Ngày thi và những màn đối đáp

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập

Ngày thi và những màn đối đáp

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Anh đại, anh sao vậy? Sao đột nhiên không nói lời nào?"
Bùi Lĩnh cười tủm tỉm nói: "Có thể là anh đại nhà cậu đang sợ."
Vừa dứt lời, Bùi Lĩnh thấy dòng thông báo trên màn hình [Người chơi Thiên Trì Nhất Khoát đồng ý lời kết bạn của bạn] không khỏi cong mắt nở nụ cười. Đại ca trường vừa ngây thơ lại nghiêm túc, còn vô cùng sĩ diện. Phép khích tướng đơn giản như vậy mà cũng có thể mắc mưu.
"Chậc."
"Cậu chậc cái gì? Có gì hay mà chậc?" Tần Trì Dã lạnh lùng hỏi vặn.
Bùi Lĩnh trêu chọc: "Đại thần Thiên Trì bá đạo quá đó, người ta chậc một chút cũng không được sao~"
Trương Gia Kỳ xoa cánh tay nổi hết da gà, "Bạn Tiểu Bùi cậu uống lộn thuốc à? Sao đột nhiên nói chuyện ghê tởm thế?"
"Tôi thích, tôi muốn nói gì thì nói đấy." Bùi Lĩnh đáp trả, vươn vai một cái, "Thôi tắt đây, tôi phải đi ăn cơm."
Trương Gia Kỳ kêu này này muốn giữ bạn học Tiểu Bùi lại chơi thêm một ván nữa nhưng ảnh đại diện đã tối om.
"Bạn học Tiểu Bùi đúng là cạn tình quá."
Tần Trì Dã cau mày, "Trương Gia Kỳ mày đang nói linh tinh cái gì đấy."
"?" Đỉnh đầu Trương Gia Kỳ xuất hiện dấu chấm hỏi, sao cứ phải nói móc mình thế? Cậu ta chọc giận ai? "Anh Dã, chơi nữa-" không?
Hay lắm, ảnh đại diện của anh Dã cũng tối om.
---
Bùi Lĩnh vừa ra khỏi phòng đã thấy Tiểu Bồi Tiền đang ngồi khoanh chân ở bậc thềm cầu thang, phía trên đặt một cái chén nhỏ, bên trong là một vài quả dâu tây. Tiểu Bồi Tiền cầm một quả, gặm nhấm từng miếng nhỏ.
"Anh hai~" Tiểu Bồi Tiền dừng ăn dâu, giọng nói cũng cao hẳn lên, "Dâu ngọt lắm, anh hai ăn."
Bùi Lĩnh vươn tay lấy một quả trong chén của Tiểu Bồi Tiền, một miếng là hết nửa quả, ngọt thật.
"Sao lại ngồi ở đây?"
Lúc cậu chơi game Tiểu Bồi Tiền còn đang ở phòng khách tự chơi.
"Anh hai đang chơi, không thể làm ồn." Tiểu Bồi Tiền nói rất nghiêm túc, còn ôm cái chén nhổm mông lên để cho anh trai thấy mình vô cùng thông minh, "Anh hai, cái đệm nè!"
Bùi Lĩnh xoa đầu Tiểu Bồi Tiền, "Không tệ, thông minh lắm, biết nghe lời anh."
Lần trước cậu nói ngồi vậy lạnh mông không, hôm nay Tiểu Bồi Tiền đã biết cầm theo cái đệm hình heo con.
Tiểu Bồi Tiền được khen nên rất vui vẻ, đưa hết dâu tây trong chén cho anh trai. Bùi Lĩnh cầm cái chén của Tiểu Bồi Tiền, "Xuống lầu ăn cơm." Trước bữa cơm trưa bạn nhỏ không được ăn quá nhiều hoa quả, ăn không ngon.
Thế là anh trai Bồi Tiền, Bùi Lĩnh, không hề cảm thấy áy náy khi giải quyết sạch chén dâu tây của em trai.
Bồi Tiền ôm đệm heo con lon ton chạy theo sau lưng anh trai, còn hỏi anh trai có phải dâu rất ngọt không nha?
"Cũng được, ngọt lắm."
