Chương 22: Thế Giới Nhỏ Bé Của Hai Người

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 22: Thế Giới Nhỏ Bé Của Hai Người

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Du thuyền trên sông Nile là một dự án du lịch được chính phủ Ai Cập lên kế hoạch và đẩy mạnh phát triển. Tất cả du thuyền đều chạy theo lịch trình cố định, di chuyển giữa Aswan và Luxor, dừng chân tại nhiều đền thờ lớn nhỏ. Dĩ nhiên, đẹp nhất vẫn là những cồn cát vàng óng ả trải dài hai bên bờ sông.
Hứa Định sắp xếp cho Trần Quân Triết một chiếc du thuyền năm sao của ETB, mới sơn trắng tinh, sàn gỗ sạch bóng, trông cực kỳ đẹp mắt, đang neo đậu ngay bến cảng.
Hứa Định mở cửa xuống xe, Trần Quân Triết theo sát phía sau. Vẫn đeo cặp kính giọt lệ trên mặt: “Thật sự ly hôn à? Ly hôn thật sao ông xã?”
Hứa Định quay người lại, tiến đến gần: “Tháo kính ra. Không thấy mất mặt sao?”
“Em tháo rồi mình đừng ly hôn được không?”
“Không được.”
Lễ tân rất nhiệt tình, hai người lần lượt lên thuyền, lập tức có nhân viên chào hỏi. Nhận phòng cần mua wifi và đăng ký tên. Dưới ánh nhìn chăm chăm của cặp kính giọt lệ trên mặt Trần Quân Triết, Hứa Định đổi phòng từ phòng giường đôi đã đặt sẵn thành mỗi người một phòng riêng.
Ly thân. Đúng vậy, Hứa Định một mình tuyên bố họ đã ly hôn. Dù lễ tân ngại ngùng báo rằng chuyến này khoang hành khách đã kín chỗ, nếu muốn thêm phòng thì Hứa Định chỉ có thể ngủ ở boong dưới, trong phòng dành cho hướng dẫn viên, cạnh nhà hàng. Hừ. Phòng hướng dẫn viên thì phòng hướng dẫn viên, có phải chưa từng ngủ đâu, cùng lắm là chen chúc với hai đồng nghiệp khác thôi.
Lúc này đang là giờ cao điểm nhận phòng, người ra kẻ vào tấp nập. Hứa Định đưa lại thẻ phòng và hai vali lớn cho Trần Quân Triết: “Hôm nay không còn sắp xếp gì nữa. Bốn giờ có thể lên boong trên ngắm hoàng hôn sông Nile, sáu giờ nhà hàng mở cửa, là buffet, đông khách, tốt nhất nên xuống sớm chọn món rồi mang về phòng ăn từ từ. Có chuyện gì thì cứ liên hệ tôi bất cứ lúc nào, tôi ở boong dưới.”
Hướng dẫn viên Alan vẫn luôn dặn dò từng vị khách như vậy.
Trần Quân Triết nghe anh nói xong: “……… Ông xã. Anh không cần em nữa sao?”
“Tôi…” Hứa Định cảm thấy da đầu tê dại, xách hành lý lên, quay người lách qua dòng khách đang ùn ùn lên thuyền, gần như chạy trốn về phía boong dưới.
Trần Quân Triết đáng ghét, Trần Quân Triết chết tiệt.
Cái tên đáng ghét chết tiệt ấy có biết mình đang nói gì không chứ. Hứa Định nghĩ, lời nói dối này không thể tiếp tục phát triển thêm nữa. Anh biết rõ rồi sẽ có chuyện gì xảy ra, nói thật đấy, chỉ cần Trần Quân Triết còn ghé tai gọi anh một tiếng “ông xã” nữa thôi, anh sẽ không kiềm chế được bản thân mất.
Chạy trốn vào phòng hướng dẫn viên, Hứa Định thở phào một hơi dài, vứt hành lý sang một bên, tựa lưng vào cánh cửa khoang nhỏ, thở dốc từng nhịp.
Cứ như vậy đi.
Trong lúc chưa thể nói ra sự thật, trước hết cứ giữ khoảng cách với Trần Quân Triết đã.
Ngẩng đầu lên, trong phòng có hai đồng nghiệp người Ả Rập đang nhìn anh chằm chằm.
Đó chính là bạn cùng phòng của anh trong mấy ngày tới. Hứa Định xoa xoa đầu, mỉm cười chào bằng tiếng Anh. Hai người kia chẳng mấy để ý, ai làm việc nấy.
