Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Chương 13: Vận May và Khoa Học
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì đề quá dễ, Bùi Lĩnh cuối cùng đâm ra chán, còn ném cục tẩy chơi, muốn xem rốt cuộc thì khoa học hay vận may mới là thứ quyết định.
Haizz, vẫn nên tin vào khoa học, tin vào chính mình.
Ném cục tẩy làm xúc xắc mười lần mà chỉ trúng được một lần. Bùi Lĩnh tuyệt vọng với vận may của mình, thành thật viết đáp án vào bài thi.
Trương Gia Kỳ ngồi bàn sau thấy Tiểu Bùi tin tưởng mình như vậy, lại còn tin tưởng cả cục tẩy kia nữa, liền vui vẻ gật đầu: "Dựa vào bản thân không bằng dựa vào trời. Cục tẩy này trước khi thi tớ còn mang đi bái một vị 'thần thi cử' đấy."
Tần Trì Dã nhìn chằm chằm bóng lưng phía trước, hiếm hoi hỏi một câu: "Thần thi cử?"
"Đại diện môn Toán của lớp mình đó, Tô Hạ. Nghe nói thành tích vô cùng tốt."
Tần Trì Dã chẳng mấy hứng thú. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Bùi Lĩnh đang ném cục tẩy phía trước. Trương Gia Kỳ nói gì mà người này cũng tin sao? Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến hắn chứ. Tần Trì Dã thu lại ánh mắt, nhìn vào ký hiệu trên bài thi. Thế nhưng hắn vẫn thấy là lạ ở đâu đó, họ Bùi chắc sẽ không ngốc đến mức đó.
Ở bàn phía trước, phần thi trắc nghiệm, Bùi Lĩnh hớn hở ném cục tẩy. Xong phần trắc nghiệm đến phần điền vào chỗ trống, cậu không khỏi khẽ thở dài, hoàn toàn chẳng có chút độ khó nào. Từ Liễu ngồi cùng bàn vẫn luôn chú ý Bùi Lĩnh dùng cục tẩy làm bài trắc nghiệm, giờ đến phần điền vào chỗ trống thì cục tẩy đương nhiên chẳng còn tác dụng gì, cô liền lặng lẽ kéo tờ giấy nháp ở giữa lại, dùng cánh tay che đi.
Không cho Bùi Lĩnh chép đáp án của mình. Đề Toán lần này không quá khó nhưng cũng nằm trong dự liệu. Từ Liễu không muốn để người khác lợi dụng.
Buổi sáng kiểm tra Văn Toán, buổi chiều kiểm tra tiếng Anh, Lý Hóa tổng hợp.
Giữa trưa, chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên, chủ nhiệm lớp Triệu Ngọc gõ gõ bàn giáo viên: "Được rồi, ngừng bút. Nộp bài thi cho Tô Hạ."
"Cô ơi khi nào có điểm?"
Bạn học hỏi câu này tự tin rằng lần này mình thi cũng không tệ.
"Các em muốn khi nào biết điểm? Chắc sáng mai là có rồi." Triệu Ngọc không quanh co. Lần thi này do giáo viên trong khối thay nhau chấm, giữa trưa tăng ca nên có thể có điểm rất nhanh.
"Hay quá, mai có điểm là tối nay có thể thở phào nhẹ nhõm rồi."
"Có điểm luôn mới thảm chứ. Mai đã có điểm rồi thì chỉ có thể vui vẻ nốt đêm nay thôi."
Có người kêu rên, có người vui vẻ.
Bùi Lĩnh cầm bài thi đi nộp. Triệu Ngọc nhìn thấy Bùi Lĩnh nhớ tới lần "cá cược" ở văn phòng tuần trước, thuận miệng hỏi: "Bùi Lĩnh, lần này thi thế nào?"
Bùi Lĩnh làm mặt mèo, vẻ không vui cho lắm, nói: "Em phát huy không tốt lắm ạ."
