Đêm Mất Điện Và Món Quà Từ Người Cũ

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Đêm Mất Điện Và Món Quà Từ Người Cũ

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

29.
Hứa Định quyết định sẽ không nhớ đến Trần Quân Triết nữa.
Ít nhất là trong ngày hôm nay, anh sẽ không nghĩ đến người đó, cái tên đó, cũng như mùi hương, giọng nói hay bất cứ cảm xúc nào liên quan đến cậu.
18:55 – còn năm tiếng nữa chuyến bay MS958 sẽ cất cánh.
Đừng nghĩ đến cậu ấy.
Tối hôm đó Hứa Lập Quân không có nhà. Hứa Định lấy mấy gói sủi cảo mua ở siêu thị Trung Quốc dịp Tết, cùng Hứa Việt nấu ăn. Sau khi ăn xong, vẫn còn hơn hai mươi chiếc, hai anh em chia nhau ăn hết. Vừa bưng bát ra bàn, đèn trần bỗng “tách” một tiếng rồi tắt ngúm. Hứa Định mang thang ra kiểm tra một lúc lâu, lúc đó mới phát hiện ra toàn bộ khu vực bên ngoài cửa sổ đều chìm trong bóng tối.
Cairo nóng bức. Khu Giza nơi họ sinh sống thỉnh thoảng lại bị cúp điện tạm thời do trạm biến áp quá tải. Chuyện này, rõ ràng anh đã quen thuộc từ lâu.
Thật ra Ai Cập vốn dĩ chẳng phải là nơi dễ sống, dù đó có là thủ đô Cairo đi chăng nữa.
Hai anh em nhìn nhau, không ai nói lời nào, lặng lẽ nhai những chiếc sủi cảo đông lạnh mang mùi nhựa trong bóng tối.
“Khó ăn quá... Cái này mà cũng gọi là sủi cảo ư?” Hứa Việt nghịch đôi đũa, “Muốn về nhà quá... Nhớ tiểu long bao, mì tương đen, bún cá ngũ cốc, đồ quay, vịt quay...”
Hứa Định nhai lớp bột dính nhão trong miệng, nhân thịt nhạt nhẽo. Anh hé môi, rồi lại quên mất mình định nói gì.
20:01 – còn bốn tiếng nữa chuyến bay MS958 sẽ cất cánh.
Đừng nhớ đến cậu ấy.
Hứa Việt thở dài: “Nhưng mẹ em và anh em đều ở Ai Cập, em có về nước một mình thì cũng chẳng biết đi đâu.”
Hứa Định chợt nhớ ra: “Nơi có gia đình mới là nhà.”
“Nơi có gia đình mới là nhà. Đúng vậy.” Hứa Việt khựng lại, ngước lên nhìn anh, “Nhưng Alan, anh không nhớ nhà sao?”
Hứa Định không giống họ, anh và mẹ mình mỗi người một nơi.
Anh khẽ cười: “Cô hai thay anh trả nợ, dùng khoản tiền bồi thường đổi bằng mạng sống của dượng hai, tức ba em... Ân tình này, chưa trả xong thì anh sẽ không quay về.”
“Anh họ...” Thật ra trước năm mười tám tuổi, Hứa Việt chưa từng biết mẹ mình có một người em trai ở Chiết Giang, càng không biết mình còn có một người anh họ như vậy. Người anh họ ấy đột ngột xuất hiện trong nhà họ, rồi mang đi toàn bộ khoản tiền bồi thường hơn một triệu mà ba cô để lại. Lúc đầu, Hứa Việt từng oán giận anh, “Ban đầu em không vui thật, còn cãi nhau với mẹ... là mẹ em kiên quyết đòi đưa tiền giúp anh.”
“Mẹ em từ nhỏ đã nói với em và anh em rằng, bà chỉ nuôi tụi em đến mười tám tuổi thôi. Ài, không ngờ bà nói được làm được thật. Bà thật sự đem hết tiền cho anh mượn, chẳng để lại cho tụi em dù chỉ một đồng nào.”
Hứa Định im lặng hồi lâu: “Ông nội—tức ông ngoại em, từng nói với anh, cô hai từ nhỏ đã khác những cô gái khác. Mới mười mấy tuổi đã tự rời nhà đi, chưa từng xin gia đình một xu nào. Lúc đầu anh cũng không hiểu vì sao cô hai lại giúp anh. Sau này nghĩ lại, ba mẹ bà mất rồi, em trai cũng mất rồi, có lẽ anh chính là mối liên hệ cuối cùng giữa bà và gia đình cũ.”
Hứa Việt nghe xong cũng lặng người đi, lại gần hơn, mắt đã ươn ướt: “Ông bà ngoại em, là người thế nào vậy?”
