Định Định, em sai rồi!

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Hứa Định, anh không ôm em, lại đi ôm người khác. Em thấy hết rồi." Trần Quân Triết khoanh tay trước ngực, trừng mắt nhìn Chu Long.
Hứa Định lườm cậu một cái, "Đó là cách chào hỏi của người Ả Rập."
"Ồ." Trần Quân Triết dang rộng hai tay, "Vậy ôm tôi một cái luôn đi."
Chu Long tỏ vẻ chẳng mấy mặn mà: "Xin lỗi, chúng ta còn chưa quen, tôi không thể dùng nghi thức chạm má với anh được."
"Ồ. Thế hai người thân nhau lắm ha."
"Đúng vậy. Tôi và Alan là bạn rất tốt."
"Quen nhau thế nào."
"Quen trên mạng."
Trần Quân Triết vẫn không bỏ qua, hỏi tiếp: "Mạng nào, ứng dụng gì, kênh nào."
"Ờ......"
Chẳng lẽ Trần Quân Triết không nhận ra Chu Long hoàn toàn không muốn trả lời sao? Chắc trên đời này thật sự có kiểu người kỳ lạ như vậy, không biết nhìn mặt người khác, cũng chẳng biết cảm nhận không khí. Hứa Định ngắt lời cậu: "Được rồi, đừng hỏi nữa, lên xe trước đi. Hôm nay thời gian gấp, có gì muốn nói thì nói trên đường."
Ba người đi về phía một trong những ngôi đền nổi tiếng nhất Ai Cập – đền Karnak. Karnak nằm ngay trung tâm thành phố Luxor, có lịch sử hơn ba nghìn năm, là quần thể đền thờ lớn nhất của Ai Cập cổ đại, cũng là nơi quay bộ phim 《Án mạng trên sông Nile》, một điểm du lịch nhất định phải ghé thăm. Hứa Định nhắm mắt cũng có thể đi từ cổng đến bức tượng bọ hung Scarab.
Sáng sớm tinh mơ, du khách còn thưa thớt, thời tiết hơi se lạnh. Lần đầu dẫn khách, Chu Long vừa lo lắng vừa hồi hộp, thái độ còn nghiêm chỉnh hơn cả lúc lên lớp: "Chào mừng.... chào mừng các anh đến Luxor, tôi là hướng dẫn viên của các anh, Chu Long. Đền Karnak là nơi người Ai Cập cổ thờ thần Mặt Trời Ra và thần địa phương Amon, ở cổng có ba trăm bốn mươi hai tượng nhân sư đầu cừu......"
Giọng có hơi "đọc thuộc lòng", nhưng Hứa Định đã rất hài lòng, nghe xong một đoạn là giơ ngón cái lên.
Còn Trần Quân Triết thì đứng bên cạnh: "......."
"Tôi rất ngưỡng mộ người Ai Cập cổ." Chu Long còn đặc biệt xen vào vài câu cảm thán trong bài thuyết minh, "Họ để lại những ngôi đền này, mấy nghìn năm sau vẫn có du khách như các anh, từ Trung Quốc đến xem."
Alan lại khen: "Đúng rồi, khi còn sống để lại được chút dấu vết, mấy nghìn năm sau vẫn còn được chiêm ngưỡng, tôi nghĩ, đó mới thật sự là công việc có ý nghĩa."
Trần Quân Triết nói: "Thế à. Em thì không thấy vậy."
Alan: "?"
"Nếu bọn họ bị Pharaoh kề dao vào cổ bắt làm thì sao."
Tên này đúng là không biết nhìn sắc mặt người khác. Hứa Định nói: "Thợ thủ công xây đền thời Ai Cập cổ có địa vị xã hội rất cao. A Long nói đúng, bất kể thế nào, dù có phải bị kề dao ép làm hay không, thì bản thân chúng ta cũng phải công nhận công việc mình đang làm."
Trần Quân Triết mấp máy môi, lần này không cãi nữa.
Ngược lại, cậu đưa tay xoa đầu Hứa Định: "Nói hay lắm, lão........."