Triệu Ngọc đã dạy nhiều khóa học sinh, tính cách nào cũng đã gặp qua, nên cũng không đến mức tức giận với học sinh, nói: "Phát huy không tốt thì về sau lên lớp em phải tích cực nghe giảng đấy. Đi học đừng ngủ nữa, lần sau cố lên là được." Rồi nói với cả lớp: "Lần này chỉ là thi khảo sát, chỉ mới lớp 11 thôi còn nhiều thời gian, mọi người cùng nhau nỗ lực."
"Dạ."
"Được ạ."
Vài học sinh lác đác đáp lại.
Tô Hạ thu đủ bài thi, Triệu Ngọc nhận lại rồi bảo Tô Hạ đi ăn cơm trưa trước, sau đó giữa trưa đến văn phòng giúp giáo viên chấm bài thi. Tô Hạ đương nhiên không thành vấn đề, nhanh chóng đồng ý. Giúp giáo viên chấm thi là một vinh dự đặc biệt, mấy bạn học thân thiết với Tô Hạ vô cùng vui mừng, muốn biết thành tích của mình sớm hơn một chút.
"Bạn Tiểu Bùi!"
Trương Gia Kỳ nhấc tay, định khoác vai Bùi Lĩnh. Tần Trì Dã bên cạnh thấy cánh tay kia chướng mắt, "Trương Gia Kỳ."
"Sao thế anh Dã?" Cánh tay định đặt lên vai Bùi Lĩnh đột nhiên dừng lại giữa không trung. Anh Dã gọi tên mình kiểu này là muốn mình xong đời rồi.
Hôm nay mình có làm gì không nhỉ? Trương Gia Kỳ nghĩ lại.
"Giữa trưa đi căng tin." Tần Trì Dã nhấc chân bước đi.
Trương Gia Kỳ: ??? Chỉ có vậy thôi sao? Rồi cũng đi theo.
"Ê, bạn Tiểu Bùi sao cậu đi nhanh thế?" Trương Gia Kỳ đi phía sau nhìn Bùi Lĩnh đang xuống lầu, nhanh chóng đuổi theo: "Thi xong rồi thì đừng nghĩ ngợi nữa. Thành tích không quan trọng đâu, đừng cúi mặt như vậy."
Bùi Lĩnh quay đầu lại, nói: "Haizz, cậu không hiểu đâu."
"Tại sao tôi không hiểu? Cái trạng thái này của cậu, mỗi lần thi xong tớ đều hiểu, đặc biệt hiểu rõ." Trương Gia Kỳ truyền thụ kinh nghiệm, nói: "Tớ thấy cậu đã từng là học sinh chăm ngoan, thi kém một lần mà cứ như muốn chết đến nơi vậy. Không sao đâu, thi kém thêm vài lần là quen thôi mà."
Đúng vậy, trước kia bạn học Tiểu Bùi là học sinh chăm ngoan, cả ngày làm bài tập.
"Cậu nói xem tại sao đột nhiên cậu lại học kém?"
Bùi Lĩnh nhìn vào mắt Tần Trì Dã, yếu ớt nói một câu: "Chắc là bị bóng rổ đập cho vỡ đầu rồi." Sau đó quay người xuống tầng.
????
!!!!
Trương Gia Kỳ nhận ra, thì ra Tiểu Bùi đây là lại nói móc anh Dã rồi!
"Anh, anh Dã, chuyện nhỏ thôi mà. Đừng tức giận. Bạn học Tiểu Bùi không phải đang nói móc kỹ thuật bóng rổ của anh gà đâu."
Mặt Tần Trì Dã tối sầm nhìn Trương Gia Kỳ: "Nhìn mặt tao giống như đang tức giận lắm à?"
"..." Trương Gia Kỳ trái lương tâm nói: "Không có ạ, anh Dã uy phong lẫm liệt!"
Tần Trì Dã không muốn tốn lời mắng Trương Gia Kỳ, bước nhanh xuống lầu. Trương Gia Kỳ chạy ở phía sau sợ anh Dã đánh Tiểu Bùi. Tiểu Bùi cũng thật là, nói xong còn chạy nhanh như vậy. Lanh lợi như vậy nhưng học hành lại chẳng giỏi giang gì.
Thứ Hai có món cá đù vàng chiên. Những con cá đù vàng nhỏ được chiên giòn rụm, ăn kèm với muối tiêu chanh.