Bùi Hồng Hào không có nhà, sáng sớm nay đã đi công tác. Anh ấy lại hóa thân thành "người bay" nhưng may mắn chỉ là chuyến công tác ngắn ngày.
Lý Văn Lệ thấy Bùi Tiềm bám lấy Bùi Lĩnh đã thành thói quen, nói: "Giữa trưa chỉ có ba người chúng ta, nhà bếp làm mì gà trộn. Nếu con không thích thì làm món khác."
"Mì lạnh cũng được ạ, con không kén chọn." Bùi Lĩnh nói không chút chột dạ.
Lý Văn Lệ và Bùi Lĩnh nhìn nhau, không ai nói gì nhưng trong lòng vô cùng rõ ràng. Bùi Lĩnh kén chọn đủ thứ, không ăn hành gừng tỏi, không ăn cà rốt, không ăn hẹ, nhìn không đẹp không ăn, vị quá nồng không ăn, cũng không ăn quà vặt, từ nhỏ chính là cậu ấm được cưng chiều.
Nhưng mà nhà họ Bùi có tiền, Bùi Hồng Hào bằng lòng cưng chiều con trai.
Ăn cơm trưa xong, Bùi Lĩnh muốn quay lại trường.
Tiểu Bồi Tiền không nỡ xa anh trai, chẳng qua chơi cả một buổi sáng, lại vừa ăn cơm xong, buồn ngủ mơ màng nhưng vẫn muốn làm nũng với anh trai, nói muốn đưa anh trai đến trường. Bùi Lĩnh xoa xoa cánh tay Tiểu Bồi Tiền, cúi đầu xuống đã thấy nhóc mũm mĩm ngủ thiếp đi.
"Trái cây đã rửa sạch rồi, quần áo mới cũng giặt sạch sẽ, đừng quên cầm theo."
"Đúng rồi, hôm thứ sáu con về nhà không mang quần áo bẩn về à?"
Lý Văn Lệ ôm con trai từ trên ghế sô pha lên suýt chút nữa thì ngã. Đúng là cậu bé mũm mĩm đáng yêu. Bà đưa cho dì giúp việc để dì bế Tiểu Bồi Tiền về phòng ngủ.
Bùi Lĩnh: "Thứ sáu quên về kí túc xá, con tự giặt rồi." Dù sao cũng có máy giặt, cũng không phải quá khó chứ đúng không?
Lý Văn Lệ: ???
Bà không chắc lắm, thiếu gia này mà cũng tự giặt quần áo ư?
---
Bùi Lĩnh về đến ký túc xá đã là ba giờ chiều, Chu Hiện và Hứa Văn Hàn còn chưa tới. Đây quả là cơ hội vàng. Lúc này mà không âm thầm học bài thì khi nào mới âm thầm?!
Thế là Bùi Lĩnh đặt đống hoa quả và quần áo xuống, đóng cửa, lấy quyển sách từ trên giá sách xuống say sưa giải một bộ đề.
"Cốc, cốc." Tiếng gõ cửa vang lên.
"Không có ai ở đây à? Đèn vẫn sáng mà."
Chu Hiện lấy chìa khóa mở cửa. Chu Hiện vừa đẩy cửa bước vào thì thấy ánh mắt Bùi Lĩnh đang nằm trên giường có chút bối rối, lại còn vừa giấu thứ gì đó xuống dưới gối. Bộ dáng "vội vàng hấp tấp" và "ra vẻ bình thản" này vô cùng giống nét mặt lúc cậu ta lén chơi game buổi tối bị mẹ đẩy cửa vào kiểm tra.
Nhưng-
Chu Hiện nhớ tới đêm đó, do dự cầm tay nắm cửa, cẩn thận hỏi: "Hay là tớ ra ngoài nhé? Cậu còn đang bận à?"
"..." Bùi Lĩnh.
Cậu thật sự không phải đang làm chuyện riêng tư của nam sinh cấp ba.
"Không cần, tôi đang định giặt quần áo thôi." Bùi Lĩnh bình tĩnh tìm được cớ.
Nét mặt Chu Hiện giãn ra, kiểu "may quá không cần tìm cớ", nói: "À à, vậy cậu làm đi, tớ chơi game."
Trong không khí phảng phất sự ngượng ngùng.