"?!"
Hứa Định giật mình như bị điện giật, "Lão cái gì mà lão, với lại cậu tránh xa tôi ra!"
"Chạm cũng không được à?"
"Không được!"
"Rồi, lão Định."
..........
Mặt trời dần lên cao, ánh sáng len lỏi qua những hàng cột đá khổng lồ, hiện rõ mồn một trong không khí bụi mờ. Họ đứng trong bóng râm của những cột đá, mỗi lần nói chuyện đều phải dựa sát vào nhau, đầu ngón tay lướt qua vạt áo, chóp mũi kề bên tai – tạo thành một không gian riêng tư, người ngoài khó lòng xen vào.
Chu Long chớp mắt, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, rồi vẫy cờ dẫn đoàn: "Đi nào, chúng ta sang điểm tham quan tiếp theo."
Hứa Định chạy lên, dùng ánh mắt ra hiệu: "Cái đó là một phần của vở kịch........."
Dọc đường tham quan – tháp bút, tượng đầu cừu, các bức bích họa – tuy thời gian đã bào mòn theo năm tháng, vẻ vàng son xưa kia của ngôi đền giờ chỉ còn là đá vụn và tường đất, nhưng cũng đủ để thấy được sức sáng tạo phi thường của các Pharaoh. Chu Long tự hào vì đất nước mình từng có một thời kỳ như vậy, "Đáng tiếc là rất nhiều cổ vật trong đền đã bị phương Tây cướp đi, đem về trang trí cho đất nước của họ. Tôi hy vọng một ngày nào đó chúng có thể trở về Ai Cập."
"Hy vọng những bảo vật lưu lạc bên ngoài đều có thể quay về quê nhà." Trần Quân Triết trịnh trọng tuyên bố.
"Bảo bảo? Ngài Trần, ý anh là bảo vật ấy nhỉ!"
"Không. Chính là bảo bảo."
Nói xong, Trần Quân Triết nhìn sang Alan vô tư lự ở phía trước, ánh mắt dịu dàng đến lạ.
Chu Long đột nhiên cảm thấy câu này chắc chắn có ẩn ý gì đó, nhưng không sao hiểu nổi.
"Cậu ta hay nói mấy câu kỳ cục lắm, thông cảm giùm nhé." Alan hoàn toàn không biết gì, còn tươi cười hớn hở. Đúng lúc đó, điện thoại anh reo lên, "A Bân....? Tôi nghe điện thoại chút, các cậu cứ đi tiếp đi."
Giờ khách vẫn thưa thớt, tiết trời còn hơi lành lạnh. Hai người xuyên qua rừng cột đá cao vút, bài thuyết minh mà Chu Long chuẩn bị sắp hết, cậu đang nghĩ phải nói gì để xoa dịu bầu không khí thì Trần Quân Triết chợt hỏi: "Hai người quen nhau bao lâu rồi."
"Gì cơ?"
"Cậu và Alan."
Chu Long tính toán, "Sáu tháng."
"Cậu hiểu anh ấy bao nhiêu."
Giọng điệu y như đang thẩm vấn tội phạm, cậu trai hai mươi tuổi lập tức ngồi thẳng lưng: "Hiểu, hiểu cái gì ạ? Ý anh là hiểu thế nào?"
"Về Alan, cậu biết được bao nhiêu?"
"Tôi biết anh ấy là sếp lớn của một công ty du lịch ở Cairo, dưới tay có rất nhiều nhân viên, đơn hàng mỗi ngày nhận không xuể, anh ấy còn bảo tôi về làm chung với anh ấy."
"Anh ấy nói với cậu như vậy?"
"Vâng."
Trần Quân Triết cười khẽ: "Chẳng thay đổi chút nào."
"......?"
Để Chu Long nghe rõ, Trần Quân Triết nói chậm lại: "Anh ấy có nói vì sao lại đến Ai Cập không?"
"Ừm... có nói. Anh ấy bảo công ty trong nước phá sản, nợ một khoản tiền, nên ra ngoài khởi nghiệp lại."