Bùi Lĩnh mua xong, bưng khay đồ ăn đi tìm chỗ ngồi. Trương Gia Kỳ vẫy tay: "Tiểu Bùi ngồi đây này." Bùi Lĩnh bưng khay cơm đi tới.
"Cậu đúng là dám ngồi xuống thật đấy, không sợ sao?" Trương Gia Kỳ trêu chọc.
Bùi Lĩnh nhìn Tần Trì Dã ngồi đối diện, hỏi: "Tần Trì Dã, cậu sẽ đánh tôi à?"
Trương Gia Kỳ: ...
Tần Trì Dã: "Cả người tôi từ trên xuống dưới có viết là 'hơi tí là đánh người' chắc?"
Bùi Lĩnh ngậm nửa con cá trong miệng, vô tội lắc đầu: "Không phải tôi nói, là Trương Gia Kỳ nói cậu như vậy."
"Chết tiệt, Tiểu Bùi sao cậu lại hại tôi!" Trương Gia Kỳ khóc lóc thảm thiết, lắc đầu: "Anh Dã ơi em không có mà, ý em không phải thế đâu."
Bùi Lĩnh gặm cá nhỏ rắc rắc, đắc ý ngồi xem trò vui. Ai bảo Trương Gia Kỳ dám đấu với cậu!
Cơm nước xong xuôi, Bùi Lĩnh về ký túc xá ngủ trưa. Chu Hiện và Hứa Văn Hàn đều đã về. Ký túc xá mở điều hòa, Chu Hiện thế mà lại không chơi game mà đang đọc sách. Bùi Lĩnh tò mò: "Cậu xem gì vậy?"
"Môn Lý Hóa tổng hợp." Chu Hiện lật sách cho Bùi Lĩnh xem, có chút vui vẻ nói: "Tớ thấy lần này mình thi cũng khá được, có thể vào top bốn mươi của lớp. Mẹ tớ nói, nếu vào được top bốn mươi sẽ cho tớ mua skin game."
Hứa Văn Hàn cũng đang đọc sách nghe vậy yên lặng bổ sung: "Lớp cậu ta tổng cộng bốn mươi chín học sinh."
Bùi Lĩnh: ...
"Tiến bộ là được."
Chu Hiện thật ra đọc không vào. Lý Hóa tổng hợp giống như có độc, xem xong mệt hết cả người.
"Bùi Lĩnh cậu thi thế nào?"
"Thôi đừng nói nữa, tớ ngủ một lát đây. Hy vọng đề buổi chiều có thể..." khó một chút. Bùi Lĩnh cởi giày lên giường nằm, hai tay đặt trước ngực cầu nguyện.
Hứa Văn Hàn, Chu Hiện nghe cái giọng điệu này đoán là Bùi Lĩnh thi kém. Chu Hiện còn thò đầu nhìn qua giường ngủ của Bùi Lĩnh muốn quan tâm chú ý người anh em của mình thì thấy người anh em đang trong bộ dạng "thiếu nữ đang cầu nguyện" nên cậu ta cũng cúi đầu, cầu nguyện một chút.
Đọc sách cái quái gì, đau cả đầu. Chu Hiện lấy điện thoại ra, mở Vương Giả Vinh Diệu, chọn tướng nữ cầu nguyện.
Tiết đầu tiên buổi chiều thi tiếng Anh.
Bùi Lĩnh đến lớp trước giờ thi mười phút, thấy bàn phía trước, chỗ Tô Hạ, có một đám người vây quanh. Cậu đi vòng qua, có thể nghe thấy tiếng lao xao.
"Hạ Hạ tớ thi thế nào?"
"Có thấy điểm không?"
"Tôi thì sao?"
Tô Hạ: "Không có đâu, tớ giúp thầy cô chấm bài lớp 3, còn lớp 3 thì giúp chấm bài lớp mình, chắc là thế."
"Tớ có bạn bên lớp 3, để tớ hỏi một chút." Lưu Mẫn trở về chỗ ngồi.
Nhưng còn chưa kịp dò hỏi thì chuông vào học đã vang lên.