Bùi Lĩnh mặt không biến sắc cầm đồng phục đi xuống phòng giặt quần áo ở tầng một, sau đó phát hiện quên mang nước giặt quần áo còn có thuốc khử trùng. Máy giặt công cộng cũng phải tiêu độc rửa sạch. Chạy lên chạy xuống mấy vòng, cả người Bùi Lĩnh đầy mồ hôi, dứt khoát thay một bộ đồ ngủ.
"Bạn Tiểu Bùi đang giặt quần áo à?"
Không cần nhìn, nghe giọng là biết Trương Gia Kỳ. Bùi Lĩnh quay đầu lại, Trương Gia Kỳ đang ôm quả bóng rổ trong tay, nhìn dáng vẻ chắc là vừa đi chơi bóng về. Sau lưng cậu ta là Tần Trì Dã, vẻ mặt lạnh lùng, một tay cầm túi, tay kia cầm chai nước.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Bùi Lĩnh nhìn thấy Tần Trì Dã mặc áo bóng đá cùng kiểu với cậu, hai người bị đụng hàng. Cậu cảm thấy mình mặc đẹp hơn. Tự tin.jpg
Mà Tần Trì Dã thì nghĩ đến cái tên ID game buổi trưa nay.
Không khí có chút kỳ lạ.
Trương Gia Kỳ không biết chuyện Bùi Lĩnh lập nick phụ, dùng ID để châm chọc Tần Trì Dã nên vô tư cười ha hả, miệng nói không ngừng: "Sao vậy bạn Tiểu Bùi? Cậu không chơi bóng sao lại mặc đồng phục chơi bóng? Mặc đồng phục bóng rổ thì không nói, sao lại cùng kiểu với anh Dã thế. Có phải cậu có ý đồ gì không?"
Đề tài này rõ ràng đụng trúng điểm nhạy cảm của Tần Trì Dã. Nếu là trước đây thì Tần Trì Dã đã ra tay đánh Trương Gia Kỳ một trận nhưng buổi trưa nay bị Bùi Lĩnh châm chọc nên bây giờ lại ngậm miệng không nói gì. Không hiểu sao ánh mắt hắn như đang dò xét, nhìn chằm chằm Bùi Lĩnh như nhìn con mồi.
Buổi trưa cậu nói tôi theo đuổi cậu thích cậu.
Bây giờ thì sao?
Mặc cùng kiểu, rốt cuộc ai thích ai? Ai mới là người không biết xấu hổ?
"Lần trước làm bẩn đồ của anh Dã nhà cậu, muốn đền bù mà cậu ta không nhận. Nếu cậu muốn mặc cùng kiểu với anh Dã, tí nữa tôi cởi ra cho cậu là được." Bùi Lĩnh cười tủm tỉm.
Mặt Tần Trì Dã lập tức tối sầm.
Trương Gia Kỳ sợ đến mức liên tục xua tay, "Đừng đừng đừng, tớ không xứng mặc cùng kiểu với anh Dã. Cậu đừng có mà hại tớ. Chúng ta tốt xấu gì cũng cùng nhau chơi game, kết tình anh em chiến hữu, sao cậu cứ nhắm vào tớ mà ra tay thế."
"Vì cậu quá quan tâm đến anh Dã nhà cậu còn gì nữa!" Bùi Lĩnh cố ý.
Mặt Tần Trì Dã càng khó coi hơn, trực tiếp bỏ đi.
"Bùi Lĩnh, tớ gọi cậu bằng cụ, sao cậu còn trêu tớ?"
Bùi Lĩnh vô tội: "Là do cậu mở miệng trước."
Trương Gia Kỳ: ...
Cậu ta đã hiểu ra rồi, bạn học Tiểu Bùi không chịu thiệt thòi bao giờ, tranh cãi chẳng có ích gì.
Tiết tự học tối, Trương Gia Kỳ lên lớp, Tần Trì Dã thì không thấy đâu. Bùi Lĩnh đang làm bài tập, Trương Gia Kỳ chủ động chọc vào lưng Bùi Lĩnh, nói: "Anh đại của tớ tức giận."
"?" Bùi Lĩnh dấu chấm hỏi, liên quan gì đến cậu.
