Đại lão giáng lâm và màn kịch của 'em gái'

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập

Đại lão giáng lâm và màn kịch của 'em gái'

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Tài khoản Tiêu Dao Nhất Tiên, mật khẩu zjq813813 sinh nhật của tôi.]
[Khu quyết đấu Thiên Ma.]
Trương Gia Kỳ đưa tài khoản chính cho Bùi Lĩnh sau đó đăng nhập vào tài khoản phụ. Tài khoản phụ đã lâu không chơi, không nạp tiền, hình tượng xấu, trang bị tệ, nếu cầm chơi sẽ vô cùng mất mặt. Trương Gia Kỳ suy nghĩ một chút, nhấn mở QQ của anh Dã.
[Anh đại ơi, giang hồ cấp bách, cho em mượn tài khoản phụ chơi game một chút được không?]
Ảnh đại diện của Tần Trì Dã đen xì, tên QQ chỉ có một dấu chấm. Vài phút sau, bên kia vẫn không hồi âm.
Chẳng lẽ còn đang ngủ?
Trương Gia Kỳ nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ rưỡi, thế là lại gửi thêm một tin nhắn nữa.
[Anh Dã, em đang ở quán net, tài khoản chính cho Bùi Lĩnh mượn rồi, tài khoản phụ của em trang bị tệ quá, chơi với Bùi Lĩnh chẳng phải làm mất mặt anh sao?]
[Cho em mượn tài khoản phụ đi, em hứa chỉ chơi thôi chứ không đụng đến trang bị của anh đâu.]
[Quỳ xin cha.jpg]
[Anh Dã? Bùi Lĩnh lên mạng rồi.]
Trương Gia Kỳ còn chưa mượn được tài khoản phụ thì bên QQ Bùi Lĩnh đã nhắn tin báo tải xong game, hỏi Trương Gia Kỳ đang ở đâu.
Vậy chỉ có thể dùng cái tài khoản cùi bắp kia thôi. Trương Gia Kỳ nhăn nhó, nhắn cho Bùi Lĩnh: Tôi lên ngay đây-
Chưa kịp gõ xong, ảnh đại diện màu đen kia bỗng nhiên sáng lên.
[12121212]
[??? Anh Dã tỉnh rồi à? Cho em mượn tài khoản phụ đi, gấp lắm rồi!]
[Mật khẩu]
Trương Gia Kỳ mới kịp phản ứng chuỗi '12121212' kia chính là mật khẩu tài khoản phụ của anh Dã, lập tức vui mừng hớn hở cười ha hả.
[Cảm ơn anh Dã, em lên mạng đây, Bùi Lĩnh đang chờ em, không nhắn tin với anh nữa.]
Trương Gia Kỳ đăng nhập vào tài khoản phụ của Tần Trì Dã, với tên nhân vật Thiên Trì. Vừa vào game, Trương Gia Kỳ đã sướng đến mức run cả người. Cậu ta thèm muốn tài khoản này của anh Dã không phải ngày một ngày hai. Tài khoản chính thì khỏi nói, đó không phải thứ cậu ta có thể động vào, nhưng trang bị của tài khoản phụ của anh Dã còn tốt hơn tài khoản chính của cậu ta gấp mấy lần.
Đúng là anh đại có khác!
[Tiểu Bùi, gửi tọa độ đi, anh tới tìm cậu.] Trương Gia Kỳ run lên vì sung sướng, lập tức khoe khoang, xưng hô cũng thay đổi.
Bùi Lĩnh đứng tại chỗ, đang nghiên cứu cách chơi. Toàn bộ bối cảnh của trò chơi này đều mang hơi thở cổ phong, gồm ba tộc Tiên, Nhân, Ma. Người chơi chọn thuộc tính chức nghiệp rồi đánh phó bản để thăng cấp. Kịch bản không khác nhiều so với các trò chơi khác, nhưng bù lại, phong cách thiết kế vô cùng tinh xảo, đẹp mắt.
Xét về nguồn gốc công ty game, hẳn là ông chủ rất lắm tiền.
Một nhân vật game cưỡi ngựa, đeo kiếm đen xuất hiện trước mặt Bùi Lĩnh, trên đầu là tên Thiên Trì. Bùi Lĩnh gõ chữ: Trương Gia Kỳ?