Giáo viên tiếng Anh coi thi, kiểm tra phần nghe, Bùi Lĩnh thảnh thơi viết bài, không có gì làm thì lại chơi với cục tẩy. Haizz, vận may đúng là khiến người ta tuyệt vọng thật. Cũng không biết vận may của Trương Gia Kỳ thế nào. Nếu cứ dựa vào cách này, chắc chắn sẽ chẳng bao giờ đạt tiêu chuẩn, mà còn thảm hại vô cùng.
Từ Liễu: Tiếng Anh mà còn dùng cục tẩy, Bùi Lĩnh xong đời rồi.
Thi tiếng Anh xong, có bạn học nhịn suốt hai tiết để đi WC, Bùi Lĩnh cũng đi một chuyến. Khi trở về, đi đến hành lang gần lớp, có người kinh ngạc kêu lên: "Đậu má, tao vừa dò được tin, lớp chúng ta có người được điểm tối đa môn Toán. Ai mà giỏi giang vậy?"
"Thật hay đùa? Sau khi tốt nghiệp cấp Hai tao còn chưa từng gặp điểm tối đa bao giờ."
"Đó là do mày học kém."
"Mày nói cứ như thể mày được điểm tối đa ấy."
"Đừng ồn ào nữa. Là ai vậy, có nghe được tí nào không? Lớp chúng ta còn có người giỏi như thần tiên vậy nữa sao?"
"Tô Hạ có phải cậu không? Cậu học toán giỏi mà." Lưu Mẫn quay đầu lại hỏi.
Tô Hạ lắc đầu, hơi căng thẳng, cũng chờ mong nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Chắc là không phải tớ đâu. Cậu quên có một câu tớ không chắc đúng sai à?"
"À là câu đó hả. Lúc so đáp án đúng là không giống nhau thật." Lưu Mẫn nói. Sáng nay kiểm tra Toán xong, cô với Tô Hạ cùng so đáp án. Hai người ra kết quả khác nhau, hoặc cô ấy sai, hoặc là Tô Hạ sai. "Vậy thì là ai nhỉ? Lớp chúng ta còn ai nữa chứ?"
Lúc này, Bùi Lĩnh đang băng qua đám người đang sợ hãi thán phục người được điểm tối đa, che giấu công lao và danh tiếng của mình, chỉ có đôi mắt cong cong lộ ra một chút manh mối.
Hì hì hì.
Đương nhiên là mình rồi!
Đáng tiếc không thể nói thẳng. Bùi Lĩnh ngồi lại chỗ ngồi, tâm trạng rất tốt khẽ ngân nga một bài hát. Tần Trì Dã ngồi sau nhìn thấy bóng lưng kia, ngay cả từng sợi tóc cũng cho thấy người này đang vui vẻ. Họ Bùi thi tốt lắm sao?
"Ôi thôi lại phải thi nữa rồi, Lý Hóa đúng là khó mà ~" Bùi Lĩnh cảm thán, "Chưa ôn gì cả, tiêu đời rồi."
Tần Trì Dã: ....
Mẹ kiếp, sao lại có người giả tạo như họ Bùi được chứ.
Chuông reo, giáo viên môn Hóa ôm bài thi bước vào. Thấy giám thị là lão Nghiêm, cả lớp liền im phăng phắc.
"Lần này tuy nói là thi khảo sát nhưng tôi sẽ không nương tay. Được rồi, phát bài thi." Lão Nghiêm đứng ở bục giảng quét mắt nhìn cả lớp, quét đến hàng cuối cùng, điểm danh: "Bùi Lĩnh, lần này em mà thi trượt thì đừng hòng làm đại diện môn Hóa nữa."
Bùi Lĩnh: ....Đây không phải là đang làm khó mình sao.
Nhưng đúng là không muốn làm nữa.
Bài thi Lý Hóa tổng hợp bắt đầu. Bùi Lĩnh cầm bài thi, đầu tiên nhìn đến phần bài Hóa, đôi mắt đột nhiên sáng bừng lên, có một đề có vẻ khó. Cậu nhìn lại phần Vật Lý, cũng có...
Hì hì hì, trưa nay cầu nguyện có tác dụng rồi!