Trương Gia Kỳ: "Anh Dã là trai thẳng, buổi chiều cậu nói xong, chơi bóng cũng không đợi tớ."
"Hắn? Trai thẳng?" Bùi Lĩnh bày ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi. Cậu nhớ lại lúc vừa mới xuyên qua, trong đầu không ngừng tua lại quyển tiểu thuyết, lại nhìn bóng dáng Tô Hạ phía trước.
Chẳng lẽ Tô Hạ là nữ giả trai?
A....
Không thể nào. Trí thông minh của cậu nhất thời bị Trương Gia Kỳ kéo xuống.
"Mặt cậu kiểu gì thế kia? Anh Dã của tớ không thể là trai thẳng sao?" Trương Gia Kỳ im lặng.
Bùi Lĩnh thu lại ánh mắt, thâm thúy nói: "Cậu có nghĩ tới không, anh đại cậu biết đâu là chưa gặp được người mình thích. Nếu gặp rồi thì cũng sẽ không thẳng nữa đâu."
"Sao có thể." Trương Gia Kỳ khịt mũi khinh thường. Ai có bản lĩnh lớn như vậy, có thể bẻ cong anh Dã của cậu ta sao?
Bùi Lĩnh có kịch bản trong tiểu thuyết, bình tĩnh hỏi: "Cược không?"
Cái này vốn là đề cho điểm, vừa lúc có thể thắng Bùi Lĩnh, thế nhưng Trương Gia Kỳ lại do dự.
"...Cái này, cái này... Không cược."
Bùi Lĩnh quay người lại, khẽ cười một tiếng. Yếu bóng vía mà còn đòi đấu với tôi!
Tiếng cười kia chui vào trong lỗ tai Trương Gia Kỳ, cậu ta nhìn nhìn dáng vẻ tự tin của Bùi Lĩnh, không phải chứ, sao Bùi Lĩnh có thể tự tin như vậy?
Tiết tự học thứ hai, Từ Liễu chạy lên bàn phía trước, than vãn: "Ngày mai đã thi khảo sát rồi, tớ đang ôn tập, Trương Gia Kỳ với Bùi Lĩnh cứ nói chuyện mãi. Thi nhanh đi, thi xong tớ tuyệt đối không ngồi cùng Bùi Lĩnh nữa."
"Bọn họ nói chuyện lớn lắm à?" Lưu Mẫn hỏi.
"Không lớn lắm, chỉ là chủ đề-" Từ Liễu không biết nói thế nào.
Cái này gợi lên tính tò mò, Lưu Mẫn giục nói xem là chuyện gì, Từ Liễu hạ giọng nói: "Hình như nói, Tần Trì Dã thích nam?"
"Hả?"
"Không thể nào?"
Tô Hạ dừng bút, không phải nên là Bùi Lĩnh thích nam yêu thầm Tần Trì Dã sao? Sao lại trái ngược?
"Đừng có truyền bậy ra ngoài, đại ca trường không dễ chọc đâu."
"Đúng đúng đúng, dù sao cũng không liên quan đến chúng ta. Hạ Hạ, cậu chỉ tớ bài toán này với?"
---
Thứ hai có buổi chào cờ, trường Anh Hoa quy định học sinh phải mặc đồng phục chính thức, đeo phù hiệu. Nếu không mặc đúng, không đeo phù hiệu thì lớp sẽ bị trừ điểm.
Đồng phục chính thức mặc theo mùa. Mùa hè là áo sơ mi ngắn tay, con trai mặc quần tây màu xanh, con gái mặc váy dài, áo sơ mi tay ngắn màu xanh, đeo nơ cùng màu, đi tất dài màu đen. Mùa xuân mùa thu sẽ là áo sơ mi dài tay, quần dài và váy ngắn vừa, trời lạnh thì có thêm áo len gile, lạnh nữa thì có áo khoác vest.
Hoàn toàn giống như trong phim ảnh, cho nên bên ngoài mới nói Anh Hoa là trường cấp ba "danh giá".
Chưa đến tháng mười một, đồng phục vẫn là kiểu mùa hè.
"Nhớ đeo phù hiệu." Bùi Lĩnh dậy sớm, tối qua chỉ lén làm một bộ đề.