Hứa Định khẽ cười, ngẩng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen như mực: “Ông bà ngoại em đều là nông dân, chỉ biết làm ruộng, chẳng có văn hóa gì, động một chút là cãi nhau suốt. Nhưng... bà mất chưa được mấy tháng thì ông cũng đi theo.”
“Vậy là họ thương nhau nhiều lắm phải không?”
“Ừ, họ thương nhau lắm.”
Hứa Việt hai tay ôm mặt, trông có vẻ buồn bã, “Anh nói xem, sao mẹ em lại cứng đầu thế nhỉ, bảo không về nhà là mười mấy năm không về thật. Thành ra em chẳng có ông bà ngoại.”
“À, anh nghe ai đó nói rồi, bà ngoại em hồi trẻ cũng bướng lắm, còn bỏ luôn cả hôn sự sắp đặt để lấy ông ngoại đấy.” Hứa Định nói đến đây thì bật cười, “Tính của mẹ em chắc chắn là di truyền từ bà rồi!... Nói không chừng, anh cũng vậy.”
“Hả?”
Hứa Định dời ánh mắt đi: “Không có gì.”
Hứa Việt bật cười khúc khích: “Thật ra anh em nói, mẹ em miệng thì hay cáu gắt với anh, nhưng phần lớn là diễn cho tụi em xem thôi. Bà sợ tụi em có ý kiến. Anh yên tâm đi, bà còn mong anh dẫn tụi em làm nên chuyện hơn ai hết. Em và anh em đều không học hành tử tế, cũng chẳng biết đầu tư hay quản lý tiền bạc, tiền vào tay tụi em là thành tiền chết. Chắc bà sợ tụi em chỉ dựa vào tiền bồi thường của ba rồi tiêu mòn dần, nên thà cho anh mượn còn hơn.”
“Cho anh mượn...”
20:31 – còn ba tiếng rưỡi nữa chuyến bay MS958 sẽ cất cánh.
Hứa Định chợt nhớ có một người từng giật lấy điện thoại của anh, rồi gào vào ống nghe:
“Hứa Định nợ bà bao nhiêu. Tôi có thể thay anh ấy trả hết. Từ nay về sau anh ấy không còn nợ bà một đồng nào.”
Trần Quân Triết, em nói nghe hay thật.
Anh nghĩ đi nghĩ lại.
Hứa Việt khẽ gọi: “Alan? Anh... khóc à?”
Hứa Định hít sâu một hơi, để mặc Hứa Việt đưa cho anh một tờ khăn giấy.
“Anh... không có.” Hứa Định quay mặt đi.
“Có mà.”
“Anh...” Hứa Định đứng dậy, quay mặt vào tường, lau nước mắt một cách vụng về, “Anh... nhớ mẹ.”
22:59 – còn một tiếng nữa chuyến bay MS958 sẽ cất cánh.
Cả đêm hôm đó, khu Giza ở Cairo mất điện trên diện rộng.
Hứa Định quanh quẩn bên quốc lộ dẫn từ Công ty Du lịch Nhiệt Sa ra sân bay, ngón tay mân mê trong túi quần, chờ một cuộc gọi từ Hồ Bân. Thế nhưng màn hình điện thoại trống trơn, sạch sẽ như đoạn cuối con đường trước mặt.
23:59
00:00
Chuyến bay quốc tế từ Cairo, Ai Cập đến Phố Đông, Thượng Hải, chuẩn bị đóng cửa khoang.
Cuối cùng Hứa Định cũng chấp nhận, chấp nhận một sự thật rằng Trần Quân Triết vốn dĩ chẳng hề để tâm đến chuyện họ từng ôm nhau, hôn nhau, thân mật đến mức nào. Trước khi nước mắt kịp rơi xuống, anh luống cuống gọi điện cho mẹ.
“Mẹ.”
Mẹ Hứa Định là kiểu con một điển hình của đất Thượng Hải, lần khóc thảm nhất trong đời là năm mười bốn tuổi vì bỏ lỡ tập《Lão Nương Cữu》tối hôm đó, ngoại trừ cái chết ngoài ý muốn của Hứa Diệu Tông.
Tính tình cũng như cô gái chưa chồng, dịu dàng mềm mỏng. Trong cơn ngái ngủ, Tưởng Hiểu Phân gọi anh: “Tiểu Định à, bên con mấy giờ rồi? Mẹ còn... chưa dậy.”
Phải rồi, ở trong nước bây giờ là sáu giờ sáng.