[Tiểu Bùi, mở mic đi.]
Bùi Lĩnh đeo tai nghe, vừa mới bật micro thì trong tai vang lên giọng Trương Gia Kỳ: "Tiểu Bùi đi với anh-"
"Ế ế ế, sao cậu lại tắt mic?" Trương Gia Kỳ thấy Bùi Lĩnh tắt mic, lại nhắn tin.
Bùi Lĩnh lạnh lùng gõ chữ: [Tìm xong định vị rồi, sửa lại xưng hô không tôi chặn đấy.]
Trương Gia Kỳ: ...
[Gọi cậu là tổ tông là được chứ gì. Mở mic đi, tôi kéo cậu.]
Tính tình bạn Tiểu Bùi sao mà khó thế. Trương Gia Kỳ không dám dài dòng, dẫu sao cũng vì cậu ta đang chán, vất vả lắm mới tìm được một người chơi cùng.
Bùi Lĩnh lại mở micro, nói: "Phó bản nào?"
"Giọng điệu này của cậu cũng ngông quá rồi đấy. Trước giờ có chơi qua chưa? Chắc là chưa nhỉ, bằng không thì cũng chẳng mượn tài khoản của tôi làm gì. Lần đầu tiên chơi, để tôi dẫn cậu đi làm quen nhé?" Trương Gia Kỳ quyết định dẫn Tiểu Bùi đi đánh phó bản dành cho người mới.
Bùi Lĩnh: "Bỏ qua bước này đi, chọn phó bản không quá khó để tôi thử trước."
"Bạn nhỏ này còn chưa chơi mà đã hăng thế."
"Dù sao cũng là tài khoản của cậu." Bùi Lĩnh tỏ vẻ không sao cả, nói.
Trương Gia Kỳ: ...
Dùng tài khoản của cậu ta, rớt cấp cũng là cậu ta rớt.
Vậy nên đầu óc mình bị sao mới rủ Bùi Lĩnh chơi chứ?
"Nhanh lên." Bùi Lĩnh giục, lề mề gì đâu không biết.
Trương Gia Kỳ bị giọng điệu phách lối của bạn học Bùi làm nghẹn ngang ngực, đột nhiên có tâm tình "thà rằng bị rớt cấp cũng phải nhìn Bùi Lĩnh bị quái đánh". Nhưng dù sao cũng là người, nên cuối cùng Trương Gia Kỳ chọn một phó bản không quá khó nhưng cũng chẳng mấy đơn giản.
Nói đơn giản thì phó bản này có thể khiến boss đánh Bùi Lĩnh cho Bùi Lĩnh một chút giáo huấn nhưng lại không dễ rớt quá nhiều cấp.
Mình đúng là thông minh cơ trí thật.
"He he he, tới đây tới đây. Lập tổ đội đi, lát nữa tìm một vú em."
"Cười như ngỗng vậy, xem ra phó bản này có chút khó khăn." Giọng điệu Bùi Lĩnh nóng lòng muốn thử, có chút mong chờ với trò chơi này.
Nhân vật mà Bùi Lĩnh đang chơi là tiên nhân, tấn công bằng phép thuật; Trương Gia Kỳ là kiếm tu, công kích bằng vũ khí lạnh. Tiên nhân và kiếm tu là sự phối hợp kinh điển, đánh phó bản ít nhất cần ba người, thêm một vú em (hỗ trợ) thuộc tính ma tộc nữa là đủ.
Trương Gia Kỳ nói qua micro: "...Chúng ta đi núi Bồng Lai hái linh chi đi."
Bùi Lĩnh không ý kiến gì. Trên đường đến núi Bồng Lai, Trương Gia Kỳ mời được một vú em hệ Ma tộc cấp sáu. Vú em là người chơi nữ, nghe bọn họ mở mic cũng mở theo, giọng nói vô cùng ngọt ngào: "Anh trai, anh có phải là tài khoản phụ của Thiên Trì Nhất Khoát không?"
"Em đoán thử xem." Giọng điệu Trương Gia Kỳ vô cùng cợt nhả.