Cả lớp học rõ ràng là vô cùng yên tĩnh nhưng dường như mỗi người ở đây đều đang phát ra oán niệm: "Khó quá", "Mẹ nó, đề này đọc chẳng hiểu gì cả", "Giáo viên Vật lý với lão Nghiêm có phải đã cùng nhau thương lượng để ngược đãi bọn họ không?"
Tần Trì Dã ngẩng đầu nhìn bóng lưng phía trước, kẻ giả vờ nào đó đang vui sướng nhịp chân dưới gầm bàn.
Hai tiết kiểm tra, ở giữa có thời gian nghỉ ngơi, lão Nghiêm hỏi có ai đi WC không, cả lớp không có một ai muốn đi.
Làm đề còn chưa xong, khổ quá.
Chờ cho tiếng chuông vang lên, biết là lệnh đòi mạng nhưng cả lớp đều nhẹ nhõm thở phào. Lão Nghiêm đứng ở bục giảng, vỗ bàn giáo viên. "Nộp bài. Ai còn cầm bút, 0 điểm."
Bùi Lĩnh là người đầu tiên đứng lên nộp bài.
Chờ lão Nghiêm đi rồi, cả lớp bộc phát tiếng kêu than: "A a a a, khó quá khó quá, cái đề Lý kia rốt cuộc phải làm thế nào, chết chắc rồi, chết chắc rồi." Có người gọi đại diện môn Hóa lại hỏi: "Bùi Lĩnh, câu khó kia cậu làm thế nào?"
"Đúng vậy, cậu làm được không?"
Bùi Lĩnh: "Mấy cậu nói câu đó à? Tôi cũng cảm thấy rất khó. Vật lý cũng không đơn giản chút nào, đành mặc cho số phận vậy."
"Haizz, đại diện môn Hóa đã nói vậy thì đúng là rất khó rồi."
Tiếng oán thán vang trời, chẳng ai còn tâm trạng đi nghe ngóng thành tích buổi sáng nữa, dù sao sáng mai cũng sẽ biết điểm. Bởi vì thi khảo sát, lúc tan học cũng không có bao nhiêu người vui vẻ. Mỗi thứ Hai đầu tuần đúng là địa ngục mà.
"Tiểu Bùi đừng sợ, có anh đây chịu hạng chót cho cậu rồi." Trương Gia Kỳ đã dự cảm được tương lai bị ăn đòn của mình.
"Trương Gia Kỳ, tôi lớn hơn cậu đấy. Đừng để cho tôi nghe được cậu tự xưng là anh trai nữa." Bùi Lĩnh lạnh mặt.
Trương Gia Kỳ lém lỉnh, cười đểu: "Để cậu nghe được thì sao? Tay chân lèo khèo, chẳng lẽ có thể đánh tôi à?"
Bùi Lĩnh đột nhiên nhìn về phía Tần Trì Dã.
Trương Gia Kỳ: ...?? Không phải chứ, cậu nhìn anh Dã làm gì vậy.
Đột nhiên Trương Gia Kỳ có dự cảm không tốt lắm-
"Cậu đập Trương Gia Kỳ giúp tôi, lát nữa chơi bóng tôi sẽ làm cổ vũ viên khen cậu lên tận trời luôn." Bùi Lĩnh nói.
Tần Trì Dã thầm nghĩ cậu nghĩ tôi ngây thơ thế à, chẳng qua nhìn ánh mắt của họ Bùi - chọn cụp mắt: "Thành giao."
"Mẹ nó, mấy người không thể như vậy!!" Trương Gia Kỳ gào thét: "Anh Dã, anh đại, rốt cuộc ai mới là đàn em của anh-"
"Oái oái oái, đau! Em sai rồi. Tiểu Bùi, tổ tông, tôi sai rồi, tôi không gọi nữa. Nhưng mà làm sao cậu biết tôi nhỏ hơn cậu?" Trương Gia Kỳ không phục lắm: "Trông cậu còn nhỏ hơn tôi."
Bùi Lĩnh nhắc nhở: "813813, sinh nhật cậu. Tôi sinh tháng Năm." Ngày hôm qua chơi trò chơi mới đưa mật khẩu xong.
