Cú Nhảy và Chiếc Hộp Gỗ

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tất cả những ngày tháng ơi, hãy đến đây đi, để tôi dệt nên các bạn!
Cuốn tiểu thuyết *Thanh xuân vạn tuế* khép lại, tốt nghiệp trở thành nỗi đau trưởng thành cuối cùng của những chàng trai và cô gái trẻ, xé toạc một con người sống động, biến những sinh viên đầy nhiệt huyết thành những cử nhân giá rẻ, đẩy vào thị trường, chờ người trả giá.
*"Thanh xuân vạn tuế" là một bộ phim điện ảnh được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Vương Mạnh, do hãng phim Thượng Hải sản xuất, đạo diễn bởi Hoàng Thục Cầm, ra mắt năm 1983.
Sau khi tốt nghiệp đại học, bốn thành viên của ban nhạc Tây Thế Lợi Tần mỗi người một nơi, Dương Nam cũng không còn liên lạc với Trần Quân Triết nữa. Cuộc gặp gỡ vội vàng và bất ngờ diễn ra vào cuối năm 2024, tại khoa nội trú Bệnh viện Hoa Sơn.
Trần Quân Triết nhảy từ sân thượng công ty xuống, rơi trúng tấm đệm hơi của đội cứu hỏa, gãy xương cẳng chân.
Dương Nam vừa nghe tin liền xin nghỉ phép ở cơ quan, cất công từ Hợp Phì đến Thượng Hải, không mang theo giỏ trái cây nào, chỉ cầm theo chiếc hộp gỗ mà Hứa Định đã gửi gắm cô từ năm 2023. Thành thật mà nói, việc vượt cả ngàn dặm đi thăm bệnh không phải vì tình cảm của cô với Trần Quân Triết sâu nặng gì, mà bởi suốt hai năm Hứa Định đi nước ngoài không có lấy một chút tin tức, cô nghĩ, cũng nên chuyển củ khoai nóng bỏng tay này cho Trần Quân Triết rồi.
Đẩy cửa phòng bệnh, Trần Quân Triết nhìn cô một cách xa lạ, như thể cô là người nhà của bệnh nhân giường bên cạnh, rồi cúi xuống, tiếp tục trò chơi sudoku trên tay.
Bình thường thôi, mấy năm qua soi gương, nhiều khi Dương Nam cũng không nhận ra chính mình.
***
Như mọi bệnh nhân gãy xương khác, cẳng chân trái của Trần Quân Triết được bọc một vòng thạch cao, băng bó kín mít trông như xác ướp. May mà trông cậu vẫn có sức sống, Dương Nam đứng bên giường cậu: "Nghe nói anh nhảy lầu à?"
Trần Quân Triết ngẩng lên, quan sát cô một cách chậm rãi: "Cô là?"
"Dương Nam."
"À." Ngòi bút của Trần Quân Triết dừng lại, "Cô thay đổi rồi."
Dương Nam khẽ cong môi, "Ví dụ như?"
"Tóc."
Dương Nam tháo mái tóc đen buộc chặt trên đầu, bốn năm đại học trước đây cô toàn nhuộm hồng sáng: "Có nói với anh rồi mà, tôi 'lên bờ' rồi, về làm ở cục thuế quê nhà."
"Có nói, nhưng không ngờ cô đi thật."
Người này, EQ thấp thật đấy.
Dương Nam cười sâu hơn. Hôm nay đi vội, còn mặc đồng phục, tóc đen búi cao, đúng chuẩn một nhân viên giao dịch được đào tạo theo quy trình.
Cái cảm giác lạnh lẽo khi mặc quần đùi áo ba lỗ trong những livehouse ngày xưa, cô đã quên từ lâu.
Cô nói: "Anh cũng sa sút rồi đấy, Trần Quân Triết."
"Tôi mà sa sút ư?"
"Tôi thấy tin tức rồi."
"......." Trần Quân Triết ngẩng lên, suy nghĩ một lúc, điền số 9 vào một ô trống trên bảng sudoku, "Ồ. Hóa ra tôi sa sút rồi. ——Hôm nay chỉ có mình cô đến thăm một kẻ sa sút như tôi thôi sao."
Bảng sudoku 9×9 gần đầy. Dương Nam nói: "Chỉ mình tôi thôi. Hai người kia bận."
"Ồ. Họ kết hôn rồi à?"
"Chia tay từ lâu rồi. Tốt nghiệp là chia, con gái muốn ở lại Thượng Hải, con trai muốn về quê."
"Chỉ vì chuyện đó?" Trần Quân Triết lộ ra vẻ mặt không thể hiểu nổi.