"Lát nữa chơi là biết ngay thôi mà. Thiên Trì Nhất Khoát là anh đại rất lợi hại." Cô nàng vú em tên là Lam Lam Bất Thải Lam.
"Anh trai lát nữa mang em theo với nha."
"Được được, nếu không chê thì cứ đi theo anh." Trương Gia Kỳ vô cùng kiêu ngạo.
Trên đường đi, Bùi Lĩnh không nói một lời nào, chỉ nghe Trương Gia Kỳ và cô gái kia nói chuyện.
Đến núi Bồng Lai.
Cấp độ của phó bản hái linh chi không cao lắm, độ khó C. Cỏ linh chi được bảo vệ bởi những con nhện nhỏ, chúng sẽ phun nhiều dịch nhầy có độc. Chất độc này rất khó làm sạch, lại liên tục gây mất máu, khá phiền phức. Nếu vận may kém sẽ có nhện lớn xuất hiện, nhưng cũng không phải độ khó A, cùng lắm thì là cấp B-.
"Chắc sẽ không xui xẻo đến mức đó đâu nhỉ, có quái lớn xuất hiện theo." Trương Gia Kỳ nói.
Bùi Lĩnh do dự một chút: "Tôi cảm thấy khả năng sẽ-" Cậu đoán đề bao chuẩn.
Lam Lam Bất Thải Lam lập tức nói: "Đừng nói, đừng nói."
"Tới đi." Trương Gia Kỳ vừa chỉ huy vừa dạy Bùi Lĩnh: "F là dọn dẹp, AD là di chuyển..."
"Thật sự là người mới ư?" Lam Lam Bất Thải Lam hối hận rồi. Người mới, ngay cả bàn phím cũng không rành, lỡ đâu rớt cấp... Ai, thôi quên đi, chỉ có thể tăng cường bơm máu cho Thiên Trì vậy.
Ba người bắt đầu đánh quái.
Giai đoạn đầu, Bùi Lĩnh chưa quen tay, bị nhện con phun nọc độc liên tục mất máu.
Lam Lam Bất Thải Lam nói: "Để tôi thêm cho cậu một kỹ năng không tổn thương sinh mệnh, còn kỹ năng hồi chiêu xong thì để dành cho Thiên Trì, nếu không chúng ta sẽ rất nguy hiểm."
"Được, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chú ý." Bùi Lĩnh hiểu rõ ý của Lam Lam Bất Thải Lam.
Chỉ cần cậu không chết, cứ ở một bên quần nhau với con nhện nhỏ là được, còn kỹ năng hồi chiêu thì đều tăng cường cho chủ lực Trương Gia Kỳ.
Cô gái Lam Lam rất có ý thức đồng đội, Bùi Lĩnh bị làm mục tiêu cũng không giận, chỉ chăm chú ở một bên luyện tập với con nhện.
Trương Gia Kỳ là chủ lực, một mình dẫn dắt hai người, cảm thấy mình là trụ cột, mạnh mẽ quyết đoán liên tục hô hào đánh giết trong micro. Lam Lam Bất Thải Lam theo sát bơm máu, liên tục nhắc nhở cẩn thận, bên trái, phía trước. Hai người ai cũng chưa chú ý tới, Bùi Lĩnh - người mới ban đầu rớt máu điên cuồng - đã duy trì được nửa thanh máu, ở phía sau dọn dẹp con nhện nhỏ trong năm phút mà thanh máu lại không hề giảm chút nào.
"Linh chi!" Lam Lam Bất Thải Lam reo lên khi thấy linh chi.
Chiến thắng trong tầm mắt, cuối cùng cũng sắp kết thúc rồi.
Cô ấy bơm máu cũng sắp mệt chết rồi, cho rằng Thiên Trì là đại lão nhưng thật ra cũng chỉ tạm được thôi.
"Để tôi đi lấy." Trương Gia Kỳ nói vào micro, một phát nhảy vọt lên trên núi. Tay cậu ta còn chưa kịp chạm vào linh chi đã bị một cái móng vuốt trước mặt cào một cái mất nửa cây máu, "Mẹ nó mẹ nó, nhện lớn tỉnh rồi."