Thật ra ở Ai Cập, hướng dẫn viên nước ngoài là bất hợp pháp. Kinh tế Ai Cập khó khăn, du lịch là ngành mũi nhọn, để tạo thêm việc làm cho người bản địa, chính phủ quy định chỉ công dân Ai Cập mới được thi lấy chứng chỉ hướng dẫn viên và hành nghề hợp pháp. Những người như Hứa Định – hướng dẫn viên đón khách người Trung Quốc – không giấy phép, không chứng chỉ, chỉ mượn danh “công ty du lịch” để làm những việc lách luật, đi sát ranh giới.
Nói thẳng ra, là cướp chén cơm của người bản địa.
Cho nên việc Hứa Định không được hai người kia chào đón, cũng là chuyện rất đỗi bình thường.
Quả nhiên, hai hướng dẫn viên đứng dậy đi ra ngoài, tiện chân đá văng chiếc vali của anh.
Chiếc vali đập vào tường, phát ra một tiếng “rầm” lớn. Nhưng thế còn chưa là gì. Có lần Hứa Định dẫn khách về, phát hiện trên giường bị ai đó đổ cả một chai đồ uống có màu. Muốn tìm kẻ gây ra thì không ai nhận, phía du thuyền cũng phủi tay không chịu trách nhiệm, thậm chí còn bắt anh bồi thường. Thật ra có tìm được thủ phạm thì cũng vô ích – nơi đất khách quê người, không có chỗ dựa, bản thân lại đang làm những việc chẳng mấy đàng hoàng, ngoài việc im lặng chịu trận thì anh còn làm gì khác được.
Không sao cả, giờ Hứa Định cũng không còn thấy tủi thân nữa.
Từ ngày nhà xưởng bị ngân hàng thu hồi, anh đã hiểu, bước vào đời rồi thì tủi thân là vô ích.
Hứa Định không nói lời nào, lặng lẽ cố định vali cạnh giường.
Một tiếng còi vang lên, du thuyền bắt đầu rời bến. Anh nghĩ, chắc hẳn Trần Quân Triết đã vào căn phòng hạng sang của mình rồi, nghe đâu còn có ban công riêng, có thể hóng gió phơi nắng. Hy vọng Trần Quân Triết chơi vui vẻ.
Sau đó Hứa Định cũng chẳng được rảnh rỗi. Gọi điện cho Hồ Bân, xác nhận cả nhà ông Lâm đã tới Biển Đỏ an toàn. Nhắn tin cho Chu Long, mong mọi chuyện còn có đường xoay chuyển, nhưng chưa thấy trả lời. Anh lại tiếp tục đăng bài trên Instagram tuyển sinh viên Ai Cập học khoa tiếng Trung. – Thật ra ai mà muốn chạy khắp nơi mãi chứ, anh cũng mong sớm lui về hậu trường, nằm trong văn phòng công ty mà thu tiền cho khỏe.
Bận bịu nên thời gian trôi vèo cái là hết. Vốn còn định tranh thủ gọi điện cho mẹ ở trong nước, vậy mà chớp mắt đã đến giờ ăn. Hướng dẫn viên Alan phải lên nhà hàng tập trung với khách, thu phí wifi, thông báo sắp xếp tối nay và lịch trình ngày mai. Anh đứng dậy, vươn vai một cái. Vừa mở cửa ra, đã thấy Trần Quân Triết khoanh tay đứng dựa vào cửa đối diện.
“Trần Quân Triết……?”
Bỗng nhiên anh nhớ ra, hôm nay anh không phải Alan.
Mà là Hứa Định.
Trần Quân Triết ngẩng lên, hai tay buông thõng xuống, khớp xương kêu lên một tiếng giòn tan.
Cậu đang đợi anh sao. Có lẽ đã đợi rất lâu rồi. Hai chiếc vali dựng ngay bên chân, nguyên vẹn chưa hề động tới, như thể từ lúc Hứa Định đóng cửa, cậu vẫn đứng yên ở đây.
Hứa Định ép mình dời ánh mắt đi: “Làm gì đấy, muốn tôi giúp cậu bê hành lý lên à?”
Trần Quân Triết lắc đầu.
“Thế cậu đứng đây làm gì?”
Trần Quân Triết cúi đầu, vẫn không nói một lời. Ban nãy, hai hướng dẫn viên Ả Rập da ngăm mắt xanh cũng bị cái người kỳ quặc đứng lặng im trước cửa với gương mặt vô cảm này làm cho giật mình.
Hứa Định cảm thấy mình nhất định phải chịu trách nhiệm với cú dọa người mà Trần Quân Triết gây ra: “Sao không nói gì?”
“Em là người câm.”
“? Cậu thành người câm từ bao giờ vậy?”
“Từ lúc anh bảo em không biết thì đừng nói.”