Người này không chỉ EQ thấp, lớn ngần ấy rồi mà vẫn không hiểu sự đời. Dương Nam hơi buồn cười: "Có gì mà không thể hiểu. Con trai không muốn vét sạch gia sản chỉ để mua một căn nhà cũ nát ở Thượng Hải. Con gái muốn ở lại làm dân Thượng Hải, không muốn gả về tỉnh thành quê đằng trai. Nói trắng ra, là năng lực kinh tế không khớp với quan niệm chi tiêu của đối phương. Giờ không chia, đến lúc bàn sính lễ cũng phải chia."
Trần Quân Triết khẽ "ồ" một tiếng, rõ ràng vẫn chưa hiểu.
"Anh còn muốn hỏi gì nữa không?"
"Thế còn cô, sao lại thành ra thế này?"
"Tôi?" Dương Nam sửng sốt, "Thế này là thế nào? Bây giờ như vậy khá tốt mà."
"Chẳng phải cô muốn ở lại Thượng Hải sao?"
"Phải. Tôi muốn ở lại. Nhưng đợt tuyển dụng mùa xuân hay mùa thu, tôi chỉ nhận được mấy lời mời làm việc quần quật với mức lương tám chín nghìn tệ*, tám chín nghìn tệ ở Thượng Hải chỉ đủ để không chết đói. Có biên chế ở cục thuế quê nhà, chi phí sinh hoạt được miễn, mỗi năm còn tiết kiệm được một khoản kha khá."
*Tám chín nghìn tệ ≈ 30 - 35 triệu đồng.
"Hình như cô có một người bạn trai...."
"Anh ta đúng là một công tử nhà giàu. Nhưng để được ở lại Thượng Hải mà yêu anh ta, chẳng khác nào tôi tự bán mình."
"........"
Dương Nam thở dài một hơi: "Tôi biết anh đang nghĩ gì. Anh đang nghĩ Dương Nam này cũng trở nên nhàm chán rồi. Tôi chỉ có thể nói, giờ đây tôi mới hiểu Hứa Định."
"Hứa Định?" Trần Quân Triết nghiêng đầu, "Ai."
"Ha ha. Anh quên anh ta rồi à?"
"Ừ."
"Đàn anh có gương mặt baby ở trường bên cạnh ngày trước, người từng theo đuổi anh đến mức 'sống dở chết dở' ấy."
"Không nhớ."
Dương Nam giơ chiếc hộp gỗ lên: "Dù anh có quên thật hay giả vờ quên, tôi cũng phải đưa thứ này cho anh."
"Cái gì đây."
"Đồ Hứa Định gửi tôi giữ trước khi ra nước ngoài hai năm trước."
Cô đẩy chiếc hộp gỗ vào sâu trong bàn nhỏ, "Đã hai năm rồi tôi không hề có tin tức gì từ Hứa Định. Nghe nói công ty anh ta phá sản, còn nghe nói anh ta bị liệt vào danh sách mất uy tín, mấy chuyện này chưa chắc đã là thật, nhưng cái hộp này thì đúng là anh ta tự tay giao cho tôi. Bây giờ tôi giao lại cho anh."
"Đưa cho tôi làm gì."
"Tôi sắp chuyển nhà, không còn chỗ để giữ giúp anh ta nữa. Dù sao đồ tôi để đây rồi, anh muốn nhận hay không thì tùy."
"....... À."
"Thôi được rồi, anh thế này tôi cũng chẳng mong anh mời tôi ăn cơm, đồ đã đưa, tôi đi đây."
"Ồ. Tạm biệt."
Dương Nam đi được vài bước, lại quay đầu: "À, chuyện quan trọng nhất tôi vẫn chưa hỏi, vì sao anh nhảy lầu?"
Không biết từ lúc nào Trần Quân Triết đã ôm lấy chiếc hộp gỗ của mình, "Không nhảy lầu. Tôi chỉ đứng ở đó thôi."
"Anh đứng ở mép sân thượng."
"Tôi đang tìm tam giác mùa đông*."
*Tam giác mùa đông là một mảng sao (asterism), được hình thành từ ba ngôi sao sáng nhất trên bầu trời mùa đông: Sirius (Thiên Lang), Betelgeuse (Lạp Hộ) và Procyon (Nam Hà).
"Tìm cái gì?"
"Sao Lạp Hộ, sao Thiên Lang, sao Nam Hà."
"...... Thế sao anh lại nhảy xuống?"
"Đệm hơi đã được trải sẵn, tôi chỉ muốn thử cảm giác nhảy lầu thôi."
Dương Nam im lặng hồi lâu: "Trần Quân Triết, có phải anh chưa bao giờ coi tôi là bạn không."
"?"
"Sao không nói thật đi." Dương Nam mỉm cười, "Báo chí đã đưa tin rồi, anh đã nhồi nhét một đoạn mã chứa thông điệp riêng vào trong game, bị người chơi phát hiện, và tổ dự án định sa thải anh. Để được tham gia dự án này, anh đã từ bỏ việc học thẳng lên tiến sĩ, giờ lại bị sa thải. Cú sốc quá lớn khiến anh u uất, nên mới lên sân thượng."