"Có nói nợ bao nhiêu không?"
Chu Long lắc đầu: "Chắc nhiều lắm. Công ty du lịch của anh ấy làm ăn phát đạt vậy mà vẫn chưa trả hết nợ."
"........." Trần Quân Triết ngừng một chút, "Tôi muốn giúp anh ấy trả hết. Đưa anh ấy về nhà."
Chu Long nghẹn lời.
"Nhưng bây giờ tôi... không biết anh ấy có muốn về cùng tôi không, trông anh ấy có vẻ rất để tâm đến công ty du lịch của mình."
"Alan anh ấy......" Chu Long nuốt nước bọt, trong lòng thầm hét không thể nào, "Ngài Trần, anh và Alan....."
Trong giáo lý mà Chu Long được dạy từ nhỏ, đồng tính luyến ái là một tội lỗi thật sự, trái với nhân tính và luân thường. Hãy thử tưởng tượng bạn nhìn nhận kẻ đồi bại thế nào, thì đó chính là tâm lý của Chu Long lúc này.
Hứa Định đang nghe điện thoại, Hồ Bân bảo cậu đã đưa nhà ông Lâm đi Hurghada, nhưng giữa đường xe lại chết máy, bốn người phải phơi nắng chờ A Bân thay lốp hơn một tiếng đồng hồ. Vốn dĩ vụ "tai nạn đổ máu" của Trần Quân Triết đã làm họ sợ hãi, giờ lại gặp chuyện này nên càng bực bội, làm ầm ĩ đòi hủy tour.
Hứa Định lập tức gọi cho ông Lâm để an ủi, hứa sẽ nâng hạng khách sạn ở Hurghada lên năm sao.
Cúp máy xong, anh còn phải liên hệ với khách sạn ở Hurghada để sắp xếp phòng mới. Hứa Định vốn là người cố chấp, nhiều khi thà chịu thiệt về mình còn hơn, chỉ mong về sau khách nhớ lại chuyến đi này không phải chỉ toàn là những kỷ niệm tồi tệ.
——Với một người bình thường như anh, cả đời này chẳng thể để lại dấu ấn gì lưu truyền ngàn năm. Điều anh có thể làm chỉ là vận hành tốt công ty du lịch của mình, và để lại trong ký ức mỗi du khách dù chỉ là một khoảnh khắc hạnh phúc nhỏ bé.
Anh tin rằng, đến khi hệ thống hướng dẫn viên của mình hoàn chỉnh, mọi thứ rồi sẽ ổn cả thôi.
Thế nhưng nửa sau của hành trình hôm ấy, ở đền Luxor, Hứa Định chợt nhận ra ánh mắt Chu Long nhìn mình có gì đó "khác lạ" khó tả.
Anh không nghĩ nhiều. Cho đến khi kết thúc chuyến tham quan, Chu Long không ôm chào tạm biệt mà lên xe buýt đi thẳng, lúc ấy Hứa Định mới nhớ ra ánh mắt đó là gì. Anh nhắn tin giải thích, Chu Long chỉ trả lời:
"Không sao đâu Alan, chúng ta vẫn là bạn, phải không?"
Ngày đầu tiên Hồ Bân biết anh thích đàn ông, cũng dùng ánh mắt đó nhìn chằm chằm vào anh.
Bên trong là "không phải chứ người anh em", "anh có định ra tay với em không", "sao anh lại thích đàn ông"... Kinh ngạc, sợ hãi, khinh miệt – tất cả những cảm xúc dành cho "kẻ dị loại" đều hội tụ trong ánh mắt ấy.
Hứa Định lặng lẽ lái xe về khách sạn lấy hành lý. Đêm nay họ sẽ lên du thuyền trên sông Nile, anh thật sự không muốn tranh cãi với Trần Quân Triết vào lúc này, nhưng:
"Cậu nói với Chu Long rồi à?"
"Em nói rồi."
"Nói gì?"
"Nói chúng ta sắp kết hôn."
"Cậu——"
Trần Quân Triết nghiêng đầu: "Không thể nói sao?"