Trương Gia Kỳ: ...
Đúng là không nhìn ra, Bùi Lĩnh thế mà lớn hơn cậu ta tận ba tháng.
Anh Dã thật sự xuống tay không chút nương tình. Không phải chứ, Bùi Lĩnh khen anh chơi bóng rổ hay lại quan trọng đến vậy sao? Trương Gia Kỳ xoa cánh tay, giận anh Dã mà không dám nói gì, tính toán lát nữa sẽ đoạt bóng úp rổ làm anh Dã mất mặt.
Mới là lạ chứ.
Bùi Lĩnh nói được làm được, cũng đi ra sân bóng rổ. Tần Trì Dã kéo đội đấu với lớp 11-4. Bùi Lĩnh ngồi ghế quan sát. Trận bóng rổ tranh tài thật ra không khó hiểu, ai đang có lợi thế, ai là MVP vừa xem là hiểu ngay, đặc biệt là Tần Trì Dã còn vô cùng áp đảo.
"Oa!!! Tần Trì Dã!!!"
"Tần Trì Dã đẹp trai quá!!!"
"A a a a a!!!"
Bùi Lĩnh ở bên cạnh vô cùng "chuyên nghiệp" mà thét chói tai như một thiếu nữ. Các bạn học trên sân bóng rổ không kìm được, kéo Trương Gia Kỳ lại bĩu môi hỏi: "Ai vậy? Mê trai như thế, anh Dã không đánh sao?"
Mọi người đều biết, anh Dã, Tần Trì Dã, đại ca trường Anh Hoa, cực kỳ thẳng thắn.
Trương Gia Kỳ tỏ vẻ một lời khó nói hết: "Là đội cổ vũ do anh Dã mời đến đấy." Dựa vào tiền "tai nạn lao động" của cậu ta.
Mọi người: ???
Nhìn về phía Tần Trì Dã, bạn học lớp 11-4 muốn nói lại thôi, các loại ánh mắt hoài nghi đổ dồn về Tần Trì Dã rồi lại nhìn về "đội cổ vũ" thét chói tai. Tần Trì Dã chịu đựng những ánh mắt đó, bên tai lại là tiếng thét của họ Bùi.
Mẹ kiếp.
Họ Bùi đúng là cố ý mà.
Tần Trì Dã dừng lại, đi về hướng người nào đó đang hét chói tai.
"Làm gì đấy?" Bùi Lĩnh hắng giọng một cái, nói: "Tôi chuyên nghiệp quá mà, cuống họng muốn khàn luôn rồi đây này."
Tần Trì Dã: Đáng đời!
"Cậu đi mua nước." Vừa nãy còn muốn đuổi họ Bùi đi, Tần Trì Dã đột nhiên đổi giọng.
Bùi Lĩnh không vui, nói: "Đã nói là chỉ khen cậu thôi chứ đâu có nói là phải bỏ tiền mua nước."
"..." Tần Trì Dã thật sự nhịn không nổi, cầm lấy cặp sách, lấy phiếu ăn của mình ra: "Của tôi đây, cầm lấy mà mua."
Bùi Lĩnh phồng má: "Làm cổ vũ phiền phức ghê, còn phải phụ trách mua nước nữa. Tôi cứ tưởng chỉ cần khen là được rồi."
Tần Trì Dã chịu đựng đến nổi gân xanh, cố gắng nuốt câu "không làm cổ vũ nữa thì cút đi" trở lại.
"Bùi Lĩnh đi rồi hả?" Trương Gia Kỳ ném bóng rổ trong tay cho anh Dã.
Những người khác tưởng Tần Trì Dã đuổi Bùi Lĩnh đi, sôi nổi nói: "Đi là được, ồn ào muốn chết."
"Anh Dã uy vũ. Làm con trai còn tưởng mình là em gái nũng nịu, lại còn thét chói tai, làm chẳng ai chơi nổi."
Tần Trì Dã không hề khách khí ném trái bóng vừa nhận về phía người mới nói ra câu đó, vẻ mặt lạnh tanh: "Đội cổ vũ của tao, mày có ý kiến gì không?"
"Không chơi được thì cút."