Bùi Lĩnh nhảy tới: "Tôi đã nói là sẽ xuất hiện mà." Cậu đoán đề bao chuẩn.
Lam Lam Bất Thải Lam nói: "Kỹ năng của tôi còn chưa hồi lại. Vừa rồi tôi cứ tưởng đã kết thúc nên không khống chế được thời gian hồi chiêu. Làm sao bây giờ? Hay là rút lui đi, trạng thái bây giờ không tốt lắm."
"Ông đây đánh nhau tận hai mươi phút rồi, sao lại bỏ được." Trương Gia Kỳ chưa từ bỏ ý định, bị quái lớn đuổi theo cào mông.
Bùi Lĩnh chỉ huy: "Trương Gia Kỳ, cậu rút lui trước đi, chờ kỹ năng hồi chiêu xong rồi hồi máu, tôi chịu đòn trước cho."
"Cậu được không đấy? Đánh nhện con cũng có thể rớt máu mà." Trương Gia Kỳ hoài nghi.
Bùi Lĩnh không nói nhiều, thao tác điều khiển nhân vật, dây lưng bay bay, bay đến cửa sơn động. Trương Gia Kỳ và Lam Lam Bất Thải Lam chỉ thấy một tiên nhân tiêu dao linh hoạt, vô cùng nhanh nhẹn né tránh công kích của nhện lớn.
"Cậu ta không biết chơi mà, đúng không?"
"Có đúng là lần đầu tiên chơi không thế?"
Lam Lam Bất Thải Lam nghi ngờ. Thao tác này vô cùng mượt mà, nhìn kỹ thêm một chút, mấy động tác xoay tròn né tránh đó vô cùng điêu luyện.
Trương Gia Kỳ cũng nhìn thấy, đây có thật là Bùi Lĩnh mới vừa rồi còn bị nhện con điên cuồng đuổi theo cắn rớt máu không?
Nếu không phải tai nghe được giọng của Bùi Lĩnh, Trương Gia Kỳ cũng sẽ nghi ngờ đã đổi người chơi.
Chờ kỹ năng hồi chiêu của Lam Lam Bất Thải Lam hồi lại, bơm máu xong, Trương Gia Kỳ cũng bay lên. Bùi Lĩnh dùng nửa thanh máu đánh với nhện lớn một hồi chỉ rớt một chút máu, còn có thể phối hợp với Trương Gia Kỳ. Rất nhanh cả hai đã đánh bại nhện lớn, lấy được linh chi.
"Cậu nói thật với tôi đi, cậu không phải là giả heo ăn thịt hổ, cố ý dùng chiêu này để vả mặt tôi đấy chứ?" Trương Gia Kỳ chất vấn.
Bùi Lĩnh: "Cái này gọi là thiên phú và trí tuệ. Người thông minh thì làm cái gì cũng thông minh."
".." Trương Gia Kỳ bị xóc xỉa càng lúc càng tức giận: "Là cái loại tập thể dục cùng tay cùng chân ấy hả?"
Bùi Lĩnh còn chưa kịp chế giễu lại thì đột nhiên có mấy người nhảy ra, mở micro toàn kênh, nói: "Cuối cùng cũng tìm được tụi bây rồi. Tiêu Dao Nhất Tiên, Thiên Trì, đến đây quyết một trận tử chiến, hôm nay ai thua chính là cháu trai."
"Ai vậy?" Bùi Lĩnh nghi ngờ hỏi trong kênh tổ đội.
Trương Gia Kỳ: "Đám cháu chắt bang Tứ Hải, trước đó có kết thù, chẳng qua bây giờ còn chưa tới giữa trưa nữa. Mẹ nó, bọn này thật hèn hạ, thừa dịp chúng ta đánh phó bản xong mới đến khiêu khích."
"Em gái đi trước đi, đây là thù riêng của bọn anh." Trương Gia Kỳ vẫn vô cùng nghĩa khí. Đám người này có chuẩn bị mà đến, tuyệt đối phải giết người cướp sạch trang bị mới thôi.
Trận chiến ác liệt hôm nay không thể tránh được.
Bùi Lĩnh: "Vậy tôi đi trước nhé, tôi phải ăn cơm rồi."
"Tôi nói là em gái đi trước!!! Bùi Lĩnh cậu là em gái à!!!"