“……” Hứa Định xoa trán. Trần Quân Triết biến thành người câm là lỗi của anh chắc. Ngẩng đầu lên, lại thấy trên tóc của Trần Quân Triết có một tờ giấy nhớ không biết đã dán từ khi nào, trên đó viết: “FORGIVE ME.”
(Tha thứ cho em đi.)
Hứa Định: “?”
Trần Quân Triết: “?”
Hứa Định: “Trên đầu cậu dán cái gì kia.”
Trần Quân Triết bóc tờ giấy xuống: “Trời ạ, thần khải của thần Hapi*.” Giọng điệu lạnh nhạt bình thản.
*- Thần khải: thông điệp hay ý chỉ được cho là do thần linh ban xuống cho con người.
- Hapi: vị thần bảo hộ sông Nile trong thần thoại Ai Cập cổ đại, tượng trưng cho lũ lụt, sự màu mỡ và nguồn sống.
“Xàm chó! Rõ ràng là cậu viết!”
Hứa Định thật sự muốn đấm tên này bẹp dí luôn. Đệch, anh sẽ quẳng Trần Quân Triết xuống sông Nile cho cá sấu xơi, sớm muộn gì cũng thế, anh thề là vậy. Anh đói rồi, phải đi ăn, lên nhà hàng, tìm một quả bơ coi như Trần Quân Triết mà nhai. Đi được hai bước lại quay đầu: “Khoan, sao cậu biết thần sông Nile là thần Hapi?”
“Em là người yêu thích thần thoại Ai Cập cổ đại.”
“Xàm chó!”
“Thật mà.”
“………… Vậy tôi hỏi cậu, vị thần tối cao của Ai Cập cổ tên gì?”
“Hứa Định.”
“Xàm chó!”
Đúng là...
Đúng là hết nói nổi.
Anh thật sự trúng tà của Trần Quân Triết rồi, thật sự đấy!
Hứa Định húc vai cậu, đi thẳng về phía nhà hàng.
Nhưng vì sao, vì sao khóe môi lại cứ không kìm được mà cong lên?
Vì sau cả buổi chiều bận rộn, phát hiện Trần Quân Triết vẫn ở bên cạnh.
Vì giữa mớ chuyện vụn vặt ấy, ngẩng đầu lên, vẫn có Trần Quân Triết nói cười cùng anh.
Vì chỉ cần ở bên Trần Quân Triết, anh sẽ trở nên hay quên lạ thường – quên mất mình là ai, quên mất mình nên đi về đâu, cứ thế bị nhịp trống của Trần Quân Triết dắt đi, dắt ra khỏi thực tại, dắt vào một thế giới chỉ có hai người họ.
Trong thế giới ấy, họ tìm thấy bông hoa anh đào đầu tiên của mùa xuân, hứng lấy trận tuyết hiếm hoi rơi xuống Thượng Hải, ba giờ sáng leo lên sân thượng ngắm sao. Đó thật sự là một thế giới nhỏ bé rất đỗi tốt đẹp, tốt đẹp đến mức đáng để vui mừng.
Giờ đây, mảnh đất vốn đã khô cằn trong anh đột nhiên lại nứt ra một mạch suối, dòng nước trong veo tuôn ra nhẹ nhàng. Đáng tiếc thay, anh biết rất rõ đó chỉ là uống rượu độc để giải cơn khát. Hứa Định khẽ cười, dừng bước, gỡ tờ giấy “FORGIVE ME” trên trán Trần Quân Triết xuống: “Trần Quân Triết, tôi tha thứ cho cậu rồi, tuyên bố cậu có thể nói chuyện lại. Nhưng giúp tôi hoàn thành một nhiệm vụ, được không?”
“Ừm?”
“Quay về phòng cho tôi, nghiêm túc nhớ lại xem trước đây cậu đã từ chối tôi như thế nào, được không?”
“……… Không hiểu.”
“Ý tôi là…”
Ý tôi là cậu mau nhớ ra đi, nhớ ra rằng cậu có một vị hôn thê, càng sớm càng tốt. Đừng trông chờ vào tôi nữa, tôi e là… mình đã vĩnh viễn không muốn rời khỏi thế giới nhỏ bé này rồi.
---
Tác giả:
Sửa tới sửa lui, cảm giác sắp hoàn thành rồi! (Thật ra mới đi được khoảng nửa cốt truyện thôi… Nhưng truyền thống của Thần Hôn Tuyến là, cứ hễ viết ra tình cảm thì lại chẳng nỡ kết thúc, thế là cứ viết tiếp, viết tiếp mãi, cho đến khi viết xong hết những gì muốn viết…)
Truyện này gần như không lên bảng xếp hạng nào, cốt truyện cũng khá nhẹ nhàng, hoàn toàn là tự giải trí.
Rất biết ơn mọi người đã luôn đồng hành suốt chặng đường này…!