"Trần Quân Triết——"
Một con chó hoang vụt qua đầu xe, Hứa Định đạp phanh gấp, "Trước khi nói, cậu có hỏi ý tôi không?"
Trần Quân Triết vẫn nghiêng đầu: "Cần phải hỏi à?"
Có vẻ như cậu thật sự không hiểu, còn hỏi vô cùng chân thành.
Hứa Định thấy huyết áp tăng vọt, "Cậu có biết hầu hết người Ả Rập đều rất kỳ thị đồng tính không? Tôi không muốn Chu Long nghĩ linh tinh về tôi."
Trần Quân Triết "ồ" một tiếng, chống cằm nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ, ánh đèn neon rẻ tiền nhấp nháy, hoa lệ mà hỗn tạp, "Tại sao phải để ý đến suy nghĩ của cậu ta?"
"......" Hứa Định nghẹn lời.
"Cậu ta thấy khó chịu thì để cậu ta đi."
"Tôi... không thể để cậu ta đi."
"Cậu ta quan trọng lắm sao."
Hứa Định cuống lên: "Đúng vậy, cậu ta rất quan trọng."
"........."
Chờ lúc dòng người qua đường tạm ngớt, Hứa Định day day thái dương. Anh cảm thấy mọi chuyện đã rối tung cả lên, mà cũng đều do anh tự chuốc lấy cả: "...... Được rồi, Trần Quân Triết, nghe tôi nói này. Công ty du lịch của cô hai tôi muốn phát triển đội ngũ hướng dẫn viên bản địa Ai Cập. Chu Long là một người hiếm hoi rất phù hợp. Giờ thì hay rồi! Cậu lại nói cho cậu ta biết tôi là gay, thế nào cậu ta cũng từ chối!"
Trần Quân Triết lắc đầu: "Không hiểu."
"Cậu còn cái gì không hiểu nữa?"
"Không hiểu."
Trần Quân Triết chẳng mấy để tâm, "Cậu ta từ chối thì đổi người khác. Cả Ai Cập chẳng lẽ chỉ có mình cậu ta biết nói tiếng Trung?"
"Cậu!"
Hứa Định hết nói nổi, trời đất ơi, anh phải để mắt bao lâu mới tìm được một Chu Long cơ chứ, "Làm gì có chuyện dễ ăn thế, cậu có thể đừng ngây thơ như vậy được không."
"Ừm. Em............"
"Trần Quân Triết, cậu có biết hướng dẫn viên phải đội nắng chang chang ngoài trời đến cháy da không? Cậu có biết họ vì tiết kiệm mà phải ngủ luôn trong xe không? Cậu tưởng nghề này vui vẻ lắm nên ai cũng tranh nhau làm à. Cậu chẳng hiểu gì hết."
Trần Quân Triết nhìn thẳng vào anh: "Hứa Định, anh giận à?"
"Cậu nghĩ sao."
Rõ ràng hàng mi cậu cụp xuống, như thể hơi tủi thân, vậy mà mở miệng lại là: "Em không biết."
"Thế thì cậu đừng nói nữa."
Hứa Định không nói thêm gì, phanh gấp ở bến cảng, "Xuống xe, tới rồi."
Ghế phụ không có động tĩnh gì. Hứa Định nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy Trần Quân Triết không biết từ đâu lôi ra một chiếc kính gọng tròn có giọt lệ: "Định Định, em sai rồi."
"........."
"Chắc chắn là anh đang giận."
"......"
"Anh chẳng hôn em, cũng chẳng chịu ôm em, đến khách sạn còn đặt giường đôi. Làm gì có bé hư nào như anh chứ."
"........" Hứa Định quay đầu nhìn ra bờ sông.
Trần Quân Triết kéo tay áo anh với vẻ mặt đáng thương: "Đừng buồn mà, chúng mình sắp cưới đến nơi rồi."
Thì ra đây chính là cái giá của sự nói dối. Hứa Định nhắm mắt lại: "Hay là..... chúng ta ly hôn đi."