Hứa Văn Hàn đeo cặp vòng về giường ngủ lấy phù hiệu, "Suýt nữa quên mất. Cảm ơn cậu."
"Tớ phát hiện tâm trạng hôm nay của cậu rất tốt, có chuyện gì vui à?" Mắt Chu Hiện có quầng thâm, không hiểu sao thứ hai mà cũng có người vui vẻ được.
Bùi Lĩnh đứng trước gương cài phù hiệu, đôi mắt cong cong, cười nói: "Hôm nay là ngày lành tháng tốt."
Rốt cuộc cũng thi khảo sát rồi!
Vẻ đẹp hoàn mỹ của mình mới xứng với kỳ thi đầu tiên.
Bùi Lĩnh mang cặp sách, lúc ra cửa còn ngân nga bài hát, ăn sáng xong rồi đến khu giảng đường. Đội giám thị của trường đang đi kiểm tra phù hiệu. Một người đang chặn đường Tần Trì Dã, nói: "Không đeo phù hiệu, lớp nào đây?"
"Đàn chị, hay là bỏ qua đi ạ." Bạn học nữ kéo tay áo đàn chị thì thầm nhắc nhở, "Là Tần Trì Dã đó."
Đại ca trường nổi tiếng là khó chơi.
Lúc này Bùi Lĩnh tâm tình tốt đang đi ngang qua, tiện tay làm việc tốt lấy phù hiệu dự trữ ra đưa cho Tần Trì Dã.
"Không cần cảm ơn." Sau đó ngân nga bài hát vô cùng phấn khởi đi lên lầu.
Tần Trì Dã cầm phù hiệu trường, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang lên lầu. Cái quái gì thế? Cái tên họ Bùi này hôm nay uống nhầm thuốc à?
"Có, có phù hiệu là được, cậu lên đi." Đàn chị cũng thở phào nhẹ nhõm, không cần đối đầu với đại ca trường là được.
Tần Trì Dã cầm phù hiệu, cắn răng, đi theo. Tần Trì Dã vào từ cửa sau đã thấy bóng dáng mới vừa cao hứng xong bây giờ đang ngồi tại chỗ, vừa đào hộp bút vừa nói: "Eh, chuẩn bị thi khảo sát rồi, khẩn trương quá đi."
"..." Tần Trì Dã lắc đầu, ngồi xuống.
Cái tên họ Bùi này hôm nay không phải đa nhân cách chứ?
Từ Liễu nghĩ thầm đáng đời cậu, đầu tuần không lo học, mỗi ngày lên lớp nếu không ngủ thì lại nói chuyện, bây giờ mới biết lo à. Nhưng dù sao cũng còn tình bạn, mà bản thân Từ Liễu cũng thấp thỏm, muốn tìm sự an ủi từ học sinh kém, cho nên nói: "Tớ nghe nói, đề hẳn là không khó lắm."
Không khó lắm à?
Bùi Lĩnh cúi mặt, thế mà lại không khó lắm.
"Vậy sao, thế thì được rồi. Tôi cứ sợ, cũng không có ôn tập mấy, lỡ đâu rớt thì làm sao bây giờ?" Bùi Lĩnh chống cằm thở dài.
Từ Liễu cũng sợ, "Thì cố hết sức thôi, dù sao cũng chỉ là thi khảo sát, không xếp hạng toàn khối, chỉ xếp hạng trong lớp thôi."
Còn không xếp hạng toàn khối?
Từ tận sâu đáy lòng, Bùi Lĩnh thở dài một hơi.
Trương Gia Kỳ bàn sau vốn còn chưa từ bỏ ý định muốn chép đáp án của Bùi Lĩnh bây giờ nhìn thấy dáng vẻ ưu sầu của cậu trong lúc nhất thời có chút không dám thăm dò nữa.
Chẳng lẽ thành tích còn tệ hơn cậu ta nữa hả?
Chuông reo.
Giáo viên Ngữ Văn mang bài thi vào để lớp trưởng phát xuống. Đề thi lần này do giáo viên Anh Hoa ra, có lớp còn không giống nhau, không xếp hạng toàn khối, chỉ là bài trắc nghiệm nhỏ đơn giản. Kiểm tra xem kiến thức nền tảng của từng lớp như thế nào, hiểu rõ trình độ của mỗi lớp để điều chỉnh phương pháp giảng dạy.
