Dấu Vết Bỏng Rát

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

28.
Khi Hứa Định bước vào văn phòng Công ty Du lịch Nhiệt Sa, Hứa Việt đang gác chân xem gameshow, miệng nhai chà là khô, tay ôm nửa túi.
Vừa thấy Hứa Định, Hứa Việt nhổm dậy ngay lập tức, tay chân khoa tay múa chân, phấn khích vô cùng: “Alan! Anh biết chưa, 'Hoa Nhi và Thiếu Niên' mùa 7 sắp sang Ai Cập đó!”
“Đến lúc đó du lịch Ai Cập chắc chắn bùng nổ, mình phải tranh thủ tuyển thêm người ngay từ bây giờ, rồi kiếm một khoản lớn!”
Hứa Định khẽ nhếch môi cười: “Vậy à. Tin tốt.”
“Đương nhiên là tin tốt rồi! Đợi chương trình chiếu mình xem chung, chép nguyên một tuyến đường giống Hoa Thiếu. Rồi để mẹ em học nấu mấy món Ai Cập như trong chương trình nữa.....” Đang mải mê tưởng tượng, Hứa Việt chợt nhận ra vẻ mặt anh không ổn, “Alan, anh sao thế. Sao trông không vui vậy.”
“Anh.....? Anh có không vui đâu.”
Nói rồi anh đứng nguyên tại chỗ tháo ba lô, mở vali, cúi đầu thu dọn hành lý.
“......... Mắt anh đỏ hết rồi kìa.”
“Lái xe đường dài mệt thôi.”
“Mệt hay khóc, em không phân biệt được à?”
“...... Em yên tâm, anh ổn.”
“......” Hứa Việt lặng lẽ tắt chương trình, đứng thẳng người, “Xin lỗi Alan, chuyện này thật ra là lỗi của em. Rõ ràng ông Lâm đặt dịch vụ tour riêng, là em tự nảy ra ý định dẫn ngài Trần đi tìm anh.... mới sinh ra đống chuyện phía sau......”
Hứa Định ngẩng đầu, cười với cô: “Không sao đâu, đừng tự trách, giải quyết xong rồi.”
Hứa Việt thấy da đầu căng lên, không dám nhìn thẳng vào anh: “Alan, anh không giận em thật sao?”
“Sao anh phải giận em?”
“Là em làm hỏng việc. Haiz, xin lỗi, thật sự xin lỗi.”
“Em là nhân viên. Nhân viên phạm lỗi thì trước hết là quản lý chưa làm tốt.”
“............” Cuối cùng Hứa Việt cũng dám nhìn thẳng anh, “Alan......... anh......... thật sự rất tốt. Nhưng anh cũng đừng tự trách nữa, để em giúp anh xóa mấy bình luận trên mạng, anh cứ lo việc của anh đi.”
Hứa Định thở nhẹ ra: “Yên tâm đi, anh ổn. Với lại chuyện của ông Lâm cũng qua rồi. Bọn họ đã xóa bài rồi.”
“Ơ, thật không?”
“Thật.”
“Nhưng ông ta không nghe máy em, còn chặn luôn WeChat của em mà.”
“........” Hứa Định cụp mắt, nhấc cả vali quần áo vừa thay ra ném vào giỏ giặt, “Em còn nhớ ngài Trần không, cậu ấy giúp mình giải thích rồi. Ông Lâm khá quý cậu ấy, chắc sẽ nghe.”
“Chà...” Mắt Hứa Việt sáng lên, “Hóa ra là anh ta nói giúp mình..... Anh ta tốt thật đó. Mình đâm anh ta chảy máu đầu, vậy mà anh ta còn không đòi bồi thường.”
“....... Ừ. Người tốt đấy, nhưng tối nay phải về nước rồi.” Hứa Định chống tay vào đầu gối đứng dậy, “Anh đi tắm cái.”
Lúc hai người lướt qua nhau, Hứa Việt sững người lại, chỉ vào hõm cổ lộ ra dưới cổ áo sơ mi của anh: “Alan, cái đó là gì vậy.”
“?”
Hứa Định nhìn vào màn hình điện thoại, có một vệt đỏ sẫm rõ ràng nơi hõm cổ, “Cái này——”
“Đây là.......” Đôi mắt sáng rực của Hứa Việt dần mở to, “Đây là.......”
“Là bị muỗi cắn.”
Hứa Định luống cuống cài kín nút áo trên cùng, ba chân bốn cẳng lao thẳng lên phòng tắm ở tầng hai.
Từ Hurghada về Cairo mất khoảng năm tiếng lái xe. Sáng sớm hôm đó, Hứa Định nhấn ga hết cỡ, chưa đến bốn tiếng đã về tới Nhiệt Sa. Vừa lái vừa khóc. Khóc từ khoảnh khắc rời Cairo, không khí trong xe như loãng đi khi có hai người, đến khi trở về chỉ còn lại một mình anh.
Đứng trước gương phòng tắm, Hứa Định cởi từng nút áo sơ mi trắng. Từ cổ xuống ngực rồi đến thắt lưng, dấu hôn, vết bầm chi chít, trông thật đáng sợ.
Đã làm rồi. Đã làm thật rồi. Anh và Trần Quân Triết.