Trần Quân Triết mấp máy môi, không nói gì.
Sự việc một nhân tài nhảy lầu quả thật đã gây chấn động dư luận. Vì học vấn của Trần Quân Triết và tính thời sự xoay quanh các tập đoàn lớn trong ngành công nghệ, sau khi sự việc xảy ra, các nền tảng mạng xã hội lớn thi nhau chấp bút viết những bài "phóng sự chuyên sâu". Chẳng mấy chốc, những tiêu đề đầy sức hút của ngành báo chí như 《Một sinh viên tốt nghiệp 985* quyết định đi chết》, 《Sinh viên tốt nghiệp 985, mắc kẹt trong chương trình của tập đoàn lớn》, 《Từ bỏ học thẳng lên tiến sĩ, cậu ta bị tập đoàn lớn sa thải》 lần lượt rực sáng trên internet.
*985 là nhóm các trường đại học hàng đầu ở Trung Quốc, được nhà nước đầu tư trọng điểm.
Nhưng Dương Nam không biết rằng, từ đầu đến cuối Trần Quân Triết đều từ chối mọi cuộc phỏng vấn, nên các phóng viên chỉ có thể - cũng chỉ là - thông qua việc đào sâu lý lịch để suy đoán nguyên nhân cậu nhảy lầu.
Lấy cái tên mỹ miều là lối viết phi hư cấu......
"Trần Quân Triết, tôi thật sự rất ghen tị với anh. Tôi đọc tin tức mới biết, ba mẹ anh đều là giáo sư Viện Khoa học, chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực vật lý và vũ trụ. Nhà nước lo cơm áo gạo tiền, họ chẳng cần nghĩ gì khác, chỉ việc chuyên tâm nghiên cứu. Nhưng anh thì không phải, đang yên đang lành không học thẳng lên tiến sĩ, anh không thấy hoang đường sao. Rồi có người bình thường nào lại đi cài cắm thông điệp riêng vào dự án công việc chứ, anh mà không tỉnh ra, thật sự sẽ tự tay phá nát một bộ bài đẹp sẵn có đấy!"
——Lý tưởng của họ, cái tôi của họ, đều đã bị xã hội bào mòn cả rồi. Trần Quân Triết, anh dựa vào đâu mà có thể đứng ngoài cuộc.
Dương Nam mím môi, nhận ra điều mình thật sự muốn nói đã đến đầu môi. Cô quay người đi: "Còn nữa, anh thật sự có lỗi với Hứa Định. Anh ta đã tạo cho bốn người chúng ta một giấc mơ đẹp mà có lẽ cả đời này sẽ không bao giờ có lại được nữa. Anh ta chẳng làm sai bất cứ điều gì, vậy mà đến cả một lời thật lòng từ anh ta cũng không nhận được."
Dương Nam đi rồi.
Trần Quân Triết ôm chiếc hộp gỗ tinh xảo đó, dùng ngón trỏ móc vào ổ khóa số nhỏ tinh xảo, loại ba chữ số. Cậu theo trực giác xoay các vòng số, "cạch" một tiếng, khóa bật mở.
Mật mã là "520"*, ngốc nghếch đến mức không thể ngốc hơn.
*520 là một mật mã tình yêu xuất phát từ Trung Quốc, phát âm giống với cụm từ "wǒ ài nǐ" (我爱你) có nghĩa là "tôi yêu bạn".
Ba tháng sau, tại Công ty TNHH Thủ công mỹ nghệ Lạc Sa ở Nghĩa Ô, một vị khách không mời đã xuất hiện. Cổng sắt đã bị ngân hàng niêm phong, những tờ giấy da bò đã ngả vàng, chỉ còn lại một bảo vệ trông coi. Người bảo vệ thấy chàng trai ôm chiếc hộp gỗ đứng lảng vảng trước cổng suốt cả buổi sáng, càng nhìn càng thấy khả nghi, bèn bước ra hỏi: "Ai đấy, từ đâu tới?"
Chàng trai nói: "Đến tìm người."
---
Tác giả: Hai chương này sẽ làm rõ diễn biến nội tâm của Trần Quân Triết... Nỗi đau trưởng thành thời niên thiếu ẩn chứa một số chi tiết. Trong tiềm thức, thật ra Dương Nam không hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình, khi nghe tin Trần Quân Triết cũng bị mắc kẹt, thậm chí nhảy lầu, tâm trạng cô lại trở nên nhẹ nhõm. Dương Nam thuộc về nhóm người bị hiện thực uốn nắn, chấp nhận thỏa hiệp với sự ổn định; Hứa Định thì tỉnh táo nhận thức được các quy tắc của xã hội, nhưng vẫn cố gắng thoát ra... Còn Trần Quân Triết ở thời điểm này cũng đang lạc lối, nhưng liệu chuyện nhảy lầu có thật sự giống như những gì báo chí đã nói không...