"Mọi người không cần căng thẳng, bắt đầu đi."
Tiết Ngữ Văn kết thúc, bầu không khí trong lớp vô cùng thoải mái.
Từ Liễu vui vẻ khóa hộp bút, nói: "Cũng tạm được, không phải khó lắm." Lại thấy bạn cùng bàn của mình thở dài, vẻ mặt như thể thi rớt.
Không thể nào? Đề đơn giản như vậy mà còn không viết được, đây là kém đến mức nào chứ?
"Bùi Lĩnh cậu không sao chứ?"
"Không sao, chỉ hơi bực mình thôi." Bùi Lĩnh xua tay. Quá đơn giản, không có đất để thể hiện.
Đúng là dở khóc dở cười.
Từ Liễu thấy vẻ mặt thảm hại của Bùi Lĩnh, trong lòng có chút châm chọc nhưng không có thời gian an ủi Bùi Lĩnh vì đã đến buổi chào cờ.
Mọi người xếp hàng ở sân tập, còn chưa bắt đầu nhưng ai nấy thì thầm bàn tán về đề thi.
"Cũng tạm được, đơn giản mà."
"Tớ cũng thấy dễ nhưng mấy cậu biết không, Bùi Lĩnh lại cảm thấy đề này khó, nhìn nét mặt giống như thi rớt." Từ Liễu nói.
"Thật hay giỡn? Đề này mà còn khó?" Lưu Mẫn cạn lời.
Tô Hạ quay đầu nhìn xuống Bùi Lĩnh, cách mấy người nên không nhìn rõ, chẳng qua quả thật không mấy vui vẻ.
Nghi thức chào cờ kết thúc, đến lượt mấy học sinh trốn học tuần trước bị bắt lên đọc bản kiểm điểm. Lớp 11-2 có hai người, Trương Gia Kỳ lên trước, lưu loát mở giấy ra đọc làu làu, vừa nghe đã biết là chép từ trên mạng.
Đến lượt Tần Trì Dã.
Áo sơ mi đồng phục của Tần Trì Dã không đeo nơ, nút áo cũng không cài hết, không đi tất dài. Thầy chủ nhiệm Vương nhìn mà muốn tăng xông, lại không có cách nào trị được Tần Trì Dã, nói: "Bản kiểm điểm của em đâu?"
"Em lên nói vài câu là được."
Thầy chủ nhiệm Vương đề phòng: "Em muốn nói gì? Có phải còn muốn chia sẻ kinh nghiệm không?"
Tần Trì Dã im lặng, ngầm hiểu là vậy.
Thầy chủ nhiệm Vương suýt chút nữa thì ngất xỉu, "Khỏi lên nữa. Trừ điểm, trừ điểm lớp em!"
Buổi chào cờ kết thúc là đến tiết kiểm tra Toán.
"A a a a, môn Toán, tớ sợ quá. Lát nữa Hạ Hạ có thể cho tớ nhìn bài một chút không?"
Tô Hạ chần chừ, "Không hay lắm đâu."
"Hạ Hạ cứu tớ, xin cậu đó."
"Vậy... Vậy được rồi. Chẳng qua đừng để bị phát hiện, nếu giáo viên coi thi nghiêm thì tớ cũng bó tay." Tô Hạ thỏa hiệp.
Trương Gia Kỳ phía sau chọc vào lưng Bùi Lĩnh, Bùi Lĩnh quay đầu, "Sao nữa?"
"Cho." Trương Gia Kỳ đưa cho Bùi Lĩnh một cục tẩy.
Bùi Lĩnh: ?
"Cậu nhìn này, bốn mặt này là A, B, C, D, lát nữa vào thi nếu không biết làm thì cứ tung xúc xắc. Đừng cố chấp, đừng sợ, anh đây bao che cho cậu." Trương Gia Kỳ vô cùng nghĩa khí nói.
Bùi Lĩnh nhìn cục tẩy rồi nhìn Trương Gia Kỳ giống như nhìn một đứa thiểu năng.
"Cảm ơn?"
Từ Liễu: Bùi Lĩnh cũng ngốc quá rồi, cái này mà cũng tin?