"Lúc này, tôi có thể làm em gái." Bùi Lĩnh vô cùng hùng hồn nói.
Trương Gia Kỳ: ...Đây đúng là nhân tài mà.
"Tiêu Dao, Thiên Trì hai thằng chó này có phải là sợ không. Ngon thì mở micro toàn kênh đi. Hôm nay bọn tao phải để cho chúng mày biết ai mới là cha!"
"Bọn chó này, ông đây mà sợ bọn mày à." Trương Gia Kỳ mở kênh chung: "Muốn gặp mặt à, cháu trai, ông nội mày ở đây này."
Hai phe bắt đầu cãi nhau ầm ĩ.
"Đừng ồn ào nữa, lên đi." Bùi Lĩnh, người đang vội vàng đi ăn cơm trưa, tay cầm cỏ linh chi vừa mới hái, nói.
Trương Gia Kỳ cũng không dám châm chọc cậu ta không phải đã nói phải đi ăn cơm à. Cậu ta sợ Bùi Lĩnh trực tiếp offline, một mình đấu bốn người quả thật đánh không lại.
Hừ, một đám tiểu nhân!
Hai đánh bốn, thực tế bọn Tứ Hải có chuẩn bị mới đến, kỹ thuật không tệ, trang bị cũng đầy đủ. Trái lại bên Bùi Lĩnh vừa mới đánh phó bản xong, trạng thái cũng không tốt. Vú em Lam Lam rút lui thật, chẳng qua trước khi đi còn bơm đầy thanh máu cho hai người, cũng coi như có nghĩa khí.
Đánh một lát, hai người bắt đầu rơi vào thế yếu, cố hết sức chống đỡ.
"Mày quản bọn tao gọi người à."
"Đúng vậy, đã nói là hẹn đánh, có bản lĩnh thì cũng gọi người đi."
"Thiên Trì lần trước không phải rất trâu bò sao, một chọi bốn không phải vô cùng dễ dàng à, còn tưởng mình là Thiên Trì Nhất Khoát sao, rác rưởi."
Đối phương bắt đầu trào phúng, còn chuyên môn nhắm vào Trương Gia Kỳ mà ra tay. Ai bảo lần trước "Thiên Trì" đánh bọn Tứ Hải. Bùi Lĩnh vừa mới thở phào một hơi đã nghe Trương Gia Kỳ hô lên: "Phía sau kìa. Mẹ nó, bọn chó này còn đánh lén."
Trong chớp mắt, Bùi Lĩnh né tránh, tránh được một nửa sát thương, chỉ rớt một chút máu.
Kênh chung đột nhiên có một âm thanh quen thuộc: "Thao tác không tồi."
Một bóng người từ trên trời giáng xuống, ID trên đầu: Thiên Trì Nhất Khoát.
"Đ!t mẹ, Thiên Trì Nhất Khoát, thật hay giả vậy?"
"Thiên Trì Nhất Khoát không phải ở khu Thượng Thiên Nhược Thủy sao, là giả đúng không?"
Trò Mộng Tiên Kiếm này có thể đổi khu, chẳng qua phải bỏ tiền, mà còn không ít.
Chỉ có Trương Gia Kỳ nhìn thấy bạn tốt của mình sáng lên, xác nhận đúng là anh Dã tới cứu mạng chó của cậu ta, lập tức điên cuồng tâng bốc: "Anh đại ơi hu hu hu hu, em với Tiểu Bùi chút nữa là thua trong tay đám cháu chắt này rồi. Anh đúng là chân dẫm cầu vồng cứu vớt bọn em."
"Tần Trì Dã?" Bùi Lĩnh tuy hỏi nhưng thật ra đã có câu trả lời.
Trương Gia Kỳ: "Là anh đại của tôi, vô cùng trâu bò, đại lão khu Một. Đến đây, chuẩn bị xem kịch hay."
Bang Tứ Hải chùn bước không dám tiến lên, Thiên Trì Nhất Khoát thật hay giả? Thiên Trì Nhất Khoát đã đến, ba cái thao tác của bọn họ chỉ là ba hoa chích chòe.