Hứa Định nhắm mắt lại, nhớ về cảnh mình treo người bên mép giường, cố với tay lấy hộp bao dưới gầm giường, nhưng Trần Quân Triết hết lần này đến lần khác kéo anh lại, hai tay siết chặt bắp đùi, thô bạo tách anh ra.
“Ư——”
Hứa Định vội bịt miệng, một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Chết tiệt, anh thấy mình thật ghê tởm, vậy mà anh lại dám lừa Trần Quân Triết lên giường.
Cúi xuống nhìn, cơ thể anh lại phản ứng theo bản năng, như thể đã nếm trải rồi thì không thể dừng lại được nữa.......
Hứa Định dội nước lạnh ào ào lên người. Chỉ như nước đổ lá khoai, thân xác đã quay về Cairo, còn linh hồn thì vẫn mắc kẹt trong dư vị đêm qua. Tất cả những gì Trần Quân Triết để lại trong cơ thể anh, đều hóa thành dấu vết bỏng rát.
Vậy là xong rồi. Cả đời này anh sẽ chẳng thể quên nổi Trần Quân Triết nữa. Những giấc mộng xuân giờ đã có một hình hài cụ thể, mỗi lần rung động đều hiện lên gương mặt của Trần Quân Triết.
Vậy là xong rồi. Anh chỉ còn biết mang theo những vết thương trên người mà đau đớn sống tiếp. Mỗi khi vết bầm nhạt màu, anh lại dùng lưỡi dao rạch thêm.
Cho đến khi từng vết thương nhiễm trùng, thối rữa, chẳng bao giờ lành được.
Còn Trần Quân Triết, em thì sao. Mười bốn ngày này——hướng dẫn viên Alan tự thấy mình không hổ thẹn——từ Cairo đến Luxor, rồi từ Luxor xuôi thuyền về Aswan, mỗi nơi đều là cảnh sắc anh đã tỉ mỉ chọn riêng cho cậu.
Vô vàn kỳ quan rực rỡ, chúng ta đã cùng đi qua. Liệu có khi nào dù chỉ một lần, em cảm thấy ở bên anh, cũng khá tốt, khá vui không...........?
Thời gian không còn sớm, đã quá trưa. Cuối cùng Hứa Định vẫn không kìm được, gọi điện cho Hồ Bân: “A Bân, khách dậy chưa?”
Hồ Bân nói: “Giờ này rồi, sao mà chưa dậy, đang ăn trưa đây.”
“À.......”
Trần Quân Triết vậy mà vẫn còn tâm trạng ăn cơm, còn Hứa Định từ sáng đến giờ chỉ uống đúng một ly cà phê, thậm chí nhìn thấy đồ ăn là buồn nôn.
“Cậu ấy ăn có ngon không?” Hứa Định không cam lòng, hỏi thêm.
“Hả?”
Thôi vậy. Hứa Định mím môi, “Chiều nay định đi đâu chơi?”
“Chẳng phải tối nay bay à, em định chiều dẫn khách đi lặn biển, xem rùa.”
“Ồ......” Trần Quân Triết vẫn còn tâm trạng đi chơi sao, dù gì thì cậu ấy cũng đã ngủ với đàn ông rồi mà. Hứa Định im lặng một lúc rồi nói, “Chú ý an toàn.”
“Được. Anh yên tâm đi, kỹ năng bơi của em mang theo mười người cũng không vấn đề.”
“.......... Ừ.”
“Ừm.”
“........”
“...........”
Rất lâu Hứa Định vẫn không cúp máy, Hồ Bân ậm ừ: “Alan? Anh còn chuyện gì nữa không?”
Hứa Định cũng ậm ừ.
Sau một hồi ấp úng, anh thật sự nhịn không nổi: “Ngài Trần có nói gì với em không?”
“Nói gì?”
“Ý là, nói xem anh đi đâu rồi, kiểu vậy đó.”
Anh gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Hồ Bân - một tên trai thẳng đích thực - gãi đầu bứt tai: “Anh ta nói gì với em được?”
Hứa Định hít sâu một hơi: “Tức là, hỏi.... anh đi đâu rồi, kiểu vậy.”
Hồ Bân trả lời rất dứt khoát: “Không hề.”
“Cậu ấy không nói gì cả?”
“Không nói gì, cũng không hỏi gì, chỉ mải chơi điện thoại thôi.”
“....... Chẳng lẽ.”
Chẳng lẽ Trần Quân Triết vẫn chưa nhìn thấy bức thư đó?
Nhưng dù thế đi nữa, một người đã ở bên nhau suốt mười bốn ngày bỗng dưng biến mất, ít ra cũng phải quan tâm một chút chứ.
Hứa Định siết chặt tay áo: “Cậu ấy thật sự không hỏi anh đi đâu à?”
“Không.”
“......”
“.............” Hồ Bân hạ giọng, “Alan, em cảm thấy hình như anh ta không để tâm đến anh đến vậy..... Cả buổi sáng cứ bấm điện thoại mãi, chắc đang nhắn tin với ai đó......”
Hứa Định bật cười một tiếng rồi cúp máy.
---
Tác giả:
Không biết mọi người có nhận ra không, vì từng thất bại trong cả tình cảm lẫn sự nghiệp, Hứa Định đã trở thành một đứa trẻ rất sợ thất bại.
Thế nên anh thà trốn tránh, cũng không dám đối mặt......