Hứa Định xoa mũi, cười lên: “Bên con mặt trời vừa lặn thôi. Mẹ, mẹ nghe con nói nè, tháng này con kiếm được gần một triệu đó. Giờ làm du lịch dễ lắm, toàn lãi ròng, chỉ dẫn khách đi chơi khắp nơi, chẳng vất vả gì.”
Anh lại ra vẻ mạnh mẽ nữa rồi. Haiz.
Tưởng Hiểu Phân nửa tỉnh nửa mê, thở đều đều: “Vậy à. Con trả xong tiền nợ cô con rồi thì về sớm nhé.”
“Dạ. Nhưng bên này con vừa mới khởi sắc, con định ở thêm vài năm, kiếm thêm chút đỉnh. Đến lúc đó mua lại căn nhà của mình trong nội thành.”
Bên kia địa cầu, Tưởng Hiểu Phân khẽ cười: “Ừ... ừ được.”
Trần Quân Triết, anh sẽ ở lại Ai Cập. Công ty du lịch đâu có dễ làm đến vậy, trả xong hết nợ nần, chắc cũng phải mười năm.
Hứa Định ngẩng mặt, nhìn về phía cuối con đường, nơi vầng trăng tròn treo cao: “À mẹ, con kể mẹ nghe chuyện này.”
“Hửm?”
“Mấy hôm nay con nhận một đơn, mẹ đoán xem, lại là bạn học cũ của con đó.”
“Ui, trùng hợp thế.”
“Đúng vậy, ha ha ha, chính là bạn Trần mà trước kia con thường nhắc với mẹ ấy.”
“Bạn Trần đánh trống, hay bạn Trần lập trình?”
“Ha ha ha, đều là cùng một người đó mẹ.”
“Ồ, vậy thì đúng là trùng hợp thật. Con dẫn cậu ấy đi chơi à?”
“Ha ha ha, dạ, con tự mình dẫn luôn. Tụi con vừa chơi vừa trò chuyện, vui lắm mẹ.”
Mẹ anh cười khẽ mấy tiếng, giọng đầy ẩn ý: “Bạn Trần đang ở bên cạnh hả? Để mẹ chào một tiếng.”
“...... Cậu ấy về nước rồi.”
“À.” Mẹ anh như thể với tay qua ngàn dặm, khẽ xoa đầu anh, “Người ta đến chơi thôi mà, đâu thể giữ lại lâu được.”
“Dạ. Cậu ấy chỉ đi chơi thôi.” Hứa Định áp chặt điện thoại vào tai, “Mẹ à, ngoài Abu Simbel ra, tất cả điểm du lịch ở Ai Cập con đều dẫn cậu ấy đi hết rồi. Nhưng Ai Cập đâu chỉ có mấy chỗ du lịch đó... Mẹ biết không, Cairo có cả một thành phố rác, con còn muốn dẫn cậu ấy đi mỏ đá ở Luxor, rồi vào sâu trong sa mạc, may ra gặp được người Bedouin... Mẹ ơi, con thật sự muốn dẫn cậu ấy đi khắp Ai Cập, nhưng tại sao cậu ấy chỉ đến chơi thôi...”
00:30 – Trần Quân Triết đi rồi.
Đường chân trời cuối cùng cũng nuốt chửng ánh hoàng hôn, sa mạc Sahara phủ đầy sắc mây chiều. Hóa ra lúc này đã là đêm khuya, vậy mà Hứa Định lại trông thấy hình ảnh của ngày hôm ấy. Ngày hôm ấy mang sắc màu tựa ban ngày, họ cắm trại ở sa mạc Đen Trắng, Trần Quân Triết nâng khuôn mặt anh, cúi xuống trao một nụ hôn:
“Thay cho nỗi nhớ nhung, lời chào mừng, và niềm vui khi được gặp anh.”
Hứa Định cúp máy, ôm chặt lấy ngực, nức nở không thành tiếng. Nước mắt thấm vào cát, biến mất không để lại dấu vết.
Anh đúng là một kẻ nhát gan.
Nhiều ngày như vậy mà anh vẫn không dám hỏi, nụ hôn đó rốt cuộc mang ý nghĩa gì.
Đột nhiên, một chiếc Jeep địa hình bật đèn pha từ cuối đường lao tới, dừng ngay trước mặt anh. Ánh đèn chói đến mức anh không mở nổi mắt.
Trong cơn chói lòa, Hứa Định thấy Hồ Bân nhảy xuống từ ghế lái, trên tay ôm một vật vuông vức: “Alan! Anh đứng đây làm gì vậy?”
Hứa Định vẫn còn mạnh miệng: “Mất điện, anh ra xem thử đường dây.”
Hồ Bân nhét chiếc hộp gỗ trông có vẻ quen thuộc vào lòng anh: “Ngài Trần nhờ em đưa cho anh.”