắc mặt mẹ Thẩm vụt biến đổi.
A Ly đúng là không có tiền, nhưng lỡ cậu ấm đi cùng ra ga rồi.