"Anh đại không phải nói là nhàm chán không tới sao, sao đột nhiên lại lên mạng thế này? Thôi kệ, vừa lúc cứu chúng ta." Trương Gia Kỳ vừa tự chữa trị vừa lải nhải không ngừng.
Bùi Lĩnh ngồi xuống, nghe Trương Gia Kỳ tâng bốc Tần Trì Dã.
"Ủa?" Trương Gia Kỳ nhìn dòng nhắc nhở, mở miệng nói: "Anh Dã đã tới nãy giờ, vẫn luôn đứng xem."
Bùi Lĩnh đột nhiên nhớ tới: "Xem chiến có thể nghe được trò chuyện trong đội ngũ của chúng ta không?"
"Không thể."
Bùi Lĩnh nhẹ nhàng thở phào, cũng may cũng may. Thế nhưng Trương Gia Kỳ nói thêm: "Thêm bạn tốt là nghe được. Tôi với anh Dã là bạn tốt, Thiên Trì là tài khoản phụ của anh Dã cũng đã thêm bạn tốt rồi nên có thể nghe được, sao cậu lại hỏi cái này? Có gì không thể để anh Dã nghe được à, đều là người một nhà cả."
Cút mẹ cậu đi chứ người một nhà. Bùi Lĩnh nghiến răng.
Thiên Trì Nhất Khoát một chọi bốn, có thể dùng cụm từ "Đập phát chết luôn" để hình dung.
Trương Gia Kỳ vỗ tay bốp bốp bốp bốp: "Trâu bò quá! Bùng nổ luôn! Anh Dã oai hùng!"
Đại lão khu Một đáp xuống quyết đấu với khu Bốn, kênh chat điên cuồng spam. Người chơi nhao nhao vây xem, lúc đuổi tới chỉ thấy một đống thi thể.
[Trâu bò!]
[Mẹ nó, đúng là Thiên Trì Nhất Khoát, sinh thời có thể tận mắt chứng kiến.]
[Hu hu hu hu, Thiên Trì Nhất Khoát đẹp trai quá. Em phải sinh con cho Thiên Trì đại lão]
Mọi người nhìn thấy, Thiên Trì Nhất Khoát đi đến trước mặt một vị nam tiên nhân, gõ chữ trong kênh chat chung: [Lúc này, tôi có thể là em gái?]
[???]
[Tình hình gì thế này?]
[Đại lão với Tiêu Dao Nhất Tiên đó quen nhau à? Tiêu Dao Nhất Tiên là em gái?]
[Thiên Trì Nhất Khoát có em gái à?]
Bùi Lĩnh yên lặng mở micro toàn server, tất cả người xem gần đó đều có thể nghe được.
"Đúng vậy, Thiên Trì Nhất Khoát thích nhân yêu (*), đang theo đuổi tôi nhưng tôi còn chưa đáp ứng. Mấy người muốn sinh con vẫn còn cơ hội."
[???]
[!!!]
[Mẹ nó, là nam!?]
[Đại lão thích nam?]
[Đại lão thích nhân yêu???]
[Tôi ngơ rồi.]
Tần Trì Dã: ...
Cái tên họ Bùi này cố ý.
Bùi Lĩnh ở nhà cười hì hì. Tần Trì Dã đây muốn cậu không xuống đài được chứ gì. Đến, đấu một trận sống chết!
Cậu đúng là cố ý.
Không chỉ như thế, Bùi Lĩnh nhanh tay tạo một tài khoản nữ, gửi lời mời kết bạn cho Thiên Trì.
"Thiên Trì, đồng ý đi. Lúc này, tôi có thể là em gái."
Không phải thích lấy mấy lời này trêu chọc cậu sao? Tới đây đi, thích nghe thì cậu cho nghe thêm mấy lần nữa.
Tần Trì Dã có dự cảm không lành, mở thông báo kết bạn.
[Người chơi Vợ của Thiên Trì Nhất Khoát muốn kết bạn với bạn, có đồng ý hay không?]
Đậu má!
Cái tên họ Bùi này là nhóc biến thái à!
(*) Raw là 阴阳人= âm dương nhân, đặt trong trường hợp này thì chắc là nam chơi acc nữ, bên Trung hay gọi là nhân yêu